• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phạm Khôn nằm dưới đất, thấy Lý Hiểu Lan lấy cơ thể để bảo vệ mình, tâm trạng trở nên kích động, trong lòng biết nhưng vẫn cố hỏi: “Hiểu Lan, cảm ơn cô. Trương Quốc Đống bị làm sao vậy, điên hay gì? Cô thấy rồi đấy, lần này tôi không hề là thằng bỉ ổi nhé, là

anh ta…”

Lý Hiểu Lan đột ngột đứng dậy, lạnh lùng buông một câu “Đứng lên đi” rồi xoay người đi đến ven

đường, vẫy tay gọi taxi.

Phạm Khôn vội vàng bò dậy, đi đến bên cạnh Lý Hiểu Lan. Lý Hiểu Lan ghét bỏ nhìn anh: “Tránh xa tôi

ra, đừng có đứng gần như vậy!”

Phạm Khôn sửng sốt: Ban nãy còn vội vàng muốn

“vào việc”, sao giờ lại…

Lý Hiểu Lan như đoán được ý nghĩ của anh, lại bồi thêm một câu: “Yên tâm đi, tối nay tôi sẽ làm chuyện đó với anh. Nhưng tôi không thích dây dưa dính líu lấy

nhau, nên tốt nhất là anh cách xa tôi ra!” “Không phải, tôi không có ý đó, tôi…”

“Thế anh có ý gì? Chẳng phải là anh thừa lúc

người khác gặp khó khăn, cấu kết với Phương Nhã Đan để làm nhục tôi hay sao? Được thôi, tôi sẽ cho hai người vừa ý. Anh muốn thân thể tôi chứ gì? Tối nay

anh sẽ có!” “Thừa lúc người khác gặp khó khăn? Tôi…”

Một chiếc taxi vừa hay dừng lại ở trước mặt bọn

họ, Lý Hiểu Lan mở cửa ghế phụ ra rồi ngồi xuống.

Vào lúc Phạm Khôn đang do dự có nên lên xe ngồi hay không thì Lý Hiểu Lan lạnh lùng hỏi: “Anh còn

đứng đó làm gì? Lên xe đi!”

Phạm Khôn cười khổ một tiếng, lúng túng gãi ót,

nhưng vẫn mở cửa ghế sau ra rồi ngồi vào.

Dù thế nào thì họ cũng đã cầm giấy kết hôn rồi, hơn nữa anh cũng muốn hỏi rõ Lý Hiểu Lan việc “thừa lúc người khác gặp khó” là như thế nào.

Lý Hiểu Lan vừa mới bảo tài xế lái xe đến bệnh viện Nhân Dân số một, thì điện thoại của cô và Phạm Khôn đồng thời vang lên tiếng chuông báo tin nhắn

Wechat.

Hai người gần như lấy ra điện thoại cùng một lúc, mở ra nhìn thì thấy nhóm chat chung gần như nổ

tung.

Hóa ra là Phương Nhã Đan vừa mới nhắn vào một

tin: Dựa theo nguồn tin đáng tin cậy, bạn học Phạm

Khôn và bạn học Lý Hiểu Lan đã đến Cục dân chính để đăng ký kết hôn rồi, mọi người mau chúc mừng

bọn họ đi!

- Mẹ kiếp, người đẹp Phương, bịa đặt là lên phường uống trà đó nha!

- Khoan đã, Phạm Khôn là thần thánh phương nào? Là cái tên xấu xí bị đặt biệt danh Phạm Tiện đó sao? Vậy còn Trương Quốc Đống? Yếu sinh lý thì nói với tôi

một câu, sau phải nhờ Phạm Tiện giúp chứ hả?

~-Alo người đẹp Lý, nếu bụng to mà không ai chịu nhận thì cũng đừng có chuyển tiền cho Phạm Tiện chứ. Để tôi nhận cho, cho cô một hôn lễ sang trọng luôn!

~Mọi người đừng có nói linh tỉnh, nghe nói bố của Lý Hiểu Lan bị bệnh nặng, hình như phải thay thận gì

đó, mất tận mấy trăm ngàn, nên mới…

- Nên mới cái gì? Chẳng lẽ Phạm Tiện được “sugar mommy” bao nuôi rồi, hay là cậu ta đi cướp ngân hàng?

*sugar mommy: phụ nữ giàu có

- Cỡ Phạm Tiện mà cũng kiếm được sugar mommy á? Cướp ngân hàng á? Tôi cười xỉu~~

- Má nó chứ, chẳng trách đang yên đang lành

Phạm Tiện lại xuất hiện trong nhóm chat. Trưởng

nhóm đâu? Mau đuổi cái thằng này ra đi!

Phạm Khôn đột nhiên hiểu ra, bố của Lý Hiểu Lan cần một số tiền lớn. Ban nãy Phương Nhã Đan hẳn đã

giao dịch với Lý Hiểu Lan.

Mẹ kiếp, mấy trăm ngàn thôi? Còn không đủ để

anh nhét kẽ răng kìa!

Phạm Khôn không hiểu, Lý Hiểu Lan xinh đẹp như vậy thì sao lại sống không đến nỗi không có cả mấy

trăm ngàn trong tay?

Giống như những gì anh đoán, đám bạn học ngu ngốc này vẫn coi thường anh. Vào lúc anh cố nén lửa giận trong lòng lại, thì lại có thông báo của hệ thống: Xin lỗi! Bạn đã bị nhóm trưởng Lưu Vân Khôn mời ra

khỏi nhóm: “Nhóm bạn học trường Trung học số sáu”. Lưu Vân Khôn? Lửa giận của Phạm Khôn bốc lên ngùn ngụt.

Hồi nhỏ, Lưu Vân Khôn và Trương Quốc Đống là cặp bài trùng, thường xuyên cậy mạnh để ức hiếp Phạm Khôn. Lần này, anh ta lại đá Phạm Khôn ra khỏi

nhóm trò chuyện.

Phạm Khôn hận đến nghiến răng ken két, thiếu điều ném bay cái điện thoại. Anh thề rằng, có thể không đi kiếm chuyện với đám môi giới và Trương

Quốc Đống, nhưng anh phải dạy dỗ cho đám này một

bài học đã. Lý Hiểu Lan vẫn cúi đầu đọc tin nhắn trong

Wechat, nhưng lại không phản ứng gì cả.

Bởi vì ban nãy đã làm tổn thương Trương Quốc Đống, nên bây giờ lòng Lý Hiểu Lan vẫn còn đang rỉ máu. Hiện giờ bị bạn học châm chọc, cô ngược lại còn

thấy thoải mái hơn một chút.

Dẫu sao mọi người cũng đều là bất bình giùm Trương Quốc Đống. Theo suy nghĩ của Lý Hiểu Lan, đây cũng coi như là một loại đền bù khác đối với

Trương Quốc Đống.

Nhưng chẳng được bao lâu, khi nhìn thấy Trương Quốc Đống rời khỏi nhóm, lòng cô lại trở nên đau nhói.

truyen">https://truyen.one/">truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Lưu Vân Khôn lúc này nhắn cho cô một cái tin nhắn: Hiểu Lan, đừng quá xúc động, chờ tôi, tôi không ngại trở thành hiệp sĩ tiếp mâm của anh Đông đâu!

*hiệp sĩ tiếp mâm: chỉ người đàn ông không ngại phụ nữ đã mang thai, vẫn bằng lòng lấy về làm vợ

- Mẹ kiếp, lão Lưu, dù cậu có muốn làm hiệp sĩ tiếp bàn thì cũng phải ly dị với vợ đã rồi hãy nói chứ?

- Ok, chỉ cần Hiểu Lan gật đầu, tôi sẽ đi làm thủ tục

ly hôn ngay! -Vậy tôi đứng ngay sau Vân Khôn nhé!

- Tôi nữa!

Lúc này có một cô bạn học lại nhắn một tin vào: Hiểu Lan, hỏi một câu yếu ớt thế này, có phải ở phương diện đó Phạm Tiện rất sung không?

Lý Hiểu Lan cười khổ, cô biết Phương Nhã Đan đang cố tình dắt mọi chuyện đi theo hướng khác, hơn

nữa còn muốn thấy cô bị hiểu lầm, bị nhục nhã.

Taxi dừng lại trước cửa bệnh viện, Lý Hiểu Lan đẩy cửa bước xuống, thậm chí còn không muốn nhìn Phạm Khôn thêm nửa giây.

Phạm Khôn đi theo cô đến chỗ thu tiền, nhìn cô quẹt thẻ nộp trước bốn trăm ngàn, lại cùng cô đi tới phòng bệnh, sau đó thấy Lý Gia Lương đang nằm trên

giường bệnh thì ngoan ngoãn chào: “Chào chú Lý ạ”.

Lý Gia Lương sững sờ, nhìn một lúc mới nhận ra,

nghỉ ngờ hỏi Lý Hiểu Lan: “Phạm Tiện?” Xỉu!

Đến cả Lý Gia Lương cũng biết cái biệt danh này

của anh, Phạm Khôn thật không thể tin nổi!

Lý Hiểu Lan nói, mặt không đổi sắc: “Bố, con đã nộp tiền viện phí rồi, con cũng sẽ đi nói chuyện với trưởng khoa một chút, xem có thể làm phẫu thuật vào

tuần sau được không”.

Lý Gia Lương gật đầu, nhưng không hiểu lắm. Buổi

sáng Lý Hiểu Lan nói là không có tiền, nhưng đến

chiều lại đi nộp được rồi?

Lý Hiểu Lan lại nói: “Bố, con có chuyện này muốn nói với bố. Con và anh ta đã đi đăng ký kết hôn rồi, chờ bố phẫu thuật thành công và xuất viện thì bọn

con sẽ tổ chức hôn lễ”. Sao cơ, kết hôn với Phạm Tiện?

Lý Gia Lương biết, con gái mình thích Trương Quốc Đống. Từ khi ông nằm viện đến giờ, tối nào Trương Quốc Đống cũng ở đây chăm sóc ông, tại

sao…

Lý Gia Lương đột nhiên hiểu ra, viện phí con gái vừa nộp chắc chắn có liên quan đến Phạm Khôn. Không lẽ mấy năm ra nước ngoài này, Phạm Khôn đã

kiếm được rất nhiều tiền rồi sao?

Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được.

Nhưng Lý Gia Lương biết, con gái mình chắc chắn cũng không phải loại nhìn thấy tiền là sáng mắt lên, hơn nữa, con gái và Trương Quốc Đống yêu thương nhau như vậy, chắc chắn là vì ông nên con gái mới

làm như thế.

truyen">https://truyen.one/">truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Ngoại trừ thở dài thì Lý Gia Lương cũng không biết phải nói gì hơn.

Lúc Lý Hiểu Lan xoay người rời đi còn chẳng buồn nói câu nào với Phạm Khôn. Phạm Khôn cười chào tạm biệt Lý Gia Lương rồi đuổi theo Lý Hiểu Lan.

Khi bọn họ đi ra đến cổng bệnh viện, Lý Hiểu Lan lại nói: “Nói đi, đến nhà anh hay đi khách sạn?”

Bởi vì Phương Nhã Đan cho cô thời gian một năm, mà hôm nay chính là “thời kỳ nguy hiểm” của Lý Hiểu Lan. Nếu như đúng dịp thì không chừng là có thể có

thai luôn hôm nay đấy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK