• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 30:​



Liễu Thư Ngạn đi theo Tần Bồng trở về trong phòng. Sau khi Tần Bồng cho người bày đồ ăn, lập tức hàn huyên với Liễu Thư Ngạn về việc học của Tần Minh.


Tần Minh ở bên cạnh lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng nhìn Tần Bồng. Học thức Liễu Thư Ngạn uyên bác, lại có kinh nghiệm hành quân đánh giặc, khi nói chuyện không câu nệ về sách vở, đến Tần Bồng cũng cảm thấy bản thân mình được lợi. Nàng gật đầu, đột nhiên cảm thấy lúc trước Tần Thư Hoài tiến cử Liễu Thư Ngạn có lẽ thật sự chỉ vì Liễu Thư Ngạn thích hợp?


Nghĩ như vậy, ăn cơm xong, nàng hỏi thẳng: “Lần trước Liễu đại nhân nói chuyện bản thân không liên quan gì đến Nhiếp Chính Vương, vậy Liễu đại nhân cảm thấy tại sao Nhiếp Chính Vương lại đề cử ngài?”


Lúc này chung quanh không có người, cũng chỉ có Tần Minh ở bên cạnh ăn cơm, Tần Bồng hỏi thẳng, Liễu Thư Ngạn cũng không kiêng kỵ, nghĩ rồi nói: “Thật ra Nhiếp Chính Vương vẫn là một người vô cùng công chính, cho dù người và ngài ấy có xung đột, nhưng mà ngài phù hợp, ngài ấy vẫn tiến cử.”


“Là như vậy sao?”


Tần Bồng nghi ngờ nhìn Liễu Thư Ngạn. Liễu Thư Ngạn cười cười: “Ta và ngài ấy không phải kẻ địch đã tốt lắm rồi, có thể nói ra lời này, thật ra cũng rất đúng trọng tâm, nếu không ta lại là nói xấu ngài ấy.”


Tần Bồng cảm thấy người như Liễu Thư Ngạn khá thú vị, lại tán gẫu với hắn vài câu, rồi sau đó đưa hắn rời đi. Chờ Liễu Thư Ngạn đi rồi, Tần Bồng đang muốn rời đi, bỗng nhiên cảm giác bị người khác nắm lấy tay áo kéo đi.


Tần Bồng quay đầu lại thì thấy Tần Minh vô cùng đáng thương nhìn nàng.


“Làm sao vậy?” Tần Bồng nhẹ giọng nói, cúi thấp người, dò hỏi: “Có chuyện gì không vui?”


“Tỷ tỷ…” Tần Minh cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ có thể ngủ cùng ta một đêm không?”


Tần Bồng ngẩn người. Tần Minh nói xong, dường như cảm thấy mình nói sai gì đó, vội vàng nói: “Ta tùy tiện nói mà thôi, tỷ tỷ cứ coi như ta nổi tính trẻ con đi…”


“Ừm là tính trẻ con.” Tần Bồng nhìn bộ dáng cẩn thận của Tần Minh, trong lòng có chút chua xót.


Đứa trẻ 9 tuổi bình thường vẫn ngây thơ hồn nhiên, nhưng Tần Minh lại sống cẩn thận như vậy, ngay cả yêu cầu muốn tỷ tỷ ở lại cũng phải nghĩ kỹ như vậy.


Tần Bồng nhớ tới Triệu Ngọc năm đó. Khi đó Triệu Ngọc hoạt bát hơn Tần Minh nhiều. Nàng nắm lấy tay của Tần Minh, dịu dàng nói: “Đệ vốn dĩ là đứa trẻ, muốn cái gì thì cứ nói cho tỷ tỷ, tỷ tỷ cho đệ. Nếu sai, tỷ tỷ sẽ nói cho đệ, được không?”


“Được.” Tần Minh gật đầu thật mạnh, ôm Tần Bồng, nghiêm túc nói: “Ta muốn tỷ tỷ vĩnh viễn đối xử tốt với ta, vĩnh viễn bảo vệ ta!”


Tần Bồng cười khanh khách, ôm Tần Minh đi vào, nhéo mũi Tần Minh nói: “Chỉ có đệ dẻo mồm.”


“Đương nhiên.” Nói xong, Tần Minh ngẩng đầu lên, mặt đầy kiên định: “Ta cũng sẽ đối xử với tỷ tỷ vô cùng tốt, bảo vệ tỷ tỷ!”


“Không phải ta dẻo mồm.” Tần Minh có chút sốt ruột: “Ta nghiêm túc!”


“Biết rồi, biết rồi” Tần Bồng dỗ đứa nhỏ: “A Minh của chúng ta trưởng thành phải bảo vệ ta đó!”


Bởi vì có Tần Bồng ở bên, đêm đó Tần Minh vô cùng vui vẻ, hắn tự mình đi dọn giường cho Tần Bồng, hai tỷ đệ nằm cùng nhau. Tần Bồng dịu dàng nói: “Ngủ đi.”


Tần Minh trời sinh nhỏ gầy, 9 tuổi mà nhìn như 6 tuổi. Tần Bồng nhéo thịt của hắn, lẩm bẩm nói: “Phải ăn nhiều một chút.”


“Ừm, được, ta sẽ ăn nhiều!” Tần Minh đáp lại yêu cầu của Tần Bồng đặc biệt kịp thời.


Tần Bồng cười cười, nhưng có chút kỳ quái: “A Minh, lời của ta, đệ đều sẽ làm được sao?”


“Sẽ làm được.” Tần Minh gật đầu, nghĩ nghĩ, hắn vươn tay ra, bàn tay nho nhỏ cầm bàn tay của Tần Bồng, giương mắt nhìn nàng: “Cho nên, tỷ tỷ có thể đừng rời khỏi ta không? A Minh rất ngoan.”


“Tại sao đệ nghĩ ta sẽ rời khỏi đệ?” Tần Bồng có chút kinh ngạc, nàng cho rằng nàng đã chôn giấu suy nghĩ này rất sâu rồi, nhưng mà Tần Minh vẫn nhìn ra, nhìn khuôn mặt nàng, trong mắt tràn đầy lo lắng nói: “Ta luôn cảm thấy, sớm muộn gì sẽ có một ngày, tỷ tỷ không phải là tỷ tỷ của ta, sẽ rời bỏ ta.”


“Trong lòng của tỷ tỷ có một ngôi nhà khác.” Tần Minh dựa vào nàng, âm thanh có chút khàn khàn: “Tỷ tỷ từ trước đến nay không yêu thương ta, ta biết.”


“Đệ…”


Tần Bồng nhất thời không biết nên nói cái gì. Mọi người đều nói trẻ con mẫn cảm, trước kia nàng không biết, hiện giờ lại sâu sắc cảm nhận được từ trên người Tần Minh.


Có lẽ hắn không biết rõ tại sao lại cảm thấy như vậy, chỉ là trực giác của hắn đã trở thành phán đoán chính xác nhất của hắn.


Tần Bồng ôm hắn, không biết nên nói cái gì, vỗ nhẹ lưng hắn, từ từ chìm vào giấc ngủ.


Nửa đêm, Tần Bồng bị tiếng khóc của Tần Minh đánh thức, nàng phát hiện Tần Minh bị bóng đè, nàng đánh thức Tần Minh. Tần Minh mở mắt lim dim lao vào lồng ngực Tần Bồng.


Tần Bồng vuốt tóc hắn, ôn hòa nói: “A Minh, đệ mơ thấy cái gì?”


“Ta mơ thấy tỷ tỷ đi rồi…”


Tần Minh run rẩy miêu tả cảnh trong mơ: “Trong mơ không có tỷ tỷ, ta làm Hoàng đế, rất nhanh sau đó đã chết.”


“Bọn họ hạ độc ta, dùng lụa trắng treo trên cổ ta… Mẫu thân đang khóc bên cạnh, khóc rất thương tâm, nhưng ta vẫn chết rồi…”


Toàn thân Tần Minh run rẩy. Nội tâm Tần Bồng đang dâng trào mãnh liệt.


Tần Minh ngẩng đầu, nhìn Tần Bồng, nước mắt lưng tròng nói: “Tỷ tỷ đừng rời bỏ ta, được không?”


Tần Bồng không dám nói lời nào, nàng muốn trả lời hắn nhưng không trả lời được.


Nói không rời bỏ, đó là lừa hắn. Nàng là người của Bắc Yến, đệ đệ vẫn đang đợi nàng ở Bắc Yến.


Nói rời bỏ thì quá tàn nhẫn.


Tần Minh nói đúng, nếu như Triệu Bồng nàng không tới, nếu đây chỉ là Tần Bồng thì có lẽ vận mệnh của Tần Minh chính là như thế. Thưởng một ly rượu độc, sau khi giết ‘chim tu hú’, Tần Thư Hoài quang minh chính đại thượng vị.


Một khi nàng rời đi, Tần Thư Hoài nhất định ăn tươi nuốt sống Tần Minh.


Cái ngôi vị Hoàng đế vốn dĩ nên thuộc về Tần Thư Hoài, chờ quyền thần của Tần Thư Hoài được củng cố thì cần gì phải có một Hoàng đế bù nhìn?


Nhưng mà nàng không thể vì Tần Minh mà luôn ở lại Tề quốc.


Tần Bồng mới vừa nghĩ thế này, trong đầu lại nảy ra một ý nghĩ khác. Không ở Tề quốc thì về Bắc Yến làm gì?


Chỉ có ba người nàng quan tâm ở Bắc Yến là Triệu Ngọc, Tần Thư Hoài, Bạch Chỉ.


Hiện giờ Tần Thư Hoài thành kẻ thù, Bạch Chỉ ở bên cạnh, cũng chỉ có Triệu Ngọc ở Bắc Yến. Mà hiện giờ ngôi vị Hoàng đế của Triệu Ngọc đã vững vàng, Bắc Yến mưa thuận gió hoà, thiếu niên cần nàng che chở giờ đã trưởng thành, hiện giờ nàng từ cõi chết trở về, hắn có tin không? Cho dù hắn tin, nhưng hắn còn cần nàng không?


Hắn tự tay sắc phong một cái Trấn Quốc Trưởng Công chúa, nếu như Tần Bồng trở về, tình thân giữa hai người bọn họ có đứng trước thử thách của quyền lực và thời gian được không?


Khi từng vấn đề được đặt ra, đối diện với ánh mắt trong veo và đầy khao khát của Tần Minh, Tần Bồng đột nhiên có một cái suy nghĩ hoang đường: “Có lẽ, không về cũng được.”


Nàng đã là Tần Bồng, đây là sự thật không cách nào thay đổi. Nàng muốn đổi lại thành Triệu Bồng, định sẵn là con đường quá gian nan. Hơn nữa quay về Bắc Yến, nơi đó có Triệu Ngọc không biết có hoan nghênh nàng không; ở lại Tề quốc, nơi này có đệ đệ Tần Minh cần nàng bảo vệ, có kẻ thù là Tần Thư Hoài chờ nàng chính tay giết chết. Thậm chí ở đây nàng có thể vẫn có một ngôi nhà, một đứa trẻ.


Nàng hoàn toàn có thể có một cuộc sống mới ở đây.


Tần Minh nghiêm túc nhìn Tần Bồng. Tần Bồng không biết cảm xúc của nguyên thân hay là sự ỷ lại và tin tưởng của Tần Minh dành cho nàng, khiến nàng sinh ra hảo cảm, nàng đột nhiên muốn xoa đầu của Tần Minh, sau đó đồng ý với hắn.


Tần Minh hỏi lại một lần nữa: “Tỷ tỷ, tỷ đừng bỏ rơi ta, được không?”


Tần Bồng có chút bất đắc dĩ.


Nghĩ nếu có một ngày Tần Minh vì bị nàng bỏ rơi mà phải chết, nàng không đành lòng.


Vì thế nàng chỉ có thể trả lời: “Được.”


“Ta cùng đệ lớn lên, đệ đừng lo lắng, nhé?”


Được Tần Bồng hứa hẹn, cuối cùng Tần Minh cũng yên lòng. Hắn đưa tay sờ sờ lòng bàn tay của Tần Bồng, nghiêm túc nói: “Tỷ tỷ chờ ta lớn, đến lúc đó tỷ tỷ muốn cái gì, ta đều lấy cho tỷ tỷ.”


Tần Minh nghiêm túc nói như vậy, khiến cho Tần Bồng còn đang do dự lập tức trở yên yên tâm. Nàng nhìn dáng vẻ của Tần Minh, có một loại cảm giác không thể hiểu được với Tần Minh, là nàng phải có trách nhiệm với hắn.


Bởi vì Tần Minh nằm mơ, nửa đêm còn lại Tần Bồng ôm hắn ngủ. Ngày hôm sau tỉnh lại, Tần Bồng kéo Tần Minh đi lâm triều.


Sau khi vụ án giết vợ cũ của Thứ sử Dương Châu bị kết án, tiêu điểm chiến trường lâm triều lập tức chuyển đến người được đề cử làm Thứ sử Dương Châu. Trương Anh và người của Tần Thư Hoài cãi nhau nghiêng trời lệch đất, cũng không cãi ra kết quả gì. Ngược lại hai bên cắn xé nhau trong lúc tranh chấp, lôi ra một lượng lớn các quan viên mắc tội lớn, Ngự sử của Ngự Sử Đài mỗi ngày đều bận rộn với sổ sách, tuy rằng Ngự sử lâm triều không có chuyện gì lớn nhưng lại vô cùng náo nhiệt.


Ba ngày sau, Tuyên Kinh bị một trận mưa lớn làm cho mù mịt, mưa to đến mức khiến một số nơi bị sụp đổ.


Sáng hôm sau cơn mưa lớn, có người tìm thấy một thi thể nữ tử bên bờ sông.


Thi thể nữ tử này đã bị thối lòi cả xương trắng, quần áo bên ngoài dính đầy bùn đất, bị ăn mòn đến rách tung tóe nhưng vẫn nhìn ra được chất lượng trang phục vô cùng tốt.


Người ta tìm thấy nàng ta ở trên sông Hộ Thành, mọi người mới cho rằng nàng ta được chôn ở trên núi, sau khi nước lũ ập xuống, rơi vào sông Hộ Thành, trôi dạt qua đây.


Sau khi thi thể của nữ tử này được vớt lên để xác nhận danh tính, Tần Thư Hoài đang nói chuyện với Mưu sĩ. Mưu sĩ hơi có chút lo lắng nói: “Nếu bọn họ tra ra Khương thị chết là do Vương gia thao túng…”


“Sẽ không.” Tần Thư Hoài quyết đoán mở miệng, cúi đầu, rũ mắt nói: “Khương Y không chết.”


Vừa mới dứt lời, một người hầu chạy vào, nôn nóng nói: “Vương gia, phu nhân của Thuận Thiên Phủ tới nói, tìm được thi thể của Khương phu nhân!”


Tần Thư Hoài: “…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK