• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thị giác biến ảo. Tầm mắt của hắn dừng ở trên người nàng.

Tân nương một thân hồng trang trên kiệu hoa kia dĩ nhiên đổi thành y phục bạch ngân, màu áo giống hệt như hắn bay phần phật trong gió.

Giống như hai con cá cận kề nhau khi dòng sông sắp cạn nước.

Chúng nó tương cứu trong lúc hoạn nạn.

Cố Quân Thanh nhìn thanh máu còn sót lại chút điển hồng, mặt mày trở nên nhu hòa.

Nha đầu lỗ mãng, một khi công kích của Đế Tu cao hơn hp của hai người cộng lại, nàng cũng sẽ chết. Hơn nữa nếu như vậy, nhiệm vụ hộ tống tân nương liền thất bại. Dựa theo hệ thống hạn định, 24 giờ sau mới có thể nhận lại, hôn lễ hôm nay của hai ta chỉ có thể ngâm nước nóng nha.

Nha đầu kia từ lúc nào lại bồi dưỡng nên tâm tính của dân cờ bạc như vậy. Có cơ hội phải hảo hảo giáo dục một phen mới được.

Nhưng mà. Thực khoái trá. Tâm giống như là phóng ngựa giữa thảo nguyên trong mùa xuân, vạn vật thức tỉnh, đến một toàn thành đầy cối cối hoa cỏ, trời trong gió mát.

Nàng để ý hắn.

Trong sân như trước lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người trơ mắt đứng nhìn.

Đế Tu lần đầu tiên vì PK ngã xuống đất như trước duy trì tư thế hướng mặt lên trời, hoàn toàn không có động tĩnh. Thậm chí ngay cả Thiên Kì của Anh Túc Thứ Thanh chạy tới bên người hắn hồi sinh đều không có hưởng ứng.

Bức Tranh Nguyền Rủa nhịn không được gọi một tiếng,“…… Tu.”

“Ta thua.” Hắn thản nhiên mở miệng, rõ ràng lưu loát. “Ra điều kiện đi, ta sẽ làm theo.”

Thanh Quân: “Ngươi đứng lên.”

Đế Tu dùng Tụ hồn đan, đứng dậy. Đã thấy Thanh Quân xoay người đi đến kiệu hoa, không nói một lời dư thừa.

“Thanh Quân.” Hắn khó hiểu.

“Yêu cầu của ta ngươi đã làm được.” Thay hỉ phục tân lang, bạch kỳ lân giương móng gầm nhẹ.

Nguyên lai câu “Ngươi đứng lên” chính là điều kiện sao? Mọi người 囧.

“Nếu các vị nguyện ý tham gia hôn lễ, thỉnh vào trong thành ngồi đợi một lát.” Thanh Quân nói. Cỗ kiệu đã bị đám người Bạch Cốt nâng lên, đám người Anh Túc Thứ Thanh vẫn như cũ đứng chặn phía trước

“Để cho bọn họ đi.” Đế Tu đứng ở tại chỗ, nhìn kiệu hoa xuyên qua đám người, càng đi càng xa.

[Bang phái] Bức Tranh Nguyền Rủa: Mọi người trước tan đi.

Huynh đệ trong bang thấy lão đại lúc này tâm tình không tốt, đều không có ý rời đi, bị Nguyền Rủa cùng Đóng Băng khuyên lui.

Trên thế giới dĩ nhiên bị trận chiến đấu này khơi mào một phen nghị luận, đều tiếc cho Đế Tu, đa số người cũng không dám trực tiếp phun ra mấy câu linh tinh như “Đế Tu không bản sự cho nên thảm bại”.

[Mật ngữ] Mạch Thượng Sắc Vi: Muội…… Giống như làm sai cái gì.

Dĩ Mạch trù trừ mở miệng. Thanh Quân Thẩm mặc làm cho nàng cảm thấy có chút không yên.

[Mật ngữ] Thanh Quân: Không có.

[Mật ngữ] Mạch Thượng Sắc Vi: Lúc ấy thực vội, vì thế, ách, muội đại khái hỏng não……

Nàng vội vàng giải thích.

[Mật ngữ] Thanh Quân: Xem ra nương tử thực lo lắng vi phu thất bại.

[Mật ngữ] Mạch Thượng Sắc Vi:…… Cái kia, đã sắp đến bảy giờ rưỡi.

[Mật ngữ] Thanh Quân: Này dời đi đề tài không cao lắm minh.

[Mật ngữ] Mạch Thượng Sắc Vi:-___- ách, hắn có hay không nhìn ra là muội dùng kỹ năng?

[Mật ngữ] Thanh Quân: Nếu hắn ngay cả điều này cũng nhìn không ra, chỉ sợ không làm được Anh Túc Thứ Thanh bang chủ.

[Mật ngữ] Mạch Thượng Sắc Vi: Nhưng hắn cũng không có nói ra? Vì sao……

Đứa ngốc. Thanh Quân cười mà không đáp.

Hắn vì muội mà đến, lại vì muội mà chết. Khi đi oai hùng, trở về chiến bại. Tất cả kiên trì đều ở một chiêu của muội mà bỗng chốc hóa thành hư ảo.

Muội dùng phương thức này cự tuyệt. Nếu là ta, cũng sẽ bởi vậy mà mất mát rời đi.

Mọi người không ngớt làm ầm ĩ trên kênh thế giới. Đế Tu Thẩm mặc không lên tiếng ngồi lên Thao Thiết, hướng sơn xuyên xa xa mà đi.

Phía sau hắn, hai người Đóng Băng Ngàn Dặm cùng Bức Tranh Nguyền Rủa đi theo.

Một đường bay nhanh.

[Mật ngữ] Đóng Băng Ngàn Dặm: Nguyền rủa, lượng máu của Thanh Quân lúc cuối thực không bình thường.

[Mật ngữ] Bức Tranh Nguyền Rủa: Nghe nói bộ quần áo trên người Thanh Quân có kỹ năng phụ trợ.

[Mật ngữ] Đóng Băng Ngàn Dặm: Ta nhìn thấy Mạch Thượng Sắc Vi cũng thay đổi quần áo, kỹ năng chung huyết?

[Mật ngữ] Bức Tranh Nguyền Rủa: Chỉ sợ là thế.

[Mật ngữ] Đóng Băng Ngàn Dặm: Nói như vậy Thanh Quân căn bản không thể tính thắng! Đưa ra hạn chế là không thể thêm máu. Mà hắn……

[Mật ngữ] Bức Tranh Nguyền Rủa: Hắn biết.

[Mật ngữ] Đóng Băng Ngàn Dặm: Vậy hắn vì sao không……

[Mật ngữ] Bức Tranh Nguyền Rủa: Nghiêm khắc mà nói, Thanh Quân cũng không thêm máu, mà là sử dụng kỹ năng. Hơn nữa mấu chốt ở chỗ, người dùng kỹ năng không phải Thanh Quân.

[Mật ngữ] Đóng Băng Ngàn Dặm: Mạch Thượng Sắc Vi?

[Mật ngữ] Bức Tranh Nguyền Rủa: Đây mới là Tu khúc mắc……

Hơi hiểu một chút tâm tình nam tử mặc cổ bào cưỡi Thao Thiết màu đen chạy trước người bọn họ.

Lần đầu tiên, ở trong trò chơi, ánh mắt hắn bắt đầu truy tìm một bóng dáng. Lần đầu tiên, bởi vì thế giới ảo mất đi vẻ âm Thẩm. Kiêu ngạo như hắn, như thế lại vì một nữ nhân mà quyết đấu sinh tử.

Cuối cùng, hắn nhìn đến nàng mật ngữ. “Cái kia…… Thực xin lỗi. Ta gặp hắn trước.”

Hắn muốn đổ thời gian, mà hoàn toàn bại bởi thời gian.

Nguyên lai thời gian là như thế này, khiến cho người ta không thể nề hà gì đó.

Nam tử tay trái chống đầu ở trước màn hình giật giật khóe miệng.

Sắc trời rốt cục đã tối. Chính mình thân ảnh, ở bóng đêm mỗi lúc một dày mang theo cảm giác cô đơn.

[Hệ thống] Thanh Quân cầm trong tay [vĩnh hằng chi giới] hướng Mạch Thượng Sắc Vi cầu hôn, hy vọng uyên ương liền cánh, bạch đầu giai lão.

[Hệ thống] Mạch Thượng Sắc Vi nhận lời cầu hôn của Thanh Quân, hai người chính thức kết duyên tần tấn, mong ước bọn họ tân hôn vui vẻ trăm năm hảo hợp.

Trong Ma thành, Dĩ Mạch an toàn trở về nhìn vật phẩm ‘Vĩnh hằng giới chỉ’ yết giá 1314 rmb, lặng lẽ oán thầm một câu “Đốt tiền……”

Này nhẫn mới nảy sinh sau sự kiện bảo trì.

Hôn lễ long trọng chưa từng có, người đến xem náo nhiệt đạp bằng cử Tuyết Tập thành, người ta tấp nập đòi mạng. Tọa Yên Thiên Hạ đơn giản danh tác đầy trời phát bánh kẹo cưới cùng rượu mừng. Thậm chí Bức Tranh Nguyền Rủa cũng đại biểu Anh Túc Thứ Thanh lên thế giới chúc mừng.

Còn thừa 5 phút thời gian sử sụng khu kết hôn.

Quan Tài chủ hôn, sau khi nghe thấy Thanh Quân nói “Ta nguyện ý”, hắn lấy tinh thần chuyên nghiệp của người chủ hôn rốt cuộc hỏi một câu “Sắc Vi, muội đã suy nghĩ kỹ chưa, thật sự phải gả cho một cầm thú sao?”

Mạch Thượng Sắc Vi:“……”

Không đợi nàng trả lời, Thanh Quân một phen ôm lấy nàng đi vào động phòng. Hệ thống đem tất cả những người không có liên quan chặn ở bên ngoài, chỉ nghe kênh bang phái một mảnh gào khóc thảm thiết.

Hồ Ly gầm rú “Bảo ta sư phụ!”, Bạch Cốt oán niệm “Tnnd, Lão Tử sớm hay muộn cũng chém ngươi”, Quan Tài thở dài “Này SARS hình cầm thú”, Bạch Nguyệt Quang phẫn uất “Lão nương còn chưa cho phép nhà người đi a, không được khi dễ Sắc Vi muội muội ta”……

Thời điểm cửa phòng đóng lại, hết thảy phụ đề đều tiêu thất.

Động phòng là một phòng nhỏ cực kỳ tinh xảo. Màn che màu đỏ, nến đỏ lung linh, lụa đỏ trướng ấm.

Dĩ Mạch bất giác đỏ mặt, không biết nói gì.

Mạch Thượng Sắc Vi: “Còn thừa 2 phút. Hôm nay thực vất vả, cũng may đã gả được ra ngoài……”

Thanh Quân: “Hình như ta đã cưới một lão bà phiền toái vào cửa nha.”

Mạch Thượng Sắc Vi: “…… Huynh hối hận ?”

Thanh Quân: “Đúng vậy, ta sợ sau này Đế Tu sẽ tìm ta phiền toái.”

Dĩ Mạch biểu tình cứng đờ, đã thấy hắn nói tiếp.

“Ta sợ Tọa Yên Thiên Hạ sẽ bị Anh Túc Thứ Thanh để mắt.”

“Ta sợ diễn đàn ngày mai sẽ có chủ đề Thanh Quân trong quyết đấu ăn gian.”

“Ta còn sợ lúc ấy muội sẽ nhảy xuống cỗ kiệu của ta đi cùng hắn.”

Thấy câu này, Dĩ Mạch trợn tròn mắt.

“Mặt trên đều là giả.” Hắn cười nhẹ,“Trừ bỏ một câu cuối cùng.”

“Ta thực may mắn. muội ở bên ta.”

Mạch Thượng Sắc Vi: “Xem muội xả thân cứu giúp, phu quân đại nhân cũng không nên thay đổi thất thường. Bằng không với thân thể yếu đuối của người ta, đấu không lại tiểu tam cường hãn.” Dĩ Mạch mỉm cười trêu ghẹo, lại nhìn hắn Thẩm mặc một lát, đánh ra một câu.

Thanh Quân: “Ta nguyện……”

Đã đến giờ, hai người bị hệ thống bắn ra khỏi phòng. Bởi vậy những chữ sau câu “Ta nguyện” kia Dĩ Mạch chỉ có thể mơ hồ phán đoán.

Thật lâu về sau, trong đầu nàng lúc này từng tí nhớ lại.

Hắn nói.

Ta nguyện ý dùng toàn bộ sinh mệnh còn lại, cùng muội tương cứu trong lúc hoạn nạn.

Đêm đó, danh hiệu “Mạch Thượng Sắc Vi phu quân” xuất hiện trên đầu Thanh Quân cùng danh hiệu “Thanh Quân nương tử” xuất hiện trêm đầu Mạch Thượng Sắc Vi.

Thân ảnh hai người vừa hiện ra trong Ma thành, Hồ Ly Quân liền đứng ở xa xa, dùng kỹ năng thầy trò đổi Sắc Vi đến địa điểm an toàn. Sau đó là nhóm cầm thú “Tam vô”- vô quy vô tắc vô cấm kỵ loạn đánh.

Mục tiêu tự nhiên là Thanh Quân – “Ngụy cấp 173”.

Cầm thú đầu lĩnh bế thành một giờ, mặt âm Thẩm ra lệnh: “Diệt tiểu tử này cho lão Tử, ta xem hắn không vừa mắt đã lâu!”

Trong nhất thời gà bay chó sủa phong vân biến sắc, ngay cả lá cờ sư thứu thú màu vàng tung bay trên cột cờ ma thành cũng ảm đạm vài phần.

Thanh Quân mới đầu còn đứng tại chỗ mặc cho bọn hắn đánh, đã chết thì dùng Tụ hồn đan sống lại. Sau Hồ Ly lại ở một bên phất cờ hò reo, lửa cháy đổ thêm dầu ồn ào: “Người tới nha, đánh cầm thú a ~ có thù báo thù, có oán báo oán, không chết không thôi a ~”. Bạch Cốt ở một bên miệt thị thêm khiêu khích: “Thanh Quân, ngươi bị Đế Tu đánh tới Parkinson sao, choáng váng rồi à, mau hoàn thủ……” Bạch Nguyệt Quang oán niệm: “Về sau ngươi phải tam tòng tứ đức, hảo hảo đối đãi Sắc Vi muội muội ta, bằng không ta liền đem hình chụp bộ dáng ngươi hôm nay bị đánh chật vật phát đến diễn đàn!” Quan Tài một bên chém một bên căm giận:“Cho ngươi 180……”

Hoặc là nhẫn, hoặc là tàn nhẫn.

Vì thế Thanh Quân đại thần không thể nhịn được nữa, xoay người hoàn thủ. Từ bị đánh biến thành đuổi đánh, đánh đánh

Chỉ thấy có người kêu “A, Hồ Ly, ngươi như thế nào giết ta?!” “Xương Cốt, thương của ngươi chọc ta……” “Muốn chết, Phật Di Lặc, ngươi cư nhiên đàn ta!” Vì thế tập đoàn cầm thú bên trong tan rã, bắt đầu phát sinh hỗn chiến.

Cuối cùng ngay cả Thiên Sơn Mộ Tuyết cùng Mộng Hồi Lâu Lan nhất bang cô nương cũng gia nhập chiến đoàn.

Dĩ Mạch bị Hồ Ly đặt ở trên mái hiên 囧.

Đây là…… phương thức nhóm cầm thú chúc mừng sao?

Đánh “Huyết” Trận……

Ngay tại thời điểm Dĩ Mạch logout, Lí Thiến hấp tấp chạy vào phòng ngủ, kích động nắm lấy vai của nàng lắc lắc.

“Hắn muốn tới hắn muốn tới! Hắn muốn tới a a a ~~”

Dĩ Mạch bị lắc suýt hôn mê đảo mắt hỏi “Ai?”

Nguyên đại thần một người hàn băng đến xương cứu Dĩ Mạch trong lúc nước sôi lửa bỏng, cũng giúp Lý Thiến đồng học “Đáng đánh đòn” tìm về lý trí.

“Tô Viễn Ca a Tô Viễn Ca, hắn muốn tới trường học chúng ta!” Nói xong đưa cho ba người mỗi người một quyển sách tuyên truyền.

Trên trang bìa màu sắc rực rỡ bìa in hình dáng mơ hồ hình của một nam tử đang ngồi chơi đàn dương. Tóc mái che khuất mi, tây trang màu đen cùng cây đàn màu đen bên người hợp nhau lại càng tăng thêm sức mạnh. Ngón tay thon dài khinh đạn, đôi mắt cụp xuống, thêm vài phần u buồn đẹp đẽ quý giá.

Đêm mai. Bên trong sân vận động K đại. H thành 8 trường đại học, cao đẳng nghệ thuật bắt tay nhau tổ chức chương trình ca nhạc.

Tiết mục thứ bảy, ca khúc [Huỳnh Hỏa], biểu diễn: Tuyên Tình. Đệm đàn dương cầm: Tô Viễn Ca.

Đường Tiểu Âm kinh ngạc “Tuyên Tình cư nhiên mời được hắn đến đệm nhạc?! Trời của ta……”

Nguyên Viên nhìn hàng chữ nhỏ đánh dấu “Lưu hành bên trong hệ nghệ thuật nhân văn học viện C đại, không truyền ra ngoài”, cười lạnh nói “Trường cao đẳng nghệ thuật không cho đệ tử trường cao đẳng biết, khôi hài?”

“Nói là sợ sinh viên không tập trung học, sai lầm.” Lí Thiến nhún nhún vai,“Phiếu sớm phát xong rồi, tư liệu tuyên truyền vẫn là ta đoạt lấy từ chỗ Lục Duẫn. Thật muốn xem a ~ thần tượng của ta ~~ hảo suất ~~”

“Ta cũng muốn xem 55555.” Đường Tiểu Âm cắn khăn tay.

Nguyên Viên từ trong ví lấy ra mấy tờ giấy đập ở ngực Lí Thiến, ý đồ chặn tiếng kêu thảm thiết của nàng. Không ngờ khi nàng xem xong lại hét chói tai như Hỏa tinh đụng địa cầu.

“Ngươi ngươi ngươi…… Chỗ nào lấy được phiếu…… Cư nhiên bốn phiếu……”

“Thẩm Hãn cấp. Ngày mai cùng đi đi.” Nguyên đại thần lấy một quyển nháp chụp trên mặt nàng, khôi phục thần sắc lão Phật gia.

“Không có thiên lý…… Vì sao ta làm không đến……”

“Ngươi ủy khuất như vậy không bằng trả lại cho ta.”

“Không cho.” Lí Thiến cười run rẩy hết cả người, lắc lắc của nàng eo thon nhỏ hỗn độn lâm vào hạnh phúc ý dâm.

Dĩ Mạch mơ hồ lục lọi trong não.

Tô Viễn Ca.

Nhảy ra vô số kết quả tìm kiếm.

Ca sĩ thiên tài sáng tác. Lấy tình ca u buồn, khí chất quý công tử cùng tiếng ca duy mĩ chinh phục hàng vạn fan. Lực lượng toàn năng xuất hiện không lâu trở thành thần tượng.

Dĩ Mạch nhìn chằm chằm hình bìa thật lâu, bỗng nhiên cảm thấy khuôn mặt này có chút quen thuộc.

Là gặp qua ở đâu?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK