• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nguyệt Vô Phong suy nghĩ một chút lại hỏi: “Thần đèn lão gia gia, ngài giúp ta nhiều như vậy, được xem là mấy nguyện vọng, ta không hiểu rõ chuyện liên quan đến yêu ma quỷ quái lắm nếu nửa đường mà ngài bỏ ta đi thì ta cũng sẽ không biết nên làm gì đâu".

"Xem như là một nguyện vọng được chưa?”. Thần đèn nói xong lại có chút lúng túng, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không có nói ra. Hắn nhìn vẫn giống như một làn khói không có thực thể, nhưng lại có thể mang theo Nguyệt Vô Phong đi khắp nơi.

Đột nhiên Nguyệt Vô Phong nghĩ tới một chuyện, chậm rãi mở miệng nói: “Chẳng lẽ, ngài quyết định đi theo bên cạnh ta?”. Chả lẽ hắn coi ta là chủ nhân sao?

Thần đèn không thèm giải thích: “Ngươi thích nghĩ thế nào thì cứ nghĩ như thế đó?”.

Trong lòng Nguyệt Vô Phong cũng đã xác định được câu trả lời nên cũng không hỏi nữa, cuối cùng đã đến chỗ của chuột yêu, đứng trước cánh cửa khép hờ nhìn vào bên trong, phát hiện chuột yêu này lại là một nam nhân nhã nhặn, hoàn mỹ. Mặc áo vải màu xám, tóc cũng màu xám tro, khuôn mặt của hắn nhỏ nhắn, vừa phải, ánh mắt của hắn cũng nhỏ, nhưng không lộ vẻ gian giảo, ngũ quan không tính là tinh xảo, nhưng cũng rất thanh tú. Hắn tùy ý dùng một sợi tơ đen buộc mái tóc lại, tay một cuốn sách đưa về phía ánh đèn để đọc.

Nguyệt Vô Phong định đi vào chào hỏi nhưng lại bị thần đèn kéo lại, hắn nói: “Hắn rất nhát gan, ngươi đừng dọa hắn sợ".

"Thế nào, chẳng lẽ khuôn mặt ta rất dọa người?”. Nguyệt Vô Phong trêu ghẹo nói.

"Coi như bình thường".

Nguyệt Vô Phong nhẹ nhàng gõ cửa, thần đèn luôn ở bên cạnh lẩm bẩm: “Nhẹ một chút, nhẹ chút nữa......"

"Nhẹ chút nữa, chính ta cũng nghe không được". Nguyệt Vô Phong tức giận nói.

"Ngươi là ai?”. Dường như chuột yêu bị giật mình, tay cầm sách buông lỏng làm sách bị rớt xuống đất.

"Ta là......"

Nguyệt Vô Phong vẫn chưa nói hết, chuột yêu đã tiếp lời, có chút oán giận nói: “Tam Phù Dung, ta không cần biết ngươi biến thành hình dạng gì, ta cho ngươi biết, ta sẽ không bị lừa đâu ngươi đừng mong đợi gì nữa”..

"Ta không phải......"

"Ngươi luôn luôn như vậy thích làm theo ý mình, không thèm để ý gì đến người khác, Chuột ta không có thời gian nói nhảm với ngươi, sáng mai ta còn phải đi thi khoa cử đấy?”.

"Ta......"

"Ngươi đừng bao giờ nghĩ đến chuyện ta và ngươi sẽ có kết quả gì, ta thật sự không thích ngươi, ngươi cứ như thế này chỉ làm lãng phí thời gian của ngươi và cũng làm lãng phí thời gian của ta thôi".

"Thần đèn, con chuột này bị bệnh rồi" Nguyệt Vô Phong nghe xong không khỏi nhíu chặt lông mày, vẻ mặt bất đắc dĩ.

"Đoán chừng là bị con mèo yêu kia dọa cho ngu......" Thần đèn dò xét một hơi, sau đó thân hình hư ảo của hắn đi vòng qua trước mặt của chuột yêu: “Con chuột nhỏ, ta là thần đèn, nghe nói qua chưa."

Chuột yêu mím môi suy nghĩ thật lâu: “Chuột nhỏ kiến thức nông cạn, căn bản không rành việc đời".

"Chuột yêu à, nghe nói ngươi rất lương thiện". Thần đèn lại nói.

"Ở trong loài chuột chúng tôi, ta được xem là rất lương thiện, bởi vì ta không làm nhiều việc ác, cũng sẽ không đi giành thức ăn của người khác. Nhưng ở trong mắt mọi người, ta cũng chỉ là một con chuột, ra đường cũng sẽ bị đập chết, cho nên thiện ác có hàng nghìn nguyên nhân, không nói chính xác, nhìn không thấu."

"Nghe nói, ngươi và mèo yêu quan hệ rất tốt" Thần đèn có chút run rẩy.

"Tam Phù Dung sao, quan hệ của ta và nàng không tốt, tuyệt đối không tốt, đúng rồi ai tìm ta cũng đều muốn hỏi vấn đề này, tất cả chỉ là vì ham muốn Phù Dung trâm, ta không giúp gì được cho các ngươi đâu." chuột yêu nhún nhún vai.

Nghe hắn nói xong câu đó, Nguyệt Vô Phong cảm thấy vô cùng tức giận, hoặc là do quá lo lắng nên gấp gáp tiến lại gần chuột yêu, hai tay dùng sức bóp chặt lấy cổ chuột yêu lắc mạnh: “Chuột nhỏ, ngươi có muốn hay không cũng phải cứu? Nương tử của ta sắp chết rồi, ngươi sao có thể làm lơ, sao lại không cứu, tại sao!”.

"Vị công tử này...... Vị công tử này......"

"Ta không phải mèo yêu, ta là Nguyệt Vô Phong, là Nguyệt Vô Phong! Ta rất cần Phù Dung trâm, cực kỳ cần!”. Nguyệt Vô Phong đột nhiên nổi điên, hắn đang thật muốn phát điên lên, tất cả hi vọng đều nằm trong tay con chuột này, hắn không đồng ý giúp một tay, Hoa Nhiễm sẽ ra sao?

"Có gì muốn nói thì cứ từ từ nói, từ từ nói......"

"Có cái gì hay ho mà nói, ngươi có giúp hay không......" Nguyệt Vô Phong tiếp tục lắc lắc cổ của hắn.

"Nguyệt Vô Phong, nếu ngươi cứ tiếp tục như thế này, nương tử của ngươi thật sự sẽ không còn mạng nữa!”.

Nguyệt Vô Phong dừng tay lại.

Qua một lúc lâu, chuột yêu chậm rãi mở miệng hỏi: “Ngươi yêu nương tử của ngươi sao?”.

"Cái gì?!”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK