• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chuột yêu nhìn bộ dạng đầy sửng sốt của Nguyệt Vô Phong, mở miệng hỏi lại: “Ngươi yêu nàng sao?”.

"Yêu, rất yêu". Nguyệt Vô Phong trả lời ngay.

"Ngươi muốn Phù Dung trâm làm gì?”. chuột yêu lại hỏi, đồng thời tránh khỏi tay Nguyệt Vô Phong, muốn kéo giãn khoảng cách với hắn.

Nguyệt Vô Phong cười khổ giơ bông hoa khô héo đang cầm trong tay ra cho hắn nhìn: “Bây giờ nàng đã biến thành bộ dáng này, chỉ có Phù Dung trâm mới có thể giúp nàng khôi phục, ngươi nghĩ còn cách nào khác sao?”.

Chuột yêu khiếp sợ, thật lâu mới nói: “Nàng là yêu, ngươi là người, các ngươi không cùng một chủng tộc ngươi vẫn có thể chấp nhận con người nàng ấy sao?”.

Thần đèn nghe đến đây chậc chậc hai tiếng, đảo mắt nhìn hai người một lượt, sau đó liền bay vào trong chiếc đèn Linh Lung nghỉ ngơi, loại chuyện vớ vẩn này hắn không có hứng thú, tình yêu như vậy hắn cũng đã từng nếm qua, nhưng lại chẳng hề ngọt ngào thậm chí còn cực kỳ mất mặt, nên từ rất lâu hắn đã từ bỏ không muốn theo đuổi vấn đề kiểu này nữa.

Khi nghe chuột yêu hỏi, Nguyệt Vô Phong tinh ý nhận thấy trong mắt chuột yêu có một tia do dự cùng kinh ngạc, hắn đột nhiên hiểu rõ, nhẹ nhàng gật đầu khẳng định và nói: “Ngươi biết, lúc ta và nàng gặp nhau, căn bản ta cũng không biết nàng là yêu, khi đó ta chỉ biết ta chiếm tiện nghi của nàng, sẽ phải chịu trách nhiệm. Sau này khi dần dần tiếp xúc, ta phát hiện ta ngày càng thích nàng, ở trên người của nàng có thể có rất nhiều khuyết điểm, thậm chí còn ngu ngốc đến mức nhiều lúc khiến cho ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng từ khi quen nàng ta càng ngày càng không thể rời bỏ được nàng".

"Không thể rời bỏ? Cái gì gọi là không thể rời bỏ?”.

"Chính là khi nàng không xuất hiện, sẽ thấy mỗi một tấc trên thân thể kêu gào… muốn nàng, khi không thấy được nàng trong lòng sẽ có chút mất mát, hận không thể thời thời khắc khắc được cột nàng ở bên người".

"Nếu nàng là người rất mạnh mẽ, làm ngươi luôn cảm thấy bản thân đang bị nàng đùa bỡn trong tay, ngươi sẽ thấy như thế nào?”.

"Vậy thì có làm sao, nếu ta biết nàng cũng yêu ta thì dù lâu lâu nàng mới làm nũng ta cũng cảm thấy rất tốt".

"Ý ngươi nói là......"

"Đúng vậy, thật ra thì ngươi đã yêu mèo yêu, nhưng ngươi sợ có một ngày nàng ăn ngươi. Hoặc ngươi vẫn không chịu tin nàng, bởi vì cảm thấy nàng chỉ đùa bỡn ngươi thôi sao?”.. Nguyệt Vô Phong nhìn thẳng vào mắt hắn thấy có một tia hi vọng liền rèn sắt khi còn nóng: “Tại sao không đi tranh thủ, bởi vì khác biệt chủng tộc sao, chỉ cần tâm đầu ý hợp thì những cái đó có là gì?”.

"Lần đầu gặp mặt nàng đã ăn huynh đệ của ta, ngươi nói ta làm sao tiếp nhận kẻ thù được?”.

Vừa gặp mặt đã phát sinh thù hận, tình yêu có thể xóa đi thù hận này sao? Chuyện này thực sự khó giải quyết? Điểm này hắn nghĩ cũng không dám nghĩ, hắn chỉ cảm thấy may mắn vì mình không gặp tình huống như thế, qua một lúc lâu sau, Nguyệt Vô Phong cảm thấy thật chán chường, hắn lặng lẽ ngồi xuống rồi ngẩng đầu lên nói: “Thật xin lỗi, Chuột huynh, chuyện này ta không thể trả lời được, ta dù yêu thê tử của mình đến đâu, cũng không thể bức bách ngươi làm ra lựa chọn khổ sở như vậy".

"Ha ha ha......" chuột yêu cười khổ thật lâu sau đó nhẹ nhàng mím khóe môi: “Ta yêu nàng, ta thừa nhận ta yêu nàng, nhưng nhớ tới nàng đã từng tàn nhẫn xé rách huynh đệ của ta ra, ta thật sự không cách nào có thể tha thứ cho nàng, mỗi lần nhớ tới nàng, ta vô cùng khổ sở, nếu có thể ta thật sự hi vọng mình không có bất kỳ quan hệ gì đến những chuyện này, ta chỉ cần đi theo trái tim của chính là được rồi".

Nguyệt Vô Phong đứng lên vỗ vỗ bờ vai của hắn: “Chuột huynh, ta đi trước đây, tự ta sẽ nghĩ biện pháp khác để cứu nàng vậy".

"Đợi một chút......" chuột yêu vừa định gọi lại Nguyệt Vô Phong, lúc xoay người lại nhìn thấy ở cửa có thêm một bóng dáng xinh đẹp, đang cực kỳ ưu thương.

Sau khi Nguyệt Vô Phong nhìn thấy, cũng ngẩn ra, nhìn thấy trên đầu nàng có hai tai mèo xù lông, dường như hiểu ra cái gì.

Mèo yêu đột nhiên mỉm cười, môi đỏ mọng hé mở, nàng lấy Phù Dung trâm trên đầu xuống đưa cho Nguyệt Vô Phong: “Cám ơn ngươi, ngươi cầm lấy. Đi cứu vợ của ngươi đi".

Nguyệt Vô Phong thò tay tiếp nhận, chỉ vào đóa hoa khô héo trong tay, nơi đầu Phù Dung trâm phát ra một tia sáng, ngay sau đó, đóa hoa từ từ nở rộ ra, rồi trôi lơ lửng trong không trung, từ từ trở nên to lớn, biến thành dáng vẻ Hoa Nhiễm. Sau khi Hoa Nhiễm tỉnh lại, đối với chuyện chung quanh cũng mờ mịt không biết, chỉ ôm chặt Nguyệt Vô Phong, nức nở nói: “Tướng công, ta cứ nghĩ là ta sẽ không còn được gặp lại chàng nữa”..

Nguyệt Vô Phong trấn an nàng nói: “Đừng khóc. Không có chuyện gì nữa”..

Hoa Nhiễm còn muốn nói điều gì......

Mèo yêu đã cắt đứt lời bọn họ: “Các ngươi có thể đi ra ngoài một chút không?”.

Chuột yêu có cảm giác cả người mình run lên, chân có chút mềm nhũn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK