• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nguyên do là vì Diệp Phiên Nhiên uống thuốc ngừa thai khẩn cấp, thêm vào đó là đoạn đường đi xe quá mệt mỏi, cùng với hàng loạt nguyên nhân thay đổi môi trường mà dẫn đến sự rối loạn tâm sinh lý, gây nên tình trạng rối loạn kinh nguyệt.

Tháng 7 năm 2002 cứ thế lướt qua kẽ tay mà trôi đ

Vào mùa hạ nóng bức oi ả, Diệp Phiên Nhiên chào đón sinh nhật lần thứ hai mươi của mình. Tối đó, Dương Tịch tổ chức sinh nhật cho cô tại quán bar, Trần Thần cũng đến tham dự.

Dương Tịch mua một chiếc bánh ga tô thật to, trên bề mặt là một trái tim rất lớn. Hai mươi ngọn nến nhỏ nhắn lay động trong bóng tối, hắt trên gương mặt ửng đỏ của Diệp Phiên Nhiên. Dương Tịch khẽ khàng hát bài hát mừng sinh nhật bằng chất giọng trầm lắng, Trần Thần thì giục Diệp Phiên Nhiên cầu nguyện.

Cô ngẩng đầu, liếc mắt nhìn gương mặt tuấn tú của Dương Tịch qua ánh nến lung linh, người đàn ông trước mặt cô, người cô muốn chung sống cả cuộc đời này, và rồi cô nhắm mắt lặng lẽ thầm cầu nguyện: “Xin hãy để chúng tôi ở bên nhau, mãi mãi bên nhau, không bao giờ rời xa!”

Diệp Phiên Nhiên mở mắt, Dương Tịch nhìn cô mỉm cười, hàm răng trắng muốt, ánh mắt long lanh trong veo, xua tan cả vẻ mặt ảm đạm buồn rầu mấy ngày qua, trở lại dáng vẻ hăng hái phấn khởi như ngày nào. Cô lại được trở về lớp trung học năm nhất, bắt gặp chàng nam sinh đứng trên bục giảng giới thiệu bản thân, thật khó tin rằng hai người đã có thể ở bên nhau.

Ba người chia nhau bánh ga tô. Sau đó Dương Tịch nhào về trước hôn cô, báo hại trên hàng lông mày và mũi cô dính đầy kem bơ sữa. Ánh nhìn mờ ám đổ dồn từ bốn phía, bộ dạng Diệp Phiên Nhiên thê thảm vô cùng, cô ra sức đẩy cậu ra. Trần Thần ngồi cạnh chòng ghẹo cổ vũ.

Tối đó, Trần Thần và Dương Tịch uống rất nhiều, cốc bia cạn rồi lại đầy, đầy rồi lại cạn. Diệp Phiên Nhiên khuyên ngăn cũng chẳng được, Trần Thần nhân lúc có mặt Diệp Phiên Nhiên, hắn bèn hồi tưởng lại kỳ nghỉ Quốc khánh mồng 1 tháng 10 khi Dương Tịch đến Đại học N.

“Tối đó hơn mười hai giờ đêm, cậu ta đứng dưới dãy ký túc xá nữ gào thét rát cổ bỏng họng: “Diệp Phiên Nhiên, cậu ra đây cho tôi!” Hò hét một hồi hai mươi mấy tiếng đến nỗi cổ họng khan cứng, vẫn hét mãi không ngừng. Cuối cùng đã làm kinh động đến bộ phận bảo vệ, suýt chút nữa thì tưởng cậu ta là tên khùng, định bắt đi luôn rồi.” Trần Thần có chút ngà ngà say, hắn ra sức kéo lấy tay Diệp Phiên Nhiên, vừa cười vừa nói: “Cậu không biết đâu, khi đó, cậu ta chính là kẻ điên rồ, một k tình mà phát rồ!”

Dương Tịch vừa hớp ngụm bia, câu nói của Trần Thần làm cậu bị sặc, ho sù sụ: “Tối đó tớ uống nhiều quá, tiểu tử như cậu cũng chẳng khuyên ngăn tớ, chỉ đứng cạnh nhìn tớ làm trò cười.”

“Người anh em à, tớ chỉ thấy cậu phiền muộn trong lòng, cần phải có men rượu để mà trút giận!” Trần Thần nói: “Ngày thường cậu cứ bày đặt làm ra vẻ, kiêu ngạo, lý trí cho lắm vào. Quen cậu lâu vậy rồi, tớ chỉ trông thấy cậu hai lần thất thố, lần kia chính là lần cậu nện trái bóng rổ vào Diệp Phiên Nhiên…”

“Hôm nay là ngày vui, sao cậu lôi mấy chuyện nhảm nhí đó ra nói hả?” Dương Tịch cảm thấy mặt mày nóng ran, giận dữ nói: “Trần Thần à, ở đây không còn chuyện của cậu nữa, cậu có thể biến được rồi đó!”

“Đây gọi là qua cầu rút ván đấy!” Trần Thần ngoẹo đầu ghé sát vào tai Diệp Phiên Nhiên cười đùa: “Dương Tịch theo đuổi được cậu, vẫn là nhờ tớ đứng giữa mai mối xe duyên. Khi đó, cậu ta đố kỵ với Thẩm Vỹ muốn chết, trông thấy bọn cậu ở bên nhau, đôi mắt như lóe lên ngọn lửa… Tên tiểu tử này độc đoán ngang ngược, lòng dạ hẹp hòi, lại hay ghen tuông, sau này cậu phải cẩn thận chút nhé!”

Dương Tịch thụi ngay một cước vào lưng hắn, đẩy hắn tránh ra khỏi Diệp Phiên Nhiên: “Mau biến đi, biến đi, làm kỳ đà cản mũi còn lắm lời nữa!”

“Dương Tịch, có lời rất quan trọng, hình như cậu quên chưa nói thì phải!” Trần Thần tay chống trên lưng ghế, liếc mắt nhìn Dương Tịch: “Cậu nói xong, tớ sẽ đi ngay!”

Dương Tịch lẳng lặng nhìn Diệp Phiên Nhiên, dưới ánh đèn vàng nhạt, đôi mắt cô sáng long lanh tựa những vì sao, ánh mắt dịu dàng hệt như làn nước. Ánh mắt ấy đã tiếp thêm dũng khí lớn lao cho cậu.

Cậu ngẩng đầu, uống một hơi cạn bia trong cốc rồi hướng mắt nhìn về phía sân khấu, chụp lấy chiếc micro, mượn hơi men nói to: “Cưng à, anh xin lỗi! Mấy ngày nay anh đã khiến em chịu vất vả, mong em tha thứ cho anh! Đây là lần đầu tiên anh cùng em mừng sinh nhật. Anh mong rằng sau này hàng năm anh sẽ ở bên em vào ngày

Dứt lời, tiếng thét chói tai cất lên từ bốn phía, mọi người đưa mắt nhìn Diệp Phiên Nhiên với ánh mắt ngưỡng mộ. Cô trở thành nữ nhân vật chính hạnh phúc.

Lúc còn trẻ, thường thì khi vết sẹo đã lành, người ta sẽ quên đi cảm giác đau đớn. Hai người nhanh chóng quên niềm khổ sở của vài ngày trước, lại bám chặt lấy nhau hệt như chất keo dính.

Dương Tịch giữ lời hứa ban đầu với Diệp Phiên Nhiên, cậu bắt đầu dạy cô kỹ năng ném bóng ba bước. Thế nhưng, cô quả thực rất khờ khạo, học thế nào cũng chẳng làm được. Nguyên nhân quan trọng nữa chính là, cô vốn không để tâm quan sát kỹ thuật chạy ba bước, mọi sự chú ý của cô đều đổ dồn vào Dương Tịch, bởi lẽ tư thế chơi bóng của Dương Tịch quá bắt mắt, động tác trơn tru, loáng một cái cậu đã cho bóng vào rổ.

Sau đó thì Dương Tịch thực sự mất cả kiên nhẫn, nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi trên vai mình, ném thẳng trái bóng vào trong rổ: “Xem này, đây gọi là ghi bàn!”

Dưới ánh nắng chiều vàng vọt tháng Tám, gương mặt trẻ trung sôi nổi sống động, từng góc cạnh, mỗi đường nét đều khiến người khác phải xao lòng.

Trời về đêm, mây dồn đọng khắp bầu trời, ánh trăng khuyết lưỡi liềm cong cong tựa đôi chân mày.

Diệp Phiên Nhiên ngồi trước máy tính, vô tình nhấp mở thùng thư, xóa từng bức thư điện tử vào thùng rác. Mấy hôm trước, do doanh số bán hàng của bố Diệp đột ngột tăng vọt, công ty tặng cho bố chiếc máy tính xách tay, ông tặng lại cho cô coi như món quà nhân dịp sinh nhật.

Khi mở đến bức email cuối cùng, cô chợt phát hiện ra những hàng chữ tiếng Anh quen thuộc, tên phiên âm là “Thẩm Vỹ”. Diệp Phiên Nhiên kinh ngạc, vội vàng mở email, một tấm thiệp sinh nhật hiện ra ngay trước mặt cô. Dưới ánh mặt trời rực rỡ, từng khóm hoa tường vy hồng nhạt, hệt như áng mây hồng phấn, xa xa là cỗ máy xay gió cỡ lớn, một cô gái đứng giữa rừng hoa, hàng lông mày đen rậm, làn môi đỏ thắm, mái tóc dài bay lượn phấp phới, nở nụ cười rạng rỡ như hoa.

Kèm theo là tiếng nhạc du dương, vài câu chữ tiếng Trung chậm rãi hiện lên trên bức ảnh. “Phiên Phiên à, sinh nhật vui vẻ!”

Bàn tay nắm lấy con trỏ chuột dừng lại bất động trên bàn. Ánh mắt cô nhìn trân trân vào màn hình, suy nghĩ miên man, hơi thở đứt quãng.

Thời gian gửi email là tối khuya ngày 27 tháng 7. Khi đó cô cùng Dương Tịch ăn mừng sinh nhật trong quán bar, cười nói chọc phá, vui mừng phấn khởi. Còn Thẩm Vỹ một mình ngồi trước màn hình máy tính lạnh lẽo để gửi cho cô tấm thiếp điện tử mừng sinh nhật.

Bức ảnh ngập tràn niềm ấm áp và hạnh phúc nhưng con tim cô lại dường như rơi vào trời đông lạnh giá.

Có lẽ do máy điều hòa trong phòng bật quá lớn. Diệp Phiên Nhiên ôm lấy chú gấu bông nhỏ nhắn đầu giường, kiếm tìm chút cảm giác ấm áp, cô bất cẩn nhấn vào đầu gấu bông. Giọng ca đau thương của Trần Bách Cường tràn ngập bên tai cô.

“Phiền muộn không ngớt, sầu muộn chẳng thể nào vơi, cớ sao lòng anh đầy trống trải?

Tình cảm đã ra đi, mọi thứ đều tan biến nhưng nỗi sầu muộn trong lòng anh chẳng thể nào tiêu tan.

Tại sao trên môi em mãi ngự trị câu nói đó, cớ sao con tim anh vẫn không chịu nguôi ngoai?

Dù anh hiểu rằng tình yêu ra đi tất thảy đều trở nên vô nghĩa, nhưng cớ sao anh vẫn chỉ yêu mình em?”

Cuối bức email, Thẩm Vỹ để lại dòng chữ: “Sau này, mỗi năm đến ngày này, mình sẽ gửi tặng cậu thiệp chúc mừng sinh nhật cho đến khi nào cậu yên bề gia thất, tìm được bến đỗ hạnh phúc. Cho dù người đó là Dương Tịch hay ai đi chăng nữa.”

Hóa ra, cậu đã biết chuyện cô và Dương Tịch bên nhau, cậu đã biết

Mùa xuân năm 2003, dịch bệnh SARS bất ngờ ập đến, với bao người đó là ký ức xám xịt chẳng thể xóa nhòa được.

Ngay từ cuối năm 2002, những tin tức liên quan đến dịch bệnh SARS đã lan truyền khắp các diễn đàn trên mạng. Diệp Phiên Nhiên còn nghe Dương Tịch và Trần Thần thảo luận về việc này, phát bệnh sớm nhất là tại tỉnh Quảng Đông, nghe nói tại Hà Nguyên[9] đã bùng phát dịch bệnh, lan truyền rất mạnh, có người nói là “bệnh dịch hạch”. Vì Hà Nguyên rất gần Quảng Đông, Diệp Phiên Nhiên không khỏi lo lắng, Dương Tịch cười ghẹo cô lo bò trắng răng: “Con gái đúng là nhát gan!” Trần Thần nói: “Yên chí, trời có sập xuống thì có Dương Tịch thay cậu gánh!”

Diệp Phiên Nhiên lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm.

Dù rằng bên ngoài có bão táp mưa sa thì cô vẫn tin rằng bên cạnh cô luôn có một bờ vai mạnh mẽ ấm áp che chở cô.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK