• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Những khi Dương Tịch không đi công tác, hàng ngày đều lái xe đưa đón Diệp Phiên Nhiên đi làm, cùng nhau ra ngoài dùng bữa tối. Nếu như có thời gian nhàn tản, Diệp Phiên Nhiên tranh thủ xuống bếp trổ tài hầm canh. Nếm thử gia vị món ăn, Dương Tịch phát hiện ra, khoảng thời gian bốn năm qua, Diệp Phiên Nhiên từ một cô gái chân yếu tay mềm, chẳng biết thế nào là dầu củi gạo muối, vậy mà giờ đây đã trưởng thành trở thành, một cô gái hiền thục có thể chường mặt ra ngoài phòng khách, lăn xả vào bếp. Anh rất vui khi thấy sự chững chạc của cô, nhưng cũng lấy làm tiếc rằng, sự chững chạc đó hoàn toàn không có phần tham dự của anh.

Dương Tịch không giỏi tài nghệ bếp núc nên chỉ phụ trách rửa bát và lau nhà. Hai người cùng nhau phân công công việc khá thú vị hài hòa. Sau bữa cơm tối là khoảng thời gian thoải mái ấm cúng nhất. Ti vi bật trong phòng khách, hai người ôm nhau ngồi trên ghế sofa, thi thoảng tán gẫu cùng nhau. Truyền hình phát sóng tiết mục nghệ thuật, phim truyền hình hay tin tức kinh tế tài chính thì cả hai đều chẳng so đo, chỉ lẳng lặng hưởng thụ khoảnh khắc ngọt ngào bên nhau.

Diệp Phiên Nhiên cảm thấy, bọn họ không giống đôi tình nhân cửu biệt trùng phùng, trái lại hệt như một đôi vợ chồng son ân ái, ẩn sâu trong những giây phút khoảnh khắc đời thường là một tình yêu chân thành. Khi cô nói điều này với Dương Tịch thì anh nheo mắt, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô, anh nói: “Chẳng lẽ em đang muốn ám hiệu với anh rằng phải mau chng cầu hôn em ư?”

Diệp Phiên Nhiên gật gù, đùa nghịch ngón tay anh, nói hàm hồ: “Chung Ni nói với em rằng, ở Nam Kinh anh nói với nó là anh muốn làm anh rể của nó…”

“Phiên Phiên!” Bàn tay anh vòng quanh vòng eo cô, bất giác siết chặt hơn: “Anh đã nói rồi, đã nói từ rất lâu rồi, rằng vừa tốt nghiệp đại học xong chúng mình kết hôn! Khi đó, anh cứ ngỡ rằng kết cục của bọn mình chính là hôn nhân, tất cả những giấc mộng của anh, những hoạch đều chỉ xoay quanh chuyện này, anh đã coi em là người bạn đời của anh từ lâu. Chia tay em là một việc nằm ngoài dự tính của anh. Anh phẫn nộ tức giận, phiền muộn chán chường, một thời gian rất lâu vẫn không bước ra khỏi bóng tối, thậm chí còn đánh mất cả mục tiêu sống…”

“Đừng nói nữa!” Diệp Phiên Nhiên giơ tay, che miệng anh lại: “Đừng nhắc đến những chuyện không vui trước kia nữa. Thực ra, chia tay với bọn mình mà nói chưa chắc đã là chuyện không tốt. Nếu như năm đó chúng mình tiếp tục bên nhau, nói không chừng cả hai đều cảm thấy mệt mỏi, chán ghét nhau, ngày nào cũng cãi nhau, dù cho miễn cưỡng kết hôn thì giờ cũng đã trở thành đôi vợ chồng bất hạnh.”

“Nói vậy thôi, nhưng cảm giác đau đớn tan nát cõi lòng, anh không muốn gánh chịu thêm lần nữa!” Dương Tịch nhấc tay cô đặt trên lồng ngực mình: “Nơi đây từng bị thủng một lỗ, em có biết hay không?”

Diệp Phiên Nhiên khẽ rùng mình trước ánh mắt đau đớn khổ sở của anh. Người đàn ông này, dành cho cô thứ tình cảm sâu nặng mà mãi tận hôm nay cô mới thực sự hiểu ra. Yêu càng sâu đậm thì nỗi đau khổ càng sâu sắc, bản thân cô chẳng hề quá đỗi xinh xắn, cá tính không có gì nổi bật, chẳng hề có nhiều tài cán, cũng không phải xuất thân trong gia đình danh giá, vậy mà tình yêu anh dành cho cô sâu sắc và bền lâu đến vậy.

Những người quen biết Dương Tịch đều nói anh thông minh, thực ra trong chuyện tình cảm, anh chính là kẻ ngốc nghếch si tình.

“Xin lỗi anh!” Cô áp mặt vào lồng ngực anh, khẽ khàng khép hờ mắt, lắng nghe nhịp đập con tim anh qua lớp vải bông chiếc áo ngủ: “Thành thật xin lỗi anh, nếu như lúc đầu em dũng cảm, tự tin hơn một chút thì…”

Anh siết chặt vòng eo cô, thỏa sức ngửi mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô, giọng nói vỡ vụn mơ hồ: “Phiên Phiên à, anh rất ích kỷ, anh mãi mãi không thể làm được như lời em nói thời trung học năm thứ ba, trông thấy em đem lòng yêu người khác anh cũng phải mỉm cười chúc phúc em và kèm theo câu nói “Mong rằng sau này em sẽ hạnh phúc”. Biết tin em có bạn trai, trong lòng anh mong mỏi rằng em không hạnh phúc, chí ít là không hạnh phúc như khoảng thời gian em ở bên anh. Anh chẳng cách gì nhẫn nhịn được chuyện em có người khác thay thế vị trí của anh trong lòng

Cô choàng mở mắt, ngước mặt lên nhìn Dương Tịch, nói: “Em cũng không làm được! Ban đầu cứ ngỡ anh và Chung Ni ở bên nhau, em tưởng chừng như mình đau đớn không muốn sống nữa, sợ trông thấy gương mặt vui cười hạnh phúc của cô ấy. Trong chuyện tình yêu, em cũng chẳng vĩ đại hơn anh là bao!”

“Vậy bọn mình quả là một đôi trời sinh!” Dương Tịch chợt cười nhăn nhở, cúi đầu trao cô nụ hôn, làn môi ấm áp nóng bỏng lướt qua bờ môi cô và gò má, chạy thẳng dài mãi tận vùng cổ trơn bóng láng mịn.

Diệp Phiên chẳng hề ngăn cản anh, để mặc ngón tay linh hoạt của anh tháo cởi khuy áo ngủ. Kể từ sau khi hai người hòa hợp lại với nhau, đêm nào anh cũng qua đêm tại đây, đầu kề má ấp, gắn bó keo sơn.

Anh tắt ti vi bằng chiếc điều khiển, ra hiệu cô ngồi lên đầu gối anh, đưa tay tháo gỡ ruy băng của cô, xõa tung mái tóc dài bóng mượt. Anh chụp lấy lọn tóc ẩm ướt của cô đưa lên trước mũi, nói: “Thơm quá!”

Cô vừa tắm xong, khắp người là hương thơm tươi mát, làn da sau khi tắm gội trở nên mềm mại láng mịn dưới ánh đèn, sáng bóng tựa trân châu. Bàn tay anh khẽ chạm vào cặp đùi sáng mịn như ngọc, hết đỗi dịu dàng. Cô không cầm lòng khẽ rên xiết, luôn miệng gọi tên anh: “Dương Tịch…”

Anh khẽ đáp trả, thuận lợi tiến vào trong cơ thể cô. Cả căn phòng tĩnh lặng chỉ nghe thấy tiếng nói mê sảng của cô và hơi thở gấp gáp của anh. Hai người lăn từ sofa xuống nền rồi lại từ phòng khách sang phòng ngủ, quấn quýt lấy nhau chẳng rời, dữ dội mãnh liệt, mãi tận khi anh dẫn dắt cô chạm đến đỉnh niềm hoan lạc.

Sau cao trào, cô gối người lên lồng ngực ướt đẫm mồ hôi của anh, ánh mắt dịu dàng, vẻ mặt thẹn thùng: “Anh chẳng hề sử dụng biện pháp an toàn nào, ngộ nhỡ em có thai thì làm thế nào?”

“Dĩ nhiên là sẽ kết hôn!” Dương Tịch mỉm cười, ham muốn dục vọng vẫn chưa tắt trong mắt anh: “Hiện giờ ăn cơm trước kẻng chính là thời thượng!”

Cô khẽ sửng sốt, hồi sau mới thấp giọngDương Tịch, mẹ anh vẫn phản đối bọn mình chứ?”

“Anh chưa nói với mẹ. Để lựa thời gian, anh sẽ mở lời với bố mẹ!”

Diệp Phiên Nhiên trở mình, quay lưng lại với anh, vùi mặt vào gối, không nói lời nào. Dương Tịch ngỡ rằng cô đã ngủ, anh ngồi dậy, kéo tấm chăn cẩn thận đắp cho cô.

Chìa tay toan tắt công tắc đèn thì người nằm bên cạnh chợt lên tiếng: “Lễ Thanh minh em được nghỉ ba ngày, muốn về thành phố D, thăm bố mẹ anh!”

Bị động chờ đợi chi bằng chủ động tấn công. Bốn năm trước, cô hiểu rằng, tình yêu không chỉ là chuyện giữa hai người. Một bên là gia đình người thân, một bên là tình cảm. Dù rằng không nghĩ đến chuyện liệu mình có thể có được sự nhìn nhận từ phía phụ huynh hay không mà chỉ suy xét ở góc độ của Dương Tịch thì cô cũng vẫn muốn tìm đủ mọi cách xử lý mối quan hệ của mình và bố mẹ anh. Cuộc hôn nhân không nhận được sự tán thành và chúc phúc từ trưởng bối thì dù có hạnh phúc đến đâu cũng vẫn có chỗ thiết sót.

Dương Tịch gần như ngẩn người. Một lúc sau, anh ôm cô vào lồng ngực vững vàng rộng rãi, nói một từ: “Được!”

Diệp Phiên Nhiên yên lòng nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn con tim anh rồi nhanh chóng chìm vào giấc mộng.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào nhuộm bức tường trắng xóa thành một màu xanh nhạt.

Dương Tịch siết chặt vòng tay, Diệp Phiên Nhiên trong hơi thở đều đặn yên ả cùng anh chìm vào giấc ngủ. Trong đêm nay, con tim hai người kề sát bên nhau.

Phiên Phiên, em yên tâm đi, anh sẽ không để em chịu ấm ức đâu!

***

Đêm tối, cơn mưa phùn dầm dề dai dẳng, con phố ngay dưới tòa nhà công ty, tựa dòng nước lũ đen kìn kịt, ánh đèn xe lướt vút qua hệt như bóng sáng lấp lánh trên mặt nước.

Một năm bốn mùa, thành phố S thực sự chẳng có bao nhiêu ngày trời không đổ mưa, nhất là vào mùa xuân từng cơn từng cơn mưa phùn bay phất phơ, mãi chẳng ngớt.

Nếu như là mọi khi thì Diệp Phiên Nhiên đã gối đầu trên cánh tay Dương Tịch, lắng nghe tiếng mưa rơi tí tách trong màn đêm rồi ngủ thiếp đi. Nhưng tối nay trong tay cô là một đồ án quan trọng, đối tác là khách hàng lớn của công ty Tam Mục. Thời gian cấp bách, sáng sớm mai cần phải có ngay, cô đành thức thâu đêm suốt sáng, ở lại công ty tăng ca.

Cô gọi điện thoại cho Dương Tịch báo với anh rằng tối nay không thể ăn cơm cùng anh. Vừa đúng lúc anh cùng khách hàng xã giao bên ngoài. Trước khi gác máy anh còn dặn đi dặn lại cô phải ăn cơm tối.

Dương Tịch suy cho cùng vẫn rất hiểu cô. Hễ mỗi lần cô bận rộn thì quên ăn quên ngủ, xưa nay cô toàn quên cả chuyện ăn cơm. Mãi tận mười một giờ đêm, việc đại sự đã hoàn tất, cô đứng lên khỏi chiếc bàn máy tính, khẽ vặn mình mới phát hiện ra đói rã rời.

Giờ này, nhà hàng quán xá đều đã đóng cửa, bởi do trời mưa, những khu chợ đêm chuyên bán thịt dê xâu, món nướng cùng những thức ăn vặt đầy đủ sắc màu cũng đã dọn hàng. Diệp Phiên Nhiên tắt máy tính và đèn trong văn phòng, bước vào thang máy, bốn bức tường chói lọi sáng ngời, hệt như chiếc gương soi chiếu rọi dung nhan uể oải mệt mỏi của cô.

Phụ nữ không thể thức khuya, cô vốn gầy gò, lại thêm ngủ không đủ giấc trông càng trắng bệch hơn, tiều tụy hốc hác.

Ra khỏi thang máy, Diệp Phiên Nhiên lôi điện thoại ra, không hề có cuộc điện thoại nào của Dương Tịch. Cô đoán chừng anh đang cùng mọi người xã giao tiệc tùng khó mà thoát thân nổi. Tuy rằng anh không thích thứ ánh đèn rực rỡ về đêm xa hoa trụy lạc, những nơi ca hát nhảy múa nhưng có đôi khi, người sống trong chốn giang hồ, đành phải bất đắc dĩ tuân theo.

Đại sảnh tầng một vắng tanh, ngoài cô ra chẳng một bóng người.

Diệp Phiên Nhiên đứng trước cửa công ty, ngoài trời không ngớt, rả rích kéo dài liên tục. Cơn gió lạnh lẽo về đêm xen lẫn cơn mưa phùn xộc thẳng vào mặt, lạnh buốt thấu xương, cô bất giác khẽ rùng mình.

Thình lình, cô nghe thấy tiếng còi xe vang lên, sau đó chiếc xe bên đường khẽ nhá đèn.

Ánh đèn xe sáng rực lóa mắt, thoáng chốc sưởi ấm con tim cô quạnh lạnh giá của cô, cũng thắp sáng đôi mắt cô.

Là Dương Tịch! Cô không thể kìm nén niềm vui mừng kinh ngạc, phóng thẳng xuống bậc thềm, lao mình trong cơn mưa, Dương Tịch đã mở cửa xe, căng dù, bước nhanh đến từ bên kia đường, dáng người cao lớn, vạt áo gió màu xám khẽ tung bay phấp phới trong làn gió.

Cô nép mình vào chiếc dù, ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Anh đến lúc nào vậy? Sao không gọi điện thoại cho em?”

“Anh cũng vừa mới đến, đỗ xe ngay dưới công ty em, thấy đèn trong văn phòng em tắt ngúm, anh biết em đã xong việc!” Anh giơ bàn tay kia ôm lấy bờ vai cô, khẽ dịch sát chiếc dù về phía cô.

Ngồi vào trong xe, Dương Tịch không vội khởi động máy, mà hỏi cô: “Em ăn gì chưa?”

“Chưa!” Diệp Phiên Nhiên le lưỡi: “Em quên mất!”

“Anh biết ngay mà!” Anh lắc đầu vô vọng, chuyển sang cho cô hộp cơm giữ nhiệt: “Anh cố tình mua bỏ hộp mang đến cho em đấy, món cơm niêu thịt bò xào hành mà em thích, vẫn chưa nguội, em ăn đi cho nóng!”

Diệp Nhiên Nhiên mở nắp hộp, bỗng chốc mùi thức ăn bốc lên nghi ngút trong không gian nhỏ hẹp. Gạo trắng tinh tươm, thịt bò đỏ hồng, hành lá xanh mướt, khiến cô thèm thuồng chực rỏ nước dãi. Cô đánh chén sạch sẽ no nê, cả hộp cơm đầy ắp thoáng chốc chui tọt vào bụng cô.

Đợi cô ăn xong Dương Tịch mới khởi động xe, anh nói: “Ngày mai anh đi công tác, đi Thượng Hải!”

“Ờ!” Diệp Phiên Nhiênừ rồi nhíu mày không nói năng gì. Vừa rồi tâm tình vui vẻ thoải mái, vậy mà bỗng chốc ủ rũ chán chường.

Anh nhận ra vẻ phiền muộn ở cô, mỉm cười hỏi: “Sao thế, không đành lòng xa anh à?”

“Vâng, không có anh ở bên em, em cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo, không quen chút nào!” Lời vừa rời khỏi miệng, Diệp Phiên Nhiên hận một nỗi cắn ngay vào lưỡi mình, sao có thể thất thố như thế chứ, mày là phụ nữ kiên cường thời hiện đại cơ mà!

“Chỉ hai tuần thôi, anh sẽ về ngay!” Nụ cười ngự trị trên môi anh ngưng đọng lại, nói giọng nghiêm túc: “Những ngày không có anh bên cạnh, em phải ăn ngủ đúng giờ, không được thức khuya, càng không được để bụng đói…”

“Em biết rồi!” Cô bĩu môi, hét lên với anh: “Đồng chí Dương Tịch à, anh dông dài dai dẳng còn hơn cả Đường Tăng trong phim Đại thoại Tây du[14] nữa!”

Một tay anh nắm vô lăng, một tay anh nhéo mặt cô: “Em phải ăn nhiều chút, khuôn mặt tròn trĩnh hơn một chút, sẽ xinh hơn!”

Diệp Phiên Nhiên phản kháng nói: “Ờ, hóa ra anh luôn chê em gầy, chê em xấu!”

Anh âu yếm hất nhẹ mái tóc mai của cô, thầm than thở trong lòng: “Ngốc ạ, anh mong em tĩnh dưỡng tinh thần đầy đủ, đến lúc đó làm cô dâu rực rỡ rạng ngời!”

Về đến nhà, hai người cùng nằm trên giường như mọi khi, ôm nhau tán gẫu trò chuyện phiếm. Chiếc máy đĩa CD phát ra thứ nhạc mềm mại du dương. Tiếng mưa rả rích tí tách trong đêm ngoài cửa sổ, mát lạnh lòng người, không khí trong phòng yên tĩnh lặng lẽ, ấm cúng thoải mái.

“Lần này anh đi Thượng Hải, em muốn anh mang quà gì về?” Dương Tịch nắm chặt lấy tay cô.

“Thôi khỏi, anh chỉ cần bình an trở về là được rồi!” Cô thấp giọng nói: “Em cảnh cáo không được thiếu một sợi tóc, khi nào về em sẽ nghiệm thu đấy!”

Anh bất giác bật cười, quay người lại, cúi mặt nhìn cô, nói: “Yên tâm đi, anh bảo đảm vật dụng trên người anh, chỉ có nhiều lên chứ không ít đi!”

Nụ cười rộng mở trên khóe môi Diệp Phiên Nhiên, nhẹ nhàng nhắm mắt, để mặc làn môi ẩm ướt của anh lăn xuống.

“Ngủ ngoan nhé, mai còn phải dậy sớm nữa!” Anh nói, hệt tiếng thở dài.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK