• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày 25 tháng 12 năm 2008 tại công ty quảng cáo Tam Mục thành phố S.

Diệp Phiên Nhiên tựa người vào cửa sổ phòng họp, vẫn không thể nào bỏ được thói quen thời trung học, gặp phải nội dung không thích nghe thì lén trốn phía dưới tùy tiện dùng chiếc bút đen vẽ lên trang giấy cuốn sổ nhật ký của mình. Những đường nét nghuệch ngoạc ngổn ngang đó chằng chịt chi chít vào nhau, duy chỉ có mình cô mới có thể nhận ra khắc họa gương mặt một chàng trai. Hàng lồng mày, đôi mắt, cả sống mũi và làn môi của cậu.

Diệp Phiên Nhiên ngỡ rằng mình đã cho người đó vào quên lãng. Người con trai đó, gương mặt đó lại thi thoảng vô tình lướt qua gợi lại góc khuất chôn sâu những ký ức cùng những dĩ vãng sắp bị thời gian năm tháng phủ lớp bụi trần.

Khi còn học đại học, môn chính trị vẫn là môn cô căm ghét nhất. Nhưng cô là cán bộ bí thư chi đoàn của lớp, không thể cúp học đành ngồi trong lớp vẽ điên cuồng gương mặt của Dương Tịch vào sách giáo trình môn học. Mặt trông nghiêng, cả mặt chính diện hòng hóa giải nỗi khổ tương tư trong lòng. Có lần, cô vẽ quá miệt mài, thình lình ngay cạnh xuất hiện một cánh tay bất chợt giật lấy cuốn sách của cô. Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu lên, thầy giáo môn chính trị đang nghiêm mặt trừng mắt nhìn cô: “Em đang làm cái gì vậy?”

“Ơ!” Cô le lưỡi, nhanh trí ứng biến, cất tiếng nói xạo: “Xin lỗi thầy! Môn tự chọn của em là mỹ thuật, tuần này sắp thi rồi, em đang ra sức khổ luyện đấy ạ!”

Thầy dạy môn chính trị là một người vóc dáng đẫy đà, suốt ngày cười híp mắt, tính tình ngẫu hứng, mọi người tặng cho thầy biệt hiệu “Ông mập”. Ông mập chỉ đáp một câu: “Tài nghệ mỹ thuật cũng tàm tạm, rất có hồn. nhưng mà, sau này vào giờ học không được làm việc riêng nữa!” Nói rồi thầy trả lại cuốn sách cho cô, cất bước quay lại bục giảng.

Đó là việc xảy ra vào năm hai đại học. Diệp Phiên Nhiên chưa bao giờ kể cho Dương Tịch nghe chuyện này. Sau khi chia tay, cô dần quên khuấy đi, chẳng ngờ, đúng vào buổi sáng mùa đông lạnh giá này cô lại sực nhớ ra.

Dường như cô được hồn lìa khỏi xác, xuyên dòng thời gian quay trở về lớp học Đại học N. Chỉ có điều, thầy giáo chính trị năm xưa nay đã trở thành bác Tổng công ty Tam Mục.

Nếu thời gian thực sự quay ngược trở lại thì cô có thể nào thay đổi kết cục câu chuyện về Dương Tịch không?

“Này, tan họp rồi!” Ai đó vỗ mạnh vào vai cô: “Sau cậu còn ngẩn tò te thế kia?”

Diệp Phiên Nhiên ngẩng đầu mới phát hiện ra phòng họp chẳng còn ai, chỉ còn lại cô và Mạc Kỳ.

Cô gấp cuốn nhật ký lại, đứng phắt dậy, nói: “Buổi họp sáng đáng ghét, rốt cuộc cũng xong rồi. Vì sợ trễ giờ mà tớ còn chưa ăn sáng nữa!”

“Tớ cũng vậy.” Mạc Kỳ kéo tay cô, nói: “Nhân lúc chưa có làm gì, bọn mình lỉnh ra ngoài ăn sáng đi!”

Diệp Phiên Nhiên còn đang ngần ngừ thì Mạc Kỳ đã kéo cô đi: “Đừng lề mề nữa, mau lên nào. Bụng tớ sắp đói không chịu được rồi nè!”

Cô mỉm cười thư thái. Mạc Kỳ tuy chỉ kém cô ba tuổi, sinh vào cuối đời thế hệ 8X, nhưng cả hai dường như cách biệt nhau cả thế hệ. Mạc Kỳ tuy có hơi hấp tấp vội vàng, tính tình nóng vội nhưng vui vẻ hoạt bát, chẳng e ngại điều gì. Hai người kể động người tĩnh, tính cách bổ sung cho nhau, nhanh chóng trở thành đôi bạn ý hợp tâm đầu.

Trong mắt Mạc Kỳ, Diệp Phiên Nhiên tuy không được coi là xinh xắn nhưng mặt mày thanh tú, làm việc gì cũng cẩn thận chu đáo, tính tình cực kỳ tốt. Trong công ty, cô chăm chỉ cố gắng, điềm nhiên bình thản, hiền lành, dịu dàng, khiêm tốn, quyết đoán. Thoạt nhìn trông cô không bắt mắt, nhưng tiếp xúc lâu dần, cảm nhận được dường như có một sức mạnh quyến rũ rung động lòng người toát lên từ cơ thể cô, không có gì có thể che giấu được.

Chủ nhiệm phòng kế hoạch Triệu Khang đánh giá Diệp Phiên Nhiên rất cao. Anh nói rằng, phụ nữ phân ra làm ba loại, đó là: mỹ nữ, nữ tài ba và thục nữ. Riêng Diệp Phiên Nhiên, đặc điểm của ba loại phụ nữ trên cô đều có đủ.

Mạc Kỳ tuy rằng có chút không phục nhưng Triệu Khang là người đàn ông trung niên đã lập gia đình, kinh nghiệm ngoài xã hội khá phong phú, gặp gỡ tiếp xúc biết bao người. Anh đánh giá Diệp Phiên Nhiên không phải là không có căn cứ, tuyệt nhiên chẳng phải vì sự tâng bốc nịnh nọt mà chính là bản năng tán thưởng của người đàn ông khi bắt gặp một người khác phái ưu tú.

Diệp Phiên Nhiên và Triệu Khang là cộng sự với nhau nhiều n. Năm xưa, cô có thể gia nhập công ty rất tiếng tăm trong ngành quảng cáo tại thành phố S này cũng phần nhiều nhờ vào sự giúp đỡ hết mình của Triệu Khang. Diệp Phiên Nhiên học năm cuối đại học thực tập tại công ty quảng cáo Tam Mục, Triệu Khang khi đó là giáo viên thực tập của cô. Tuy rằng chỉ tiếp xúc với cô vài tháng ngắn ngủi nhưng Triệu Khang hết sức đánh giá cao về phẩm chất cùng năng lực làm việc của cô. Khi Diệp Phiên Nhiên tốt nghiệp, anh liền tiến cử Diệp Phiên Nhiên với bác Tống. Chình vì cơ duyên này mà Diệp Phiên Nhiên đến giờ vẫn xưng anh là thầy Triệu, mà không phải là Triệu chủ nhiệm như những người khác thường gọi anh.

Từng có vài người bàn luận sau lưng, cho rằng sự giúp đỡ Triệu Khang dành cho Diệp Phiên Nhiên ắt hẳn giữa hai người phải có mối quan hệ mập mờ không để người ngoài biết. Đổi lại là người khác, Mạc Kỳ có thể sẽ nghi ngờ nhưng vì là Diệp Phiên Nhiên thì có đánh chết cô cũng không tin. Diệp Phiên Nhiên là người biết giữ mình, trong công ty ai ai cũng nhận thấy điều này. Cô xưa nay không bao giờ thêm thắt đơm lời, đặt điều nói xấu người khác. Cô luôn tuân theo quy củ nguyên tắc, lặng lẽ làm việc của mình, trên mặt luôn nở nụ cười điềm tĩnh, khiêm tốn nhún nhường.

Về lý mà nói, kiểu người con gái như Diệp Phiên Nhiên, thư thái, an phận, thực tế, chính là mẫu hiền thê lương mẫu có một không hai. Đàn ông theo đuổi cô không hề ít nhưng mãi đến tận giờ cô vẫn lẻ bóng một mình. Về điểm này, Mạc Kỳ tin rằng cô là người có cặp mắt tinh đời, thà cô đơn lẻ chiếc quyết không hạ tiêu chuẩn. Duy chi Diệp Phiên Nhiên mới biết rằng, con tim cô bình lặng, là vì chẳng thể gặp được người khiến lòng cô dậy sóng.

Đêm trước ngày tốt nghiệp đại học, Diệp Phiên Nhiên sắp ròi khỏi trường, Bạch Dương hẹn gặp mặt cô bên hồ Tâm Đình. Bốn năm đại học, Bạch Dương hẹn hò quen bao nhiêu người, bạn gái thay như chơi đèn phá kéo quân, đổi hết cô này đến cô khác. Cuối cùng chợt phát hiện ra rằng, người cậu không thể nào từ bỏ được mãi là Diệp Phiên Nhiên.

“Diệp Phiên Nhiên, vừa nhìn thấy cậu lần đầu thì cuộc đời mình đã định sẵn rồi. Nếu cậu đón nhận mình, mình tình nguyện vì cậu ở lại thành phố S này.”

Diệp Phiên Nhiên đưa mắt nhìn cậu dưới ánh trăng, không thể nào quên được rối hôm đó, cũng tại nơi này, Dương Tịch nâng mặt cô lên, nói giọng thiết tha: “Phiên Phiên, anh yêu em, anh sẽ mãi mãi không phụ lòng em!”

Lời nói vẫn văng vẳng bên tai nhưng người đã đi xa, nay cảnh còn người mất. Đối mặt với Bạch Dương, cô chỉ còn cách mỉm cười đau xót.

Diệp Phiên Nhiên thản nhiên đáp: “Bạch Dương, mình vẫn giữ nguyên câu đó, chúng mình chỉ thích hợp là bạn bè, chứ không phải tình nhân” Con tìm cô giờ đã hóa thành sa mạc cằn cỗi, nhỏ vào một giọt nước, há có thể ẩm ướt lại chăng?

“Diệp Phiên Nhiên à, thực ra kết cục này mình đã đoán trước cả rồi. Nhưng mình không hề hối hận chút nào, mình đã từng yêu cậu!”

Diệp Phiên Nhiên nhẹ nhàng nói lời xin lỗi rồi xoay người bỏ đi.

Đôi mắt nhìn theo bóng hình cô lẩn nhanh chóng trong màn đêm, Bạch Dương sực nhớ đến câu nói nổi tiếng cảu Từ Chí Ma: “Đắc tri, ngã hạnh, bất đắc, ngã mệnh” (Có được em, đó là niềm hạnh phúc của anh, không có được em, âu đó cũng là do duyên phận đôi ta).

Cách ký túc xá không xa vọng lại từng giọng ca gào khóc thảm thiết xen lẫn tiếng chai bia vỡ loảng xoảng. Những sinh viên sắp tốt nghiệp dùng cách này để truy điệu tưởng nhớ thời thanh xuân cùng cuộc sống bốn năm đại học khô héo úa tàn.

Bạch Dương trở về Đông Bắc, từ đó trở đi bặt vô âm tín. Khổng Thiên Thiên cùng anh chàng Cao Tường đến Thẩm Quyến. Một năm sau khi tốt nghiệp đại học thì bọn họ kết hôn, hiện giờ đứa con của hai người đã tròn một tuổi. Trần Thần quay lại thành phố D, đảm nhiệm thầy giáo thể dục tại trường trung học tư thục. Diệp Phiên Nhiên không muốn trở về thành phố D, bởi lẽ từng ngõ hẻm con đường nơi đó, từng căn nhà, thậm chí từng ngọn cỏ ngọn cây đều gợi lại ký ức về Dương Tịch vốn chôn sâu tận trong lòng cô. Chỉ khi rời khỏi thành phố này thì những vết thương lưu lại sau khi Dương Tịch ra đi mới có thể hoàn toàn khép miệng lại.

Thời gian là liều thuốc tốt nhất chữa lành mọi vết thương. Với vài người, vài sự việc, chỉ cần không cố tình nhắc đến, rồi một ngày nào đó ngọn gió sẽ từ từ thổi bay những năm tháng dĩ vãng trước kia

Mấy năm nay, cô thực sự bị thời gian cuốn lấy. Cô luôn gắng sức thể hiện vẻ thư thái, điềm nhiên để người ngoài không nhận ra vẻ cô đơn quạnh vắng của cô. Bố mẹ cô hết lần này đến lần khác gọi điện thoại nói bóng nói gió, nhắc nhở cô đừng nên mải miết công việc mà bỏ lỡ chuyện trọng đại cả đời mình. Hai mươi sáu tuổi, đã được xem là “gái nhà lành” lắm rồi. Trong bộ phim điện ảnh Nếu em là duy nhất, Cát Ưu nói với Phùng Viễn Chinh rằng: “Em cũng đã kiểm nghiệm bản thân vì sao mình dung tục đến vậy, nội tâm rộng rãi thênh thang, cớ sao chẳng thể dung nạp được người đàn ông mà nhảy vọt ra một người phụ nữ, anh đoán xem, lại đón nhận thêm một người phụ nữ khác nữa!”

Nội tâm là một nơi rộng rãi thênh thang, nếu như lúc đầu người xông vào mà không nhảy thoát ra ngoài thì còn ai có thể tiến vào được nữa?

Diệp Phiên Nhiên từ chối lời tỏ tình tán tỉnh của hết người này đến người khác, cũng chẳng buồn đi xem mắt.

Nhiều người cho rằng, hôn nhân mang lại sự ổn định. Thực ra, sự yên ổn thực sự không phải là hôn nhân mang lại mà chính là nội tâm của mình.

Rời khỏi đôi cánh bảo hộ của bố mẹ, cô bắt đầu cuộc sống tự lập tại thành phố S. Cô thuê một căn hộ nhỏ ngay gần công ty gồm một phòng ngủ hướng ra ngoài, tràn ngập ánh nắng mặt trời. Sàn nhà bóng loáng, chiếu giường đơn với ga trải giường màu trắng sữa. Trên kệ tủ đầu giường bày biện vài bình rượu vang, thi thoảng cô thuê vài băng đĩa phim để xua đi những đêm mất ngủ.

Diệp Phiên Nhiên rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, nơi đó có âm nhạc, có băng đĩa, có sách vở, có công việc với thu nhập ổn định, còn có cả nhóm đồng nghiệp đáng yêu nữa. Ngoài việc không có người yêu,, cô gần như chẳng thiếu thứ gì.

Mỗi buổi sáng thức dậy, cô pha ấm trà Phổ Nhĩ, nằm dài trên chiếc ghế sofa ngoài ban công đọc tiểu thuyết. Tan sở lướt ngang qua tiệm bán vải vụn ở góc đường, liếc mắt trông thấy miếng vải xinh xắn cô liền lôi về nhà để làm rèm cửa. Thi thoảng nhàn nhã cô dạo quanh siêu thị, xuống bếp trổ tài nấu nướng vài món ngon cho mình ăn, bằng không thì rủ các chị em đồng nghiệp cùng đến nhà xem phim, cuối tuần đi shopping

Những thứ cảm giác nhạy cảm, rung động, khổ sở cùng những cơn giận dữ phẫn nộ chẳng cách gì hiểu được và rồi tất thảy đề đã tan rã. Ba năm, vỏn vẹn ba năm, cô dường như biến thành một người hoàn toàn khác. Nhớ lại cuộc sống trước kia của mình, cô cảm nhận rõ rệt sự bồng bột, kiêu ngạo, vẻ tự ti nhút nhát của mình. Có lẽ khi bản thân đang ở độ tuổi mới lớn, cô đã phần nào quá đỗi yêu quý nội tâm suy nghĩ của mình mà thiếu đi cảm nhận về vạn vật xung quanh. Tổng kết lại, cuối cùng cô phát hiện ra rằng bản thân mình thực sự đã trưởng thành.

Chỉ khi trưởng thành rồi mới hiểu rằng thế gian này không chỉ như chúng ta đã suy nghĩ, mới có thể nhận ra rằng thế giới càng rộng lớn càng chân thực hơn.

Tuy là vậy, theo sự trưởng thành của bản thân thì những tháng ngày rơi lệ vì một bài ca, xấu hổ thẹn thùng, tim đập nhanh mặt đỏ ửng vì ai đó, tất thảy đều đã chẳng còn, có lẽ là sẽ chẳng bao giờ có thể trở lại nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK