• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bắt đầu năm học mới đã là học kỳ hai năm thứ hai đại học, hai người vẫn chia cắt hai miền Nam – Bắc, vẫn tiếp tục nỗi tương tư nhớ nhung cháy bỏng. Diệp Phiên Nhiên trời sinh gương mặt búp bê, làn da mịn màng, cô thường xuyên bị người khác hiểu lầm là sinh viên đại học năm nhất. Càng khiến người ta dở khóc dở cười hơn chính là, một lần Diệp Phiên Nhiên bước ra từ thư viện, một chàng nam sinh mặc chiếc áo sơ mi điểm hoa giữ rịt cô tại cầu thang. Cô ngước mắt nhìn, gương mặt chàng nam sinh đó sưng phồng như màu gan lợn, mái tóc ngố dài thườn thượt, thấp thoáng che phủ vầng trán, hai hàng mí mắt sâu thẳm, vẻ mặt e thẹn phiền muộn trông rất giống Châu Du D

Mình muốn làm bạn với cậu!” Diệp Phiên Nhiên chưa kịp phản ứng thì trong tay cô đã có một bức thư tình. Đến khi cô hoàn hồn lại thì người con trai đó đã bỏ đi xa, bóng dáng cao ráo gầy gò biến mất nơi chân cầu thang.

Về đến phòng ký túc xá, Diệp Phiên Nhiên mở bức thư ra, chính là chàng nam sinh năm nhất khác khoa, học chuyên ngành mỹ thuật. Chiều thứ Sáu hàng tuần cậu ta đều đến thư viện, ánh mắt chẳng rõ tự bao giờ luôn bị Diệp Phiên Nhiên ngồi tại hàng ghế cuối cùng ngay góc tường cuốn hút. Cô cụp hàng mi, mỗi khi đọc đến đoạn cảm động, khóe môi khẽ nhoẻn cười. Chính phong cách lặng lẽ trầm tĩnh trong khuôn viên trường càng khiến cô trở nên nổi bật.

Khổng Thiên Thiên giật phắt lấy lá thư của cô, đọc diễm cảm trước mặt đám chị em, rồi xuýt xoa nói: “Diệp Phiên Nhiên, mình dám đánh cược là cậu chạy không thoát được mệnh đào hoa đâu! Những chàng trai theo đuổi cậu chắc chắn là xếp dài kẻ sau nối đuôi kẻ trước, hệt như nước sông Giang cuồn cuộn, trải dài không ngớt!”

Quả nhiên, khi Diệp Phiên Nhiên từ chối cậu sinh viên học khác khoa đó thì lại tiếp tục xuất hiện người khác dùng đủ mọi cách để đeo đuổi cô, nào là viết thư tình, tặng hoa hồng, thậm chí còn tặng bài hát trên chương trình phát thanh của trường hòng bày tỏ tình cảm với cô. Diệp Phiên Nhiên dần dà cảm thấy rất khó chịu, cô hận một nỗi mình không thể viết hàng chữ to trên trán: “Đã có bạn trai, làm ơn đừng quấy rối!”

Đứng trước biết bao lời nói mật ngọt chết ruồi, con tim Diệp Phiên Nhiên đã sớm có sự phòng bị, hệt như một bức tường đồng kiên cố vững chắc, bất kể mũi tên thần tình ái Cupid cũng chẳng thể lọt vào được. Tình yêu với cô mà nói là một đức tin, hệt như trong lời bài hát Trương Tính Triết thể hiện.

“Tình yêu anh dành cho em là niềm tin vững vàng mạnh mẽ.

Tình yêu anh dành cho em là sức mạnh dịu dàng dũng cảm biết bao.

Anh mặc kệ con tim đau đớn tổn thương, bất chấp yên khổ sở ra sao.

Mặc kệ người khác nghĩ mình thế nào đi chăng nữa

Tình yêu là niềm tin kéo anh đến gần bên em…”

Nửa đêm, cô trốn trong chăn, đọc từng tin nhắn của Dương Tịch, đọc đến đoạn “Em yêu à, ngày 1 tháng 5 anh đến trường tìm em. Không cần ra bến đón anh, cứ ngoan ngoãn ở ký túc xá đợi anh nhé!”, cô không nhịn được mỉm cười, nhắn trả lời: “Được, em đợi anh!”

Vốn dĩ, đó là buổi hẹn hò đầy ngọt ngào. Ngày 1 tháng 5, Dương Tịch vai đeo ba lô xuất hiện trước cửa phòng ký túc xá của Diệp Phiên Nhiên khiến bao ánh mắt kinh ngạc ngưỡng mộ đều hướng về cô: “Thảo nào Diệp Phiên Nhiên đao chém không đổ, hàng trăm thuốc độc quyết không uống. Hóa ra là vì anh bạn cực phẩm bảnh trai này!”

Giờ trưa, Trần Thần đãi khách tại căn tin nhân dịp tổ chức buổi tiệc đón mừng Dương Tịch. Buổi chiều, Dương Tịch nhận lời mời tham dự trận đấu bóng rổ hữu nghị do khoa Thể dục tổ chức. Một bên là nam sinh khoa Thể dục Đại học N và một bên là nhân viên cán bộ nhà trường. Trận thi đấu sôi nổi quyết liệt vô cùng, phía khán đài chật cứng khán giả. Diệp Phiên Nhiên đứng ở hàng ghế đầu xem Dương Tịch tranh bóng, vượt người, đưa bóng vào rổ. Những tràng vỗ tay của mọi người cùng tiếng thét chói tai của những cô nàng hoàn toàn lấn át cả tiếng còi của trọng tài. Diệp Phiên Nhiên đứng cạnh hò hét cổ vũ đến mức rát cổ bỏng họng, đứt hơi khản tiếng.

Giờ giải lao giữa trận đấu, Dương Tịch chạy thẳng đến bên Diệp Phiên Nhiên, giật phăng chai nước khoáng trong tay cô, nói: “Đưa anh uống ngụm với!” Chai nước cô đã uống chỉ còn lại phân nửa, Diệp Phiên Nhiên vội vàng lôi ra chai khác đưa cho cậu: “Anh uống chai này đi, chưa mở đâu!” “Không, anh thích uống chai của em cơ!” Dương Tịch mạnh miệng nói, vẻ mặt giọng nói đều toát lên vẻ bướng bỉnh bất cần, lại còn hiện chút nét trẻ con trước mặt bao người quen và không quen.

Người ngồi cạnh nhận ra Diệp Phiên Nhiên, nhoẻn nụ cười ngưỡng mộ, rỉ tai thì thầm với người ngồi cạnh: “Chàng nam sinh bảnh trai trên sân chính là bạn trai của Diệp Phiên Nhiên đấy!”

Diệp Phiên Nhiên trông thấy nụ cười đắc ý của Dương Tịch, nhếch m dáng vẻ vô cùng gian xảo, cô biết rằng cậu cố tình làm vậy, mục đích chính là muốn nói với những nam sinh trong trường rằng cô là hoa đã có chủ. Tuy cô hơi e thẹn ngượng ngùng, mặt đỏ tận mang tai nhưng trong lòng chẳng hề oán trách, mà trái lại còn dấy lên cảm giác sung sướng đến ngọt ngào.

Ăn xong bữa tối, Diệp Phiên Nhiên dẫn Dương Tịch đi dạo quanh khuôn viên trường. Đây là điều cô mong muốn từ rất lâu, có thể cùng cậu tay trong tay tựa vai nhau sóng bước dưới ánh trăng, dù rằng đôi bên chẳng nói lời nào nhưng cảm giác ngọt ngào tận đáy lòng hệt như đang ăn viên kẹo mật ngọt.

Cô chẳng màng đến ánh mắt đố kỵ hay ngưỡng mộ của mọi người xung quanh, cô chỉ cần cảm giác về tình yêu bé nhỏ, giản đơn mà tĩnh lặng.

Giờ phút này đây, quan hệ giữa hai người là bình đẳng, không có kẻ ở trên cao, cũng chẳng có người nhỏ bé thấp hèn như hạt cát hạt bụi.

Tối đến, Diệp Phiên Nhiên dẫn Dương Tịch đến nhà trọ gần trường cô, sắp xếp ổn thỏa đâu ra đó, cô định ra về thì Dương Tịch không đành lòng ôm chầm lấy cô, khẽ hôn nhẹ lên thùy tai cô, nói: “Anh đến rồi mà em còn định về sao?”

Diệp Phiên Nhiên băn khoăn do dự hồi lâu, lý trí cùng tình cảm tranh đấu dữ đội. Cuối cùng cô quyết định ở lại. Nỗi lo sợ lần trước nghĩ lại vẫn khiến cô rùng mình. Nhưng giờ phút này, đối mặt với ánh mắt rực sáng nồng nàn chân thành của Dương Tịch, cô chẳng thể nào giữ được mình…

Đêm khuya vắng lặng, ánh trăng mờ tỏ. Diệp Phiên Nhiên tựa người trước cửa sổ, cảm xúc mãnh liệt sau cơn ân ái dần nguội lạnh trước luồng gió mát lạnh tháng Năm. Dương Tịch khoác áo cho cô, nói nhỏ bên tai: “Phiên Phiên à, tốt nghiệp đại học bọn mình kết hôn nhé?”

Diệp Phiên Nhiên sửng sốt, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc này, cô luôn cảm thấy đó là chuyện rất đỗi xa vời.

“Em còn chưa nghĩ đến, tốt nghiệp rồi sẽ đi làm ở đâu nữa!” Cô thều thào nói.

“Chuyện đó phải nghĩ nữa hay sao? Anh đi đâu thì em đi đó!” Dương Tịch nói với lẽ đương nhiên. Diệp Phiên Nhiên không dám khẳng định chắc chắn, Dương Tịch tám chín mươi phần trăm sẽ không quay về thành phố hẻo lánh này, dù gì cậu học ở trường đại học trọng điểm quốc gia lại là chuyên ngành “hot” hiện nay, chuyện tìm việc làm tại khắp các thành phố như Thượng Hải, Bắc Kinh, Thâm Quyến chẳng phải là khó khăn gì. Còn cô học tại trường đại học không danh tiếng, hơn nữa khoa Trung văn là khoa chẳng có gì vượt trội, muốn đứng chân tại thành phố lớn là chuyện không đơn giản. Huống hồ, thân là con gái một, bố mẹ mong cô trở về thành phố D hoặc ở tại tỉnh thành, ít ra cũng gần bên họ đôi chút.

“Dù thế nào đi chăng nữa, em cũng phải cưới anh, thuyền theo lái, gái theo chồng!”

“Có mà tưởng bở!” Diệp Phiên Nhiên quay sang véo cậu. Dương Tịch ôm chặt cô vào lòng: “Ngoài anh ra, em còn có lựa chọn nào nữa chứ?”

Diệp Phiên Nhiên không biết nên đáp trả thế nào, chỉ biết mỉm cười với cậu. Cô không muốn mất Dương Tịch nhưng lại không có can đảm gửi gắm tương lai của mình vào cậu.

Tin tức bất ngờ ngày hôm sau, phía nhà trường nhận được thông báo rằng thành phố S đã phát hiện nghi vấn dịch bệnh SARS.

Khi đó, dịch bệnh SARS đã phát tán từ Quảng Đông lan dần sang Bắc Kinh, nhanh chóng trải dài khắp cả nước. Tin tức truyền hình nhan nhản đưa tin chẩn đoán dịch bệnh SARS tại các tỉnh thành cùng thống kê số người tử vong. Mặc dù tại địa bàn tỉnh chưa phát hiện ca nhiễm dịch bệnh nào nhưng người dân trong thành phố bàn tán rằng dịch bệnh SARS chuyển sắc, tranh nhau ra phố mua vị thuốc bản lam căn, khẩu trang, đến cả thường ngày chẳng ai hỏi đến thuốc tẩy trùng thì giờ đây cũng được bán hết sạch.

Một nam sinh thành phố S theo học Đại học Bắc Kinh, ngày 1 tháng 5 từ Bắc Kinh về nhà, chiều hôm đó cùng chơi trận bóng rổ với Dương Tịch. Tối đó cậu ta sốt cao không giảm, được chuyển vào bệnh viện cấp cứu, qua chẩn đoán, các bác sĩ chuyên khoa của tỉnh xác định nghi ngờ nhiễm dịch bệnh SARS.

Cùng thời gian đó, sinh viên Đại học N sống trong lo âu hốt hoảng. Lãnh đạo nhà trường cùng giáo viên lập tức tìm cho ra chàng sinh viên tiếp xúc với Dương Tịch nhằm chuyển đến trạm y tế, tiến hành công tác theo dõi cách ly.

Dương Tịch và Trần Thần đều trở thành đối tượng cách ly, điều tồi tệ nhất chính là Dương Tịch ngày hôm sau khi bị cách ly đã xuất hiện triệu chứng phát sốt và ho khan. Diệp Phiên Nhiên căng thẳng vô cùng, cả ngày cô hốt hoảng bất an. Phòng y tế cách ký túc xá nữ không xa mà bỗng dưng như xa cách cả đại dương, khó lòng mà vượt qua. Cô và Dương Tịch chỉ có thể đứng xa nhìn nhau mà chẳng thể chăm sóc nhau, chỉ đành giao tiếp qua hình thức gửi tin nhắn.

Dương Tịch bị cách ly nửa tháng thì Diệp Phiên Nhiên ngày nào cũng không ngừng ra sức nhắn tin cho cậu, nhắn nhiều đến nỗi ngón tay cô mềm nhũn ra. Mỗi buổi sáng vừa thức dậy cô liền chạy ngay đến trước phòng y tế, hát cho Dương Tịch qua cánh cửa sắt, cô hát bài Niềm tin của Trương Tín Triết. Tuy Dương Tịch không nghe thấy giọng hát của cô nhưng cậu vẫn nhắn tin nói với cô rằng, cô hát rất hay.

Mười lăm ngày sau, kết thúc thời gian cách ly, Dương Tịch chỉ bị trúng gió cảm mạo thông thường. Khoảnh khắc bước ra khỏi cánh cổng sắt, cậu có cảm giác bản thân như phạm nhân lao tù được phóng thích ra ngoài. Trần Thần đi cạnh cậu, hạ thấp giọng mắng nhiếc chửi thề: “Lần đầu tiên tớ cảm nhận được không khí mới mẻ trong lành của mái trường đại học! Cảm giác giành lại độc lập tự do, sáng khoái chết mẹ!”

Diệp Phiên Nhiên vừa tờ mờ sáng đã túc trực ngay ngoài cổng, trông thấy Dương Tịch bước ra, cô phóng ngay lại gần, ôm chặt lấy cổ cậu, khóc lóc nỉ non hệt như đứa trẻ chịu oan ức.

Đây là lần đầu tiên cô khóc lóc trước mặt Dương Tịch. Cô lại được ngửi thấy mùi cơ thể đặc trưng trên người cậu, lại được sà vào vòng tay ấm áp vững chãi của cậu. Lúc này ở Diệp Phiên Nhiên xuất hiện niềm vui sướng mất đi có lại. Sự sợ hãi tuyệt vọng trong mười mấy ngày qua khiến cô hiểu ra rằng, so với nỗi đau đớn đánh mất Dương Tịch thì niềm kiêu ngạo, lòng tự tôn nhỏ bé cùng sự khác biệt thân phận giữa hai người chẳng đáng là gì.

Dương Tịch, chính là thứ duy nhất cô không muốn đánh mất trên thế gian này.

Dương Tịch trông thấy cô khóc lóc thảm thiết, cậu vừa cảm động trong lòng lại vừa thấy ăn năn. Cậu đến Đại học N để thăm cô, vậy mà trái lại, cậu để cô lo lắng đến rơi lệ.

Diệp Phiên Nhiên bất chợt ngẩng đầu lên, hàng lông mi long lanh đẫm lệ, nụ cười vô cùng rạng rỡ. Cô dịu dàng điềm đạm nói: “Dương Tịch, anh đi đâu em theo đó!”

Con người khi còn trẻ vẫn thường dũng cảm một lần vì tình yêu của mình, phấn đấu liều mạng một lần.

Cô có lòng tin mình sẽ cùng Dương Tịch kề vai sát cánh chiến đấu cùng nhau chống chọi những gian nan quạnh vắng trong cuộc đời này

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK