• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Mấy đứa cháu trai, cháu gái nhà họ Kiều đều cầm một xu trong tay, có chút bối rối nhìn Tần Lâm.


“Đứa nhỏ ngoan phải nói cám ơn đó.

” Tần Lâm khom lưng cười híp mắt nói.


“Cám ơn.

” Kiều Đồng Đồng cảm thấy đối phương nói đúng, cô bé là đứa nhỏ ngoan.


Tần Lâm xoa đầu cô bé: “Ngoan quá.



Kiều Họa Họa hít hít mũi, hình như chị gái rất hung dữ này hôm nay rất dịu dàng.


“Cám ơn.

” Cô bé nhỏ giọng nói một câu, sau đó mong chờ nhìn Tần Lâm.


Vẻ mặt Tần Lâm có chút cứng đờ, cô đã có chút hối hận sau khi xoa đầu đứa nhỏ đầu tiên.


Bởi vì mái tóc của mấy đứa nhỏ này đều vô cùng bóng dầu, không thể nhìn ra đã bao nhiêu ngày chưa gội đầu, cô thật sự khó có thể làm được.


Nhưng, đối mặt với ánh mắt ngây thơ chờ mong của cô bé, cô vẫn đặt tay lên đầu cô bé, khóe mắt cong cong, “Em cũng ngoan lắm.




Khi còn bé tính cách Tần Lâm cũng không được người khác yêu thích, cô có tính cách hướng nội, nhạy cảm, thu mình và tự ti.


Lúc ở cô nhi viện, cô thường không được người khác yêu thích, là người bị bỏ qua.


Cùng là quét dọn vệ sinh, những đứa nhỏ khác làm thì sẽ được khen ngợi.


Cô dọn dẹp sạch sẽ hơn, nhưng cô không được khen ngợi.


Khi đó, cô đặc biệt hâm mộ đứa nhỏ được mẹ viện trưởng thích, cũng đặc biệt hâm mộ đứa nhỏ được mẹ viện trưởng khen ngợi.


Nhưng sau đó cô phát hiện, cho dù cô làm như thế nào thì mẹ viện trưởng cũng sẽ không để mắt đến cô.


Chuyện đã qua nhiều năm, Tần Lâm cho rằng mình đã sớm không quan tâm tới nữa.


Nhưng thực tế mỗi lần có chuyện tương tự xảy ra thì Tần Lâm đều bị ảnh hưởng.


Giống như bây giờ, cô đối xử bình đẳng, xoa đầu mỗi đứa nhỏ một lần.


Kiều Đình Đình thu hồi ánh mắt từ trên người Chu Chí Quốc.



Lúc này cô ta mới phát hiện, mấy đứa cháu trai, cháu gái của cô ta lại làm phản.


Cô nhìn đến mức nổi giận, “Ba mẹ mấy cháu không dạy mấy cháu không thể tùy tiện lấy đồ của người khác sao?

Mấy đứa nhỏ bị quát lớn sửng sốt, hơi sợ hãi lùi một bước.


Tần Lâm nhíu mày: “Đây cũng không phải là tiền của người khác, chị nợ cô nhỏ của mấy đứa, cô nhỏ của mấy đứa không cần, cho nên chị mới đưa cho mấy em.



Kiều Đình Đình nhíu mày nói: “Tần Lâm! Cô đừng dạy hư bọn nhỏ, thứ không nên lấy thì bọn nhỏ không thể lấy được.



“Trả tiền lại cho người ta!” Kiều Đình Đình trầm mặt, tức giận ra lệnh.


Kiều Đồng Đồng lớn nhất trả lại tiền cho Tần Lâm trước.


Sau đó những đứa nhỏ khác cũng trả lại tiền cho Tần Lâm.


Kiều Đình Đình thấy thế, vô cùng đắc ý uy vọng của mình trước mặt bọn nhỏ, “Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng tầm mắt đứa nhỏ nhà tôi không nông như vậy.



Năm xu đã trở lại trong tay Tần Lâm.


Lúc này, chị dâu cả nhà họ Kiều từ ngoài ruộng về nhà đi vệ sinh.


Tần Lâm thấy vậy liền nói: “Chị dâu cả Kiều! Hôm qua trước khi tôi lên huyện, tôi hỏi mượn Đình Đình nhà chị sáu đồng, lúc đó tôi đã nói sẽ trả lãi khi trả lại tiền cho cô ấy! ”

Tần Lâm giải thích chuyện vừa rồi một lần, sau đó ở trước mặt chị dâu cả Kiều, lại phát năm xu cho mấy đứa nhỏ, “Đình Đình ngại nhận, nhưng em không thể nói mà không giữ lời, chị dâu cả nhất định đừng chê ít.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK