• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

36.

Thua keo này ta bày keo khác.

Phong Tử bắt đầu cố ý mượn cơ hội làm ăn để Chẩm Lập Phong bận rộn tối tăm mặt mày, lại thường cố ý để lại dấu vết như có như không trong những lúc tiếp xúc ngắn ngủi.

Một chiếc khăn tay, một chiếc đồng hồ bỏ túi, thậm chí y còn để lại một lọ thuốc ức chế pheromone dành cho Omega ở trong xe của Chẩm Lập Phong.

Y đã nhìn thấu Alpha Chẩm Lập Phong này chẳng để ý đến chuyện của bản thân chút nào, càng không muốn tốn thời gian để nghĩ về nó.

Nhưng trong lòng y đã mặc định cho rằng Alpha trên đời đều là kẻ bạc tình thay đổi, y không tin Chẩm Lập Phong và người yêu không thể bị chia cắt được.

Dường như chỉ cần tình cảm giữa họ tan vỡ là y đã thỏa mãn lắm rồi, quả đúng là người cũng như tên*.

*gốc của cả đoạn này 好像只要他们感情破裂, 他就能够心满意足, 果真是人如其名. Tên tiếng Trung của Phong Tử là 封梓, Tử là tên một loại cây làm đồ gỗ, dùng để đóng đàn, tôi chưa hiểu ẩn ý là gì nên cứ ed theo tác giả viết thôi.

Đúng như dự đoán, thần kinh thô như Chẩm Lập Phong chỉ là số ít, bạn đời của anh thông minh hơn anh nhiều, Beta tên Vệ Tiêu kia tìm đến y rất nhanh.

Hai người bọn họ giống nhau, mặc bộ đồ tầm thường mua ở cửa hàng tổng hợp. Vệ Tiêu thậm chí còn chẳng thèm chú ý mà gọi một cốc hồng trà chanh ở quán cafe.

Nhưng cậu chẳng quan tâm đến sự thô tục và mất thể diện của bản thân, thản nhiên cầm cốc hồng trà chanh buồn cười kia lên uống một ngụm.

Mà khi ánh mắt Vệ Tiêu rơi trên người y, Phong Tử chợt cảm thấy hơi bất an.

Nhưng y lập tức đè xuống cảm giác dị thường kia, bắt đầu nói dối theo thói quen, y tạo ra một câu chuyện lãng mạn, trâng tráo nói với Vệ Tiêu rằng mình yêu Chẩm Lập Phong nhường nào, mà Chẩm Lập Phong cũng có biết bao điều khó tỏ bày với y.

Cứ như tình cảm giữa bọn họ là thuần khiết nhất chân thành nhất trên đời này, còn Vệ Tiêu chính là nhân vật phản diện ác độc ngăn cách đôi bên.

Y nói rất sinh động, dường như chính bản thân y cũng tin vào câu chuyện tình yêu không gì sánh bằng này rồi.

Nói đến đoạn cảm động, Phong Tử còn nhập vai nước mắt tuôn rơi, nhưng Vệ Tiêu vẫn rất bình tĩnh, thậm chí nghe thấy Phong Tử nói ra mấy lời sùng bái khoa trương kia còn lộ ra nụ cười đương nhiên.

Phong Tử thật muốn gọi cậu tỉnh lại đi, chồng của cậu chẳng có xuất sắc như vậy đâu!

Phong Tử không hiểu nổi sao hai người này người nào người nấy khiến người ta bực thế không biết, y không nhịn được hỏi: “Anh nghe nhiều vậy mà không có gì muốn nói sao?”

“Cậu thích phong thái nhẹ nhàng, cử chỉ phóng khoáng của anh ấy…” Vệ Tiêu tổng kết lại màn diễn thuyết vừa rồi của y, “Đúng không?”

“Đương nhiên? Chẩm tổng rất có sức hút đấy!”

“Nhưng trên thực tế, những thứ đó đều do tiền bạc mang lại cho anh ấy.” Vệ Tiêu cười một tiếng, vẫn thờ ơ như cũ, “Nếu như anh ấy vẫn chỉ là một người bán rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm như trước kia, thì cậu sẽ yêu anh ấy sao?”

Phong Tử không tiếp lời, nhưng Vệ Tiêu lại nói.

“Cậu sẽ không.” Beta có đôi mắt đẹp này trông vô cùng bình tĩnh, “Thứ cậu yêu là vẻ ngoài hào nhoáng, chứ không phải là anh ấy… Thậm chí, cậu hoàn toàn không yêu anh ấy, cậu chẳng qua chỉ tò mò điều mới lạ mà thôi.”

Phong Tử nghe không hiểu lời Vệ Tiêu nói, nhưng Vệ Tiêu vẫn rất bình thản.

“Đây không phải lần đầu cậu làm chuyện này đúng không, đào góc tường nhà người ta khiến cậu thấy sung sướng thế sao? Trông cậu quả thật rất thành thạo chuyện này, đổi lại là người khác thì hiệu quả sẽ khá đấy… Nhưng, cũng không sai đâu, tôi và anh ấy quả thật cần phải tách ra một khoảng thời gian.” Vệ Tiêu như ám chỉ bóng gió gì đó, cuối cùng chỉ nâng cốc lên uống một hơi cạn sạch, đứng lên để lại câu nói sau cùng, “Cậu nói đúng, trên đời này không có gì mà không thể chia cắt được…”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK