• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:




Bởi vì gốc gác của Tiểu Hắc bị Mộ Lam Huyền nhìn thấu, nên trên đường đi hai người đều phá lệ nặng nề, trong không khí còn tràn ngập một cổ hơi thở xấu hổ.


  Đi hồi lâu, Tiểu Hắc mang theo Mộ Lam Huyền đi tới một chỗ đen kịt không gì sánh được, lúc này thần sắc của nàng phá lệ ngưng trọng, chỉ chỉ sơn động nhìn không thấy đáy ở trước mặt.


  "Chính là cái này."


  Mộ Lam Huyền nhìn đường đã sớm bị hấp dẫn đến, từ trong sơn động tản ra bên ngoài một tia hắc khí, hơi thở phá lệ quỷ dị, càng tiếp cận sơn động càng để người ta có loại cảm giác không hiểu sao nhút nhát, nàng lần đầu tiên từ trong hắc khí cảm nhận được một chút tâm tình, đó là một loại tà niệm không hiểu được, cảm giác như nàng tới gần liền sẽ bị mê hoặc, mất đi lý trí.


  Vẻ mặt cau mày của Mộ Lam Huyền khiến Tiểu Hắc xem thường khoát tay áo: "Ngươi xem đi, tình hình này cũng không phải nói muốn tiến là có thể tiến, bỏ đi bỏ đi, cùng đi với ta một năm, bản mã tuyệt đối bảo vệ ngươi hoàn hảo không tổn hao gì đi ra ngoài."


  "Liền ngươi? Chính mình còn không bảo vệ tốt được mà còn muốn bảo vệ ta ta? Đừng giỡn..."


  Mộ Lam Huyền không cam lòng tỏ ra yếu kém, phản bác xong Tiểu Hắc cũng không quay đầu lại mà hướng tới phía trong sơn động đi đến, sớm muộn gì cũng phải đi vào, nàng đã mơ hồ đoán được mục đích lần này sư phụ để cho nàng vào. Ngay từ ban đầu, sư phụ đã dự định để cho nàng đối mặt với hắc khí, cho nên mới bỏ nàng một người tại đây lang bạt, có thể Tiểu Hắc Lư xuất hiện cũng là sư phụ từ sớm liền ngờ tới ...


  "Ôi chao ngươi đợi ta !"


Tiểu Hắc hô to, vội vàng đuổi theo Mộ Lam Huyền đã thâm nhập đi vào.


Tiểu Hắc đuổi theo Mộ Lam Huyền sau liền theo bản năng bắt lấy tay áo của nàng, cho dù là u linh mã từ Địa Ngục tới, theo thời gian dài thì thói quen tiếp xúc với loại hơi thở không rõ này nàng cũng đối với cổ hơi thở không hiểu đó cảm thấy bất an.


  Mộ Lam Huyền đưa mắt nhìn tay của nàng nắm chặt tay áo của mình, không nhịn được cười khẽ: "Nếu sợ thì không cần đi theo vào, ở bên ngoài chờ ta là được."


  Nghe nàng nói Tiểu Hắc đang muốn quay về ngay lập tức, chỉ thấy một luồng hắc khí xẹt qua mặt nàng, chỗ trên mặt bị cọ đến còn có một chút cảm giác lạnh lùng, nàng lập tức sợ run cả người một phen ôm chặt  cánh tay của Mộ Lam Huyền: "Ta, ta mới không có sợ, chỉ, chỉ bất quá là tu vi không có hồi phục, sợ không đủ mà thôi... Trước đây ta từng là Luyện Thần kỳ cường giả đó, ta làm sao sẽ sợ mấy cái nho nhỏ gì đó !"


  Nhóc con này sợ đến run còn không quên ngụy biện tiện thể thổi phồng bản thân một chút, Mộ Lam Huyền lắc lắc đầu, thực sự là không có thuốc nào cứu được, nàng cũng không để ý đến cái người đang gắt gao nắm chặt cánh tay của nàng, một lòng hướng tới chỗ sâu phía trong đi tiếp.


  Càng đi sâu vào trong, hắc khí càng phát ra nồng nặc, từ một tia ban đầu kia, biến thành kề mặt nghênh đón như hiện tại. Hắc khí trước mặt đánh tới, rót vào trong khung âm lãnh cảm liền truyền đến, mà thần sắc của Mộ Lam Huyền cũng càng ngưng trọng lên.
Đó không phải là một loại tà niệm đơn giản, thậm chí còn pha một chút cảm giác hối hận, bất an, phẫn nộ, bi thương.


  "Căm hận đi...".


  "Hối hận đi..."


   "Khóc đi..."


  Dần dần, thời gian dài tiếp xúc với những cảm xúc mặt trái này, Mộ Lam Huyền bắt đầu có chút mông lung, mà bên tai vang vọng từng lời từng tiếng đầu độc lòng người, âm thanh này như có thể đem người từ trong lý trí thoát ly ra, không phải chỉ có âm thanh của một người, mà là một đám người đang muốn đầu độc nàng.


  Tiểu Hắc dần dần ý thức được không thích hợp, Mộ Lam Huyền ở một bên đã qua một lúc lâu rồi còn chưa động đậy, nàng vội vàng sử dụng ra nội lực điểm một cái ngay chỗ trái tim của nàng. Một trận trùng kích trong nháy mắt khiến cho Mộ Lam Huyền đang rơi vào bỗng dưng nàng phục hồi tinh thần, cảm giác đau đớn ở ngực kích thích nàng, khiến cho nàng bảo trì thanh tỉnh.


  Mộ Lam Huyền cảm kích nhìn Tiểu Hắc, hai mắt băng lãnh dùng tay vùng lên kia đập tan hắc khí bay đêm trước mặt: "Cám ơn ."


  Tiểu Hắc nghe nói hừ nhẹ một tiếng, nàng đã quen hắc khí này, nàng chấp hai tay ra sau lưng đứng ở  bên cạnh Mộ Lam Huyền nhắc nhở nói.


  "Ngươi đừng có chủ quan, nơi này không phải đơn giản như vậy ."


  "Ân."


  Mộ Lam Huyền gật gật đầu, đi một hồi lâu cũng nhanh thấy đáy, các nàng không giống như là đang đi ở trên đất bằng phẳng, mà là đi từ trên đường xuống dốc, cho nên nàng có thể phán đoán, các nàng hiện tại đang ở hướng dưới nền đất mà đi đến, mà con đường này cũng không sai biệt lắm rốt cuộc ...


Lúc này ở ngoài sơn động, cách đó không xa có một hẻm núi trên vách đá, một nữ tử mặc hồng y đứng ở trên đó nhìn chăm chú vào trong sơn động, khuôn mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng kia vung lên chút u sầu, hai hàng lông mày cũng không tự giác nhíu lại.


"Cũng không biết nàng có thể hay không gắng gượng để trở lại..."
Nàng trong miệng nỉ no, trong giọng nói mang theo một chút lo lắng.


Người này chính là Bạch Linh, tuy nàng nói là rời đi đến chỗ cửa ra đợi Mộ Lam Huyền, nhưng nàng không hiểu sao có chút không yên lòng, nên một đường đi theo Mộ Lam Huyền, ít nhất như vậy có thể ở ngay thời khắc tính mạng của nàng gặp nguy hiểm mà cứu nàng một mạng. Mà sự thật cũng chính là như vậy, lúc Mộ Lam Huyền phát hiện ra hoa hỏa diệm nàng liền biết tiểu đồ nhi khẳng định sẽ đem hoa hỏa diệm kia một ngụm nuốt vào, mà như vậy sẽ mang đến tác dụng phụ chính là thân thể sẽ bị bỏng đến đau đớn, lần đó nàng đã ra tay một lần, dùng nước suối mà nàng đã sớm lấy từ hàn sơn mang đến tạt tới trên người nàng.


Cũng bởi vì thế mới cứu được Mộ Lam Huyền một mạng.


Lúc này hai người rốt cục cùng một bước đi đến, đập vào mi mắt chính là hắc khí lượn lờ khắp cả bầu trời, còn có một cái hồ do hắc khí tạo thành thật lớn, xung quanh hồ còn có ký hiệu không rõ, mà từ trên mặt hồ nhìn đến còn có rất nhiều xương trắng đã khô như ẩn như hiện.


"Đây là cái gì?!"


  Mộ Lam Huyền trừng mắt to giật mình nhìn tất cả ở trước mắt, thấy được tất cả những thứ này nàng rốt cục cũng hiểu rõ những hắc khí này là cái gì, những âm thanh đầu độc lòng người còn có những cảm xúc trong hắc khí tản ra, này, này rõ ràng là những binh sĩ chết đi biến thành tà niệm a...


  "Đây, đây là..."


  Tiểu Hắc cau mày, ngưng trọng nhìn đống xương trắng trong hồ, trên mặt cũng không tự giác vung lên thần sắc phẫn nộ.


  "Đúng vậy... ."


  Mộ Lam Huyền thở dài một tiếng.
Xương trắng đầy rẫy ở đây hồ, còn có vệt ký hiệu kia, đây rõ ràng chính là một trận pháp lớn, còn lại là một trận pháp vô cùng độc ác. Trận pháp này dùng vật phẩm hiến tế chính là thể cùng linh hồn của những binh sĩ chết đi a! Cũng khó trách tại sao hơi thở lại tà ác mãnh liệt như vậy. 


"Cũng không biết là ai mà lại ra tay độc ác đến như vậy, dùng thân thể binh sĩ đảm đương làm tế phẩm, trận pháp lớn như vậy, đến tột cùng là muốn làm gì..."


  "Bất quá nhìn vệt ký hiệu này, có lẽ là đã rất lâu trước đây, đại khái là trận pháp không có thành công nên vứt bỏ đi. Những linh hồn của binh sĩ bị giam cầm ở chỗ này cho nên mới sẽ sinh ra cổ tà niệm này đi, dù sao thi thể đều bị coi như tế phẩm, cũng khó trách sẽ như vậy ..."


  Tiểu Hắc lòng còn sợ hãi nhìn trận pháp to lớn này, nếu như trận pháp này lúc đó để cho người nọ hoàn thành, sợ rằng thế giới hiện nay có thể sẽ là một mảnh quang cảnh khác đi...


  "Các ngươi lúc đó không có vào sao? Làm sao một trận pháp lớn như vậy để lại không có phát hiện ra được?"
  Mộ Lam Huyền bỗng nhiên cau mày dò hỏi.


  "Này..."


Tiểu Hắc do dự một phen, sau đó thở dài một tiếng: "Kỳ thực bọn họ cũng không biết hắc khí là từ nơi này phát ra, nơi này là từ ta sau khi ta tới đi tuần tra xung quanh mới phát hiện ra, có thể nói bọn họ cũng không có đem chuyện này để ở trong lòng, bằng không người được phái tới không phải là ta, mà là một người lợi hại hơn."


Mộ Lam Huyền nghe nói, cũng không nói lời nào, chỉ ở trong lòng yên lặng nhớ kỹ địa ngục không chịu phụ trách này, đợi về sau nàng nhất định phải đi tìm người quản lý ở địa ngục.


  Nàng ngồi xếp bằng, dụng thần thức xoay chuyển hắc khí nói câu xin lỗi.
"Khổ cực các ngươi..."


Nàng bay lên trên không đến phía trên trung tâm cái hồ, sau đó linh khí từ trong cơ thể từ đó tràn ra, cả người tản ra ánh sáng màu vàng, mà trong miệng của nàng cũng niệm lên khẩu quyết.


"Tinh lọc quyết?"


  Tiểu Hắc nhìn một màn này, nàng không nghĩ tới Mộ Lam Huyền biết sử dụng tinh lọc quyết, tinh lọc quyết chuyên môn làm cho những linh hồn trong lòng còn có chút tàn niệm đem đi tinh lọc. Đều là người lòng mang tâm hiền giả sử dụng, vì tinh lọc linh hồn bị giam cầm trên thế gian mà sáng tạo ra pháp quyết này, mà tinh lọc quyết này rất hiếm có người biết.


  Nhưng bộ công pháp hiếm có người biết này ở Cửu Tuyền tông thì lại tồn tại rất bình thường. Tinh lọc quyết này Mộ Lam Huyền nhàn tới buồn chán mới đi học, nàng cũng không nghĩ tới có một ngày sẽ có chỗ dùng.


Lúc này, trên thân thể của Mộ Lam Huyền xuất hiện ký tự màu vàng không rõ bay ra tứ phía tạo thành một vòng. Từng cái ký tự màu vàng đều tản ra quang mang chói mắt, mà hắc khí ở trong sơn động cũng bởi vì vậy mà giảm bớt, đều hóa thành từng cỗ sương mù màu trắng tiến vào trong cơ thể Mộ Lam Huyền. Mỗi một cỗ sương mù màu trắng đều là một chút khí chính trực của binh sĩ khi còn sống lưu lại cuối cùng, mà bọn họ biết được bản thân sắp được giải phóng trong nháy mắt, vì báo đáp Mộ Lam Huyền nên đã để lại cho nàng.


Giữa trận pháp hắc khí rất nhanh đã bị tinh hoa sạch sẽ, xương trắng trong hồ cũng bởi vì thế mà hóa thành bụi, hắc khí ở trong sơn động cùng trong hẻm núi cũng bởi vậy mà biến mất không thấy. Biến mất khỏi thế gian không còn vết tích, những tử sĩ ở trong hẻm núi này cũng bởi vì mất đi khống chế nên đều ngã xuống tại chỗ biến thành xương trắng hóa thành bụi quy về mặt đất, thưc vật ở trong hẻm núi cũng khôi phục diện mạo vốn có.


Mộ Lam Huyền gặp phải nút thắt nên tu vi cũng bởi vậy đột phá tới Nguyên Anh viên mãn, tu vi tràn đầy đến Nguyên Anh viên mãn sau đó cũng vì thế mà trong nhân sinh lần đầu tiên nàng gặp nút thắt thật sự


Ở ngoài sơn động Bạch Linh nhìn trước mắt kia phiến phiến màu sắc rực rỡ, trên mặt vung lên tươi cười vui mừng, không nghĩ tới này tiểu đồ đệ thế mà lại có thể tinh lọc quyết...


Mà nàng lần đầu tiên cảm thấy nàng có thể không nên dùng thái độ nhìn hài tử mà đối đãi Mộ Lam Huyền ...


—————————


Tác giả có lời muốn nói: nửa đêm tu tiên rốt cục cũng đem Vạn Thi Cốc xong xuôi, tiếp theo là trạm Cửu U Đàm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK