Mục lục
Vương Mệnh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Quản gia Makoto dẫn Giang Phong đến ngôi biệt thự riêng của ông Nakamura, ‘papa’ của Masashi và Masaru, chủ nhân của gia tộc Nakamura.

Ngôi biệt thự này được xây dựng theo kiểu kiến trúc truyền thống, xung quanh có hoa viên, hồ, suối, non bộ, cổ hương cổ sắc.

Các loài hoa trong vườn đua nhau khoe hương khoe sắc.

Giữa cảnh nhiệt náo của phố thị hiện đại thì nơi đây không khác gì chốn thế ngoại đào nguyên.
Giang Phong theo quản gia Makoto lên phòng uống trà của ông Nakamura.

Đến nơi, Giang Phong nhìn thấy ông Nakamura đang ngồi bên bàn trà, hướng nhìn ra cửa sổ.

Ông Nakamura tuổi quá bốn mươi, vẫn còn rất tráng kiện, ánh mắt sáng ngời mà thâm thúy.

Quản gia Makoto lên tiếng :
- Ông chủ.

Thiếu Quân san đã đến rồi !
Ông Nakamura quay sang ngắm nhìn Giang Phong.

Giang Phong cũng nhìn ông Nakamura một thoáng, rồi bước đến, khẽ cúi người chào hỏi :
- Nakamura san.

Xin chào !
Theo lễ nghi của người Nhật, người dưới chào người trên thì phải cúi người thật sâu, thân hình cúi xuống thành 90 độ.

Nhưng Giang Phong chỉ khẽ cúi người chào, để tỏ ý tôn kính ông Nakamura lớn tuổi hơn.

Giang Phong không xem quan hệ giữa mình với ông Nakamura là quan hệ giữa người dưới và người trên.
Ông Nakamura thấy thế, khẽ cười, bảo :
- Ngồi đi.
Giang Phong đáp “vâng”, sau đó bước đến ngồi vào bàn.

Quản gia Makoto đến đứng hầu phía sau ông Nakamura.

Giang Phong ngồi bên bàn, lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ trên bàn, mắt nhìn thẳng.

Gì chứ lễ nghi thì Giang Phong không lạ, cũng có thể nói là đạt đến tiêu chuẩn của quý tộc.

Dù gì thì Giang Phong cũng từng là ‘đại vương’, tiếp xúc nhiều với lễ nghi quý tộc (dù chỉ là trong game, nhưng đó cũng là nơi huấn luyện rất tốt, ít nhất là đối với Giang Phong).

Ông Nakamura thân tự pha trà.

Người Nhật biến việc uống trà thành một môn nghệ thuật, gọi là trà đạo.

Ông Nakamura xem ra đối trà đạo có nhiều tâm đắc.

Vừa châm trà vào chung trà trước mặt Giang Phong, ông Nakamura nói :
- Uống trà cũng là một môn học vấn đó nha !
Giang Phong mỉm cười nói :
- Đôi khi cứng nhắc quá, làm mất đi cái thần của trà.
Ông Nakamura chăm chú nhìn Giang Phong một lúc, rồi chợt cười nói :
- Cậu cũng có nghiên cứu về trà đạo đó nha.

Theo cậu thì thế nào mà gọi là cứng nhắc ?
Giang Phong mỉm cười nói :
- Uống trà, còn phải dùng tâm để cảm trà.

Nhiều người khi uống trà, quá chú trọng nghi thức, thành ra tâm không được chuyên.

Murata Juko đại sư đã tìm thấy vẻ đẹp giản dị tồn tại trong văn hóa uống trà, đến với trà bằng tinh thần, rồi từ đó mới hình thành nên trà đạo.
Theo truyền thuyết Nhật Bản, có vị cao tăng người Nhật là Eisai đại sư (1141 - 1215) sang Trung Hoa để tham vấn thiền học.

Khi trở về nước, đại sư mang theo một số hạt giống trà về trồng trong sân chùa.

Sau này chính Eisai đại sư đã sáng tác ra cuốn "Khiết Trà Dưỡng Sinh Ký" (Kissa Yojoki), nội dung ghi lại mọi chuyện liên quan đến thú uống trà.

Trà dần dần được sử dụng phổ biến trong tầng lớp quý tộc.

Lúc đó còn có các cuộc thi đấu đoán tên trà.

Văn hóa uống trà giai đoạn đó được xem là những trò chơi xa xỉ và tầng lớp quý tộc rất thích sử dụng các dụng cụ uống trà của người Trung Hoa.

Giữa bối cảnh xô bồ đó, một vị cao tăng là Murata Juko đại sư đã tìm thấy vẻ đẹp giản dị tồn tại trong văn hóa uống trà.

Đến với trà bằng tinh thần của một vị thiền sư, Murata Juko đại sư rất xem trọng cuộc sống tinh thần.

Trà đạo đã ra đời như thế.
Ông Nakamura trầm ngâm giây lát, rồi gật đầu nói :
- Cậu nói cũng không sai ! Còn phải dùng tâm để cảm trà ! Tâm ! Tinh thần ! Đúng thế.


Dùng tâm để cảm, dùng tinh thần để thưởng thức.

Quá chú trọng ngoại tại cũng không tốt.
Ông Nakamura lại rót trà vào chung trà của mình, đoạn nhìn Giang Phong bảo :
- Cậu uống thử xem thế nào !
Giang Phong nhẹ nhàng cầm chung trà lên, uống một ngụm.

Giang Phong không theo nghi thức của trà đạo là trước tiên phải để hai tay xuống sàn nhà, cúi đầu chào, rồi mới cung kính nâng chung trà lên, xoay chung trà ba lần theo hướng kim đồng hồ, sau đó từ từ uống, rồi khi uống xong lại phải xoay chung trà theo hướng ngược lại về chỗ cũ, rồi lại nhẹ nhàng đặt chung trà xuống.

Làm như thế, có thể chứng tỏ mình tinh thông trà đạo, nhưng lại quá phiền phức.

Đối với Giang Phong, uống trà là để cho tinh thần thoải mái, là để thư giãn, phiền phức quá chỉ làm mệt óc thêm mà thôi.

Tuy vậy, động tác của Giang Phong vẫn rất tự nhiên, ung dung hoa quý.

Đặt chung trà xuống, Giang Phong nói :
- Xã hội càng phát triển, danh trà càng hiếm đi.

Ở Việt Nam trước đây có loại trà được trồng trên đỉnh Lang Biang ở Đà Lạt, sản lượng hạn chế, cách uống khác với các loại trà thông thường, phải bỏ đi nước đầu tiên, chỉ uống nước thứ hai.

Hương vị rất thanh thuần.

Chỉ đáng tiếc, sau khi xây dựng khu du lịch trên đỉnh núi, loại trà đó không còn nữa.
Ông Nakamura gật đầu đồng cảm :
- Phải đó.

Con người phá hại tự nhiên, làm cho nhiều giống loài tuyệt chủng.

Trà cũng không ngoại lệ.
Hai người chỉ đàm đạo về trà, không nói gì về chuyện khác.

Đến khi trời tối, Giang Phong cáo từ, trở về biệt thự của mình.

Khi Giang Phong đi rồi, ông Nakamura hỏi quản gia Makoto :
- Makoto.


Thấy sao ?
Quản gia Makoto đáp :
- Rất đặc biệt ! Ông chủ.
Ông Nakamura trầm ngâm giây lát, chợt nói :
- Rất có ý tứ !
Quản gia Makoto nói :
- Ông chủ.

Khi đã vào đây rồi, đội bảo vệ của Thiếu Quân san cũng vẫn canh phòng rất nghiêm ngặt.
Ông Nakamura nói :
- Tác phong của quân nhân mà.
Quản gia Makoto nói :
- Nghe nói bọn họ đều là những quân nhân ưu tú, được tuyển chọn từ những lực lượng tinh nhuệ nhất của Việt Nam.

Đặc biệt là Lương Tuấn Long và Triệu Anh Khoa, hai cận vệ của Thiếu Quân san.

Cả hai người họ đều là đặc cấp cảnh vệ, thân thủ rất lợi hại.
Ông Nakamura hỏi :
- Ông có biết đặc cấp cảnh vệ đại biểu cho điều gì không ?
Quản gia Makoto nói :
- Đặc cấp cảnh vệ là lực lượng ưu tú nhất của Việt Nam, thân thủ đều rất cao siêu.
Ông Nakamura nói :
- Không chỉ có thế.

Nhiệm vụ của đặc cấp cảnh vệ là bảo vệ yếu nhân và thực hiện các đặc thù nhiệm vụ.

Không phải ai cũng được đặc cấp cảnh vệ bảo hộ.

Chỉ một số bộ trưởng của một số bộ quan trọng trong chính phủ Việt Nam mới được đặc cấp cảnh vệ bảo hộ, mà cũng chỉ có 1 người.
Quản gia Makoto giật mình nói :
- Ý ông chủ là … ?

Tối đó, Masashi mở tiệc sinh nhật rất lớn.

Có rất nhiều bạn bè của Masashi đến dự.

Việc Masashi không ngờ đến là cả ‘papa’ của mình cũng tranh thủ ghé qua giây lát.

Bình thường những buổi tiệc tùng thế này, ông Nakamura đều không đến dự, để cho Masaru và Masashi tự giải quyết.

Giang Phong phát hiện rằng các bạn bè của Masashi có vẻ rất sợ ông Nakamura.

Sự có mặt của ông Nakamura khiến cho mọi người mất tự nhiên.

Do đó, ông Nakamura chỉ ghé qua giây lát rồi đi, và chỉ nói chuyện cùng Giang Phong và anh em Masashi.

Giữa buổi tiệc, Masashi giới thiệu Giang Phong với các bạn bè của mình.

Bọn họ đều thuộc hào môn gia tộc và phần lớn đối với Giang Phong ít nhiều ‘quen biết’ (đương nhiên là quen biết trong game).

Giang Phong cùng với Mizu, Nori và Masashi hình thành một nhóm riêng, trung tâm của buổi tiệc.

Akihiro đến cùng Giang Phong trò chuyện và cũng gia nhập vào nhóm này.

Akihiro là bạn thân nhất của Masaru.

Hai người còn cùng nhau kinh doanh Thiên Diệp Trấn kia mà.

Ở khu biệt thự của nhà Masashi còn có một ngôi biệt thự dành riêng cho Akihiro.

Giang Phong biết rằng gia tộc của Akihiro có địa vị không kém gì gia tộc Nakamura, đều là hào môn đại tộc.

Trong số những người ở đây, ngoại trừ ba người bọn Mizu, Giang Phong thân cận với Masaru và Akihiro hơn cả.
Masaru dẫn một người đến chỗ bọn Giang Phong, cười nói :
- Thiếu Quân huynh.

Đây là Tatsuya, trong game chính là Nguyên Tín đó.
Nguyên Tín tức là quốc chủ của Đại Hòa quốc trong game, cũng là người chơi đầu tiên kiến quốc thành công, danh tiếng lừng lẫy hơn Thiên Diệp Trấn của bọn Akihiro và Masaru nhiều.

Giang Phong và Tatsuya chào hỏi nhau, rồi Tatsuya hỏi :
- Thiếu Quân huynh.

Tình hình ở Địa hạ thế giới như thế nào vậy ? Trừ Minh Châu Ma pháp tháp, chúng ta chỉ mới đến được những vùng hoang vu không hà !
Giang Phong nói :
- Địa hạ thế giới gồm hai bộ phận : bắc bộ bình nguyên và vô tận hoang nguyên.

Từ Minh Châu Ma pháp tháp đi thẳng về phía bắc sẽ đến được bắc bộ bình nguyên.

Ở đó có sáu thế lực : nhân tộc lãnh địa, ải nhân lãnh địa, hắc ám tinh linh lãnh địa, thú nhân lãnh địa, ma tộc lãnh địa và huyết tộc lãnh địa.

Các thế lực này nằm trải đều ra theo hình ngôi sao sáu cánh.

Ở chính giữa là một cái hồ lớn, còn được gọi là nội hải.

Mỗi lãnh địa đều có đường thông lên mặt đất riêng.

Người chơi ở bắc bộ bình nguyên rất hiếu chiến, có thể đánh nhau vì bất kỳ lý do gì.
Giang Phong cùng Tatsuya trò chuyện một lúc thì cũng có những người khác đến làm quen, nói chuyện cùng Giang Phong.

Việc ông Nakamura cùng Giang Phong nói chuyện khi nãy đã khiến cho mọi người nhìn Giang Phong bằng con mắt khác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK