Mục lục
Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Cô tức giận làm gì? Cô thật làm tôi quá thất vọng......" Một giọng nói lạnh ùng từ ên trong hòng hóa rang trong ruyền ra.

Cẩn hu lập tức uay đầu ại, thấy rầm Ngọc ộ mặc áo sơ mi rắng, quần ài màu đen ộng rãi, ổ áo mở a, lộ ra ai bầu ngực, ấp dẫn inh đẹp đi ra ngoài, hìn Cẩn hu nói: "Cô àm việc gu ngốc hư vậy, àm sao làm huyện lớn?" Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

"Cô a tới tìm ôi rồi! Không tin ôi! Hơn ữa từng ước bức ách, tôió thể làm hế nào?" ẩn Nhu nhìn ô nói.

Trầm gọc Lộ ừ một tiếng, nhìn Cẩn Nhu mỉm cười nói: "Thậtsao? Cô ta tới tìm cô thì sao? Không tin cô, thì thế sao? Từng bước bức bách thì sao? Từng bước kinh động thì sao? Không phải lúc nảy cô bại lộ mình, nên cô muốn giả bộ ngu, mặc kệ cô ta nói gì, làm cái gì, cô đều phải giả bộ ngu, cô ta mới không thểnhìn ra ý đồ của cô, nhưng bây giờ thì sao? Cô dựa vào cái gì muốn đấu với cô ta!? Bây giờ cô không đấu lại, nếu không có chúng tôi, cô cũng chỉ là Cẩn Nhu tầm thường, cô chẳng có cái gìcả! Cô đấu cái gì? Cô làm mọi thứ, cũng không có sơ hở, cô sợ cái gì à? Bọn họ cũng chỉ suy đoán là cô thôi? Mặc kệ là Danielhay là Hàn Văn Hạo, cũng chỉ là suy đoán, cô vội cái gì?" Trầm Ngọc Lộ nhìn cô nói.

Ánh mắt Cẩn Nhu lóe lên, có chút căng thẳng hỏi cô: "Vậy bây giờ tôi nên làm gì?"

Trầm Ngọc Lộ mỉm cười nhìn cô ta, thở dài nói: "Còn có thể làm sao? Đón đầu đánh thẳng!! Kéo cô ta ra đấu dưới ánh mặt trời!! Đấu kỹ thuật diễn xuất! Đấu xem người nào sống lâu trong cái vòng này!! Nếu cô thật muốn sống tạm bợ, thì chính cô xé nátmặt mình, một ngày nào đó, cô đoạt giải, giống như một diễn viêncấp ba vậy, cầm quần áo, từng cái, từng cái mặc lại!"

Ánh mắt Cẩn Nhu lóe sáng, nhìn Trầm Ngọc Lộ nói: "Lúc nảy côta nhắc tới chuyện xe thể thao...... Có thể điều tra ra, có quanhệ tới tôi hay không?"

"Nhất định sẽ hoài nghi cô! Bởi vì quá trùng hợp!" Trầm NgọcLộ nhìn cô, khẽ mỉm cười nói.

Trong lòng của Cẩn Nhu run lên, liền hỏi: "Vậy làm sao bâygiờ?"

Trầm Ngọc Lộ cầm bông phấn thấp kém của Cẩn Nhu trên bàntrang điểm, nắm chặt ở trong tay, liếc mắt cười nói: "Những người đó vĩnh viễn không có cơ hội lên tiếng!"

*****

"Chết?" Hàn Văn Hạo từ trước bàn làm việc, ngẩng đầu nhìn Hi Thần, còn có hai người Hứa Mặc và Nhậm Phong, bình tĩnh hỏi: "Chết thế nào?"

"Hai phóng viên này đến quán lẩu ăn lẩu, sau đó cùng một ngườiđàn ông nói qua nói lại, liền xảy ra tranh chấp, không bao lâu,lúc bọn họ vẫn tiếp tục ăn lẩu, đột nhiên bị tiêu chảy, cứ như vậychết đi! Bệnh viện vừa đưa ra bản xét nghiệm, nói bên trong lẩucó chất độc Đoạn Trường Thảo, chính là người đàn ông tranh chấp nổi lên độc ác, đem bỏ vào! Cục cảnh sát vừa mới tra xét!"Nhậm Phong lập tức nói!

Hàn Văn Hạo bình tĩnh nhìn Nhậm Phong nói: "Cái chết nàycũng không tránh khỏi quá trùng hợp đi?"

Hứa Mặc nghe, cũng gật đầu nói: "Đúng vậy! Rất trùng hợp! Thế nhưng từ nguyên nhân dẫn đến kết quả, không một chút sơ hở, người đàn ông bỏ Đoạn Trường Thảo cũng chỉ thuận tay hái phía sau nhà bếp của bà chủ! Bà chủ chính xác có trồng Đoạn Trường Thảo, nếu như nói sớm có ý đồ, cũng sẽ không trùng hợp như vậy chứ? Trong nhà Bà chủ vừa khéo có Đoạn TrườngThảo?"

Hàn Văn Hạo chớp mắt nhìn Hứa Mặc, chậm rãi nói: "Theo lời cậu nó, đây mới thật là trùng hợp?"

"Điểm này thật không nghĩ ra......" Nhậm Phong đành phảinói.

Hàn Văn Hạo cười nhẹ cười, nói: "Không có sự trùng hợp, mà là quá trùng hợp......."

Bọn Hứa Mặc lập tức ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo, hỏi: "Ý của ngài là......"

Hàn Văn Hạo nhớ lại lúc hắn và Hạ Tuyết rơi vào vách núi, hắn bị gai độc đâm, Hạ Tuyết thông minh ở phụ cận tìm thuốc giảicho mình, sau mới biết là em trai dạy cho cô, Hàn Văn Hạo nhàn nhạt vừa nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra cùng Hạ Tuyết, vừachậm rãi nói: "Nếu như trong nhà của cậu có trồng độc thảo, cậukhông có thuốc giải sao? Nếu cậu không cẩn thận bị trúng độc, làm sao không biết triệu chứng? Nhưng trong quá trình hai phóng viên này trúng độc, bà chủ quán lẩu không cứu, đây là vì sao?"

Nhậm Phong chợt hiểu, nhìn Hàn Văn Hạo......

Hàn Văn Hạo tựa vào trên ghế da, nhìn chằm chằm nơi xa, bộcphát sát khí, lạnh lùng nói: "Nếu muốn làm không chê vào đâuđược, hắn còn kém một chút, nếu muốn đấu với Hàn Văn Hạotôi, tâm tư hắn phải cẩn mật một chút! Lập tức điều tra bà chủquán lẩu, trong chuyện này, bà ta bị đe dọa hay có phần tham gia! Xuất động nhân thủ, đánh đòn phủ đầu, đem người nhà củabà ta chiêu đãi một chút, tra hỏi lại, khẳng định sẽ dễ dàng hơnnhiều!"

"Vâng!" Hứa Mặc và Nhậm Phong lập tức cúi đầu lên tiếng!

"Vậy......" Hi Thần ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "CẩnNhu làm thế nào? Trước mắt tôi không có cách nào biết, rốt cuộc cô ta có quan hệ với những người này hay không, có muốn mời cô ta tới hỏi một chút hay không?"

Hàn Văn Hạo rất quen thuộc cá tính của Hạ Tuyết, nói ngay: "Đểđó! Trước tiên không nên động đến cô ta! Phái người theo dõi cô ta 24/24 h cho tôi! Còn nữa, cẩn thận đề phòng cô ta gây bất lợi với Hạ Tuyết!"

Hi Thần lập tức gật đầu.

Nhậm Phong nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: "Rốt cuộc là ai dám khiêukhích chúng ta như vậy?"

Hàn Văn Hạo tựa vào trên ghế da, xoay người, nhìn cơn mưa lạnh rơi bên ngoài cửa sổ, hắn lạnh lùng nói: "Trên thế giới này, mỗi một động loại vật, không có khả năng ẩn nấp cả đời trong nước, trừ phi hắn và tôi không phải là đồng loại, nếu hắn và tôi làđồng loại, hắn chưa chết, hắn sẽ phải trồi lên! Hừ! ngược lại tôimuốn xem, hắn còn dám động tay động chân với người nào nữa!"

"Hắn sẽ không gây bất lợi với Hạ tiểu thư chứ?" Hứa Mặc và Nhậm Phong lại nói.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo chợt lóe, trên mặt lộ ra tàn nhẫn, nhanhchóng nói: "Hắn động đến Hạ Tuyết, nhất định là bởi vì biết Hạ Tuyết quan trọng đối với tôi! Hắn là người ở bên cạnh tôi!"

Lời này vừa nói ra, mọi người sững sờ, nhìn Hàn Văn Hạo nói:"Không thể nào! Mỗi người chúng ta, ai cũng đối với Hàn tiên sinh trung thành và tận tâm, tại sao lại là người bên cạnh ngài?"

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, vẫn nhìn mưa bụi mịt mù ngoàicửa sổ, nói: "Là người bên cạnh tôi, tôi cũng không để vào mắt...... Nhưng hắn lựa chọn sai lầm rồi, hắn không nên làm đối thủ của tôi, không một ai có thể làm đối thủ của tôi!"

Tiếng gõ cửa vang lên.

Nhậm Phong nhìn Hàn Văn Hạo một cái, nói: "Vào đi......"

Tả An Na mỉm cười đi tới, nhìn Hàn Văn Hạo nói: "Tổng Tài, lúcnảy thư ký Tổng Tài Toàn Cầu tự mình gọi điện thoại tới đây nói, tám giờ tối nay ở khách sạn Castleton của chúng ta, tổ chức dạ tiệc nhỏ, ăn mừng Tổng Thống phu nhân về nước, muốn mời ngàivà thiếu phu nhân tham gia......"

Hàn Văn Hạo im lặng nghe, sau đó chậm rãi nói: "Không...... Tôicó một đối thủ......"

Mọi người cùng nhau nhìn hắn......

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, chỉ chậm rãi nhìn chằm chằm cơnmưa phùn ngoài cửa sổ, trầm mặc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK