• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



<tbody></tbody>
  • Edit: Tiểu Hân
  • Beta: Tiểu Hân

“Ừm.” Lâm Dật Phi nâng tay trái chạm vào má anh, Chris chậm rãi cúi đầu nhắm mắt lại, nghiêng nghiêng khuôn mặt để cảm nhận độ ấm trên ngón tay cậu.

Ngay trong chớp mắt, Lâm Dật Phi bỗng nhiên nhéo mạnh, Chris thốt ra một tiếng kêu trầm thấp, “A…”

Anh khó hiểu ngẩng đầu, nhìn thấy sự ngây thơ trong mắt Lâm Dật Phi.

“Cậu cảm thấy đau đúng không? Đúng không?” Lâm Dật Phi mỉm cười, như một đứa nhỏ, “Nó chứng minh tớ không nằm mơ! Cậu thật sự đã trở lại!”

Chris nhìn tay và chân bó bột của Lâm Dật Phi, thật lâu sau mới hỏi, “Có đau không? Lúc bị tên kia đánh.”

“Không có cảm giác.” Lâm Dật Phi cúi đầu, “Vào bệnh viên mới thấy đau.”

“Sau này đừng làm chuyện như thế nữa.”

“Biết rồi. Tớ tin cậu sẽ không hy vọng mình lại bị ‘bắt cóc’. Làm con gia đình có tiền cũng không phải chuyện tốt.” Lâm Dật Phi nhìn Chris, “A… tớ tin tớ có thể tham gia trận đấu năm sau của mình.”

“Ừm.” Chris gật đầu.

“Lúc ấy tớ sẽ tham gia thi đấu cá nhân.” Lâm Dật Phi dừng một chút, “Cậu nói đúng, tớ thật sự từng có ý muốn trốn tránh cậu.”

Chris im lặng nhìn Lâm Dật Phi.

“Bây giờ tớ không làm thế nữa. Tớ sẽ nhìn thẳng vào cậu.” Lâm Dật Phi cười, “Chris, trận đấu năm sau, cậu rửa sạch cổ chờ tớ đi.”

“Dật Phi, cậu không nên như vậy.” Chris chậm rãi mở miệng.

“Sao thế?” Lâm Dật Phi khó hiểu hỏi, “Tớ không nên làm sao?”

“Cậu không nên dùng vẻ mặt như vậy để nói chuyện với tớ.” Chris xoay người ra cửa, “Tớ sẽ không thể nào buông tay.”

“Vì sao cậu phải buông tay? Chúng ta là bạn thân của nhau mà.”

“Đúng, bạn thân sẽ không như vậy…”

Chris nhẹ nhàng cúi xuống, đè lên môi Lâm Dật Phi, lưỡi luồn vào trong cuốn lấy lưỡi cậu.

Rõ ràng là nụ hôn bá đạo chiếm hữu, nhưng lại ôn nhu đến mức khiến người ta không cách nào cự tuyệt.

Ngón tay Chris vuốt nhẹ theo tóc Lâm Dật Phi, anh rất yêu cảm giác khi chạm vào tóc cậu, mỗi lần hai người ngủ chung, anh đều nắm lấy tóc cậu mà chìm vào giấc mộng.

Bọn họ vẫn nguyện vì đối phương mà trả giá tất cả, không chỉ đơn giản là đôi bạn thân của nhau.

Sau khi Lâm Dật Phi ở bệnh viên hai ngày, liền thuê một cái xe lăn về nhà. Katherine và Mark cực kỳ nghĩa khí, mỗi buổi sáng sẽ chờ dưới lầu Trần Lâm Kí, giúp cậu đẩy xe lăn đến trạm xe.

George sẽ thường xuyên mang một số thức ăn đến, đương nhiên thứ nhiều nhất là sữa, nhập khẩu từ New Zealand, đảm bảo chất lượng trong một tháng.

“Thiếu gia nói, mỗi buổi sáng và tối Lâm đều phải uống một hộp sữa.”

“Ai nha! Tiểu Phi, còn muốn Chris theo dõi việc uống sữa sao!”

Mà sữa cũng trở thành ác mộng buổi sáng và buồi tối của Lâm Dật Phi, nằm mơ cũng thấy sữa.

Nghỉ hè đến khiến cho đám thiếu niên lần thứ hai nhảy nhót vui mừng. Mà chuyện khiến Lâm Dật Phi vui vẻ không phải đi tháo bột, mà là KK tính đến Washington thăm Lâm Dật Phi, tuy không còn phòng dư cho nàng ở, nhưng Mạn Mạn cũng rất vui vì buổi tối có thêm bạn nói chuyện.

Tối thứ sáu, Lâm Dật Phi ra trạm xe đón KK. Hai người ngồi trong tàu điện ngầm trò chuyện. Từ lúc gặp mặt lần đầu tiên cho đến khi Lâm Dật Phi rời khỏi New York khiến mọi người khóc tới nước mắt nước mũi chảy tùm lum.

“Tớ thật sự cảm thấy kỳ lạ, Chris không đến cùng cậu sao?” KK nửa giỡn nửa thật hỏi, “Cậu biết không? Từ khi các cậu thân nhau, tớ cảm thấy tên Chris kia chỉ cần không ở bên cạnh cậu thì không thoải mái. Cậu ấy sẽ dùng một ánh mắt muốn đóng băng mà nhìn người nói chuyện với cậu.”

“Có khoa trương quá không?”

“Sao lại khoa trương chứ?” KK sờ sờ bím tóc trên đầu, “Còn nhớ hồi lễ tình nhân lúc còn học tiểu học, con gái tặng chococate cho con trai, cậu có biết vì sao Mika được tặng nhiều thế không?”

“Vì sao?” Lâm Dật Phi nhướng mày, “Chẳng lẽ vì cậu ấy đẹp trai?”

“Bởi vì cậu ấy đứng phía sau cậu.” KK trợn trắng mắt, “Tuy cậu – một đứa con trai người Trung Quốc da vàng rất không phù hợp với mắt thẩm mỹ của người Mĩ, nhưng cậu rất thông minh, từ Toán học cho đến các môn khác đều là sở trường của cậu, hơn nữa cậu không bao giờ tỏ ra kiêu ngạo, luôn nhiệt tình dạy cho mọi người, có lẽ cậu không cảm giác được, lớp học vì có cậu mà sôi động hơn nhiều.”

“Vậy vì sao tớ không có phần chocolate nào?” Lâm Dật Phi ngạc nhiên, nếu có mình lớp càng sôi động thì vì sao không bạn nữ nào tặng mình chocolate, đây là trường hợp gì đây?

“Bởi vì mỗi khi có bạn nữ tới gần cậu, Chris sẽ dùng ánh mắt giết chết cậu ấy. Nếu ai ngượng ngùng muốn thừa lúc cậu không chú ý nhét chocolate vào hộc bàn của cậu, thì… đây mới là chuyện kinh điển nè.”

“Nga? Kinh điển cỡ nào?” Lâm Dật Phi buồn cười.

“Các cậu ấy dường như bị mắt Chris khống chế mà quăng phần chocolate của mình qua hộc bàn của Mika.”

KK vừa nói xong, Lâm Dật Phi cười đến sắp tắt thở.

“Cảm ợn cậu… đã phí tâm an ủi tớ.”

“Nhưng điều khiến tớ ấn tượng nhất chính là… lúc cậu dọn tới Washington được một đoạn thời gian, tớ không ngờ rằng Chris lại không biết cậu ở Washington.”

“A?” Lâm Dật Phi nhớ đến hồi George giấu hết tất cả thư mà cậu gửi cho Chris, bọn họ cũng không thể liên lạc với nhau qua điện thoại.

“Sáng hôm đó, cậu ấy xuất hiện ở trước cổng trường của tớ. Tớ biết cậu ấy đã chờ tớ rất lâu, trên người là bộ quần áo mà khi còn ở New York cậu ấy đã mặc, lưng đeo một ba lô đựng bội kiếm, có cảm giác cậu ấy đang lưu lạc chân trời góc bể… cậu ấy chỉ hỏi tớ có biết địa chỉ nhà cậu hay không.”

Lông mi Lâm Dật Phi run lên. Cậu biết Chris từng vì mình mà bỏ nhà ra đi, nhưng không ngờ cậu ấy lại vì muốn biết tin tức của mình mà trở về New York tìm KK.

“Nên tớ liền cho cậu ấy biết. Đó là lần đầu tiên tớ nghe cậu ấy nói từ ‘cảm ơn’.” KK nhìn Lâm Dật Phi, “Lúc cậu ấy xoay người cũng không có chút do dự nào. Tớ biết cậu ấy đi tìm cậu… Đôi khi tớ thật không biết vì sao Chris lại cố chấp như vậy. Cậu ấy giống như… một con cá, mà cậu lại là thế giới nước của cậu ấy. Tựa như nếu không có cậu thì cậu ấy không thể sống được.”

Lời nói của KK khiến Lâm Dật Phi sửng sờ, thật lâu sau mới tỉnh lại.

Trong hai ngày sau đó, Lâm Dật Phi dẫn KK đi chung quanh chơi, đi xem Nhà Trắng và một số bảo tàng nổi tiếng ở Washington.

Kì nghỉ hè qua đi, Lâm Dật Phi tiếp tục cuộc sống lớp chín của mình. Cũng như lúc ở bệnh viện đã nói với Chris, đây là năm cuối cùng của trung học cơ sở, cậu sẽ tham gia thi đấu bội kiếm cá nhân.

Lúc cậu đến báo danh, Chris cũng vào đó, nhưng anh không vội vàng đến lấy giấy bút điền thông tin, chỉ đứng cách Lâm Dật Phi một khoảng không xa mà nhìn cậu.

Lâm Dật Phi xoay người trông thấy anh, nghĩ mình và cậu ấy đã không gặp nhau trong cả kì nghỉ hè, nên chủ động đi qua.

“Chào, Chris. Cậu đến báo danh sao?”

“Không.” Chris vẫn đút tay vào hai túi quần không nhúc nhích, dường như không có ý muốn đến báo danh.

“Cậu đã đăng kí rồi sao?”

“Tớ chỉ cùng những người trong đấu kiếm xã tới.” Chris bỗng tránh khỏi ánh mắt của Lâm Dật Phi, “Năm nay tớ không tham gia thi đấu.”

“Cái gì?” Lâm Dật Phi có cảm giác bị nghẹn họng, “Cậu vừa nói cái gì?”

“… Tớ sắp chuyển khỏi trường Griffith. Cả nhà tớ phải đến Geneva ở một thời gian.” Chris dừng lại, dường như cho Lâm Dật Phi chút thời gian để phản ứng.

“Cậu vừa nói phải chuyển nhà?”

Thế giới lập tức yên tĩnh đến ẩn ẩn đau đớn.

“Không. Chỉ là đến Thụy Sĩ ở một thời gian. Mẹ của mẹ tớ là người Thụy Sĩ, mẹ tớ cũng sinh ở Thụy Sĩ. Trong khoảng thời gian gần đây, sức khỏe của mẹ ngày càng không tốt, mẹ nói muốn về Thụy Sĩ ở một chút, nếu có một ngày mẹ rời khỏi nhân thế, thì hy vọng có thể được nhắm mắt trên đất nước Thụy Sĩ.” Chris nói xong câu này thì không nói gì nữa.

Lâm Dật Phi sửng sờ, thật lâu sau mới tiêu hóa tin tức này.

“Khi nào thì đi?”

“Cuối tuần.”

Có thể tham gia trận đấu kiếm hay không đã không còn quan trọng, bởi vì mẹ Chris mới là quan trọng nhất.

“Cậu… sẽ không đột nhiên biến mất như lúc trước chứ? Tớ sẽ đánh chết cậu!” Tim Lâm Dật Phi như bị rơi vào một chén rượu chứa đầy đá, chỉ cần lắc nhẹ, sẽ cảm thấy vừa đau vừa lạnh.

“Không đâu, cậu yên tâm. George sẽ không giấu thư mà cậu gửi cho tớ nữa, cũng sẽ không ngăn cản cậu gọi điện thoại cho tớ.” Chris cúi người hôn lên hai má Lâm Dật Phi, “Chờ sức khỏe của mẹ tốt hơn thì tớ sẽ trở về. Thật muốn dẫn cậu đi cùng.”

“Cậu phải chăm sóc mẹ cậu, sao có thể suốt ngày ở cùng tớ chứ?”

Tuy nói như thế, nhưng Lâm Dật Phi có cảm giác mình bị Chris ném đi.

“Cậu nhất định phải trở về.” Câu nói sau đó là Lâm Dật Phi nói cho chính cậu nghe.

Trong khoảng thời gian ngắn, hai người không biết nên nói gì với nhau.

“Tớ không thích vẻ mặt lạnh nhạt của cậu mỗi lần chúng ta xa nhau, nó làm tớ cảm thấy với cậu tớ không quan trọng.” Giọng nói của Chris trầm thấp.

“Tớ có một món quà chia tay muốn tặng cho cậu, đi theo tớ.” Lâm Dật Phi nở nụ cười, kéo Chris bước nhanh trên hành lang.

Đẩy xe đạp mình ra, Lâm Dật Phi vỗ vỗ yên sau xe: “Lên đi, tớ chở cậu.”

“Cậu muốn về Trần Lâm Kí ư?”

“Đúng vậy.”

“Tớ chở cho.” Chris bước ngược lên, vỗ vỗ yên sau xe, “Lên đi.”

Lâm Dật Phi cười, cậu đã lâu rồi không ngồi cùng xe đạp với Chris. Hai năm gần đây, Chris trở về nhà Ozbourn, đều ngồi xe hơi có rèm che, dù vậy bây giờ chạy xe vẫn thuần thục như trước.

Lâm Dật Phi ngồi trên yên sau, nghĩ mình và cậu ấy sắp có khoảng thời gian dài không gặp mặt, liền cảm thấy buồn bực.

Thật ra nhân sinh là phân phân hợp hợp, gặp nhau rồi xa nhau là chuyện thường.

Hai bên đường là dòng người vội vàng đi đi về về, xe ngẫu nhiên sẽ vang lên tiếng kèn, quán cà phê ngoài trời vẫn tràn ngập mùi thơm.

Lâm Dật Phi vươn tay ôm Chris, tựa đầu lên lưng anh, như hình ảnh trong bộ phim <Hai đứa trẻ vô tư> kia.

Đến Trần Lâm Kí, Lâm Dật Phi và Chris cùng đi lên lầu.

Chris ngồi bên giường Lâm Dật Phi, nhìn cậu lấy một cái hộp từ trong ngăn tủ ra rồi đi đến.

“Mở ra xem đi.” Khóe môi Lâm Dật Phi nhếch lên đầy vẻ đắc ý.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK