• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ lúc hắn bước vào, các cung nữ thái giám cũng tự ý lui ra ngoài đóng cửa lại, vì ai cũng sợ hắn. Trong phòng chỉ còn lại Vô Ưu và hắn, cô không khỏi kinh hoàng. Hắn định làm gì đây? Nhưng cô nghĩ thân thể này dù sao cũng là hoàng tử, hắn cũng không thể làm gì bất kính.



Nhưng cô nghĩ sai rồi, hắn không những bất kính mà còn vô cùng bất kính. Hắn kề sát vào tai cô ái muội nói.



- Điện hạ là đang trách bổn tọa không thường xuyên đến thăm ngài sao?



Rồi ngậm lấy vành tai của nàng nút vào. Vô Ưu vô cùng hoảng sợ vội đẩy hắn ra hét lên.



- Tên Đông Phương Bất Bại kia. Ngươi muốn làm gì?



Nói xong, cô hận không thể cắn đầu lưỡi mình. Sao tự nhiên nói ra miệng làm gì không biết. Nhìn dáng vẽ của cô, hắn không khỏi ha hả cười.



- Điện hạ thật là quan tâm bổn tọa, ngay cả họ thật của bổn tọa cũng tra ra được. Có điều điện hạ sai rồi. Đông Phương Bất Bại là anh em song sinh với bổn tọa, còn bổn tọa tên Đông... Phương...Khánh... Vân.



Trời đất, không ngờ cô chỉ lỡ miệng mà nói ra tên họ của anh em nhà hắn a. Hổng lẽ hắn cũng luyện "quyền hoa bảo điển". Cô hơi tò mò nhìn nhìn phần dưới của hắn cũng quên mất mình đang ở rất gần hắn, và hắn cũng đang nhìn chầm chầm vào nhất cử nhất động của cô. Thấy ánh mắt của cô, hắn tà tứ nói.



- Điện hạ muốn xem sao? Bổn tọa sẽ cho ngài xem thoải mái.



Rồi cởi áo khoác ra, tiếp theo là đến thắt lưng. Vô Ưu ý thức được hắn đang muốn làm gì, bèn nhắm mắt lại thét lên.



- Ta không có sở thích đó. Ngươi mau tránh ra a!



Cô định bỏ chạy, nhưng đã bị hắn bắt lại được. Hắn điểm huyệt cô khiến cô không thể nào nhút nhích. Vô Ưu hốt hoảng. "Đây là điểm huyệt trong truyền thuyết đi!" Cô khóc không ra nước mắt. Tại sao mới vừa xuyên qua đã đụng phải một tên biến thái chứ? Cô phải làm sao đây? Nghĩ muốn cầu cứu Vạn Mị nhưng Vạn Mị đã ngủ rồi không nghe thấy. Muốn tiến không gian nhưng Vạn Mị nói là, thân thể này là đàn ông hắn không thích, nếu nàng chiếm luôn thì hắn không ngại nhưng nàng chỉ mượn tạm thời nên hắn sẽ không cho tiến vào. Ô...ô... nàng đây là bị ghét bỏ đi.







Nhưng vấn đề bây giờ là làm sao đối phó tên biến thái này đây? Hắn vẫn tiếp tục thoát y, bắt cô phải nhìn chầm chầm vào hắn, thật khó chịu. Cơ thể hắn và cơ thể hiện tại cô đang mượn có gì khác nhau đâu chứ? Cũng đâu phải lần đầu tiên cô thấy cơ thể đàn ông. Cô bỉu môi khinh thường, tiếp tục xem hắn cởi đồ. Cô cũng tò mò chổ đó của hắn có hay không?



Khi đến lớp quần cuối cùng thì hắn đột nhiên dừng lại, khiến cô không khỏi thất vọng. Hắn nhìn cô thấy biểu hiện thất vọng trong mắt của cô, hắn cũng thật kinh ngạc. "Hắn (Kha Ly) đây là muốn xem thật sao?" Nhưng chỉ vài giây hắn lại bình tĩnh, hắn lại gần ngồi sát vào người cô, hắn luồng tay vào vạt áo cô vuốt ve. Vô Ưu trợn trắng mắt, "chị đây là nữ, chỉ mượn tạm thân thể này thôi a. Cưng có vuốt đến mòn tay chị cũng không có cảm giác đâu."



Hắn lại cởi thắt lưng cô ra, thoát quần áo của cô cũng chỉ chừa lại lớp quần cuối cùng. Hắn sờ vào bộ phận đó của Kha Ly khẽ nói.



- Điện hạ muốn xem của bổn tọa cũng phải trả giá một chút chứ. Phải không? Hửm...



Mò mẫm một lúc, hắn thấy cự vật của Kha Ly cũng không có phản ứng gì. Hắn không khỏi thất vọng nói.



- Điện hạ đây là bị bất lực đi!



Cô không thèm lên tiếng, mà cũng đâu lên tiếng được, bị điểm huyệt rồi. Nhưng trong lòng thì mắn hắn máu chó phun đầu. "Bất lực cái đầu mo mày. Tao đây là nữ lấy đâu mà bất lực, có mày bất lực thì có, đồ bái thiến, biến thái!" Cũng may là hắn không nghe được nếu không chắc cũng tức trào máu. Hắn biến thái thì cô là gì đây? Linh hồn nữ nhưng thân thể là nam a. Cô còn biến thái hơn hắn.



Song hắn vẫn không từ bỏ ý định, hắn cởi nốt phần còn lại của Kha Ly ra. Cầm vật đó lên xem xét, lại vuốt vuốt. Hắn tự hỏi." Quái! Đây rốt cuộc là bị gì?" Hắn cũng cởi luôn quần hắn ra, lấy tay Kha Ly cho nắm lên đó, rồi cầm tay Kha Ly vuốt ve nó. Vô Ưu nhướng mày. "Ồ...hắn bình thường, không có bị thiến. Chỉ tiếc cũng là đoạn tụ a." Một lúc sau, cự vật của hắn cũng căng cứng, hắn cũng dùng tay còn lại vuốt lấy vật nhỏ của Kha Ly, còn dùng miệng ngậm lấy đầu nhủ của cậu khiêu gợi. Nhưng kết quả, con két nào đó cũng không phản ứng làm hắn hoàn toàn đầu hàng.



Hắn đứng lên mặc quần áo vào, cũng mặc lại cho cô. Xong rồi, giải huyệt đạo cho cô, lắc đầu nhìn cô rồi bước ra ngoài đống sầm cửa lại. Chỉ nghe hắn nói với cung nữ thái giám bên ngoài.



- Truyền lệnh của ta, từ hôm nay thuốc của hoàng tử phải có kê thêm vị tráng dương bổ tinh lực. Nếu không các ngươi đem đầu đến gặp ta.



Các cung nữ, thái giám run sợ hô.



- Tuân mệnh quốc sư đại nhân!







Vô Ưu cũng kinh ngạc chẳng hiểu mô tê gì. Cô nhún nhún vai mặc kệ. Biến thái mà, ai biết được tâm tình. Cô chỉ cần lo tìm vật cần tìm là được. Thế là, hôm sau cô dùng mười mấy ngày thời gian rà soát khắp hoàng cung. Từ cung điện hoàng đế đến cung hoàng hậu, thái hậu, các phi tần cung nữ thái giám, từ ngự thiện phòng, phường giặt giũ đến luôn cả nhà xí. Thậm chí đi luôn cả lãnh cung cũng không thấy đâu. Tới luôn quốc khố cũng không thấy gì. Thật khiến cô hơi thất vọng. "Chẳng lẽ nó không nằm ở hoàng cung mà ở bên ngoài?"



Cô lại tiếp tục tìm bên ngoài hoàng cung, vì là hoàng tử nên cô muốn đi đâu thì đi không ai có thể ngăn cản. Chỉ là đi đâu cũng có thị vệ theo lớp lớp thôi. Cô đi dạo trong kinh thành, đến nhà các quan viên hỏi thăm, hỏi thăm, rà soát rà soát. Đến các quán ăn, cửa hàng, tửu lâu thậm chí cả lầu xanh. Mọi ngóc ngách trong kinh, cô đều không bỏ qua nhưng vẫn không cảm ứng được. Có phần hơi thất vọng, nhưng cô cũng không nản, tùy duyên thôi. Thời gian cũng còn nhiều cô ở đây chơi một khoảng thời gian cũng được. Cô không khỏi hài lòng về thân phận này. Đi đâu cũng không bị gò bó. Cô bắt đầu thích làm nam nhân rồi nha!



Hôm nay, cô đi ngang qua quốc sư phủ thì bị gia nhân phủ quốc sư mời vào. Phủ quốc sư đúng là cô chưa đi, nhưng cũng không muốn đi. Cô không thích tên biến thái đó, từ hôm đó ngày nào cũng có người mang một đống thuốc cho cô, nào là sâm nhung, lộc nhung, dâm dương hoắc, câu kỷ tử, vân vân và mây mây nói chung toàn là thuốc bổ sinh tinh, cường lực, tráng dương bổ thận không hà. Và dĩ nhiên, đồ tốt thì không thể bỏ, tất cả đều thu vào không gian hết. Đem về cho cha bồi bổ cũng được. Còn thuốc đã sắc xong thì cô không dám uống đâu nha, ai biết có bỏ thêm thành phần nào không? Tuy Vạn Mị nói năng lực linh hồn cô cũng có thể khiến cơ thể mượn tạm bách độc bất xâm nhưng dù sao tránh một chút vẫn hơn. Cô chỉ giả vờ uống thực tế là đổ vào không gian hết, cố tình rót trúng Vạn Mị chơi. Ai biểu hắn không cho cô tiến vào.



Vạn Mị cũng không từ chối, thuốc tốt nha tuy cũng có vài thành phần độc tố nhưng đối với hắn mà nói thì cũng là chất dinh dưỡng thôi. Vậy là Vạn Mị tự nhiên cũng nhận được của hời, bị tưới toàn nước thuốc.



Vô Ưu đi vào phủ quốc sư, vừa bước vào đã cảm thấy nơi đây có phần quỷ dị. Khắp nơi đều có dán mấy tờ giấy vàng trên đó toàn vẽ bùa chú. Hoang cảnh thì tiêu điều xơ xác, không thấy một cọng cỏ sống nào. Đúng là người biến thái đến chổ ở cũng biến thái luôn. Gia nhân dẫn đường cho cô đi qua một hành lang dài, quẹo trái, quẹo phải rồi quẹo phải quẹo trái cứ y như đi trong mê cung. Cô nhìn lại thấy cũng chỉ là một dãy hành lang, không khỏi kinh ngạc. "Đây là trận pháp trong truyền thuyết đi!" Cô vô cùng hứng thú đi xem xét.



Tên gia nhân dẫn cô đến một rừng trúc, rồi khom người cáo lui. Có một người từ trong rừng trúc đi ra, cúi chào Vô Ưu rồi mời cô đi theo hắn. Ấn tượng đầu tiên khi cô nhìn thấy người này là "cương thi". Da hắn trắng bệch không có tý huyết sắc nào, mắt cũng có quần thâm, môi và đầu ngón tay cũng thâm đen nốt. Nếu hắn nhảy nữa thì cô chắc chắn hắn là cương thi. Cô hơi sợ rồi nha!



Tên đó bảo cô phải theo sát hắn, vì trong rừng trúc có thiết kế trận pháp nếu đi sai một bước sẽ bị lạc không ra được. Vô Ưu cũng không dám đại ý, cô không có kiến thức về trận pháp, lỡ bị lạc thì thảm. Thân thể này có biết chút ít nhưng chỉ là trận pháp thông thường dùng trong đánh giặc. Còn cao cấp hơn thì bó tay chấm com. Xem ra tên quốc sư này cũng có chút tài năng, không đơn giản tý nào. Nhưng mặc kệ, hắn đơn giản hay phức tạp, cô cũng chỉ là mượn tạm thân thể này có thể giúp hắn cải thiện tình trạng sức khỏe là được rồi. Còn mấy chuyện khác thứ lỗi cô không giúp được.



Đi theo tên đó tới một gian lầu các, tên đó mới khom người làm ra tư thế mời và nói.



- Đại nhân đang ở bên trong. Thỉnh điện hạ tự mình vào ạ. Tiểu nhân xin cáo lui!



Nói rồi hắn khom người đi. Vô Ưu nhún nhún vai rồi tiến lên đẩy cửa bước vào. Trong phòng tối đen như mực không thấy đâu là đâu. Chợt cửa tự động đóng lại làm Vô Ưu giật cả mình, đang định mở cửa bước ra thì một giọng nói âm dương quái khí vang lên.



- Đã tới rồi sao không đi lên!



Không phải giọng của tên quốc sư biến thái thì còn ai vào đây? Cầu thang lên lầu bắt đầu sáng lên. Vô Ưu không khỏi chửi thầm "biến thái", rồi theo ánh sáng bước đi lên. Vừa lên đến đã đụng phải một cánh cửa, cô bước chân tới gần thì cánh cửa tự mở ra. "Ồ...có cơ quan đâu đây. Thú vị nha!" Vô Ưu tự nhiên bước vào thì thấy xung quanh toàn gương là gương, phản chiếu hình ảnh của cô đủ mọi ngóc ngách.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK