• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Gần đây, ta có điểm phiền

Vì tránh làm người thứ ba trong hôn nhân của Menfuisu, cũng vì ngăn chặn miệng bát quái của người khác. Ta luôn lấy cớ cầu nguyện mà ở lại thần điện, đóng cửa lại không ra. Nhưng Carol vẫn có thể khiến lòng ta không yên. Ví dụ, Menfuisu cùng nàng cãi nhau, hơn nữa tranh cái rất hung. Theo thị nữ mà Ari quen biết được, dĩ nhiên là vì ta. Menfuisu nhìn thấy ta với Carol nói chuyện một lần kia, đối nàng càng ngày càng lạnh nhạt, nhưng chỉ cần hơi động chạm một chút thôi là đã nổi trận lôi đình. Hắn tử nhỏ nếu muốn cái gì là được cái đó, nào có ai quản thúc. Carol ăn ngậm bồ hòn, cố tình giải thích không rõ ràng. Kỳ thực Menfuisu cũng không để yên, toàn bộ đều hiểu lầm nàng. Ta cũng bị lời nói không có đầu óc của Carol làm thương tổn. Nghĩ ta trở thành nữ hoàng Ai Cập tới nay, ai đối với ta cũng không khách khí quá như vậy. Tuy ta nói chuyện dễ gần, nhưng đã nhiều năm như vậy, mọi người đều theo ta, thuận theo ta, ngay cả khi cùng Izumin là địch trước kia, cũng không ai đánh phá ta như thế. Bởi vì trừ bỏ quyền lực ra, ta còn có mĩ mạo. Không có biện pháp, người xinh đẹp, đi đến đâu cũng có thể chiếm tiện nghi

Nhớ ngày đó khi còn ở hiện đại, tìm việc cũng là mấy cô nương xinh đẹp có quyền ưu tiên, huống chi là nơi cổ đại sông băng không tan hoàn toàn này. Nhưng ta cũng được nuông chiều, mới chịu một điểm đả kích, trong lòng đã có chút không yên

Tiếp đến, sau khi bị Carol “nhắc nhở”, ta quả thật cũng phát hiện Menfuisu có chút lạ. Gần đây, ánh mắt hắn nhìn ta, trừ bỏ sự ôn nhu vốn có, còn có cả nhu tình. Menfuisu thay đổi khiến ta cảm thấy vô cùng lạ lẫm

Ở trong trí nhớ của ta, tất cả đều là bộ dáng đáng yêu hồi nhỏ của Menfuisu. ta chưa bao giờ ý thức được, Menfuisu đã trưởng thành. Ngay cả khi hôn nhân của hắn và Carol tiến hành, cũng không thể thay đổi ấnn tượng của hắn trong lòng ta. Ta luôn cảm thấy, hắn vẫn là đứa nhỏ mà trước kia ta luôn yêu thương, sủng, không muốn để hắn chịu một chút đau đớn, rồi lại phải học buông tay để hắn lớn lên

Menfuisu nói năng với ta cũng ngày càng nhiều. Ta đột nhiên phát hiện, hắn cũng có ngực dày rộng, hai tay cường tráng. Hắn đã không còn là đứa nhỏ phải bảo vệ trong trí nhớ của ta. Hắn thường xuyên không để ý ta phản đối, đem ta kéo vào lòng, cằm để lên trán ta, dùng giọng điệu nửa bắt buộc nửa mềm yếu muốn ta bồi hắn. Từ nhỏ đã không muốn nghịch lại ý muốn của hắn, ta sao có thể chống cự lại Menfuisu. Hắn cũng hay kéo ta xuất cung, chạy khắp nơi

Ta lắc lắc đầu, không được, chuyện cứ tiếp tục thế này thì phương hướng phát triển sẽ tiếp tục kỳ quái. Ngay khi ta còn khống chế được sự tình thì phải chú ý. Trước kia, Emi từng nói, ta rất yếu đuối trong tình thương. Nga, nguyên thoại của nàng đương nhiên không phải như thế này, mà là trọng điểm ta rút ra được sau ý tứ thất loan bát vòng của nàng. Ngẫm lại cũng đúng, khi ta chạy theo hắn chung quanh, cũng không tự giác được là ta bị hắn hấp dẫn, nên căn bản không phát hiện ra ngay được tâm ý của bản thân. Cứ luôn giống con vịt mạnh miệng, cứ cho nguyên nhân do bản thân là có mục đích hành động, chứ không phải vì hắn. Tất cả mọi người đều nhìn ra, theo ta một người còn đang đắm chìm trong thế giới của mình, tin tưởng chuyện mà họ thấy được. Nhất là ở trên cảm tình, ta lại càng trì độn

Thật sự không thể trách ta a, nếu nói ta tinh thông tình yêu nam nữ thì vấn đề nhược trí có thể đã sớm nhìn thấu. Ai bảo, ta ở phương diện này ta là ma mới. Ăn chút mệt, giao chút học phí, chuyện tình còn không phải theo lý thường phải làm

Aiz! Nếu đã phát hiện vấn đề, vậy phải nhanh mà vãn hồi thôi. Nhưng Menfuisu lại hay đến cửa thần điện cầu xin, muốn ta ra ngoài bồi hắn. Nghe thanh âm tội nghiệp của hắn, rất nhiều lần ta kém chút nhịn không được. May mắn Emi một phen kéo ta lại, ta mới tỉnh táo lại

Thấy thỉnh cẩu ở phía ta không hiệu quả, Carol đáng thương liền thành đối tượng phát tiết của Menfuisu. Nhân nhượng được một hai lần, Carol quật cường cáu kỉnh cũng phát ra. Hai người liên tục hỏa, trừ bỏ bộ dáng giả bộ hòa thuận trước mặt quốc dân, thì hễ ở riêng một cái, đều là mắt to trừng mắt nhỏ

Nhìn đệ đệ như vậy, đầu ta đau không thôi. Hasan phát ra chủ ý, chi bằng hạ dược, trực tiếp đóng gói hai người họ ném lên giường đi. Khi ván đã đóng thuyền, tin tưởng bọn hắn sẽ không còn bóng ma tâm lý nữa. Chủ ý này tuy không phải cao kiến, nhưng cũng có thể giải quyết được vấn đề. Gần đây, Carol vừa nhìn đến ta liền phát khí, ta hận không thể bỏ chạy ngay lập tức. Bị nàng dùng ánh mắt chỉ trích như vậy, ta lại có cảm giác như tiểu tam xen chân. Ta lắc lắc đầu, tạm thời không nghĩ hạ dược. Vạn nhất phản hiệu quả thì làm thế nào giờ

Cung điện Ai Cập tuy lớn, nhưng để trốn hai ngươi quyền thế nhất thì vẫn khiến ta hao tổn biết báo suy nghĩ. Năng lực trinh sát, ẩn núp v.v… của đội đặc chủng được ta cho luyện đến vô cùng nhuần nhuyễn. Hai người kia chỉ có thể thấy cái bóng của ta mà thôi. Đương nhiên cũng có lúc vận khí không tốt, ví dụ như hai ngày trước đây

Lúc ta ngồi buồn phát ngốc trong thần điện, đến khi chịu không nổi, liền bảo Patkita phái thủ hạ của hắn thám thính. Biết được Menfuisu đang ở trên chính điện giải quyết quốc sự, Carol tản bộ ở tây đình. Vì thế ta cực kỳ nhẹ nhàng mà đến đông đình, hô hấp một chút không khí mới mẻ. Mấy ngày qua, ta thật sự gần như phát điên. Trước kia ta đồng tình với người lãnh đạo, nói cuộc sống của bọn họ không có lạc thú, nào biết đâu chính mình cũng có một ngày như thế. Mắt thấy xung quanh rất yên tĩnh, ta bảo Ari cũng lui xuống. Những người khác cũng nới rộng vòng vây, nếu có gì cũng có thể tùy thời hội báo.

Nghĩ đến đây, ta có chút ủy khuất. Nào có ai ở trong nhà mình mà lại giống như kẻ trộm vậy, cả ngày lén lút, xuất môn cũng phải nhận được báo cáo của đội đặc chủng. Izumin cũng không biết đnag vướng bận chuyện gì mà chưa gửi thư hòa ước đến Ai Cập. Chẳng lẽ lão ba hắo sắc của hắn lại khó trị như vậy? Aiz, hoàng tử và vua một nước chính là không giống nhau, làm chuyện gì, bên trên đều có nói đè nặng. Nếu tòa núi lớn này không có tài năng, thì trừ bỏ khoa tay múa chân cùng vướng tay vướng chân ra thì chỉ khiến người dưới đau đầu thêm thôi

Gió nhẹ sông Nile ban đêm thật thoải mái dễ chịu a. Đông đình có sông Nile trực tiếp chảy qua, hoa sen thơm ngát ngào ngạt từng đợt bay tới, sự tức giận của ai đó đằng xa giống như hát ru vậy, khiến ta buồn ngủ. Đến dưới một mảnh cây cối hơi tối, ta nằm xuống đất mà ngủ. Phiêu phiêu đãng đãng trong mơ, ta phảng phất về sa mạc Syria. Lưu sa đáng sợ kia hung hăng túm Izumin xuống. Ta hoảng hốt vươn tay, dùng sức giữ chặt lấy Izumin mà kéo lại. Vô luận là cố gắng đến đâu, Izumin vẫn một tấc lại một tấc bị kéo xuống. Cuối cùng, hắn buông tha, dùng ánh mắt bi ai nhìn ta, không nói một lời. Ta thương tâm quá độ, nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn tràn ngập ai thiết, khóc lớn

Lành lạnh, một mảnh khăn tay mềm mại ôn nhu lau đi lệ trên mặt ta, không biết lúc nào Izumin đã thóat khỏi lưu sa. Hắn nhẹ nhàng lau đi nước mắt của ta, ở bên tai ta thấp giọng thề “Đừng khóc, ta sẽ không lại rời nàng đi” Ta kinh hỷ vô cùng, nâng tay lên ôm lấy cổ hắn, đáp lại cái hôn của hắn. Ta không bao giờ rời ngươi đi nữa. Ta sẽ không bao giờ để ngươi chịu đau thương nữa

Một cánh tay rắn chắc gắt gao ôm ta, cảm giác chân thực vô cùng. Đột nhiên, ta nhíu đầu mày, hương vị không đúng. Không đúng, đây không phải Izumin. Ta kinh hãi, cấp tốc lui về sau, nhưng lại bị một cỗ lực lớn kéo lại, ta bị đau kêu thấp một tiếng, nhất thời thanh tỉnh

Ta ngẩng đầu, ôm ta là Menfuisu. Ta nhìn thấy môi hắn ướt át, không lẽ vừa rồi là hắn hôn ta? Trong đầu ta cấp tốc xoay quanh các loại ý nghĩ, cấp tốc tỉnh táo lại. Theo bản năng buông xuống lông mi, che dấu trụ ý nghĩ của ta. Nên làm cái gì bây giờ? Suy nghĩ vài giây sau, ta quyết định, giả ngu

Ta cố ý ngáp một cái, lười biếng tựa vào trong lòng Menfuisu, hữu khí vô lực hỏi “Ngươi đến đây lúc nào?”

Menfuisu cười lạnh một tiếng “Tỷ tỷ, hiện giờ muốn gặp ngươi thật khó”

Vươn thắt lưng, ta giả bộ một mặt vô tội “Ngươi nói gì vậy? Gần đây ta luôn cầu nguyện, đối thoại với thần, đương nhiên muốn tâm vô bàng vụ. Menfuisu, ngươi làm sao vậy?”

Bị ta phản hỏi, Menfuisu ngược lại không nói được gì. Dừng một lúc lâu, hắn hỏi “Tỷ tỷ, ngươi muốn cầu nguyện bao lâu nữa đây? Ta có một số việc muốn thương lượng với ngươi”

Trực giác cho thấy, Menfuisu là tìm lý do tiếp cận ta. Xin nhờ! Lão bà ngươi đã cảnh cáo ta, li xa ngươi một tý. Ngươi còn kề cận ta làm gì. Ta nhẹ nhàng tránh thóat cái ôm của hắn, hắn thân thiết khiến ta càng ngày càng không quen. “Menfuisu, chuyện quốc gia ta luôn không rõ, ngươi đều là bản thân quyết định, hoặc tìm tể tướng Imhotep bàn luận. Ta sao có thể cho ngươi ý kiến a” Đứng dậy, hơi chút sửa sang lại quần áo, ta chuẩn bị chạy

Một trận âm thanh dồn dập truyền đến, ta nhìn lại, Carol xuất hiện. Trong thời gian này, hình như nàng ta lúc nào cũng sung đầy nước mắt trong đôi mắt lam, hiện ra sự bất mãn đối với ta. Trong lòng ta phiền chán, gật đầu coi như tiếp đón, liền muốn rời khỏi

“Asisu tỷ tỷ, ngươi phải về sao?” Carol đáng thương hề hề gọi ta lại

Ta than nhẹ một tiếng, muốn chạy cũng không được, các ngươi rốt cuộc muốn làm gì a? Ta thản nhiên cười “Đúng vậy! Thần điện cầu nguyện sắp bắt đầu, ta phải trở về chủ trì”

Đón nhận ánh mắt của Carol, nàng lại thiểm núp vào. Quay đầu nhìn về phía Menfuisu, tươi cười sáng lạn chói mắt “Menfuisu, thật hư nha! Một mình vụng trộm tìm Asisu tỷ tỷ nói chuyện phiếm, cũng không mang ta theo”

Mẫn cảm thấy được ẩn ý trong lời nói của nàng, ta thật sự có chút nhịn không được trợn trắng mắt. Trước kia còn cho rằng Menfuisu thiên chân, giờ mới biết, để bảo vệ hôn nhân nàng cũng có thể thành như vậy. Suy sụp quả nhiên là thuốc tốt nhất để thúc đẩy nhân loại trưởng thành

Carol tươi cười tràn ngập thân thiết đi tới, nắm lấy cánh tay ta. Một động tác bình thường thế nhưng lại khiến ta nổi da gà một mảnh “Asisu tỷ tỷ, ngươi cũng không biết, gần đây Menfuisu hay khen ngươi, nói ngươi ôn nhu hiền lành, tao nhã. Hắn còn thường nói ta nên học tập ngươi a!”

Ta lạnh lùng nhìn nàng, không đáp lại, ngươi là hướng ta thị uy sao?

Carol tươi cười ngượng ngùng “Ta là muốn theo tỷ tỷ học tập. Asisu tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, là đệ nhất mỹ nhân của Ai Cập ta. Người muốn cầu thân đếm không xuể. Đợi khi Asisu tỷ tỷ xuất giá, khi ta muốn tìm ngươi tâm sự chuyện tỷ muội sẽ gặp khó khăn” Ta gắt gao cắn răng, hít sâu một hơi, rồi mới quay lại nhìn nàng tươi cười. Thua người không thua trận, sao lại có thể để ngươi chế giễu. Vừa mới lên làm hoàng hậu Ai Cập, đã nghĩ biến ta thành gói đồ văng đi? Ta có nói ta đối với lão công ngươi có hứng thú sao? Nhưng là nghĩ lại, nàng nói cũng không sai. Ta là con gái Ai Cập, nàng là quốc mẫu Ai Cập, con gái sớm muộn đều phải lập gia đình. Nàng bưng lên cái đề tài này, ta thực không có gì tranh luận được với nàng

“Cho đến giờ, ngươi vẫn có thể đến chỗ ta ngoạn a” Ta có chút bi ai cười cười. Giờ này, quả nhiên đều là kẻ thù. Thật sự vô tâm tình cùng nàng tranh luận, ta hất ra cánh tay bị nàng nắm, gọi Ari, hướng thần điện đi đến

Trước khi đi, ta nhìn thấy nét mặt xanh mét pha lẫn phức tạp của Menfuisu. Lúc này, ta quyết định, nhất định phải đóng gói hai ngươi ném lên giường. Miễn không có việc gì lại tìm ta, khiến ta nổi nóng

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK