• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau đó, khi An Côn mua lại Công ty Lan Hải, Quý Thanh Trác cũng đã nỗ lực hết mình để bảo vệ đại dương.

Vốn tưởng rằng bây giờ biển Dạ Lan đã thuộc về cô thì tập đoàn của An Côn sẽ không thể làm gì được, nhưng bây giờ Quý Thanh Trác lại cảm thấy mình có chút ngây thơ.

Cô đạp ga và phi nước đại về phía con tàu săn cá voi với những con sóng khổng lồ phía sau.

Quý Thanh Trác muốn ngăn cản họ, biển Dạ Lan là của cô ấy.

Khi đến gần tàu săn cá voi khổng lồ, cô không dám dời mắt sang mạn tàu, cô có thể ngửi thấy mùi máu tanh trong không khí, những con cá voi khổng lồ vùng vẫy sau khi rời khỏi mặt nước, nhưng càng cố gắng vẫy mạnh thì càng khiến cho cái móc đuôi đâm sâu hơn.

An Côn đã chú ý đến bóng dáng của cô ấy từ lâu và khi Quý Thanh Trác triệu tập giám sát thì anh ta thậm chí còn huýt sáo tinh nghịch với camera trên bầu trời.

“An Côn.” Quý Thanh Trác ngẩng đầu, cô nhìn An Côn đứng ở tàu săn cá phía trên, thanh âm hiếm thấy tức giận “ Anh dám đụng đồ vật của tôi.”

An Côn tháo kính râm xuống, ánh mắt chán ghét lướt qua chiếc du thuyền đã sửa đổi của Quý Thanh Trác, anh ta đã biết Quý Thanh Trác sẽ đến nhưng anh ta không sợ cô tức giận: "Ồ, đây không phải là cô Quý sao? Chúng tôi là chủ nhân của biển Dạ Lan."

Quý Thanh Trác không biết làm thế nào để ngăn chặn hoạt động của tàu săn cá voi, ánh mắt cô lướt qua những sợi dây mảnh khảnh đó—góc độ này không đủ để thu được dữ liệu chính xác và cô cần một điểm cao hơn để thu được thông tin hữu ích.

“Cô Quý, thật là có lỗi khi một mình lái chiếc du thuyền hỏng hóc như vậy.” An Côn nhìn cô cười đầy giễu cợt, lắc lắc điếu xì gà trong tay, nói với thuộc hạ: “Mau mời người đẹp lên đây.”

Một số tàu săn bắn đã rời khỏi khu vực săn cá voi khổng lồ và các nhân viên mặc đồ đen đã đưa Quý Thanh Trác lên boong tàu săn cá voi khổng lồ.

Quý Thanh Trác cũng không từ chối bởi vì cô biết rằng mình phải tìm ra cách để ngăn chặn hành động của An Côn.

Trên thuyền chậm rãi di chuyển, váy trắng của Quý Thanh Trác khẽ nâng lên, cô đi đến trước mặt An Côn.

An Côn thổi một làn khói về phía cô và hắn liền nhanh chóng nhận ra sự khác biệt trong trang phục hôm nay của Quý Thanh Trác.

“Cô Quý biết hôm nay tôi tới sao, không phải bình thường cô hay mặc mấy bộ đồng phục nghiên cứu sinh học nhàm chán của cô sao?” An Côn nói giọng phù phiếm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK