Mục lục
Tú Tài Gia Tiểu Kiều Nương
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hôm sau, Tống Tân Đồng mang theo giỏ trúc đội mũ rơm dưới đứng dưới ánh mặt trời chói chang bên cạnh đầm nước, hai tay cố sức huy động cái cuốc đào chiết bên tai, thỉnh thoảng giơ tay lên lau mồ hôi như mưa trên trán.

Tạ thẩm quay đầu liếc nhìn hai núi nhỏ chiết bên tai trên đất trống, “Tân Đồng, hiện tại sợ rằng cũng có hai nghìn cân, có cần đào nữa hay không?”

Tống Tân Đồng ngừng việc trong tay, chống cái cuốc quay đầu lại liếc mắt nhìn, “Thẩm nhi, hiện tại là giờ gì?”

Tạ đại thúc liếc mắt nhìn chân trời phía tây nam, “Giờ thân hai khắc.”

Tống Tân Đồng đấm đấm lưng, “Vậy không bằng vẫn đào đến giờ dậu đi.”

“Nhưng hôm đó Tống chưởng quỹ nói chỉ hai nghìn cân a.” Tạ thẩm có chút lo lắng.

“Sợ cái gì, nghĩ rằng chỉ nhiều hơn hai ba trăm cân hẳn là vẫn sẽ nhận lấy.” Tống Tân Đồng nói.

Tạ thẩm không hiểu nhiều chuyện làm ăn, cho rằng mua nhiều hơn cũng bán không được, “Bọn họ mua về nhiều như vậy, cũng bán ra được sao? Sẽ không lỗ vốn đi?”

“Tửu lầu thế nào sẽ chuyện buôn bán lỗ vốn, trong tửu lâu tùy tùy tiện một món cũng có thể bán trên mấy chục văn, thậm chí là mấy trăm văn, nếu như là mấy nhà giàu có trên huyện hoặc là châu nội thành, càng có thể bán trên mấy lượng bạc, bọn họ không thiệt được.” Tạ Đại Ngưu quanh năm làm công bên ngoài, biết nhiều tin tức hơn.

“Mấy lượng? Vậy cũng thật lợi hại, chúng ta bán bảy tám nghìn cân chiết bên tai, bọn họ lại bán qua tay chẳng phải được hơn một nghìn lượng? Tạ thẩm kinh ngạc đến không khép miệng lại được, nhiều bạc như vậy, nàng nghĩ cũng không dám nghĩ.

“Tạ thúc nói đúng, cho nên nhiều mấy trăm cân tửu lâu căn bản sẽ không để ý, nếu thật không cần chúng ta kiền chuyển đi bán trên thị trấn là được.” Tống Tân Đồng nói.

Tạ thẩm kinh ngạc nói: “Này… Nhưng không phải ngươi cùng tửu lầu lập văn thư sao?”

“Hôm nay giao nhóm hàng hóa cuối cùng, văn thư cũng hết hiệu lực a.” Tống Tân Đồng hồn nhiên không để ý nói.”

“Ha ha ha…” Có đạo lý, có đạo lý.” Tạ Đại Ngưu cao giọng cười phá lên.

“Thì ra còn có thể như vậy.” Tạ thẩm cũng không nghĩ đến còn có thể hiểu như vậy, “ Tân Đồng ngươi thế nhưng thật thông minh.”

Tống Tân Đồng cười cười, “Không phải ta thông minh, chỉ là lập văn thư này chính là sau giao hàng liền sẽ không có ước thúc gì với ta nữa.”

“Cũng là lợi hại rồi, người biết chữ giống ngươi chính là hiểu nhiều lắm.” Tạ thẩm nói.

Tống Tân Đồng nhìn thần sắc Tạ Đại Nghĩa bọn vô cùng hâm mộ, vô tình lại như cố ý nói một câu như vậy: “Đích thực là vậy, biết chữ đọc sách không nhất định phải thi trạng nguyên, có thể xem hiểu văn thư không bị lừa là được, giống như Đại Nghĩa a bọn họ nếu như biết chữ còn có thể đến tửu lầu làm tiên sinh phòng thu chi.”

Tạ Đại Nghĩa bị nhắc tên không khỏi sửng sốt, lập tức lại cúi đầu tiếp tục đào chiết bên tai.

Tạ thẩm nghe một câu như vậy, quay đầu lại nhìn hai mắt đại nhi tử và nhị nhi tử, lại nghĩ hôm qua mẹ chồng nói lời nói kia, đáy lòng âm thầm có tính toán mới.

Qua một hồi, Tống Tân Đồng phát giác phía sau có tiếng người đi lại, tưởng là Thu bà bà lấy nước trà về, quay đầu nhìn lại đột nhiên là một phụ nhân xa lạ, trên mặt bà ta trải một tầng phấn chất lượng kém thật dày, đi một đường lại rơi một đường.

Bà ta phía trên mặc áo hoa màu đỏ, phía dưới mặc quần màu lục, hồng lục phối hợp, thật sự là rất chói mắt.

“Ôi uy, các ngươi đây là đang đào gì đây?” Phụ nhân vẩy vẩy khăn tay làm bằng chỉ màu tím, hờn dỗi cao giọng, “Đây là đào để làm gì a? Để ăn sao?”

Tạ thẩm vẻ mặt đề phòng nhìn chằm chằm bà ta, ngữ khí bất thiện: “Hoa Hỉ Thước, ngươi tới làm gì?

“Ta các đây không xa liền thấy các ngươi ở chỗ này đào không ngừng, ta liền tới tìm các ngươi nói chuyện mấy câu a!” Hoa Hỉ Thước nhếch tay lên vân vê một cọng chiết bên tai, để lên trước mũi ngửi ngửi, sau đó ghét bỏ ném trở lại, “Cái mùi lạ gì nha? Thực sự là thối chết.”

“Các ngươi lấy rau dại cho heo nhà ai ăn a? Cỏ dại này heo có thể ăn được sao?”

Trong ấn tượng của bà ta mấy nhà ở cuối thôn đều nghèo, cho nên Hoa Hỉ Thước trước hết liền cho rằng bọn họ là thay người khác lấy rau cho heo ăn.

Một đôi mắt hạnh của Hoa Hỉ Thước chuyển động, từ trên người hai tiểu tử chuyển đến trên người Tạ Đại Ngưu, nhìn vóc người cường tráng hữu lực của hắn, mắt không khỏi sáng lên, “Tạ đại ca về lúc nào vậy a? Mấy ngày trước còn đang thấy ngươi ở trên thị trấn đâu.”

Tạ thẩm che Tạ Đại Ngưu lại, đề phòng nhìn chằm chằm Hoa Hỉ Thước, nữ nhân này cũng không phải thứ đồ gì tốt, sau khi trượng phu mất liền ở khắp nơi thông đồng với đàn ông nhà người khác.

Hoa Hỉ Thước thấy bị chặn, vội đi vòng qua bên kia, nhiệt tâm nhìn Tạ Đại Ngưu, “Tạ đại ca khi nào lại vào thành a? Không bằng lại đi nhờ một lần a? Ngồi xe lừa nhà ta có thể tiết kiệm tiền.”

“Lại một lần? Hay cho ngươi Tạ Đại Ngưu, ngươi dám giấu ta cùng cái bà nương này vào thành?” Tạ thẩm phát hỏa, lớn tiếng hét lên.

“Ta lúc nào cùng nàng ta vào thành chứ, ngươi đừng để bị người gây xích mích.” Tạ Đại Ngưu vội nói.

“Tạ đại ca…” Hoa Hỉ Thước nói chuyện như đang bị bóp cổ họng, Tống Tân Đồng nghe được da gà tất cả dựng đứng lên, “Thẩm nhi, ngươi đừng kích động.”

Tạ thẩm mặt hổ nhìn chằm chằm Hoa Hỉ Thước, “Phát tao* cái gì? Ngươi muốn buông thả đi chỗ khác mà buông thả đi!”

[*: Tao ở đây là dâm đãng, lẳng lơ, mình để hán việt cho bớt ghê nhé.]

Hoa Hỉ Thước bị mắng mặt biến sắc, cổ họng quát lên the thé: “Ngươi nói cái gì đó, ta hảo ý qua đây gọi một tiếng, ngươi còn sỉ nhục ta?”

“Sỉ nhục? ngươi không thấy làm thất vọng cái từ này sao? Ta có nói sai sao?” Tạ thẩm chống nạnh chất vấn: “Còn Tạ đại ca, nam nhân của ta để cho ngươi gọi sao? Nhìn cái gì vậy, chưa từng thấy nam nhân sao? Lại nhìn nữa ta móc mắt ngươi!”

Tống Tân Đồng nhìn bộ dạng bạo phát sức chiến đấu của Tạ thẩm, không khỏi há to miệng.

Hoa Hỉ Thước: “Chu Hòe Hoa ngươi con đ*, ta … ta…”

“Ngươi cái gì ngươi, đồ không gọi mặt được!” Tạ thẩm châm chọc nhìn bà ta.

Hoa Hỉ Thước hừ lạnh một tiếng, ném tay áo xoay mông rời đi.

Còn tưởng rằng rất lợi hại đâu? Thì ra lực chiến đấu cặn bã như thế! Tống Tân Đồng sùng bái nhìn Tạ thẩm đang truy vấn Tạ thúc.

“Ngươi nói, khi nào lại léng phéng với nàng ta?”

“Ngươi nói lời này cũng thật khó nghe, ta sao có thể ở cùng chỗ với nàng ta? Ngày ấy lúc trở về thôn ở trên đường đụng phải, chúng ta nhờ cũng không nhờ nàng.” Tạ thúc vội vã giải thích, “Không tin ngươi hỏi Đại Nghĩa một chút.”

Tạ thẩm hỏi Đại Nghĩa: “Phải không? Đại Nghĩa.”

Tạ Đại Nghĩa vội gật đầu.

“Hừ, nàng là cái món hàng gì đẹp chứ, các ngươi đều cách xa chút cho ta, ai dính phải nàng người đó xui xẻo.” Tạ thẩm nói xong lại nhìn về phía Tống Tân Đồng: “Tân Đồng ngươi cũng nhớ.”

Tống Tân Đồng yên lặng: “A?” Nàng cũng cần? Nàng cũng không phải đàn ông.

“Hoa Hỉ Thước cái bà nương này không chỉ thanh danh không tốt, còn là cái đồ ba hoa, hôm nay nàng nhìn thấy chúng ta đào chiết bên tai, sợ là ngày mai là có thể truyền khắp cả thôn.” Tạ thẩm lo lắng không ngớt.

Thì ra là vậy, Tống Tân Đồng nói: “Hôm nay hợp ước đã đến kì hạn, cũng không có ảnh hưởng gì đến chúng ta.”

“Vậy cũng được, đến lúc đó còn phải cùng tửu lâu người ta nói một tiếng, nếu không có cái đường rẽ gì gây phiền phức cho ngươi thì sao đây?” Tạ thẩm lo lắng nói.

“Không có chuyện gì, ta sẽ nói với tửu lầu.” Tống Tân Đồng khẽ nhíu mày, nghĩ xem làm thế nào mới tốt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK