• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trầm Linh nhíu mày, cô chợt phát hiện ánh mắt của Bạch Luyện nhìn chằm chằm Trầm Liên không bình thường, vì sao trước đây không phát hiện, ánh mắt của hắn mới vừa nhìn cô giống như là muốn nuốt chửng. Nếu như đây không phải là ngoài ý muốn, thì nói lên lòng dạ người này quá sâu, diễn quá giỏi, ẩn dấu quá tài.

Một người chịu uất ức như vậy, ngoại trừ có dã tâm cực lớn, cô cũng nghĩ không ra lý do nào khác nữa. Hôm nay lại ham muốn tiểu công chúa, nếu như chỉ là có dã tâm, cô căn bản sẽ không để ý, người muốn gϊếŧ Trầm Linh cô cũng nhiều lắm. Nhưng liên lụy đến Trầm Liên thì cô không thể mặc kệ, cô cũng không che giấu du͙ƈ vọиɠ độc chiếm của mình, Trầm Liên là của cô thì hoàn toàn thuộc về cô, người khác muốn chạm vào cũng không thể. Cô cũng không cần lo lắng Trầm Liên sẽ chịu không nổi cô, bởi vì cô tin tưởng, mình và Trầm Liên là cùng một loại người.

- Thế nhưng Hội trưởng Linh không cảm thấy sẽ hại Trầm Liên sao? - Bạch Luyện không cam lòng trừng đối phương, một Trầm Linh mà thôi, hắn không rõ gia tộc vì điều gì lại sợ cô như vậy, đi theo cô làm thủ hạ lâu như vậy, cũng không thấy có gì nổi trội, cũng chỉ là một cô gái bình thường không để ý đến chuyện tình cảm thôi.

- Chỉ có cậu nghĩ vậy. - Ánh mắt Trầm Linh bỗng nhiên híp lại, cô đâu cần tranh giành với Bạch Luyện, từ lúc bắt đầu Bạch Luyện đã thua, bản thân cô để ý làm gì, bị hắn khiêu khích là đạt được ý muốn của hắn rồi.

- Ồ? - Bạch Luyện cười lạnh một tiếng: "Tôi sẽ chứng minh cho chị xem."

- Mỏi mắt mong chờ nha. - Trầm Linh cao ngạo ưu nhã ngẩng đầu nhìn đối phương.

Chỉ tính về khí thế, Bạch Luyện đã thua một bậc.

- Bạch Phó Hội trưởng, giờ tiểu công chúa của tôi khó chịu, cho nên tôi dẫn em ấy về nghỉ, nơi này có phải yên tâm giao cho cậu? - Cái bớt mắt phải của Trầm Linh lơ đãng giật giật, đó là dấu hiệu cô có sát khí.

- Đương nhiên không thành vấn đề, tôi sẽ nói với mọi người là Hội trưởng có việc, xin nghỉ một buổi chiều. - Bạch Luyện lui về phía sau hai bước, hắn vẫn còn có chút kiêng dè Trầm Linh, hắn không xác định vào lúc này, ở trước mặt Trầm Liên, Trầm Linh có thể đột nhiên xuất thủ hay không.

- Vậy cám ơn. - Trầm Linh lôi kéo Trầm Liên ra khỏi lễ đường.

- Ôi... cuối cùng cũng ra khỏi. - Trầm Liên vừa ra khỏi cửa, thì thở phào một cái thật dài, vừa bị đè nén quá, vừa ngượng ngùng, lại thêm quỷ dị.

- Tiểu công chúa. - Trầm Linh nắm tay của Trầm Liên, bước chậm trên con đường rợp bóng nơi sân trường, lá rụng rất dày, đạp lên nghe tiếng lạo xạo.

- Ừ? - Trầm Liên nghiêng mặt nhìn Trầm Linh.

- Sao em lại vẫy gọi người ta nhiều thế? - Trầm Linh thở dài: "Hà Minh Hải vừa mới giải quyết thì có một Bạch Luyện tới, không biết sau này tôi còn có bao nhiều tình địch, thật muốn giấu em đi."

- ... Chuyện không liên quan đến em. - Trầm Liên cười khanh khách.

- Quên đi, Trầm Linh tôi là ai, sau này tới một tên tôi gϊếŧ một tên, tới hai tên tôi gϊếŧ một cặp. - Trầm Linh nói rất sảng khoái.

Trầm Liên nhìn Trầm Linh: "Linh đừng quá đáng vậy chứ, gϊếŧ bọn họ?" Bắt đầu từ khi Trần Khả nói với nàng Bạch Luyện cũng thích nàng thì nàng còn có chút không tin, nhưng mà bây giờ xem ra là thật, nàng không rõ rốt cuộc mình có gì tốt mà nhiều người thích như vậy, nàng cũng chỉ cần một mình Linh mà thôi.

- Thật không biết nên khen em ngây thơ hay mắng ngốc. - Trầm Linh "trìu mến" sờ sờ đầu của nàng.

Trầm Liên trừng mắt nhìn Trầm Linh, nói tới nói lui không phải ý cô muốn nói nàng là đồ ngốc sao.

- Em cho rằng có thể vào Hội Sinh viên trường này đều là người thường? Bạch Luyện có thể làm được vị trí Phó Hội trưởng, đương nhiên cũng không đơn giản, tựa như Châu Khiết Nặc, cậu ta là Linh Khứu sư, hơn nữa còn là người có linh lực hết sức cao cường khó có được trong số Linh Khứu sư, thậm chí còn là Linh Khứu sư có thể công kích. Bạch Luyện là người thừa kế quyết định nội bộ của Bạch gia. - Trầm Linh kéo cánh tay Trầm Liên, tiếp tục đi về phía trước.

- Bạch gia làm gì? - Trầm Liên hỏi.

- Giống như tôi, đều là Giáng Đầu sư, nhưng trừ Phược, Giáng Đầu thuật của Bạch gia cũng được coi là vô cùng lợi hại, ngay cả tôi cũng phải kiêng nể ba phần. Bọn họ thâm độc, so với Phược chỉ có hơn chứ không kém.

- Linh, em vẫn có một vấn đề muốn hỏi Linh. - Trầm Liên dừng bước lại.

- Vấn đề gì? - Trầm Linh đứng lại theo, cười hì hì: "Tôi biết sẽ nói."

- Kỷ Thư đã từng nói với em, chị tinh thông ba dạng, Giáng Đầu thuật, Cổ thuật và Mao Sơn đạo thuật, Mao Sơn đạo thuật em không nói đến, nhưng em không hiểu Giáng Đầu thuật và Cổ thuật có gì khác nhau? - Vẻ mặt Trầm Liên nghi vấn, không phải đều dùng độc trùng muốn hãm hại người ta sao.

- Ha ha, nói như thế nào đây, vừa có khác nhau vừa có liên quan. Thật ra nếu xem xét kỹ, Giáng Đầu thuật vốn là Cổ thuật và Mao Sơn đạo thuật, có quan hệ một chút. - Trầm Linh tiếp tục đi về phía trước, xế chiều hôm nay cô không muốn ở lại trong trường học.

- Đáp án này quá lấp lửng thì phải. - Trầm Liên bất mãn mím môi.

- Ha ha, chúng tôi học làm vu sư, chỉ yêu cầu biết tổ sư gia mình là ai, lão tổ tông là vị nào là được, rất ít yêu cầu đi nghiên cứu nguồn gốc của những vu thuật, chẳng qua cũng có nghe ngóng một chút. - Trầm Linh nghiêng đầu nhìn thoáng qua Trầm Liên, tiểu công chúa đáng yêu xinh đẹp như vậy, cô quả thực yêu thích không buông tay, nếu không phải ở trên đường, cô thật muốn nhào qua hôn lên đôi môi đang dè bĩu.

- Thật ra Giáng Đầu thuật hiện tại chủ yếu là ở Đông Nam Á, vùng Nam Dương, là một nhánh của Cổ thuật, cơ mà do cuối thời nhà Thanh người Miêu di dân, lại đi qua nơi phát triển vu thuật kết hợp, biến thành Giáng Đầu thuật hôm nay. Hơn nữa còn là một loại vu thuật tà ác hơn.

- Ồ? Hèn gì Linh học Giáng Đầu thuật còn muốn học Cổ thuật, có phải Mao Sơn đạo thuật cũng liên quan như vậy? - Trầm Liên gật đầu, lại hỏi.

- Ừ, thông minh. - Trầm Linh tán thưởng nhìn Trầm Liên: "Rất nhiều người cho là Mao Sơn đạo thuật hại người nhiều như vậy là tà thuật, thật ra ấy, là bị mấy bộ phim điện ảnh bây giờ lừa gạt. Mao Sơn phái, còn có tên là Thượng Thanh phái, thế nào? Tên này có rất chính phái đúng không?"

- Ừ, nhưng thật ra là tên của huyền môn chính tông.

- Ha ha, cho nên Mao Sơn pháp thuật chỉ là bởi vì tổ sư gia Trương Thiên Sư tu luyện ở Mao Sơn, trong phim ảnh có nói khám nghiệm tử thi, cương thi, còn rất nhiều cách nguyền rủa hại người đều là pháp dân gian, bởi vì phương pháp cũng có chút sâu xa, cho nên đều tính lên đầu Mao Sơn phái. Hơn nữa, các phái nhánh của Đạo gia nhiều lắm, khoảng 81 phái, Bát Tiên đều truyền một phái xuống. Loại này quá nhiều pháp giáo dân gian thì khỏi nói. Cơ mà nói tóm lại, Đạo gia gì gì đó, nhận vài đệ tử có tâm thuật bất chánh, dùng để hại người vì mình mưu lợi, cũng phát triển trở thành Giáng Đầu thuật. - Trầm Linh nở nụ cười, có đôi khi giới giải trí rất giỏi gạt người.

- À, em hiểu rồi, trước đây Linh có nói, Giáng Đầu chia Linh Giáng, Dược Giáng, Phù Giáng và Cổ Giáng vân vân và vân vân, tức là Dược Giáng và Cổ Giáng cũng bị Cổ thuật ảnh hưởng, mà Linh Giáng dùng cho bùa chú và niệm lực, chính là liên quan đến Đạo gia? - Trầm Liên bừng tỉnh ngộ ra.

- Lý luận đúng đấy, hiện tại rất nhiều nhàkhoa học nước ngoài nghiên cứu cổ độc, thông qua xét nghiệm chứng tỏ thật ra cổ độc là một loại siêu vi vô cùng nhỏ. Nói chung để luyện chế độc dược. Ví dụ như chất có hại, nó cũng là một loại thuốc dẫn đáng sợ cho Dược Giáng. Thế nhưng tiểu công chúa phân biệt tùm lum, lúc tôi nói em không nghe sao? - Trầm Linh cau mày, hiếm khi giải thích cặn kẽ như vậy, nàng lại nhớ loạn như thế.

- Ấy, Linh không được như vậy, lần trước Linh nói em bị giật mình, có thể nhớ kỹ nhiều như vậy đã rất giỏi rồi. - Trầm Liên bĩu môi, người này, mỗi lần nói cũng không vào trọng điểm.

- Quên đi, tôi đại nhân đại lượng, không so đo với em. Nhưng nếu muốn phân giải, trước tiên phải học luyện chế thế nào. Trước đây tôi học ba dạng, thật ra cũng vì chúng có liên quan. Mao Sơn đạo thuật rất hữu dụng với việc giải Giáng Đầu thuật, dù sao cũng xuất hiện trước Giáng Đầu thuật. Chẳng qua sau lại du học ở Thái Lan và Phillipine, phát hiện có nhiều điểm khác nhau, nơi đó vô cùng màu sắc. Dù là cổ độc hay Giáng Đầu đều hết sức bản quốc hóa, cho nên muốn học phải mất một ít tâm sức, cũng may bản chất tương đối giống. Giáng Đầu thuật của Bạch gia rất sâu xa, nhưng thứ họ ảnh hưởng nhất là Cổ thuật, người của Bạch gia đều luyện cổ. Nếu em có may mắn được đến sào huyệt của họ xem, chắc chắn sẽ mắc ói chết luôn, đó là một ổ độc trùng bò tới bò lui. - Trầm Linh và Trầm Liên vừa đến ngã ba, Trầm Linh quay người lại lôi kéo Trầm Liên đi về phía cửa trường học.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK