• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Lăng nằm trong bồn tắm lớn hồi tưởng lại chuyện đã phát sinh cả ngày hôm nay, thật sự cô thấy rất hỗn loạn.

Rõ ràng là vì trong đầu cô lúc này chỉ nhớ được những việc đã xảy ra ngày hôm nay còn những chuyện khác hoàn toàn trống rỗng. Tất cả sự hỗn loạn đều là vì ngày hôm nay… Không thực tế là chỉ có nửa ngày thôi nhưng cũng khiến cô suy nghĩ đến loạn lên, chỉ nhớ lại thôi đã thấy rất mệt rồi.

Theo Đồ Thánh nói về nguyên nhân dẫ đến việc cô bị thương thì có lẽ cô là một người nhiệt tình. Nhưng một người nhiệt tình sẽ vì chồng bận công việc mà lựa chọn li hôn, còn một mình vụng trộm sinh con gái mà không cho chồng trước biết? Có lẽ cá tính của cô rất cứng rắn.

Vừa nhiệt tình lại vừa mạnh mẽ chắc chắn sẽ không thể nào bị đánh bại bởi công việc của chồng. Cô nhất định sẽ nghĩ cách để dẫn lại sự chú ý của chồng với mình, không thể nào dễ dàng như thế đã li hôn. Cho nên, nhất định phải có nguyên nhân khác tồn tại.

Hơn nữa, người đàn ông như Đồ Thánh dù có xách đèn lồng đi tìm cũng không có, chắc chắn sẽ là đối tượng mơ ước của nhiều người phụ nữ. Cô là vợ trước này vì sao lại buông tha cho một người đàn ông có điều kiện tốt như thế?

Thật phiền phức, não sắp nổ tung mất rồi, vì sao cô lại mất trí nhớ chứ?

Thật ra cũng nên nghĩ một chút, nếu đã quên rồi thì vì sao cô phải cố gắng nhớ lại chuyện không thoải mái này làm gì?

Không nghĩ nữa, chỉ cần bước về phía trước là được. Nếu cô không mất trí nhớ thì tình huống có lẽ cũng khó mà phát triển đến mức này.

Đúng vậy, chỉ cần dũng cảm đi về phía trước là được. Ông trời đã an bài thế này tất có đạo lí. Huống chi không phải có câu nói nguy cơ chính là chuyển cơ sao?

Hít thật sâu một hơi, Bạch Lăng cố gắng để mình yên lòng.

Tuy rằng sau khi cô mất trí nhớ, tỉnh lại biểu hiện vẫn rất bình tĩnh nhưng trong lòng cô tràn ngập bất an, cảm giác sợ hãi, mờ mịt không xác định.

Cô tuy mất trí nhớ nhưng cũng không phải trở thành người ngu ngốc đến nỗi người khác nói gì cũng tin. Nhưng bây giờ cô như đang chơi vơi giữa biển lớn mà Đồ Thánh lại như chiếc thuyền cứu mạng của cô, trừ bỏ việc gắt gao dựa vào anh thì cô có thể làm gì đây?

Cho nên, nếu đã lên thuyền cứu hộ thì đừng nghĩ gì nữa, cứ thuận theo tự nhiên đi.

Lại hít sâu một hơi, cô ra khỏi bồn tắm, dùng khăn tắm lau khô người, nhưng ngay sau đó lại cứng đờ.

Quần áo! Cô quên mang theo quần áo vào phòng tắm!

Không đúng, căn bản trong nhà này cô còn không biết là có quần áo của cô hay không. Thế mà vẫn cứ đi tắm hơn nữa còn ngâm quần áo đã thay vào nước.

Trời ạ, bây giờ cô mặc gì đây? Ngày mai thì làm sao? Chả lẽ là khăn tắm? Cô thật sự nghu ngốc mà!

– Bà xã, em đang ngủ à?

Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng của Đồ Thánh khiến cô sợ tới mức nhảy dựng lên, vội vàng quấn khăn tắm quanh người.

– Không phải, em không ngủ

Cô nhanh chóng đáp lại. Đến lúc hoàn hồn mới nghĩ lại, có phải khi nãy anh gọi cô là “bà xã”. A! Vừa nãy mình đáp lại như thế có phải là đã gián tiếp thừa nhận mình là vợ anh không?

Chuyện này cô phải thương lượng cùng anh mới được, hy vọng họ có thể bắt đầu từ tình bạn chứ không phải trực tiếp làm vợ chồng. Nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là cô phải tìm quần áo mặc đã.

– Đồ Thánh, anh còn đó không? Cô cất tiếng hỏi.

– Sao thế?

– Nhà anh có còn quần áo của em không? Nếu không có thể cho em mượn một bộ quần áo của anh?

– Em quên mang quần áo vào.

Đồ Thánh hơi trầm mặc một chút rồi khẳng định.

– Vâng.

– Tuy mất trí nhớ nhưng thói quen của em vẫn không thay đổi chút nào.

– Thói quen gì?

– Ngủ lõa thể (hơ…hơ)

– Cái gì?

Cô ngạc nhiên kêu lên, lập tức nghe thấy ngoài cửa có tiếng cười nhẹ, Bạch Lăng cả giận:

– Anh đang đùa em đúng không?

– Không có.

– Không có mới lạ! Cô không thèm tin:

– Anh có đi lấy quần áo cho em không?

– Anh lấy rồi, mở cửa đi.

Bạch Lăng hoài nghi he hé một chút cửa phòng tắm, chỉ thấy anh thò một tay vào, trên tay là một chiếc áo sơ mi nam màu trắng. Anh thật sự đã lấy rồi sao?

– Anh biết thuật phân thân à?

Cô thốt lên. Từ nãy đến giờ anh vẫn đứng ngoài cửa nói chuyện với cô mà, chạy đi lấy áo sơ mi từ bao giờ?

Ngoài cửa lại vang lên tiếng cười nhẹ.

– Anh vào đây là để đem quần áo cho em. Đồ Thánh như đoán được sự khó hiểu của cô mà giải thích.

– À!

Cô vội vàng nhận áo sơ mi, đóng cửa lại mặc vào.

Nhưng lại có vấn đề nữa, chỉ mặc chiếc sơ mi rộng thùng thình mà không có nội y thì có khác gì không mặc quần áo! Làm thế nào bây giờ! Cũng không thể bắt anh ấy tìm một bộ nội y nữ vốn không có ở đây mà đem cho cô được.

– Đồ Thánh. Bạch Lăng do dự gọi.

– ừ! Anh vẫn còn ngoài đó.

– Năm đó li hôn, em không để lại chút quần áo nào ở đây à?

– Có nhưng đã 2, 3 năm rồi chưa động đến, em có dám mặc không?

Tất nhiên là không, chỉ nghĩ thôi cô đã thấy ngứa ngáy cả người rồi.

Ai! Quên đi, vẫn đành thế này thôi. Dù sao con cũng đã sinh. Chắc chắn anh cũng đã thấy cơ thể cô nhiều rồi, cô cần gì phải nhăn nhó như xử nữ thế này.

Hít sâu một hơi, cô gạt bỏ sự thẹn thùng và không tự nhiên, mở cửa phòng tắm đi ra ngoài. Còn anh thì đang dựa vào tường cạnh cửa, ung dung chờ cô, còn mỉm cười nhìn cô.

– Anh còn nghĩ em đang ngủ trong đấy.

Anh hơi nhếch miệng, ánh mắt chậm rãi quét trên người cô. Từ xương quai xanh khêu gợi của cô, bộ ngực nhô cao cho đến đôi chân dài để trần … ánh mắt trở nên thâm thúy, tràn ngập dục vọng.

– Máy giặt ở đâu? Em muốn giặt quần áo, nếu không ngày mai không có quần áo mặc.

Cô giả bộ không thấy mà mở lời thay đổi không khí.

– Vừa nãy anh đã gọi cho Tề Thác và Lực Nhã, nhờ bọn họ ngày mai đến chỗ em ở mang hành lí của em đến đây rồi.

– Tề Thác và Lực Nhã?

– Chính là người em quên mình đi cứu đó, là đôi vợ chồng anh đã nhắc với em trong bệnh viện, còn nhớ không.

– À. Cô cố gắng nhớ kĩ tên hai người này. Tề Thác và Lực Nhã.

– Cho nên chuyện quần áo không cần lo, sẽ có người dọn dẹp vệ sinh đến lấy đi giặt.

– Đem đi giặt? Thế thì tốn bao nhiêu tiền?

– Anh có rất nhiều tiền sao? Cô tò mò hỏi.

– Làm bác sĩ hơn nữa lại lại bác sĩ nổi tiếng mà không có tiền cũng khó.

– Anh rất nổi tiếng sao?

– Nghe nói thế.

– Ai nói?

– Các bệnh nhân muốn được anh khám, các giám đốc bệnh viện khác muốn anh đến làm, các nhóm nghiên cứu khoa học từ nước ngoài trao đổi nghiên cứu sinh với Đài Loan…. Những ai biết anh đều nói như thế.

– Oa! Vậy anh thực sự rất nổi tiếng nên cũng rất nhiều tiền?

Đồ Thánh nhìn cô rồi nói:

– Tiền của anh đều là tiền của em, nếu em thích anh có thể cho em toàn bộ.

Bạch Lăng hơi run nói:

– Em cần tiền của anh làm gì?

– Không biết, nhưng anh thấy em có vẻ hứng thú với tiền của anh.

– Làm gì có. Cô phản đối.

Anh hơi đăm chiêu nhìn cô rồi chậm rãi nói:

– Cho nên thực ra em đang cố gắng kéo dài thời gian lên giường ngủ đúng không?

Cô cứng đờ người, mặt không tự giác mà đỏ bừng lên.

– Yên tâm, anh sẽ không xâm phạm đến em. Đồ Thánh hứa hẹn.

– Em không nói gì cả, đấy là anh tự đoán. Em muốn đi ngủ rồi. Ngủ ngon.

Bị nhìn thấu tâm tư, cô xấu hổ mà nhanh chóng rời đi, nhưng vừa mới quay người được vài bước thì đột nhiên dừng chân lại. Vừa rồi đã quên hỏi anh, cô ngủ ở đâu?

Cô có chút khó chịu quay đầu nhìn anh:

– Hỏi anh một chút, em ngủ ở đâu.

Đồ Thánh hất hàm chỉ chiếc giường lớn “kingsize” (giường cực to, đẹp) giữa phòng kia.

Bạch Lăng hoài nghi trợn to mắt:

– Thế còn anh?

Anh lại hất hàm về chỗ đó lần nữa.

Cô trừng mắt nhìn anh, chờ anh giải thích.

– Nhà anh tuy lớn nhưng bình thường chỉ sử dụng gian phòng này, những phòng khác đều bụi phủi đầy, cho nên đành phải để em chịu thiệt rồi. Nhưng em yên tâm, anh sẽ không động đến em.

Anh lộ ra vẻ mặt tươi cười vô hại nhưng không biết vì sao cô lại có cảm giác anh như là cáo chúc tết gà vậy.

Cô quay đầu nhìn về phía chiếc giường lớn. Trên giường đã có một tiểu thiên sứ nho nhỏ đang ngủ.

Có Nghiên Nghiên ngủ giữa chắc chắn anh sẽ không làm bậy rồi.

Cứ tin tưởng anh một lần đi, bởi vì cô thật sự không muốn ngủ ở phòng đầy bụi cũng không muốn ngủ ở phòng khách, dù sao bây giờ cũng là mùa đông.

– Được rồi, tin anh một lần.

Cô nói với anh rồi nhanh chóng trèo lên giường, kéo chăn bông vây kín người đang run lên vì lạnh. Ôi! Thật ấm quá đi!

Vừa mới thoải mái cảm thán, Bạch Lăng đã phát hiện anh đi theo sau cô, ngồi ở phía giường bên kia.

– Anh không tắm à? Cô kinh ngạc hỏi.

– Anh đã tắm ở phòng khác rồi. Anh nói.

– À. Thảo nào tóc anh khang khác, thì ra là đã tắm: – thế… ngủ đi, ngủ ngon.

– Ngủ ngon.

Đồ Thánh tiện tay tắt đèn, cả phòng chìm trong bóng tối.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK