• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Chị Đại KaKa

Beta: Lan Lan

Lúc ăn cơm, sắc mặt mẹ Thẩm ôn hòa, dùng lời nói quan tâm để dò hỏi sở thích của Diệp Nam Kỳ.

Nói ra thật xấu hổ, dù gì cuộc đời của Diệp Nam Kỳ cũng trải qua rất nhiều vất vả, ít nhiều cũng nên sống dễ tính hơn nhưng thật ra thì lại cực kỳ khó nuôi, trong đó tật xấu lớn nhất chính là kén ăn.

Trước mặt người lớn, cậu ngại biểu hiện ra ngoài, muốn xây dựng một hình tượng "Cậu thiếu niên hàng xóm" thật hoàn mỹ, vừa muốn cứ thế cho qua thì đã bị tiếng cười ha hả của mẹ Thẩm bán đứng: "Nam Nam vậy mà kén ăn, không ăn cay không ăn chua, không ăn tỏi không ăn hành, đồ không nổi tiếng không ăn, cá thịt dê cũng không ăn, Diệp nhi chỉ dùng bữa với cải trắng, khó trách sao rõ ràng là lớn hơn hai tuổi, nhưng lại không cao bằng A Độ."

Diệp Nam Kỳ mỉm cười: "......"

Thẩm Độ liếc Diệp Nam Kỳ một cái, trong mắt rõ ràng viết mấy chữ: "Thật khó nuôi".

Không ngờ lại bị mẹ hắn trừng mắt liếc lại, từ khi Diệp Nam Kỳ về đây, trong lòng mẹ Thẩm ấm áp như mặt trời chiếu đến nam cực vậy, cười như không cười mà chỉ chỉ Thẩm Độ: "Nhớ hết chưa?"

Luôn cả ba Thẩm cũng ném cho hắn một ánh mắt nghiêm túc. Thẩm Độ nhẩm nhẩm, nhìn Diệp Nam Kỳ, giọng điệu ôn hoà: "Dĩ nhiên là nhớ."

Về sau trong nhà cứ ăn đồ cay với chua, tỏi, hành tây, rau thơm sẽ nhiều hơn, bữa nào cũng ăn cá thịt dê, kèm theo toàn là rau xanh hết. (:))

Cơm nước xong, hai người liền bị đuổi lên lầu, ở phòng của Thẩm Độ hồi trước. Diệp Nam Kỳ cùng Thẩm Độ mắt to trừng mắt nhỏ, ngồi một hồi cảm thấy thật sự xấu hổ, lấy di động ra mới phát hiện hết pin, vội vàng tìm sạc di động mà sạc vào.

Thẩm Độ ôm tay, nhàn nhàn nhìn cậu, thình lình mở miệng: "Là Diệp Uyển sao?"

Diệp Nam Kỳ có hơi bất ngờ, nhớ đến cuộc điện thoại trước lúc cơm chiều, bừng tỉnh nói: "Thẩm tổng cao quý nhiều việc vậy mà vẫn còn nhớ rõ Uyển Uyển."

Thẩm Độ thầm nghĩ mình thật thông minh xuất chúng, nói: "Có gì cần giúp đỡ thì tìm tôi."

Diệp Nam Kỳ đưa lưng về phía Thẩm Độ, trên mặt không hề có ý cười, ánh mắt cảnh giác đề phòng, nhẹ nhàng trả lời: "Không cần, cảm ơn."

Mấy năm nay cậu kiếm tiền cũng không ít, tất cả bệnh viện tốt và chuyên gia giỏi ở trong nước có thể tìm được hầu như đều đã đi tìm, nhưng bệnh tình của Diệp Uyển không hề có tiến triển, thêm một thời gian nữa, cậu sẽ chuẩn bị đưa mẹ và em gái cùng ra nước ngoài.

Năm đó tính tình Thẩm Độ xấu không chịu được, chỉ thiếu điều muốn hất mũi lên trời mà đi, hoàn toàn trái ngược với Diệp Nam Kỳ, lại không có tiếp xúc nhiều với những người khác trong Diệp gia, nên không lên tiếng nữa. Một lúc sau, hắn lại nói: "Chị của anh......"

Lời này đã chạm đúng chỗ đau, Diệp Nam Kỳ nheo mắt, đứng bật dậy, thẳng tắp đi vào phòng tắm, không thèm để ý tới hắn.

Cậu nhanh chóng tắm rửa, điều chỉnh tốt tâm trạng, lúc đi ra thì mặc kệ Thẩm Độ, mở điện thoại ra xem.

Mới vừa khởi động máy, liền nhận liên tục mấy cái tin nhắn, Diệp Nam Kỳ click mở, thấy là Khương Nguyên Dư gửi tới.

Khương Nguyên Dư quả nhiên cảm thấy những lời của Diệp Nam Kỳ khó có thể hiểu được, giải thích với quản lý một câu, dứt khoát trực tiếp kéo số Diệp Nam Kỳ vào sổ đen. Hiển nhiên là xem Diệp Nam Kỳ thành loại người không có ý tốt, muốn gây chia rẻ.

Tin nhắn được gửi từ hai giờ trước. Diệp Nam Kỳ nhẹ nhàng thở hắt ra, trong lòng nặng nề, hiện tại đã 11 giờ, lúc này mà gọi điện thoại cho Khương Nguyên Dư, hình như có hơi làm phiền.....Nhỡ đâu Khương Nguyên Dư không có xảy ra việc gì.

Cậu nhìn nhìn di động, chờ Thẩm Độ vào phòng tắm, bấm điện thoại gọi qua. Nôn nóng nghe từng hồi chuông vang lên lại khiến cho tay chân cả người cậu đều lạnh, anh nhịn không được bắt đầu miên man suy nghĩ.

Khí chất hay tính cách của Khương Nguyên Dư đều rất giống với Diệp Mi, chị gái của cậu, cậuthật sự không muốn nhìn thấy Khương Nguyên Dư đi lên vết xe đổ của Diệp Mi.

Cũng may là mười giây sau, đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng nói trong trẻo của Khương Nguyên Dư: "Alo? Là Diệp sư huynh sao?"

Diệp Nam Kỳ lòng nhẹ nhõm mà giả bộ ngạc nhiên nói: "Là tiểu Khương sao, ngại quá, gọi lộn số, như vậy thật là quấy rầy."

Khương Nguyên Dư cười cười: "Không sao hết, em còn chưa có ngủ, mới từ trong quán rượu đi ra, trong xe có hơi chật vật......Ha, không có chú ý đến di động vang."

Diệp Nam Kỳ nói chuyện với cậu ta, nói bóng nói gió chuyện quán rượu đêm nay một hồi, xác nhận Khương Nguyên Dư thật sự không có xảy ra việc gì, mới tắt điện thoại.

Thẩm Độ đã sớm đi ra, đứng ở một bên không xen vào cuộc điện thoại của Diệp Nam Kỳ, thấy cậu tắt điện thoại, giữa mày dường như có chút âm u: "Anh với Nguyên Dư nói chuyện gì?"

Diệp Nam Kỳ hơi hơi mỉm cười: "Tôi với đàn em chỉ nói mấy câu, Thẩm tổng có ý kiến gì sao?"

Đúng rồi, dù Khương Nguyên Dư đã kết hôn, Diệp Nam Kỳ vẫn là bạn, là sư huynh của Khương Nguyên Dư, mà Thẩm Độ thì cái gì cũng không phải.

Lúc Thẩm Độ theo đuổi Khương Nguyên Dư, Khương Nguyên Dư chỉ cảm thấy không thể hiểu được, mỉm cười mà làm người tốt một lần: "Thẩm tổng là một người tốt, thật sự rất vui khi có thêm một người bạn như Thẩm tổng."

Một màn này thật sự ấn tượng, mỗi lần Diệp Nam Kỳ nhớ lại, đều muốn đấm mặt đất mà cười to.

Thẩm Độ nhớ đến mối tình đầu, sắc mặt không thể tốt: "Cậu ta đã kết hôn, không nên làm phiền cậu ta."

Diệp Nam Kỳ nhìn di động, dựa vào đầu giường, nghĩ nghĩ: "Tiểu Khương cũng không cảm thấy tôi làm phiền. Nhưng thật ra Thẩm tổng, đến giờ tôi vẫn thấy quá kỳ lạ, không hiểu sao tiểu Khương lại xui xẻo đến mức bị cậu nhìn trúng?

Thẩm Độ cũng không muốn cùng tình địch phân tích tâm tư hay tư vấn tâm lý tình yêu, hơi nhíu nhíu mi nói: "Anh theo đuổi cũng thất bại thì lấy tư cách gì mà nói với tôi."

Diệp Nam Kỳ cũng không giận, mỉm cười, cảm giác bản thân như được khai sáng: "Cậu ta hạnh phúc, chính là hạnh phúc lớn nhất của tôi."

Thẩm Độ nói: "......"

Thẩm Độ được cậu tặng cho một câu bỗng tự thấy nghẹn một lúc, kỳ lạ là đề tài lại được dời về trước: "Anh thật sự không cần hổ trợ tài chính sao?"

"Không cần, kịch bản cậu đầu tư tôi sẽ cách rất xa."

Diệp Nam Kỳ vừa thu lại tươi cười, vừa vô cùng thành khẩn nói: "Nếu Thẩm tổng dồng ý xuống lầu nói với bác gái chuyện chúng ta muốn ly hôn, tôi có thể lăn ra khỏi tầm mắt cậu ngay lập tức."

Thẩm Độ với Diệp Nam Kỳ tâm lý giống nhau, không thể để bản thân thành người xấu, nghe vậy, ngoài cười nhưng trong không cười: "Diệp đại minh tinh nói có thể làm được, tôi cũng có thể làm được."

Lần trước ngủ dưới đất phát sốt, lần này Diệp Nam Kỳ không tính sẽ lại làm cho bản thân khó chịu, cùng Thẩm Độ chia ra nằm hai bên giường, tiếp tục nghịch di động.

Thẩm Độ nhịn rồi lại nhịn: "Tắt di động, ngủ đi."

Diệp Nam Kỳ không thèm để ý đến hắn, nhìn chằm chằm di động, ngạc nhiên nói: "Cậu là mẹ tôi hả?"

Thẩm Độ gia giáo nghiêm, làm việc và nghỉ ngơi có quy luật, đã đến lúc phải ngủ, chỉ cần có tiếng động thì hắn sẽ không ngủ được. Diệp Nam Kỳ ở bên cạnh không biết làm cái gì, các loại âm thanh nhắc nhở trong di động làm ồn đến mức khiến hắn đau cả đầu.

Hắn nhíu mày, dứt khoát duỗi tay qua đoạt lấy. Diệp Nam Kỳ nhanh nhẹn tránh thoát, lại quên bản thân vốn dĩ đang ở sát mép giường, xoay người một cái rơi thẳng xuống đất, tiếng động không nhỏ, nhe răng nhếch miệng, cắn chặt răng để không rên ra tiếng làm mất mặt ở trước mặt tình địch.

Thẩm Độ không dự đoán được anh phản ứng lớn như vậy, vừa định nói gì thì đã vang lên tiếng gõ cửa. Mẹ Thẩm dùng mười phần sức lực mà hô: "Mở cửa, làm cái gì mà gây ra tiếng động lớn như vậy? Thằng nhóc hư hỏng kia, có phải con bát nạt Nam Kỳ hay không?"

Diệp Nam Kỳ té xuống rất mạnh, muốn lập tức đứng dậy thì có hơi khó, Thẩm Độ liếc nhìn cậu một cái, nói: "Con cùng anh ấy đùa giỡn, không có việc gì, mẹ đi ngủ đi."

Mẹ Thẩm nói: "Sao lại không có việc gì? Mở cửa!"

Thẩm Độ nghĩ nghĩ, giọng điệu có hơi là lạ: "Mẹ, chúng con đang......Người tiến vào sẽ không tốt lắm."

"......" Mẹ Thẩm không biết nghĩ đến đâu, khụ một tiếng, "Đừng lăn lộn quá muộn, Nam Kỳ còn có công việc, đi ngủ sớm một chút."

Diệp Nam Kỳ ngồi dưới đất, nghe được tiếng bước chân dần dần xa, mới nhẹ nhàng thở ra, đang nghĩ đứng lên, không dự đoán được Thẩm Độ đột nhiên vươn tay, muốn kéo cậu lên.

Ánh mắt hắn một lời khó nói hết, cậu đứng lên, nghĩ nghĩ, hỏi: "Thẩm tổng, cậu có nghe qua mượn hồn chưa?"

Thẩm Độ nói: "Tôi còn nghe qua đoạt xác."

Diệp Nam Kỳ vẻ mặt thành khẩn: "Cậu có thể cứ như bình thường không, thật đấy. Tất cả mọi người đều là người trưởng thành. Chẳng qua chỉ là ngủ một giấc, xem như giải quyết một ít nhu cầu sinh lý cho nhau, cậu không cần tỏ thái độ kỳ quái như vậy."

Từ sau khi hai người ngủ với nhau rồi kết hôn, thái độ của Thẩm Độ có hơi quái lạ. Truy cứu nguyên nhân có lẽ là do Thẩm Độ từ nhỏ đã phải tiếp thu giáo dục xưa cũ, mà nay lại còn ngủ với Diệp Nam Kỳ, nên trách nhiệm trong lòng có vẻ hơi méo mó.

Cẩn thận nghĩ lại, Diệp Nam Kỳ lăn lộn mấy năm ở giới giải trí, không biết đã cùng ngủ với bao nhiêu người. Thẩm Độ nghĩ vậy, sắc mặt liền ảm đạm, rũ mắt suy nghĩ một lúc, nói: "Nói vậy... được rồi."

Diệp Nam Kỳ cúi đầu tiếp tục nhìn di động, vừa rồi cậu mới liên hệ thám tử tư, muốn đối phương theo dõi Khương Nguyên Dư một thời gian, thấy đối phương không biết thân phận của cậu, rất an toàn.

Nhìn thấy đối phương gửi đến một câu ok, Diệp Nam Kỳ xóa lịch sử trò chuyện, lúc này mới an an ổn ổn mà nằm xuống ngủ.

Không biết có phải do lúc ăn cơm với ba Thẩm đã uống hai ly nên giấc ngủ này Diệp Nam Kỳ phá lệ ngủ thật ngon, nhiều năm qua ác mộng cứ dây dưa mãi không dứt, tỉnh lại có khi mơ mơ màng màng, vậy mà lúc này cậu lại thấy thật ấm áp với cái giường và cái chăn ở đây, cậu nghĩ nghĩ muốn nằm thêm một lúc nữa.

Chỉ là chợp mắt một lát Diệp Nam Kỳ liền phát hiện không đúng. Cậu vậy mà lại bị Thẩm Độ ôm vào trong ngực, mặt dán ở trước ngực Thẩm Độ, tay còn khoác lên eo hắn.

Thân thể Thẩm Độ rất ấm áp, một mùi hương đặc trưng hormone nam tính và hơi thở mạnh mẽ vây quanh cậu, sắc mặt Diệp Nam Kỳ tái xanh, động đậy thân thể, nhưng không có tránh ra, đợi thêm một lúc, Thẩm Độ cũng tỉnh.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, Diệp Nam Kỳ trong mắt bao trùm khí lạnh, nhếch miệng cười: "Hửm, Thẩm tổng, eo của tôi thon vậy sao?"

Thẩm Độ tỉnh hẳn, chẳng những không buông tay, ngược lại tay ở trên eo cậu xiết chặt hơn, bình tĩnh nói: "Thon."

Diệp Nam Kỳ: "......"

Thẩm Độ lúc này mới nói: "Sao anh lại chui qua đây?"

Diệp Nam Kỳ sửng sốt. Cậu ngủ không thành thật, lại bởi vì thể chất lạnh nên khi ngủ đương nhiên sẽ hướng sang chỗ có hơi ấm...... Thật đúng là có thể do cậu chủ động chui qua rồi.

Mặt Diệp Nam Kỳ lập tức nóng lên, cảm thấy quá mất mặt, nghẹn một lúc lâu, không đúng lý hợp tình nói: "Giường lớn như vậy, cậu quản được tôi thích ngủ chỗ nào sao?"

Thẩm Độ nhếch khóe môi, mỉa mai nói: "Cũng đúng, nhào vào trong ngực người khác, Diệp đại minh tinh hẳn là rất quen thuộc."

Diệp Nam Kỳ nghiêm nghị nói: "Thẩm tổng có điều không biết, nhào vào trong ngực, cũng phải xem là người nào."

Sáng sớm tỉnh lại hai người đã ghê tởm nhau một phen, đến khi xuống lầu thì đều mang vẻ mặt đen thui.

Mẹ Thẩm cùng mẹ Diệp vừa nói vừa cười mà thảo luận bộ phim truyền hình, Diệp Nam Kỳ để sát vào nghe, phát hiện hai vị đang nói chính là bộ phim anh tham gia gần đây.

Hai vị nữ sĩ thảo luận một hồi, từ mẹ Thẩm dẫn đầu, rồi nhất trí cho rằng bộ phim truyền hình này là nhờ có gương mặt giá trị với kỹ thuật diễn xuất điêu luyện của Diệp Nam Kỳ, mới cứu vớt được bộ kịch bản không tính là hay này. Diệp Nam Kỳ dở khóc dở cười.

Ăn sáng xong, mẹ Thẩm gương mặt hiền từ mà nhìn Diệp Nam Kỳ: "Nam Kỳ phải về công ty sao?"

Diệp Nam Kỳ gật đầu: "Công ty có nơi luyện tập chuyên môn, sẽ không có ai quấy rầy, sau đó còn phải diễn thử, phải trao đổi với người quản lý nhiều hơn nữa."

Mẹ Thẩm nói: "Đứa nhỏ ngoan, vất vả rồi. Cơm nước xong Thẩm Độ đưa con đi qua đó."

Diệp Nam Kỳ lại cười nói: "Mẹ, không cần, công ty cậu ấy với công ty con không tiện đường, lỡ như đến trễ, đối mặt với cấp dưới sẽ khó coi."

Thẩm Độ cho anh một tiếng "Ra vẻ" ghê tởm mém xíu nữa ăn không ngon.

Mẹ Thẩm nói: "Lúc trước nó đi nửa đường thấy một bé gái đang khóc, đi xuống hỏi thì nói là con mèo của bà nội nuôi bị lạc mất, tìm cả đêm cũng không tìm được, liền giúp đỡ cô bé đó đi tìm mèo, kết quả đến trễ. Vợ mới cưới so với mèo quan trọng hơn không phải sao?"

Diệp Nam Kỳ nghe được thiếu chút nữa cười ra tiếng, đánh chết cũng không tin Thẩm Độ sẽ học theo lời dạy trong sách giáo khoa hồi nhỏ mà làm người tốt việc tốt, lại không chú ý đến Thẩm Độ chợt lộ ra vẻ mặt không được tự nhiên cho lắm.

(Truyện là vậy, dạo này bận quá. Tối mới beta, lại vừa beta vừa 888 với các nương nương của nhà, nên giờ mới xong. Mong các bạn thông cảm. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!

_Lan Lan_)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK