Mục lục
Ảnh Hậu Của Chàng Tổng
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ảnh Hậu Của Chàng Tổng
CHƯƠNG 50: HÓA RA LÀ CÔ

Đêm nay anh ta đã tận mắt chứng kiến vẻ đẹp của Tống Như, cũng nhìn thấy thái độ của Nasha và mọi người đối với cô ấy. Hình ảnh tấm poster từng xem đột nhiên lướt qua trong đầu anh ta, sao anh ta có thể quên được nhỉ?

“Là cô, vai nữ số một trong bộ phim điện ảnh “Bộ đồ cũ của Thụy Đồ”!” Anh ta đột nhiên vỗ trán, ý thức được hôm nay hành động của mình ngu xuẩn đến cỡ nào.

“Jason, đây chính là ngôi sao đã vắng bóng ba năm nay mà tôi đã từng nhắc tới với anh.”

“Nhưng sao cô không nói tên của cô ấy cho tôi biết!” Jason hối hận không thôi. Nasha đã nhắc qua với anh ta rất nhiều lần, nếu có cơ hội hợp tác với đạo diễn nước T, nhất định phải mời cho bằng được người này. Nhưng, bọn họ vẫn luôn chờ cơ hội, chỉ có điều Nasha lại chưa từng nói đến tên của Tống Như cho anh ta biết.

Bằng không hôm nay anh ta sẽ không…

Nasha chớp mắt: “Đó là bởi vì Tống Như đã rút lui, tôi không muốn quấy rầy đến cuộc sống riêng của cô ấy, nhưng bây giờ cô ấy đã tái xuất rồi!”

Jason hít sâu một hơi, chủ động nói lời xin lỗi với Tống Như: “Xin lỗi, là tôi nhất thời hồ đồ, tin lời bôi nhọ cô của bọn họ.”

Nasha nhăn mày, không hiểu những lời này có ý gì, cô hỏi: “Tống Như, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chỉ là một chút hiểu lầm nhỏ thôi, tôi tin anh Jason cũng không phải cố ý.” Cho dù cô nói từ đầu cho Jason biết các tác phẩm trước đây cô từng tham gia thì anh ta cũng sẽ không tin. Bây giờ có rất nhiều đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào bọn họ, lại có thêm Nasha chứng minh, không còn ai nghi ngờ năng lực của Tống Như nữa.

“Tôi có rất nhiều điều muốn nói với cô, chúng ta vào trong đi.” Nasha mỉm cười kéo tay Tống Như vô cùng thân mật.

Jason đứng tại chỗ, nốc một hụm sâm banh. Suýt nữa thì anh ta phạm sai lầm lớn. Nếu tối nay Tống Như không xuất hiện thì bây giờ anh ta vẫn còn đang bị Bùi Uyển Linh gạt, không ngờ bọn họ lại dám lừa anh ta.

Anh ta nhất định phải cứu vãn sai lầm, không thể để cho đoàn làm phim mất đi một diễn viên giỏi như vậy được.

Đêm đó Tống Như rất vui vẻ, cô cũng rất nhớ Nasha, hai người đứng chỗ đài phun nước ở quảng trường lưu luyến không rời: “Cô Nasha, nhiều năm rồi tôi vẫn chưa quên sự chỉ dạy của cô, cũng rất chờ mong hợp tác tiếp theo của chúng ta, chỉ là … Tôi còn có chút chuyện riêng phải xử lý, không thể ở đây lâu được.”

“Chỉ cần cô đóng phim lại thì chúng ta chắc chắn có cơ hội gặp lại nhau.”

Nasha vui vẻ kéo tay cô: “Cô chững chạc hơn trước rất nhiều, tôi tin con đường sau này của cô sẽ ngày càng rộng mở.”

Thậm chí còn vượt qua địa vị ảnh hậu Kim Vũ năm xưa, tiền đồ cực kỳ sáng lạn.

Tống Như khẽ cười, nhưng cô biết nếu muốn đạt được mục tiêu cao hơn thì cô phải cố gắng hơn nữa.

Lúc cô chuẩn bị rời đi, Jason đã đứng bên cạnh xe chờ cô: “Cô Tống Như, tôi nghĩ chúng ta nên nói tiếp về chuyện quay nhỉ!”

“Sáng nay anh đã thể hiện rõ thái độ từ chối cho tôi tham gia diễn xuất rồi mà.” Tống Như nói thẳng.

“Không đâu, đó đều là hiểu lầm, chỉ cần cô bằng lòng tham gia quay, cô ra điều kiện gì tôi cũng đáp ứng!”

“Anh đừng mạnh miệng thế. Nếu tôi nói tôi chỉ hy vọng lần quay này chỉ có một diễn viên phương Đông là tôi thì sao?” Tống Như hỏi rất dứt khoát, rất khí thế.

Jason trịnh trọng gật đầu: “Được, tôi đồng ý với cô.”

“Vậy thì ngày mai gặp.” Tống Như lên xe Dương Gia Cửu đã chuẩn bị sẵn, chuyện tiếp theo, chờ ngày mai xem kịch hay thôi.

Giây phút khi bọn họ bịa chuyện thì cũng nên chuẩn bị tâm lý nhận hậu quả khi bị vạch trần.

Bùi Uyển Linh sẽ không nghĩ tới Tống Như có cơ hội xuất hiện tại sự kiện đó, cô ta càng không ngờ rằng cô có thể khiến cho Jason biết được chân tướng.

*Tống Như mới vừa trở về biệt thự đã nhận được điện thoại của Bùi Lạc Phong.

Cô vốn dĩ cũng không muốn nghe nhưng suy nghĩ một hồi vẫn nhận.

“Tống Như, sáng nay Jason đã nói rất rõ. Anh ta là phó đạo diễn, ngay cả cửa ải của anh ta cô cũng không qua được thì làm sao có thể tham gia quay? Tôi đã báo công ty đặt vé xong rồi, sáng sớm mai cô về nước đi.” Anh ta nói rất nhẹ nhàng, giống như trút được gánh nặng.

“Tại sao anh ta lại hiểu lầm tôi như vậy? Các người đã không giải thích những tác phẩm trước đây của tôi cho anh ta nghe sao?” Tống Như cười mỉa mai.

“Bây giờ nói tới những tác phẩm trong quá khứ thì có tác dụng gì? Chúng tôi cũng không biết tại sao anh ta lại nghĩ như thế. Chuyện đã được định đoạt rồi, cô còn trông mong điều gì nữa? Bây giờ bọn họ chỉ cần một nữ minh tinh phương Đông, và người đó chỉ có thể là Vũ Mịch.” Anh ta đã hoàn toàn từ bỏ Tống Như, trong lòng chỉ nghĩ tới chuyện lăng xê cho Dương Vũ Mịch mà thôi.

“Nói chuyện cũng đừng quá tự mãn như vậy, tôi chỉ đang làm chuyện tôi nên làm, anh muốn lăng xê cô ta, tôi không quan tâm, nhưng nếu anh muốn đạp lên đầu tôi thì đừng hòng.”

Cô làm đá kê chân nhiều năm như thế còn chưa đủ sao?

Giống như nhìn thấu lòng cô, Dương Gia Cửu từ bên cạnh đi tới, nhẹ nhàng đan tay vào năm ngón tay của Tống Như, âm thầm ủng hộ cô.

Bùi Lạc Phong bị danh lợi làm choáng váng đầu óc, cố ý chèn ép, lợi dụng mọi thứ của Tống Như, hoàn toàn không để cho cô một đường lui nào!

“Cô thật ích kỷ, bản thân đã hết thời rồi còn không cho phép người khác nổi tiếng à? Tôi chọn Vũ Mịch là đúng, cô không xứng làm người phụ nữ của tôi.”

Tống Như cúp điện thoại, hít sâu một hơi.

Dương Gia Cửu nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi cô.

“Có thể em vẫn chưa đủ mạnh mẽ, vẫn bị những kẻ như thế làm cho buồn nôn.”

“Xem ra việc của em rất thuận lợi?” Nếu không thì Bùi Lạc Phong sẽ không tức giận đến thế.

“Ừm, em đã gặp được rồi. Em và cô ấy kể lại rất nhiều chuyện trước kia. Em rất vui khi có được cơ hội như thế này.” Tống Như thoải mái dựa vào vai anh: “Chỉ là… lúc đó nếu có anh ở bên cạnh em thì sẽ càng hoàn mỹ hơn.”

Dương Gia Cửu nghe vậy, nhẹ nhàng hôn lên trán cô nói: “Sẽ có cơ hội.”

Tống Như khẽ vâng một tiếng.

“Em mang giày cao gót suốt đêm, không mỏi chân sao? Để anh giúp em xoa chân.”

Lòng bàn tay của anh áp sát vào gan bàn chân của cô, từng chút một giúp cô giải tỏa mệt nhọc.

Mà bên cạnh bàn sách còn để tài liệu anh vừa xem qua, Tống Như cũng giơ tay ra giúp anh xoa bóp huyệt thái dương: “Tại sao tổng giám đốc Dương cao không với tới lại còn có dáng vẻ săn sóc đến thế chứ?”

“Có thể bởi vì anh ta có một người vợ dịu dàng cần che chở.”

Tống Như ôm chặt Dương Gia Cửu: “Hình như càng ngày em càng không thể rời xa anh nữa rồi.”

*Sáng sớm hôm sau Tống Như nhận được điện thoại của Bùi Uyển Linh, cô ta muốn cô đến công ty một chuyến, nói tổ đạo diễn sai người đến chính thức ký hợp đồng.

Xem ra cô ta còn chưa biết tin tức mới nhất, Tống Như cũng không vạch trần cô ta. Không cần nghĩ cô cũng biết Bùi Uyển Linh chỉ là muốn sỉ nhục cô lần nữa mà thôi. Nhưng xem ra những tính toán của cô ta sắp thất bại rồi.

Chuyện Dương Vũ Mịch mang thai đến nay vẫn chưa bị lộ, nhưng không thể kéo dài lâu được. Cô ta phải cố gắng nhanh kết thúc đợt quay phim bên này, rồi trở về nước trù tính chuyện bình chọn ảnh hậu, con đường của cô ta xán lạn như thế, chắc chắn Tống Như sẽ đấu không lại cô ta.

Trong phòng họp vô cùng yên tĩnh, Jason đẩy cửa đi vào, giày da của anh ta giẫm trên sàn nhà phát ra tiếng bước chân trầm ổn.

“Jason, anh đến rồi! Hợp đồng đã được chuẩn bị kỹ càng. Anh yên tâm, Vũ Mịch của chúng tôi nhất định sẽ biểu hiện vô cùng xuất sắc.” Bùi Uyển Linh mỉm cười tiến lên đón tiếp.

“Dựa theo ý kiến hôm qua của phía anh, chúng tôi cũng quyết định không để Tống Như tham gia nữa, dù sao cô ta cũng không đủ tư cách.”

Jason giơ tay lên, cười khẩy nói: “Hôm nay, tôi đến đây không phải để ký hợp đồng mà là để báo cho mọi người biết rằng, tổ đạo diễn đã xác định được ngôi sao nữ người Nước T rồi, không phải Dương Vũ Mịch.”

“Sao cơ?”

Bùi Uyển Linh hoang mang.

“Jason, có chuyện gì vậy? Anh cũng đã xem qua đoạn video thử vai đó của Vũ Mịch rồi, cô ấy thực sự có năng lực…”

“Cô đã nói dối! Đoạn video kia mờ nhạt, không rõ ràng, có đúng là Dương Vũ Mịch không? Còn nữa, hôm qua cô nói với tôi rằng Tống Như chỉ là một ngôi sao nữ đã hết thời, không có thực lực, chưa có tác phẩm điện ảnh nào, thậm chí còn có rất nhiều hành vi trơ trẽn!”

Jason tức giận vứt xấp tài liệu lên bàn: “Dù gì cô ấy cũng là người đã từng đoạt được giải Ảnh hậu Kim Vũ, lại còn là bạn của đạo diễn Nasha, đến kẻ ngốc cũng biết giữa cô ta và Dương Vũ Mịch, ai sẽ được chọn.”

“Không phải đâu…” Bùi Uyển Linh bị mấy câu nói đó chặn họng nên không cách nào phản bác được.

“Đủ rồi, cô muốn nâng đỡ ai tôi không có ý kiến, đó là chuyện của công ty các cô, nhưng cô lừa dối tôi thì tôi không thể tha thứ được!” Jason tức giận đập bàn, nếu như không phải Bùi Uyển Linh trơ trẽn làm khó dễ thì anh ta đã không hiểu lầm Tống Như để suýt chút nữa bỏ lỡ một diễn viên tài năng như vậy.

“Nhưng Vũ Mịch cũng đã tới rồi, chuyện hợp tác cũng đã bàn lâu như vậy, việc quay lại gấp, thực sự phải thay cô ấy sao? Jason, nể tình chúng ta đã từng hợp tác với nhau nhiều lần, đừng tuyệt tình như vậy.” Bùi Uyển Linh giở hết mọi thủ đoạn quyết tâm gỡ gạc lại quyết định của Jason.

Jason hừ một tiếng: “Được thôi, cho dù là dùng một hay hai nữ diễn viên Nước T thì tôi cũng không có quyền quyết định, mà quyền quyết định nằm trong tay nữ diễn viên kia.”

“Được, anh hãy nói cho tôi biết cô ta là ai, tôi nhất định sẽ thuyết phục cô ta cùng quay với Vũ Mịch.” Bùi Uyển Linh tự tin rằng mình có thể lay chuyển bất cứ ai, nhưng không ngờ, cô ta lại nhìn thấy Tống Như đi vào phòng họp.

Là cô ấy!

Rõ ràng hôm qua, cô ấy đã chọc cho Jason cực kỳ tức giận tại sao bây giờ lại được mời quay lại?

Tống Như, con đàn bà đê tiện này!

Bùi Uyển Linh đang rất kích động, cô ta quay lại, gằn giọng hỏi Bùi Lạc Phong: “Chuyện gì thế này!”

Lúc này, đáng lẽ Tống Như phải đang trên chuyến bay về nước mới đúng.

“Em không biết…” Bùi Lạc Phong cau mày nhìn Tống Như đang chậm rãi tiến lại gần, hơn nữa còn vô cùng an nhiên tự tại: “Tống Như, ở đây không có chuyện của cô, mau đi ra đi.”

Tống Như nở nụ cười hờ hững, không để ý đến Bùi Lạc Phong mà chỉ đi tới trước mặt Jason, lịch sự bắt tay anh ta: “Chào buổi sáng, phó đạo diễn.”

“Giới thiệu với mọi người một chút, đây là Tống Như, người sẽ tham gia vào chương trình truyền hình thực tế “Ảnh hậu” kỳ này.” Jason trực tiếp đưa ra kết luận rồi nhìn Bùi Uyển Linh với vẻ lạnh lùng: “Cô ấy cũng là nghệ sĩ của giải trí Huy Hoàng, hợp tác với cô ấy cũng không đến mức làm mất mặt các cô phải không?”

Bùi Uyển Linh hít sâu một hơi, cố gắng áp chế lửa giận trong lòng: “… Đương nhiên, nếu chọn Tống Như là quyết định của tổ đạo diễn thì chúng tôi nhất định sẽ ủng hộ, Tống Như và Vũ Mịch đều là nghệ sĩ của công ty tôi, diễn chung là chuyện rất bình thường, đúng không, Tống Như?”

Cô ta nhíu mày, liên tục đánh mắt ra hiệu với Tống Như, nếu như Tống Như làm xấu mặt bọn họ trước mặt Jason thì giải trí Huy Hoàng sẽ trở thành trò cười lớn trong giới.

Jason lo lắng nhìn về phía Tống Như: “Cần tôi giúp gì không?”

Chuyện gì đến sẽ đến.

Tống Như đã đoán trước được rằng Bùi Uyển Linh sẽ có phản ứng như thế nên nói với Jason: “Anh đã giúp đỡ tôi rất nhiều rồi, những chuyện còn lại tôi có thể xử lý được, anh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ tham gia quay chương trình lần này.

“Vậy được, tôi đợi cô bên ngoài.” Jason liếc nhìn Bùi Uyển Linh đầy ẩn ý rồi dẫn theo người của mình rời khỏi phòng họp.

“Tống Như, cô muốn gì! Cô có cần phải làm cho mọi chuyện ầm ĩ lên như vậy không?” Bùi Lạc Phong thấy cửa vừa được đóng lại liền lập tức lên giọng, tức giận nhìn Tống Như, đồng thời kéo Dương Vũ Mịch ra sau lưng mình: “Chúng ta đã triệt để kết thúc rồi, cô cũng đã nói chúng ta không thể quay về như trước kia vậy thì tại sao cô còn đi khắp nơi đối đầu với Vũ Mịch chứ! Thấy cô ấy phát triển hơn mình nên cô đố kỵ chăng?”

“Đố kỵ?”

Tống Như nói vô cùng kiên định: “Tôi chỉ lấy lại vị trí thuộc về mình, tôi hoàn toàn không quan tâm đến việc anh lăng xê Dương Vũ Mịch nhưng đoạn video mà các người đưa ra rõ ràng là đoạn clip thử vai của tôi, các người làm như vậy là xâm phạm quyền lợi của tôi, tôi không nói ra sự thật với Jason coi như đã giữ thể diện cho các người rồi.”

“… Cô!”

“Tôi đã tận tình tận nghĩa rồi và tôi cũng không có ý định làm hòn đá lót đường cho Dương Vũ Mịch.”

“Lạc Phong, em biết em không thể so được với cô ta, nên thôi đi, em vẫn nên về nước thì hơn, em cũng không tranh giành ảnh hậu nữa, em chỉ cần có anh là đủ rồi.” Dương Vũ Mịch thút thít kéo kéo Bùi Lạc Phong, trong mắt ánh lên một tia ganh ghét.

Bùi Lạc Phong tức giận nghiến răng: “Em yên tâm, anh…”

“Được rồi!” Bùi Uyển Linh gắt gao trừng mắt với Dương Vũ Mịch, hiện tại có thể thấy được phong độ giữa cô ta và Tống Như hơn thua thế nào rồi, Tống Như đang nắm trong tay chứng cứ làm giả của giải trí Huy Hoàng, chỉ cần cô ấy nói ra sự thật, Dương Vũ Mịch có khả năng sẽ vĩnh viễn mất tư cách bước chân vào giới điện ảnh, đồng thời còn làm ảnh hưởng đến danh dự của công ty.

Nhưng cho đến bây giờ, Dương Vũ Mịch vẫn chưa hiểu rõ tình hình mà cứ quấn chặt lấy Bùi Lạc Phong, việc tình hình trong nước trở nên tồi tệ hơn phân nửa là do Dương Vũ Mịch giở thủ đoạn chiêu trò sau lưng, thật không biết Bùi Lạc Phong chọn Dương Vũ Mịch là tốt hay xấu nữa.

“Tống Như, dù sao cô cũng là nghệ sĩ ký hợp đồng với Huy Hoàng, nếu cô muốn làm việc lại thì công ty sẽ không ngăn cản cô.” Bùi Uyển Linh lấy một cái ghế rồi ngồi xuống, giọng nói cũng ôn hòa hơn: “Nhưng Vũ Mịch hiện là ngôi sao nữ mà công ty đang ra sức lăng xê, show truyền hình thực tế lần này chính là bàn đạp cho sự nổi tiếng của cô ấy, cô vào nghề lâu hơn cô ấy, giúp đỡ lẫn nhau thì mới nổi tiếng nhanh hơn, cô thấy sao? Cả hai cùng quay mới là sự chọn lựa tốt nhất.”

“Tôi cũng chẳng muốn lấn áp sự nổi tiếng của Dương Vũ Mịch.” Tống Như bình tĩnh trả lời, đáy mắt phẳng lặng không một gợn sóng.

Bọn họ đã lợi dụng cô vài lần, Tống Như cũng đã suy nghĩ rõ ràng rồi, không thể nói đạo lý với họ mà chỉ có thể đề cập đến lợi ích, cho nên cô liếc nhìn Dương Vũ Mịch đang tức điên bên cạnh rồi nhẹ nhàng mở miệng: “Nếu muốn tôi đồng ý quay cùng cô ta thì cũng được thôi, nhưng tôi có điều kiện.”

Bùi Uyển Linh cố nặn ra vẻ mặt tươi cười: “Cô nói đi, cô muốn điều kiện gì?”

“Tôi chỉ là một ảnh hậu hết thời bị công ty chèn ép suốt ba năm trời, tất cả những lịch trình được sắp xếp cho tôi đều không phải là những thứ mà tôi muốn tham gia, từ hôm nay trở đi, trợ lý và người đại diện của tôi chỉ được nghe lời tôi, tôi nhận quảng cáo gì, quay phim gì đều do tôi quyết định, nếu các người đồng ý chuyện này thì tôi có thể thử khuyên Jason để Dương Vũ Mịch tham gia.”

Là một nghệ sĩ mà dám đề xuất những điều kiện như vậy với công ty thì Tống Như quả là to gan.

“Nếu các cô không chấp nhận thì thôi, dù sao tôi cũng chẳng mất mát gì, nhưng… các cô thì sao?”

Dương Vũ Mịch vẫn tha thiết mơ ước đến vị trí ảnh hậu, cần có sự nổi tiếng đủ lớn để làm bàn đạp, nhưng những chương trình mà cô ta tham gia casting đều bình thường như nhau, toàn dựa vào những chiêu trò đằng sau mới có thể chiếm được phần thắng bề nổi, nếu như mất đi cơ hội quay lần này thì có thể…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK