• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử vừa ra khỏi chuồng ngựa, thần thái hùng dũng uy phong rực rỡ, giống như chú chim được sổ lồng, dáng vẻ như muốn vỗ cánh bay lên.

Nó tung bờm trắng xóa, một tiếng hí vang cao, nhấc vó muốn chạy.

Diệp Đinh nhướng mày, nhếch môi rồi đưa tay lên miệng huýt một tiếng còi trong trẻo.

Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử theo bản năng quay đầu nhìn Diệp Đinh!
Diệp Đinh tay cầm hàm thiếc và dây cương, xoay người ôm vòng quanh cổ ngựa mượn lực nhảy lên, vững vàng ngồi lên lưng ngựa.

Mấy vị lục sự giật mình sắc mặt trắng bệch, trái tim đều nhảy lên đến cổ rồi.

Đam Mỹ Hài
Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử bất ngờ không kịp chuẩn bị bị người cưỡi trên mình, trong lòng có chút khó chịu, bắt đầu nóng nảy giơ cao móng trước, ý đồ hất người bên trên xuống.

Hàm thiếc và dây cương trong tay Diệp Đinh chưa kịp tròng vào, trên tay cũng không cầm roi sắt, loài liệt mã này mà thuần bằng cách dịu dàng thì vô dụng, tâm nó vốn không trói buộc.


Nhưng loại phương thức độc ác tàn nhẫn để thuần phục ngựa, từ trước đến nay Diệp Đinh không quen nhìn, chỉ có thể điều hòa để nó từ từ tiếp nhận.

Ngay tại thời điểm Diệp Đinh sắp bị quăng xuống, ở trạng thái ngàn cân treo sợi tóc hắn luôn có thể ngồi vững thân thể một lần nữa, một bên vuốt lông cho Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử, một bên vỗ hàm thiếc và dây cương dạy dỗ nó, cương nhu cùng tồn tại thay phiên nhau quấn chặt không rời, từng chút làm giảm đi sự nóng nảy của Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử.

Ước chừng một canh giờ trôi qua, Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử mất sạch kiên nhẫn, hí dài một tiếng chạy như điên.

Con ngươi Diệp Đinh lạnh lẽo, chuẩn xác đeo hàm thiếc và dây cương vào, giục ngựa chạy.

Phía sau một đám lục sự ôm tim, cả người toát mồ hôi lạnh ngã ngồi trên mặt đất, lòng chỉ còn mấy chữ: sợ chết khiếp.

!
Qua khoảng thời gian uống cạn hai chung trà, từ xa xa Diệp Đinh đang giục ngựa chạy về.

Tà dương chiếu xuống người hắn như khoác lên một tầng hào quang, một tay hắn cầm cương giục ngựa, một tay tháo trang sức lộng lẫy trên đầu xuống ném đi, tiếng huýt sáo trong trẻo vang vọng vùng quê hòa với tiếng cười vui vẻ.

Sợi tóc đen như vẩy mực tung bay ở sau lưng, một đường giục ngựa đi đến, trang sức bằng ngọc quanh thân đều bị mạnh mẽ tháo xuống ném đi như đồ bỏ, ngọc bào trượt xuống khuỷu tay, hắn buông hai tay ra, ở trên lưng ngựa giang rộng cánh tay, ngựa phi như bay, trường bào phiêu dật dần tuột ra khỏi người, khinh y khoái mã (một thân nhẹ nhàng cưỡi ngựa), đến cùng cả người không gì trói buộc.


Diệp Đinh ngẩng đầu nhìn mặt trời lặn, bên tai là tiếng gió rít gào, ghìm ngựa đứng yên, hồi lâu không nói gì.

Thời điểm thái giám bên người chạy đến, Diệp Đinh đã thu liễm sự tùy ý trên người, khuôn mặt buông xuống, ở tai trái của Dạ Chiếu Ngọc Sư Tử nhẹ nhàng gảy vệt lông hình hoa lan.

Ngọc Sư Tử lười biếng hắt hơi, lắc lắc lỗ tai.

Diệp Đinh cười, tung người xuống ngựa, ôm lấy cổ nó nói: "Hài tử ngoan, cám ơn ngươi.

"
Mọi người không hiểu vì sao quân hậu lại cảm ơn với một con ngựa, chỉ có thể hoảng hốt tiến lên phía trước, hầu hạ mặc quần áo cùng buộc tóc.

Diệp Đinh sờ bờm ngựa rồi nói: "Mang nó về đi.

" Hắn suy nghĩ rồi nói: "Không cần tách với những con ngựa khác, thả lại như lúc đầu ở chuồng ngựa là được.

"
Sau khi sắp xếp ổn, Diệp Đinh quay người muốn đi, chưa được ba bước thân thể liền cứng đờ, đè lại bụng chậm rãi ngồi xuống, sắc mặt trắng bệch.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK