• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Sau lần đó, tôi không dám nhắc lại những chữ đại loại như “Phiếu sử dụng vô thời hạn” hoặc “Hôn”. Bây giờ, tôi mới hiểu, lúc đó cảm thấy hôn nhau thì xấu hổ là một suy nghĩ ngớ ngẩn nhưng đã quá muộn. Tôi sao có thể không biết xấu hổ mà nói với Ngân Hách, “tớ muốn dùng phiếu sử dụng vô thời hạn, hôn tớ đi” lần nữa.

“Đang suy nghĩ gì thế? Suy nghĩ chăm chú như thế?”

“À…không…không có gì.”

Tôi im lặng nhìn mặt Ngân Hách, cái cằm thanh tú và làn da trắng mịn. Khuôn mặt xinh đẹp này, nếu hắn giả gái nhất định rất hợp, đôi môi đỏ tươi hấp dẫn, hơn hẳn bất kì cô gái nào.

“Cậu đang làm gì thế?” Ngân Hách hỏi

“Hả? Không làm gì…”

“Hôm nay, cậu uống nhầm thuốc à? Hay là lúc học bù nằm mơ? Sao lại như người mất hồn thế hả?”

“Đúng thế…”

Tôi lắc mạnh đầu. Nhất định là vì nấy ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện kì lạ. Không chỉ biết có một tên con trai đang yêu thầm tôi, suýt chút nữa bị xe đụng, quan trọng nhất là chuyện hôn Ngân Hách, điều này làm cho đầu óc tôi càng thêm hỗn loạn.

“Có phải cậu ấy sẽ rất buồn không?”

Tôi bất giác nhớ đến chuyện hôm qua, nói một mình. Tôi ngậm miệng mình lại ngay, nhìn qua bên cạnh, cũng may, Ngân Hách hình như không nghe thấy. Tôi lúc này mới thở nhẹ nhõm. Bấy giờ, Ngân Hách hỏi tôi:

“Lúc nãy, cậu hỏi tớ, nếu cậu thích người khác thì làm sao? Đúng không?”

“Hả?... ơ…đúng”

“Cậu còn nhớ lúc đó tớ trả lời thế nào không?”

“Ừ…”

Đột nhiên nhớ lại câu trả lời của Ngân Hách lúc đó, tim tôi lại rung động….cho dù phải giết hết đàn ông trên thế giới này, chỉ còn lại một mình hắn, cũng sẽ đợi tôi quay về bên hắn. Câu nói này của Ngân Hách, thật sự làm tôi rất cảm động.

“Thế, nếu tớ thích người khác thì sao?”

“ưm..”

“Tớ nói là nếu như thôi.”

Phải…bây giờ, chẳng qua chỉ là tưởng tượng tới vấn đề này, cũng đã làm lòng dạ tôi rối bời…Xem ra, tôi đã yêu Ngân Hách rất sâu đậm.

Tôi nghiêng đầu nói: “Tớ sẽ giết cậu trước! Cậu dám thích người khác, cậu chết chắc.”

“Tại sao?”

Nghe tôi nói như vậy, Ngân Hách vẫn rất nghiêm chỉnh, hỏi lại, làm tôi không thể không tiếp tục.

:Cậu thích người khác, chứng tỏ cậu không thích tớ, hơn nữa niềm tin trong cậu đã sụp đổ. Tuy tớ không thể thật sự giết được cậu, nhưng rất có thể, cậu sẽ lãnh một cái tát của tớ”

“Niềm tin à…”

Ngân Hách chỉ nhìn về phía trước bước đi, còn tôi chỉ nhìn Ngân Hách mà bước đi. Bởi vì, con đường này rất quen thuộc, không cần nhìn, tôi cũng biết mình đã đi tới đâu.

Ngân Hách bỗng suy tư, sau đó nói tiếp:”Thế thì cậu cũng phải cho tớ xem báo đáp của cậu với niềm tin đó.”

Tôi nhìn về hướng Ngân Hách hất cằm. Đứng ở đó không phải ai khác, là Lô Vũ Hiền, đang ôm bó hoa trên tay. Sau khi chạm phải ánh mắt tôi, hắn luống cuống. “Xin chào….”

Tôi sững người. Vũ Hiền bước lại gần tôi. Tôi nhìn Ngân Hách, nhưng hắn tỏ thái độ như muốn xem màn kịch hay, lùi lại bên bức tường. Không biết hắn là tỏ ra tự tin về bản thân mình hay là tin tưởng tôi.

“Hoa này…xin cậu nhận lấy.” Vũ Hiền nói.

“Hả? Tặng tôi làm gì?”

“Tớ biết cả trường đã truyền tai nhau rồi. Cho nên cũng không thể kéo dài được nữa…” Vũ Hiền đỏ mặt, điều này làm tôi càng lúng túng. Ngân Hách nhìn chúng tôi với ánh mắt của một khán giả đang xem kịch.

“Tớ!...thích cậu.”

Cảm giác này giống như đứng gần nghe tiếng đại bác như vậy. Tôi lắc đầu, nhưng Vũ Hiền giả vờ như không thấy, nói tiếp:

“Cậu có thể quen tớ không? Vốn dĩ, tớ cứ tưởng câu và tên học lớp 11 đang dựa vào tường kia quen nhau. Nhưng sau khi nghe nói hai người là chị em họ, tớ liền hạ quyết tâm. Tuy tớ có thể không làm cậu hạnh phúc, nhưng ít ra, chắc chắn cũng không làm cậu đau khổ, tớ tuyệt đôi một lòng một dạ với cậu.”

Đây tuyệt đối không phải là người được việc. Trước mặt bạn trai, nghe người con trai khác tỏ tình, sau đó từ chối anh ta. Chuyện này làm tôi không biết làm thế nào cho tốt?

Tôi lắc mạnh đầu.”Xin lỗi.” Rồi đẩy bó hoa về phía cậu ấy, Vũ Hiền lại đưa bó hoa về phía tôi nói:

“Nếu nguyên nhân là vì đang học lớp 12. thế thì tớ có thể đợi sau khi tốt nghiệp thì chúng ta quen nhau. Trước khi thi đại học, tớ sẽ không làm phiền cậu, cho nên, cậu suy nghĩ kỹ lại đi.”

“Xin lỗi,tớ có người yêu rôi.”

“Cái…gì?”

Nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ, luống cuống của Vũ Hiền, tôi cảm thấy hơi có lỗi với cậu ấy? Thật kì cục.

“Tớ đã có người yêu rồi.” Tôi biết rõ, Vũ Hiền không phải vì không nghe thấy mới hỏi lại, nhưng tôi vẫn nói lại lần nữa: “Xin lỗi.”

“Nhưng sao tớ không nghe nói chuyện này!” Vũ Hiền hỏi.

“Chúng tôi đang quen nhau”

“Rốt cuộc là ai! Là ai?” Vũ Hiền đau khổ hét lên

Lúc tôi định nói vài lời, Ngân Hách chen vào:

“ Là một người đẹp trai hơn cậu”

“Cậu nói gì?” Vũ Hiền quay về phía Ngân Hách.

Tuy vẻ mặt Ngân Hách ung dung, tự đắc như thế, nhưng so với lúc nãy, hắn hình như có chút không kiên nhẫn nữa

“Tôi nói là một người đẹp trai hơn cậu, anh ta rất yêu cô gái này. Hơn nữa, quan trọng là anh ta có một thứ mà cậu không thể nào sánh được.”

“Là gì? Đó là gì?”

“Niềm tin.”

“Niềm…tin…”

“Tin là, nếu giết hết đàn ông trên thế giới này, cô ấy sẽ trở về bên mình. Cho dù không còn tình yêu, nhưng cũng sẽ chung tình, không hai lòng.” (>_<)!

“Cậu rốt cuộc….đang nói gì….”

Ngân Hách từ từ đi lại gần Vũ Hiền. Bởi vì cao hơn Vũ Hiền khoảng một tấc, Ngân Hách nhìn xuống: “Hơn nữa…anh ta còn có Phiếu sử dụng nụ hôn vô thời hạn.” J

Hắn…hắn có phải điên rồi không? Rốt cuộc đang nói lung tung gì thế? Tôi nhìn Ngân Hách với ánh mắt kinh ngạc, còn Vũ Hiền nhìn Ngân Hách, mắt đầy vẻ nghi hoặc.

“Những gì cậu ấy nói…là…thật chứ?” Vũ Hiền lắp bắp hỏi tôi. Với câu hỏi của Vũ Hiền, tôi không biết nói gì, tội của tôi chẳng qua là đã nhận một món quà sinh nhật mà thôi. Nhưng tại sao, Ngân Hách bỗng nói đến chuyện này ở đây? Này, sao cậu bỗng nhiên lại nói đến chuyện này?

“Là thật à?” Vũ Hiền hỏi dồn. Tôi gật đầu trong hoảng loạn.

“Rốt cuộc là thằng nào?...” Vũ Hiền nói một mình như người mất hồn.

Ngân Hách tiến thêm bước nữa lại gần Vũ Hiền, sau đo, một tay đặt lên vai cậu ta, tay kia chỉ vào mình: “Thằng nào hả? Là thằng này!”

“?!” Trong ánh mắt Vũ Hiền lẫn lộn sự kinh ngạc và hoài nghi.

Ngân Hách trái lại cười nhởn nhơ hơn lúc nãy, tiếp tục chỉ vào mình, nói:

“ Thằng này thật sự rất thích cô ấy, cho nên cậu đừng tuỳ tiện trêu trọc cô ấy. Bởi vì…tính thằng này không tốt lắm. Hơn nữa, mọi người truyền tai nhau, nói chúng tôi là chị em họ, nhưng chúng tôi không phải. Cho nên, cậu cũng đừng nghĩ ngợi lung tung, gắn cho chúng tôi cái mác họ hàng thân thích gì. Biết chưa hả? “

Tôi hoảng hốt, Vũ Hiền cũng tỏ ra chân tay lóng ngóng. Tôi vốn định tìm vài lí do để đuổi Vũ Hiền đi, nhưng Ngân Hách tại sao lại làm sự việc đến bước đường này?

“Vũ Hiền. Cậu nghe tớ nói đây.” Để thu dọn tàn cuộc, tôi nên viện lí do gì đó, hoặc nhờ cậu ấy im lặng.

Lúc tôi gọi Vũ Hiền, nhưng không biết bắt đầu thế nào, Ngân Hách lại dùng biện pháp tốt nhất trên thế giới để bịt miệng Vũ Hiền. Đây là biện pháp căn bản không nghĩ đến chủ nghĩa dân chủ và tiến trình hoà bình thế giới: Đe doạ!

“Nếu cậu không giữ mồm giữ miệng, thằng này tuyệt đối không tha cho cậu. Được rồi, cậu đi đi!”

P/S:

Chương này thực sự rất tuyệt, cũng là một trong những Chương mình thích nhát. 

Hy vọng mọi người cũng thích nó

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK