• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Hoa Hồ tử và Tiêu Nhiên nói chuyện, Lâm Dược cũng bị Daniau gọi tới.

Tầng cao nhất của JA.

Diện tích mấy ngàn mét vuông không có ngăn cách, chỉ phân thành nhiều khu vực khác nhau.

Hồ bơi, bàn làm việc, giường nước rộng rãi, những thứ này đặt chung, bình thường sẽ khiến người ta có cảm giác ngạc nhiên, nhưng nơi này thì không vậy, một là diện tích quá lớn, hai cũng là vì màu sắc nhất thống.

Hai màu đen bạc, chỉ có một vài đồ đạc trang trí đỏ vàng phối hợp, có thể nói là căn phòng tương đối nam tính, đương nhiên, phòng này cũng hơi lớn quá.

Cạnh hồ bơi, một chiếc bàn dài hình chữ nhật, Lâm Dược và Daniau ngồi đối diện hai đầu.

Lâm Dược nói với Caesar trong đầu: “Lạc Lạc à, anh xem Daniau có này có phải hơi biến thái không vậy, nơi tắm với ăn lại làm chung một chỗ.”

Caesar không nói gì, Daniau mở rượu vang, vừa rót vừa nói: “Rượu vang của nhà máy Bordeaux năm 1982, không biết hiện tại khẩu vị của anh có thay đổi gì không?”

Lâm Dược nhìn hắn, sau đó chậm rãi mở miệng: “Thật ra thì, Erguotou và Mao Đài của Bắc Kinh đối với tôi không có gì khác biệt, tuy là mùi hương khác biệt, nhưng tôi uống chỉ ra một vị thôi. Rượu Bordeaux này, tôi có từng nghe qua, nhưng thật ra anh có lấy rượu khác tới lừa tôi, tôi cũng không nhận ra.”

Daniau nhìn y một cái, giao ly cho y: “Tuy tôi sống ở đây, nhưng, thứ gì cũng không thay đổi, anh xem khoảng cách giữa cái bàn này và hồ nước vẫn là nửa mét, khăn tay tôi vẫn gác ở đó, còn có cây xương rồng trên bàn anh, tôi vẫn chăm sóc thay anh, nếu không cho dù là xương rồng, mười tháng không có người tưới nước thì vẫn không thể sống được.”

Lâm Dược chớp chớp mắt, hồ nghi mở miệng: “Ngài Daniau, có phải anh lẫn lộn gì không?”

Daniau nhấm miếng rượu, cười cười, sau đó chậm rãi mở miệng: “Anh biết không, mười hai năm trong tù, tôi vẫn luôn học về phương diện tâm lý, cũng có từng làm một số thực nghiệm, tôi phát hiện, tâm lý con người có thể nói là phức tạp, nhưng cũng có thể nói là đơn giản. Có lúc, một chuyện nhìn rất phức tạp, thật ra có thể chỉ là vì một động cơ đơn giản.”

Lâm Dược gật đầu: “Đúng đúng, giống như khi tôi tắm rửa thích xả nước, tại sao? Tuyệt đối không phải vì báo thù xã hội, lãng phí nơi ở, chính vì thoải mái. Nói thật ra thì, con người làm rất nhiều việc, cũng không phải vì thoải mái sao. Anh thử nói xem anh ăn cơm làm gì? Vì đói, đói thì không thoải mái, ăn rồi sẽ thoải mái. Tại sao ngủ? Vì buồn ngủ, buồn ngủ thì khó chịu, ngủ rồi sẽ thoải mái. Tại sao phải kiếm tiền, còn không phải vì khiến cho mình thoải mái thoải mái càng thoải mái hơn! Nguyên nhân này rất đơn giản. Dandan, người ta đều nói, đại học tốt nhất là nhà tù và quân đội, quả nhiên không sai, mười hai năm nay anh không lãng phí!”

Nói tới đây, y vỗ tay một cái, thấy Daniau sững sờ, lại nói: “Hai chúng ta quen thuộc như thế rồi, tôi nếu vẫn gọi anh là ngài Daniau thì xa lạ quá phải không? Ở đây chỉ có hai chúng ta, tôi sẽ gọi anh Dandan nha, hay là Auau? Ừm, Auau nghe không hay lắm, gọi Dandan hay hơn, anh có thể gọi tôi là tiểu Lâm, hoặc tiểu Dược, mẹ tôi vẫn gọi tôi như thế.”

Daniau trừng y, sau đó chậm rãi phun ra mấy chữ: “Cậu Lâm!”

“Tiểu Lâm!”

Daniau không để ý tới y, trực tiếp nói: “Có lúc con người ta làm sai chuyện, chưa chắc là do anh ta muốn làm, có lúc, khi một người nói hận một người, chưa chắc thật sự hận, cậu biết không?”

“Tôi biết chứ, chỉ là vô ý sai lầm thôi, lão tổ tông của chúng tôi đã từng nói qua. Cái gì nhỉ, Dandan, tôi cũng rất muốn nói chuyện với anh, nhưng anh biết đó, mỗi ngày tôi còn phải viết bản thảo, hôm nay tôi vẫn chưa viết xong, anh xem ba ngày nay tôi đều kiên trì viết, hôm nay sao bỏ được chứ? Như vậy là rất có lỗi với độc giả không phải sao? Bọn họ vẫn luôn chờ đợi tôi mà!”

Daniau nhìn cậu.

Lâm Dược gãi đầu: “Tôi biết, anh cô đơn, muốn tìm người nói chuyện, nếu không thì thế này đi, đợi tôi về viết xong rồi sẽ tới tìm anh nói chuyện? Tâm sự suốt đêm không ngủ cũng được, tôi biết muốn nói chuyện mà lại không có người nói cùng thì buồn lắm. Trước kia tôi từng đọc một quyển sách, một nhân vật trong đó thường nói một câu thế này, ‘cô đơn như tuyết’, anh xem cô đơn sẽ giống như tuyết lạnh như băng, trắng xóa và không có màu sắc, rất khó chịu. TQ của tôi còn có một câu tục ngữ, là đỉnh cao không thắng nổi cô lạnh, hiện tại anh vừa cô đơn vừa ở chỗ cao, tôi hiểu… tôi thật sự hiểu, nếu không thì thế này đi, anh đừng ở đây nữa, đổi phòng đi. A, vầy được không? Hai chúng ta dứt khoát chung phòng là được, như thế chúng ta vừa có thể nói chuyện, vừa không cô đơn nữa, tôi lại có thể viết bản thảo rồi.”

Y ngừng một lát, thấy Daniau không phản ứng, lại nói: “Thật ra nếu nói thì, tôi dọn qua cũng có thể, nhưng đổi chỗ tôi không biết còn có thể viết được nữa không, không thì, chúng ta thử xem? Nhưng chỗ của anh tuy lớn quá đáng, lại chỉ có một cái giường, tôi ngủ lại không thành thật… đương nhiên cái giường của anh cũng lớn quá đáng, nhưng hay là tôi ngủ dưới đất vậy, lát nữa tôi ôm hai cái chăn tới… Dandan? Dandan? Sao anh không nói gì?”

Y quay đầu lại, chân thành nhìn Daniau, Daniau cũng nhìn y, sau đó, đột nhiên cúi đầu xuống, lấy dao cắt miếng bít tết của mình, sức lực hung hãn đó, tư thế hung hãn đó, giống như đang giết heo.

Sau đó, Daniau không mở miệng nữa, Lâm Dược ăn cũng rất nhanh, nhưng cho dù miệng đầy thịt bò cũng vẫn không thể nhét được cái miệng y, y vừa ăn, vừa nói: “Có người nói với tôi, ăn cơm tây phải chú trọng lễ nghĩa, nói thế nào nhỉ, điểm này tôi tuyệt đối đồng ý, nhưng ở đây chỉ có hai ta, hai ta còn phân ai với ai làm gì, chúng ta là sinh tử chi giao thì sao còn giả tạo được? Anh biết tôi cần phải tranh thủ thời gian, viết bản thảo khó lắm, thật sự là khó, tuy rằng hiện tại không giới hạn số từ, nhưng chúng ta cũng không thể rót nước đúng không, anh không biết, cô Judy yêu cầu rất nghiêm khắc, nhuận bút của tôi lại cao như thế, tuy rằng hiện tại tôi có thể tùy tiện cho qua, nhưng…”

Nói tới đây, y bị nghẹn, vội lấy rượu bên cạnh uống, sau đó nhấp nhấp môi: “Ừm, rượu này rất ngon, quả nhiên tốt hơn rượu Trường Thành, rót cho tôi thêm chút đi.”

Daniau ngừng nĩa, nhìn y.

“Ai ya, đừng tiếc chứ, anh xem dù sao cũng mở rồi, tôi nghe người ta nói, rượu vang này mở rồi là phải uống, tuy có thể để tiếp, nhưng không còn mới, anh muốn bỏ đó cho nó không còn mới à, hay là cho tôi uống đây? Nếu tôi nói…”

Daniau không đợi y nói xong, đã rót thêm cho y.

“Được được, cảm ơn, cảm ơn, đầy rồi đầy rồi, đừng rót nữa, đổ xuống đất thì uổng lắm.”

“Lâm Dược!” Daniau nghiến răng nghiến lợi.

Lâm Dược ngẩng đầu, mù mờ nhìn hắn.

“Cậu đang giả ngốc đi!”

Vẻ mặt Lâm Dược cứng lại, y đặt rượu xuống, thở dài: “Daniau, xin lỗi.”

Daniau nhìn y, vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, nhưng con mắt màu xám lam giống như được châm lửa, tay cầm rượu khẽ run. Hắn muốn nói gì đó, nhưng một chữ cũng không thể phát ra, chỉ có thể dùng ánh mắt muốn ăn tươi nhìn người trước mặt.

Mái tóc đen, con mắt đen, hoàn toàn khác người đó, nhưng, nhưng!

“Là tôi sai.”

Lâm Dược chậm rãi mở miệng, miệng Daniau giật giật, cuối cùng phun ra bốn chữ, “Không phải, là tôi…”

“Tôi biết anh cô đơn, tôi không nên làm lơ anh.”

Daniau nắm chặt tay, nghiến răng thật chặt, hắn cảm thấy có thứ gì muốn ra khỏi mắt, hắn ngẩng đầu, muốn khắc chế bản thân.

Hắn không thể mất mặt trước người này! Tuyệt đối không thể!

“Thế này đi, tôi không về nữa, trực tiếp ở lại chỗ anh trải thảm sàn là được.”

Thân thể Daniau đông cứng.

“Nhưng bản thảo tôi vẫn phải viết, cô Judy vẫn còn đợi tôi, không thể để phụ nữ chờ đợi đúng không?”

Daniau đờ đẫn tại đó.

Hiện tại hắn có một loại xúc động, cầm súng… không, không đúng, súng vẫn chưa đủ, dùng dao, dao cũng không được, hắn muốn dùng tay, xé người này ra từng chút, xé thành mảnh vụn!

“Dandan? Daniau? Ngài Daniau?”

“Đi!”

“Cái gì?”

“Cút đi cho tôi!”

Gần như lần đầu tiên trong đời, Daniau gầm lên, Lâm Dược sững sờ, sau đó gãi mũi, đi ra ngoài.

Sau khi Lâm Dược ra ngoài, không trực tiếp về phòng, mà đi tới nhà ăn, bưng một dĩa cơm chiên Indonesia về, sau đó vừa ăn vừa oán trách với Caesar Daniau không có phong độ.

“Nói là mời người ta ăn, lại không đợi người ta ăn xong. Cho dù không ăn no, cũng phải ăn lửng bụng chứ, hiện tại còn chưa được một nửa. Tôi không phải con gái, không cần giảm béo, tối còn phải viết bản thảo, không bổ sung đủ năng lượng sao mà được chứ.”

Y vừa ăn vừa lải nhải, sau khi ăn hết một dĩa cơm lớn, lại ăn hai trái táo, lúc này mới thở phào, sau đó có chút nghi hoặc mở miệng: “Lạc Lạc à, sao anh không nói với tôi sớm.”

Caesar trầm mặc một chút: “Xin lỗi.”

Thật ra hắn nên sớm nói với Lâm Dược về quan hệ giữa hắn và Daniau. Nhưng hắn và Daniau, nói đơn giản, thì cũng đơn giản, nói phức tạp, lại dính líu rất nhiều. Quan trọng nhất là, dính tới chuyện đời trước.

Hơn nữa, cho dù có nói ra quan hệ của hắn và Daniau, thì cũng không có tác dụng gì. Tuy hiện tại xem ra Daniau đã nghi ngờ gì đó, nhưng tuyệt đối không thể để hắn biết sự nghi ngờ của hắn là thật, nếu không sau này Caesar có thể trở về thân thể mình thì còn tốt, nếu không thể trở về, vậy Lâm Dược sẽ càng phiền phức hơn bây giờ, và càng nguy hiểm hơn.

Vì không biết làm sao mở miệng, vì có nói cũng vô dụng, cho nên hắn vẫn luôn bảo trì trầm mặc, nhưng không nói rõ, lại là thiếu sót của hắn.

“Anh nên cho tôi biết đó là phòng của anh từ sớm, tôi sẽ không nói câu đó rồi.”

Caesar nhất thời có chút chần chừ: “Nói gì?”

“Lạc Lạc à, thật ra phòng đó không tồi, rất tiện, không giống biến thái.”



Tuy Caesar đã quen với rất nhiều tình huống, nhưng độ công kích của câu này, vẫn khiến hắn choáng váng, nửa ngày không phản ứng được.

Hắn không nói gì, Lâm Dược nhớ nhung bản thảo của mình, quấy nhiễu hắn vài câu, rồi đi phấn đấu sáng tác.

Cuộc đấu ngày thứ năm, đối với đa số khán giả mà nói, chỉ có một chữ: 囧.

Tuy là người ngoại quốc, bọn họ chưa chắc biết chữ này, nhưng tâm tình của họ, cảm giác của họ, có thể nói đã đạt được tinh túy của chữ này.

Hoa Hồ tử, cao thủ trong cao thủ.

Lâm Dược, một tân tú đột nhiên xuất hiện đại biểu cho Daniau.

Trong cuộc đấu ba ngày trước, hai người đều biểu hiện trình độ nên có phong cách nên có, dùng một câu nói khá tục là, cược ra phong cách của họ.

Ngày thứ tư tuy chỉ có một ván bài tiến hành tới cuối, nhưng điểm cược đã vượt qua mười triệu đô la, tuyệt đối đủ hấp dẫn, còn hơn một trăm ván bỏ bài, cũng có thể nói là đề tài tám chuyện.

Nhưng ngày thứ năm thì sao? Ngày thứ năm tính là gì?

Dùng lời của khách chơi thâm niên, đó chính là phàm sai lầm mà lính mới có thể phạm, vào trong cuộc đấu hôm đó chúng ta đều có thể tìm được!

Cái gì mà mù quáng theo cược, vụng về cướp gà, tóm lại hôm nay bọn họ đều thấy. Không phải khinh thường chim non, ai cũng bắt đầu từ chim non, trên thực tế bọn họ còn thích chim non, chim non à, đó chính là cá trên bàn bài, đấu với loại người này, luôn có thể lĩnh hội cảm giác ưu việt, đồng thời còn thắng tiền.

Nhưng, tình hình gì thế này! Đây là trường hợp gì! Bọn họ ngày ngày đứng trước màn hình lớn, ngày ngày xem báo, ngày ngày thảo luận trong quán bar, ngày ngày chú tâm, chỉ để xem hai con chim non sao?

Không, có lẽ không đúng, Hoa Hồ tử biểu hiện không phải là chim non, nhưng ông còn đáng ghét hơn cả chim non!

Lâm Dược là chim non, biểu hiện vụng về đó, ngay cả khách chơi bình thường như họ cũng biết, Hoa Hồ tử ông không nhìn ra sao? Ông không nhìn ra được y đang cướp gà sao? Ông không nhìn ra được thật ra y không có bài tốt gì hay sao? Ông không nhìn ra được y chính là một con cá sắp bị ăn sao?

Được rồi, một ván ông không nhìn ra, hai ván ông không nhìn ra, mấy chục ván ông vẫn không nhìn ra sao?

“Nếu là tôi, thì có thể thắng rồi!”

Có người vừa tiếp xúc với poker Texas đã cảm thán như thế.

“Cho nên cậu là gà thịt!”

Câu này lập tức khiến người khác phản đối: “Hoa Hồ tử làm thế nhất định có nguyên nhân, hơn nữa tên TQ Lâm này biểu hiện cũng quá ngược đời, nhưng, cứt chó, bọn họ không thể đổi phương thức khác sao? Ông đây còn đang đợi nè, không phải muốn xem biểu diễn vụng về giả tạo như thế này!”

Đúng, đó là cách nhìn của hầu hết mọi người, Lâm Dược đang giở trò, đang giả vờ là một chim non, hành động này bị người ta chỉ trích nhiều nhất, thử nói xem đã đấu ba bốn ngày, tất cả mọi người đều biết mình là cao thủ rồi, còn giả vờ là gà thịt gì nữa, không phải là làm chuyện vô ích sao?

Còn Hoa Hồ tử nữa, thử nói xem không thể lớn gan một chút, nghĩ đối sách sao? Có cần phải chơi cả ngày cùng y vậy không? Trong những ván đấu của ông trước kia lẽ nào chưa từng gặp qua tình trạng này sao? Trước kia ông ứng phó thế nào, sao lần này biểu hiện lại yếu mềm như thế?

Hoa Hồ tử có cảm thấy cần thiết không không ai biết, nhưng Lâm Dược lại cảm thấy vô cùng cần thiết, sau đó trong chuyên mục của y, y nói thế này: “Hôm nay, tôi học được rất nhiều, chuyện trước kia cảm thấy rất dễ dàng, khi thật sự làm, mới biết hóa ra cũng có khó khăn. Ở đây, tôi phải cảm ơn ông nội Hoa, ông vẫn luôn cùng tôi, nếu không có sự phối hợp của ông, có lẽ, tôi không thể kiên trì tiếp.”

Mà sau hôm nay, Lâm Dược cũng lần đầu tiên đến bàn bài nhỏ để thả lỏng, đặt cược theo cảm giác, nửa tiếng sau, y nói với Caesar thế này: “Lạc Lạc à, tôi cảm thấy tôi đã có dáng của dân cờ bạc chuyên nghiệp rồi. Haizz, sự mục rữa của gia cấp tư sản quả nhiên lớn mạnh, anh nói xem một người ba đời lương dân như tôi, cũng bị nhiễm rồi. Lạc Lạc, anh phải phụ trách cho tôi nha.”



Cuộc đấu ngày thứ sáu không khác biệt gì lớn với hôm trước, biến hóa rõ ràng nhất vẫn là số chip, hai hôm nay, đều là Hoa Hồ tử thắng nhỏ, ngày thứ sáu kết thúc, số chip của ông đã biến thành bảy triệu, sau đó, cuối cùng cũng đến ngày thứ bảy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK