• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ánh mắt Tư Diệu Âm còn sắc hơn đạo diễn Tôn, soi mói hơn, không thì nghệ sĩ phòng làm việc của cô cũng không nổi tiếng từng người một.

Vẻ ngoài của cậu thì miêu tả đến mấy cũng không thể hình dung chuẩn xác. Trái lại cô có thể dùng một từ khái quát người trước mặt, đó là thịnh thế mỹ nhan.

Trong giới giải trí có thể được khen là thịnh thế mỹ nhan cũng không có nhiều người.

Hạ Tây Châu không dấu vết ngăn cản tầm mắt cô, đưa tay ra: "Tư tiểu thư."

Tư Diệu Âm đứng dậy bắt tay hắn, khí tràng mạnh mẽ, thậm chí có thể đối chọi với Hạ Tây Châu, khá chói mắt.

Là một Alpha. Thẩm Tư Phi có thể cảm giác được.

Hạ Tây Châu giới thiệu, "Đây là bạn đời của tôi, Thẩm Tư Phi."

Tư Diệu Âm kinh ngạc, vội thu liễm, vươn tay thở dài: "Thẩm tiên sinh, hân hạnh, vừa nãy nói sai ngại quá, thật sự là cậu làm tôi sáng mắt lên."

Thẩm Tư Phi cười nói: "Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, Tư tiểu thư không cần để bụng."

Tư Diệu Âm nhíu mày.

Cô quen Hạ Tây Châu trong yến tiệc hào môn, lúc đó cô một mình dốc sức làm ăn, Hạ Tây Châu mới về Hạ gia, tình cảnh hai người rất gian nan, vì vậy hợp tác với nhau, trợ giúp nhau qua một đoạn thời gian.

Mà Tư Diệu Âm cũng không bởi vậy mà sinh ra tình yêu gì với đối phương. Hạ Tây Châu quá quyết liệt, cũng sắc bén, tất cả mọi người cho là đối phương mặc dù kết hôn cũng là vì lợi ích của gia tộc mà sẽ không bị tình cảm lay động.

Lẽ nào mỗi một Alpha lãnh khốc vô tình khát máu đều chạy không thoát một Omega vừa đẹp đẽ vừa mềm mại hả?

Tư Diệu Âm đầy lòng hiếu kỳ, cô cũng than thở tự đáy lòng: "Tướng mạo này của Thẩm tiên sinh không vào giới thực sự là đáng tiếc. Thẩm tiên sinh làm việc ở đâu thế?"

Thẩm Tư Phi cười: "Quá khen. Trong giới đều là phái thực lực, tôi chỉ là giáo viên cấp ba nho nhỏ, công tác chỉ là kiếm cơm ăn mà thôi."

Tư Diệu Âm nhíu mày: "Giáo viên nhân dân! A, có ý nghĩa quá, tôi có thể gọi cậu là thầy Thẩm không? Nếu như tương lai tôi có con, tôi có thể mời cậu dạy không? Mắt nhìn người của chủ tịch Hạ, tôi tin."

Khen nhau mãi, Hạ Tây Châu nói: "Tư Diệu Âm, đừng đùa Omega nhà tôi, chị hiếm thấy mới có thời gian, không ngại thì nói hợp đồng đi."

Nói đến công tác, biểu tình Tư Diệu Âm khôi phục nghiêm túc.

Thẩm Tư Phi cũng trầm mặc lắng nghe. Cậu không kiêu ngạo tự cao, hỉ nộ không hiện rõ, như là vĩnh viễn trấn định tự nhiên.

Tướng mạo là ba mẹ cho, giáo dưỡng là Thường Mân thuở nhỏ yêu cầu cậu, làm con bà trừ phẩm hạnh nhất định phải có, còn khí chất bình tĩnh...

Làm giáo viên, thật sự là không có cách nào không bình tĩnh. Trên phải đối mặt lãnh đạo, dưới phải giáo dục học sinh, đi nói chuyện với lãnh đạo còn căng thẳng hơn học sinh, tuyệt đối không được.

Thẩm Tư Phi sớm luyện thành bản lĩnh đối mặt với bất kỳ ánh mắt nào cũng an tĩnh bất động.

Tuy rằng không biết chuyện trong giới, nhưng cậu tỉ mỉ nghe hai người nói chuyện, cũng có thể nghe ra không ít thứ thú vị.

Hạ Tây Châu và Tư Diệu Âm đều là nhân vật đứng đầu ở một số lĩnh vực, đối với một chuyện một ít quyết sách có ánh mắt chuẩn xác và phán đoán rõ ràng, bất kể là phân tích chân tướng hay là dự đoán hướng phát triển tương lai.

Thẩm Tư Phi lúc này mới ý thức được, đây mới là giới đại lão hào môn, bọn họ có bối cảnh hiển hách, tương tự cũng có thực lực xứng đôi. Mà cậu xuất thân hào môn, nhưng vẫn chưa từng đi vào giới hào môn.

Mà nếu như cậu có thể đứng cạnh Hạ Tây Châu, đi đâu cũng chẳng sao.

Quyết định hợp đồng trên bàn cơm, trong mắt Hạ Tây Châu đầy vẻ sắc bén: "Hợp tác vui vẻ."

Tư Diệu Âm cười không chịu thua chút nào. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Uông Ngạn vỗ vỗ cánh tay Thẩm Tư Phi: "Cậu xem, cường cường liên hợp, cậu không lo Alpha của mình bị cướp đi hả?"

Thẩm Tư Phi nói chuyện với anh hơn nửa ngày, cũng hiểu sơ tính nết đối phương, tính tình Uông Ngạn ngả ngớn, thích nhất là đùa cợt. Cậu lại nghĩ đến mình bị đối phương chọc thủng bí mật, Thẩm Tư Phi mỉm cười nói: "Đội trưởng Uông, xem ít phim tám giờ thôi."

Uông Ngạn: "... Omega như cậu cũng thú vị đấy. Lão Hạ, tôi nhận em dâu này."

Hạ Tây Châu khó giải thích được bị rớt bối phận: "?"

Ăn cơm trưa xong, Hạ Tây Châu định đưa Thẩm Tư Phi đến khu giải trí chơi, mà Thẩm Tư Phi từ sáng đến bây giờ đã đi không ít, mệt không chơi nổi, hai người đành cùng đi xem phim.

Cũng coi như là hẹn hò.

Trong góc sau cùng, ánh đèn tối tăm, Thẩm Tư Phi lấy bỏng ăn, bỗng nhiên cảm giác trên mu bàn tay có một bàn tay khác ấm áp đặt lên.

Hạ Tây Châu nắm tay cậu.

Thẩm Tư Phi quay đầu, đôi mắt Alpha phản chiếu ánh sáng trên màn hình, mặt mày hắn cong cong, như đang cười.

Thẩm Tư Phi đến gần, hai người không dám lộ liễu, chỉ hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước.

Những người khác trong rạp chiếu phim đang bị tình tiết hấp dẫn, tất cả lực chú ý của Thẩm Tư Phi lại dồn vào bàn tay Hạ Tây Châu nắm tay mình, lòng bàn tay khá nóng, tim cậu đập nhanh.

Hạ Tây Châu nhẹ giọng hỏi: "Mặc dù Uông Ngạn chỉ nói đùa, mà hình như em không ghen? Tin anh vậy sao?"

Thẩm Tư Phi chưa bao giờ nghi ngờ hắn, trả lời: "Hả? Anh không hài lòng à? Vậy em phối hợp chút. Hạ tiên sinh, vì để cho em tin anh, anh có thể cho em một nửa bất động sản trên danh nghĩa của anh, thêm 30 triệu(*) tiền mặt, cũng không cần cổ phần gì, em bảo đảm sẽ khăng khăng một mực với anh."

(30 triệu NDT khoảng 105 tỉ VND)

Hạ Tây Châu khựng lại: "... Em nghiêm túc?"

Thẩm Tư Phi cười nói: "Đương nhiên, lời thoại phim tám giờ tiêu chuẩn. Đại tổng tài, suy tính không?"

Đương nhiên là đùa giỡn.

Phim chiếu được nửa, Thẩm Tư Phi không chống đỡ nổi, tựa vào vai Hạ Tây Châu ngủ.

Mùi dầu gội đầu và mùi sữa thơm của Omega hỗn hợp, Hạ Tây Châu cúi đầu xuống, cố ý cong người, thậm chí còn cho cậu đệm cánh tay lên, khiến người dựa vào thoải mái hơn.

Hôm nay Thẩm Tư Phi dậy sớm, thi và giao tiếp với người tốn sức, ăn no lại buồn ngủ, vì vậy ngủ đến kết phim mới tỉnh lại.

Phim chiếu cái gì? Đừng hỏi, hỏi là không biết.

Vào chỉ để hẹn hò thôi.

...

Công ty mới vào quỹ đạo, Hạ Tây Châu không bận rộn như trước, mà qua mười ngày nữa là sinh nhật của Thẩm Tư Phi, hắn đang suy tư nên đón sinh nhật này thế nào. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Khi còn bé Thẩm Tư Phi hay tổ chức sinh nhật ở viện mồ côi, viện trưởng Trần hay mua cho cậu một cái bánh ngọt lớn, Thẩm Lương Bình cũng cho cậu một bao tiền lì xì.

Sau này lớn rồi, không đón sinh nhật nữa.

Thẩm Tư Phi không thích náo nhiệt lắm, Hạ Tây Châu nghĩ hay là mời Trần Kim đến cùng tổ chức tiệc sinh nhật, mà lại cảm thấy đây là ngày đặc biệt có ý nghĩa kỉ niệm sau khi hai người hẹn hò, bầu không khí của hai người tốt hơn, không chừng có thể tiến một bước củng cố quan hệ.

Vì vậy hắn quyết định kế hoạch, buổi trưa mời khách, buổi tối ăn bữa tối lãng mạn chỉ hai người dưới ánh nến.

Nhưng trước sinh nhật, Thẩm Tư Phi ra ngoài xảy ra một chuyện.

Không phải nguy hiểm gì, chỉ là lúc cậu đi siêu thị mua đồ gặp Thẩm Hoa Hạo mặc đồ nhân viên, đối phương đang cùng mấy nhân viên siêu thị dỡ hàng.

Mặt trời chói chang giữa trời, nắng nóng vẫn chưa tan.

Thẩm Hoa Hạo còn trẻ, vóc người cao ráo, quần áo trên người vừa cũ vừa bẩn, tóc đen bị mồ hôi nhiễm ẩm ướt, mặt mày xám xịt, xách một cái thùng vừa lớn vừa nặng. Lúc hắn xách xong quay lại, vừa vặn nhìn thấy Thẩm Tư Phi dừng lại.

Dưới tàng cây loang lổ.

Hai người ngồi trên cái ghế ven đường, tâm tình Thẩm Hoa Hạo phức tạp, vừa cảm thấy lúng túng, vừa cảm thấy ủy khuất vô cùng, không biết nên nói thế nào, trước mắt lại xuất hiện một chai nước khoáng.

Thẩm Tư Phi không hỏi gì, chỉ nói: "Uống ngụm nước trước, mệt thì nghỉ ngơi một lúc."

Thẩm Hoa Hạo nghẹn ngào nói: "Anh."

Thành tích thi vào đại học của hắn không tệ, phát huy vượt xa người thường, vào được đại học không khó.

Nhưng mà lúc thả lỏng lại xảy ra một chuyện lớn.

Chuyện phải nói đến mấy chục ngày trước hắn tỏ tình với nữ thần trường cấp ba, bị đối phương từ chối. Hắn đau lòng chán nản, cùng mấy người bạn đến quán bar uống rượu. Hắn uống say, bị người đưa đi, người thấy nóng ran, sau một đêm hoang đường, tỉnh lại hắn thấy trên giường có một người phụ nữ.

Sắc mặt Thẩm Tư Phi hơi trắng: "Giới tính thứ hai của đối phương."

Thẩm Hoa Hạo cúi đầu: "Beta."

Beta, vạn hạnh trong bất hạnh.

Không có đánh dấu, cũng không có gì ngoài ý muốn. Mà có lúc, đạo đức không thể phán xét như thế.

Người kia tên là Mạnh Thiền, minh tinh tuyến mười tám, cũng đẹp, tính tình lại nhát gan, chắc chắn là có người chỉ điểm sau lưng, lại còn chụp ảnh. Một khi bị lộ, thanh danh của Mạnh Thiền và Thẩm Hoa Hạo sẽ bị hủy diệt sạch.

Thẩm Hoa Hạo nói: "Cô ta nói cô ta bị người đại diện ép, người đại diện có ảnh của cô ta, nếu như không muốn ảnh bị rò rì thì phải làm."

Thẩm Tư Phi cười nhạt: "Một diễn viên nhỏ, cùng đường mạt lộ đến thế nào mới ăn vạ cậu?"

"Em đã điều tra gốc gác của cô ta, xuất thân thấp, trong nhà có em trai chữa bệnh cần tiền gấp." Thẩm Hoa Hạo nói, "Cô ta cũng đáng thương, mà em cũng không phòng bị, bị người hại, tóm lại phải có trách nhiệm. Em đã nghĩ tất cả mọi cách cho cô ta tiền rồi, mà không thể xin ba quá nhiều, vì vậy em phải ra ngoài làm thêm."

Thẩm Tư Phi hỏi: "Cậu ra ngoài đã bao lâu rồi? Nói với ba thế nào?"

Thẩm Hoa Hạo sững sờ, không nghĩ tới câu đầu tiên của Thẩm Tư Phi là quan tâm hắn, lòng rất cảm động. Hắn nói: "Em nói muốn cùng bạn ra ngoài du lịch, ba cũng bởi vậy mà cho em không ít tiền."

Thẩm Tư Phi kéo tay hắn, cạy ngón tay ra, trên tay toàn là bụi bẩn và vết xước, hoàn toàn là bàn tay thô ráp trải qua việc nặng.

Tiền cho Mạnh Thiền hết, Thẩm Hoa Hạo vẫn đang tìm việc làm, dỡ hàng chuyển thùng chuyển gạch, tất cả đều là sức lao động giá rẻ, có tiền nhanh.

Nhưng hắn cũng chịu không ít những oan ức khác, tỷ như làm không tốt bị mắng, hoặc là bị ép nợ lương. Thẩm Hoa Hạo không dám nói.

Thẩm Tư Phi nhắm mắt lại.

Tính chất nghiêm trọng của vấn đề không ở chỗ Mạnh Thiền, mà là người thiết kế cạm bẫy này, trong tay đối phương có thứ có thể làm cho Thẩm Hoa Hạo thân bại danh liệt.

Thẩm Tư Phi hỏi: "Không thể để cho đối phương nắm mũi dẫn đi, người đại diện của minh tinh kia là ai, không thù không oán, không có lý tìm tới cậu."

"Em không điều tra được, đối phương cẩn thận lắm." Thẩm Hoa Hạo ngẩng đầu lên nói, "Mà em hỏi bạn uống rượu với em, sau khi em uống say là Trang Hải đưa em đi."

Bên này khá gần biệt thự, Thẩm Tư Phi đành đưa người về cho Thẩm Hoa Hạo tắm, thay quần áo khác trước. (Truyện chỉ được đăng tải trên truyenwiki1.com yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Dì Chúc nấu cơm xong, mấy ngày nay Thẩm Hoa Hạo ăn ít, ăn bữa nay lo bữa mai, gầy không ít.

Thẩm Hoa Hạo vẫn hơi sợ: "Anh, người kia không đến đây chứ?"

Thẩm Tư Phi: "Cậu ăn đi, yên tâm, anh ở đây."

Cậu vừa dứt lời, đã có tiếng mở cửa, Hạ Tây Châu cởi âu phục, cúi đầu thay giày: "Thầy Thẩm, hình như anh quên tập văn kiện..."

Ánh sáng lạnh trong mắt hắn bắn ra, "Thẩm nhị thiếu?"

Hắn hơi giật mình, lúc thấy đối phương rất sợ sệt nhìn mình thì khí định thần nhàn nói: "Gọi anh rể, không thì cút ra ngoài."

Thẩm Hoa Hạo vốn rất sợ hắn, nghe vậy lại tức giận, "Anh vô liêm sỉ quá đấy! Anh rõ ràng còn chưa đánh dấu vĩnh viễn anh tôi đâu!"

Bận quá đăng tạm hai chap, mai mà tui dậy sớm được thì lại ngồi tên lửa beta nha =)))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK