• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: An Braginski

Beta: Nhung Nguyên

Utherus không biết mình bò lên trên giường bằng cách nào, chờ lý trí của y hơi khôi phục một chút thì, y đã ngoan ngoãn nằm rồi. Y chỉ biết là do giống cái nhà mình sai bảo, làm một giống đực đủ tiêu chuẩn, bất kỳ yêu cầu nào của giống cái, chỉ cần bản thân có thể thỏa mãn, y nhất định không cự tuyệt. Cho nên y nghe lời bảo bối nhỏ nhà mình, rửa tay chân, lên trên giường nằm.

Sau đó, Utherus thấy bảo bối ghé vào trên người y, lột da thú quấn trên thân y. Nhưng Utherus hoàn toàn không dám động, y sợ chính mình khẽ động sẽ không áp chế được thú huyết sôi trào, ăn sạch bảo bối nhà mình. Y cảm nhận được khuôn mặt non mềm của bảo bối cọ cọ vào lồng ngực như sắp nổ tung của mình, cảm giác lạnh lẽo trơn mềm làm y hơi thoải mái hơn một chút.

Cho đến khi bảo bối dùng bàn tay nhỏ bé lành lạnh áp lên ngực y, dựa vào y, bình yên ngủ say thật lâu, Utherus mới có thể dần dần tìm về lý trí. Đại khái đã hiểu bảo bối vì sao lại hành động như thế, Utherus vươn tay ôm người vào lòng.

Chăm sóc bảo bối nhà mình ba ngày, Utherus tất nhiên biết thân thể bảo bối thiên tính lạnh lẽo, chắc là bởi vì bị bệnh. Sợ bảo bối nhà mình nhiễm lạnh thêm, Utherus suốt ba ngày đều ôm bảo bối đi ngủ. Nhưng ngày hôm nay bảo bối đã tỉnh, y sợ bảo bối nhất thời không thể tiếp thu, nên không ngủ cùng nữa. Hơn nữa đối với bảo bối, sức chống cự của y có vẻ không tốt như y vẫn nghĩ, vì thế y thành thật ngủ trên mặt đất.

Nhưng không ngờ giống cái nhà mình lại chủ động yêu cầu mình ngủ cùng hắn. Utherus nghĩ, chắc bảo bối đã biết ba ngày qua là mình cùng hắn. Xem ra bảo bối nhà mình rất thoả mãn với thân thể ấm áp của mình. Không biết bảo bối nhỏ thấy hình thú của mình có thể càng thoả mãn hơn không nhỉ? Utherus bắt đầu có những suy nghĩ lệch lạc, cứ như thế vượt qua một đêm dài dằng dặc vừa ngọt ngào vừa đau khổ mà trước nay y chưa từng trải qua.

Lúc ánh dương đầu tiên chiếu vào sơn động, Utherus mở mắt, nhìn bảo bối nhỏ còn đang ngủ say trong lòng, trong mắt Utherus tràn đầy dịu dàng. Cẩn thận đứng dậy, Utherus nhẹ nhàng giúp bảo bối nhà mình đắp lại thảm lông; sửa soạn một chút, ngay lập tức rời khỏi sơn động.

Sau khi Utherus rời đi, Vô Tình đang nằm ở trên giường, nhịp thở đều đặn như ngủ say, chậm rãi mở mắt. Một đôi mắt đã rất tỉnh táo. Trên mặt lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý. Hình như Utherus đã quên mất hiện tượng sinh lý bình thường lúc sáng sớm của nam nhân?

Không biết là trời sinh, hay là về sau dùng thuốc, luyện công pháp, dục vọng của hắn không mạnh. Hắn có thể dễ dàng khơi lên dục vọng của người khác, nhưng bất kể nam nữ cũng không ai có thể khơi lên dục vọng của hắn; vì thế thân thể có thể nói là cực phẩm của hắn còn chưa có ai được hưởng dụng qua. Ngoại trừ sinh lý phản ứng hồi mới lớn, nơi đó của hắn hầu như chưa từng có động tĩnh gì; nếu không phải hắn hiểu biết y thuật, có lẽ hắn sẽ hoài nghi mình có vấn đề gì hay không.

Đối với phản ứng của Utherus, Vô Tình không quá để ý. Bởi vì Vô Tình nhìn ra được, tên to con này không phải là “đoạn tụ” (điển tích xưa rất nổi tiếng, ý chỉ mối tình đồng tính), bằng kinh nghiệm nhiều năm của hắn, một người có nảy sinh tình cảm với người cùng giới tính hay không, có thể nhìn ra được khá dễ, dù sao tình yêu đồng tính vẫn có chút cảm giác mất tự nhiên tồn tại.

Mà bản thân Vô Tình đến nay chưa từng yêu ai, càng không biết mình rốt cuộc là yêu nam nhân, hay là nữ nhân; có thể hắn cả đời cũng không có khả năng có được tình yêu, hơn nữa người như hắn cũng không đáng được ai yêu. Năm đó sư phụ đặt tên này cho hắn thì không phải chính là ý tứ này sao —— Vô Tình, vô tình, vô tâm vô tình.

Đáng tiếc, Vô Tình không ngờ là Utherus hoàn toàn không coi hắn là đồng tính, tình yêu của Utherus đối với hắn là điều tự nhiên đến không thể tự nhiên hơn…

Utherus vừa đang cầm trái cây mới hái đi về phía sơn động, vừa nghĩ bảo bối nhà mình rời giường hay chưa. Nếu như còn chưa dậy, y sẽ ở bên bảo bối ngủ thêm một lúc, vừa nghĩ đến dáng dấp khả ái của bảo bối nhà mình thì y nhịn không được cảm thấy hài lòng.

Rất xa đã có thể thấy được tình hình ở cửa động, thế nhưng ai tới nói cho y, thân ảnh quen thuộc xuất hiện tại cửa động không phải bảo bối nhà y thì là ai? Có thể nhìn thấy bảo bối nhà mình y rất vui vẻ, nhưng y thà nhìn thấy ở trong sơn động chứ không phải ở cửa sơn động. Trời biết một giống cái ấu tể từ chỗ cao như thế ngã xuống sẽ có hậu quả gì, cho nên tiểu bảo bối ngươi mau vào đi thôi, Utherus ở trong lòng hô to, tim như lao nhanh ra khỏi lồng ngực. Tốc độ trở về càng nhanh lên gấp bội.

Nhưng rất hiển nhiên Vô Tình không nghe được tiếng lòng của Utherus. Vô Tình nhìn tình cảnh ngoài động nhíu mày, thật không biết dã nhân kia mỗi ngày từ đây nhảy xuống như thế nào. Sau khi dần dần thấy rõ tình huống phía dưới động, Vô Tình mới biết hóa ra hắn phân tích sai rồi. Từ cửa động xuống mặt đất tuyệt đối không dưới ba mươi mét, bởi vì … từ cửa động tới đỉnh ngọn cây đại thụ phía dưới phải đến ba mươi mét, mà cây này chí ít phải cao hơn mười mét. Dùng một thân cây làm điểm tựa, Vô Tình vận khinh công phiêu nhiên hạ lạc (ý là “nhảy xuống”, nhưng để “phiêu nhiên hạ lạc” nghe thần tiên thoát tục hơn).

Ôi, trời ạ, ngươi sẽ không thực sự muốn nói cho ta biết một giống cái ấu tể từ cao như thế ngã xuống sẽ có hậu quả gì đâu, ta tuyệt không muốn biết, Utherus ở trong lòng kêu rên. Y thấy bảo bối nhà mình từ sơn động nhảy xuống, ai tới nói cho y, y không phải đang nằm mơ! Không kịp kêu một tiếng, Utherus ném hết hoa quả cầm trong tay, vọt tới vị trí Vô Tình có khả năng rơi xuống, dang hai tay, hy vọng có thể chuẩn xác đỡ được bảo bối nhỏ đang rớt xuống. Nhưng rất hiển nhiên y không được như nguyện, lúc tim y cũng sắp không biết nhảy đâu mất, thì y thấy bảo bối nhà mình khinh phiêu phiêu (nhẹ nhàng) hạ xuống trên đỉnh một gốc cây đại thụ gần đó.

Vô Tình ngẩng đầu nhìn sơn động, từ dưới nhìn lên trên. Chỉ thấy vách đá cao chót vót trong mây, không thấy đỉnh núi. Lại suy nghĩ một chút khoảng thời gian mình rơi xuống, Vô Tình nghĩ trừ phi mọc cánh bay lên, bằng không hắn không có khả năng trở lên trên. Cho nên hắn không còn hy vọng có thể tìm thấy đường về nơi trước kia mình sống, mà thực ra có trở về hay không cũng có làm sao đâu? Tại đó hắn cũng không có gì để lưu luyến.

“A Tình.” Utherus vẫn đang giữ nguyên tư thế dang hai tay, hướng về phía Vô Tình còn đang trên ngọn cây gọi lớn. Đang muốn kêu bảo bối nhà mình ở yên đấy, không nên lộn xộn, chờ y tới đón hắn. Phải biết rằng đại thụ cũng rất cao, ngã xuống cũng không tốt.

Nghe được Utherus gọi hắn, Vô Tình từ trong suy tư của chính mình trở về, đang do dự xem nên đi đường bộ (leo xuống), hay là nên đường hàng không (dùng khinh công bay xuống), lại nghĩ dù sao tên to con ấy cũng một mực chiếu cố mình, sớm muộn gì cũng nên cho y biết. Liền thả người nhảy, ưu nhã từ trên cây nhẹ nhàng xuống tới, lướt nhẹ qua vai Utherus, sau đó đáp xuống phía sau y. Tiện tay nhặt lên trái cây bị Utherus vứt, loại trái cây này Vô Tình biết, là loại sáng hôm qua hắn ăn.

Vô tình tùy ý lau trái cây, há mồm cắn một miếng; nghĩ đến mình sáng sớm còn chưa ăn gì, lấy trái cây làm bữa sáng. Thấy người phía sau còn không có động tĩnh, Vô Tình vòng qua phía trước Utherus. Đã thấy Utherus tròn mắt há mồm, tiếp tục duy trì hình dạng dang tay, cứ như bị điểm huyệt. Vô tình nhìn bộ dáng ngốc nghếch ấy, nhịn không được nở nụ cười; nhét một trái trong tay vào miệng Utherus.

‘Sỏa nhân.’ (tên ngốc) Vô Tình thấp giọng thì thào, tên này đại khái cho rằng hắn sẽ ngã chết đi. Thật không nhìn ra, người lớn như vậy, lá gan lại bé như thế. Nhưng tên này không phải mỗi ngày đều như thế xuống tới hay sao? Vì sao y lại cho rằng mình sẽ ngã chết?

Cảm giác được trong miệng có cái gì, Utherus giật mình, răng nanh sắc nhọn thoáng cái đã cắt qua vỏ trái cây, nước quả chua chua ngọt ngọt chảy vào trong miệng. Nhai vài cái, Utherus đã nuốt trái cây vào trong bụng. Utherus nghĩ rằng tất cả mọi chuyện vừa phát sinh đều là y đang nằm mơ, nuốt xuống một ngụm nước bọt, vẫn còn vị trái cây sót lại, nói cho y biết chuyện vừa phát sinh tất cả đều là thật.

“A Tình, không sao chứ?” Utherus hai tay không biết để đâu, khẩn trương hỏi. Nếu như y biết mình vừa kêu lên, làm bảo bối giật mình ngã xuống, thì đánh chết y cũng sẽ không kêu. Nhưng bảo bối nhà mình hình như không bị làm sao cả? Lẽ nào thực sự là đang nằm mơ? Mà thôi, mơ hay không mơ cũng mặc kệ, trước mắt bảo bối nhỏ không sao mới là quan trọng nhất.

“Ta có thể bị làm sao được.” Vô Tình nắm lấy bàn tay to lớn không biết để vào đâu của Utherus nói. Suy nghĩ một chút, lại nói: “Ta cần xem xét quanh đây, ngươi về trước đi nha.”

“Cùng nhau.” Utherus cầm lại tay Vô Tình, bàn tay to vững vàng nắm gọn lấy tay hắn. Xung quanh đây tuy rằng cũng là lãnh địa của y, không có cự thú ở lại, nhưng đối với tiểu giống cái mà nói cũng không phải an toàn. Tuy rằng không muốn bảo bối nhà mình chạy loạn khắp nơi, thế nhưng lòng hiếu kỳ của ấu tể (thú non) luôn luôn tràn đầy, y càng không muốn bảo bối nhà mình mất hứng; hơn nữa đi theo hẳn là không có vấn đề gì hết.

“Được.” Hoàn toàn không biết Utherus đang ảo tưởng linh tinh, Vô Tình cho rằng Utherus có thể tương đối quen thuộc rừng rậm này, liền vui vẻ đồng ý.

Được giống cái nhà mình đáp ứng Utherus rất hài lòng. Y vừa thấy bảo bối nhà mình từ trên cây phiêu xuống tới sau đó nở nụ cười với mình, thực sự, cực kỳ xinh đẹp. Còn có, ngoại trừ lo lắng, bộ dáng bảo bối nhà mình từ bầu trời phiêu xuống tới còn cực kỳ xinh đẹp. Tất cả đều khiến Utherus ngỡ như đang thấy cảnh trong mơ không thực. Y rất khó tưởng tượng một giống cái từ cao như vậy rơi xuống lại không hề bị làm sao cả. Nhưng những thứ này không cần y tưởng tượng, bởi vì sự thực xảy ra trước mắt, y không tin không được.

Cây cối trong rừng rậm đều rất cao, hơn nữa phát triển rất tươi tốt. Ở đây đại đa số thực vật Vô Tình đều chưa từng thấy; nếu như không phải thực sự nhìn thấy, Vô Tình không thể tin được trên đời này lại có cây hoa lớn biết đi săn; thậm chí ngay cả lá cỏ nhìn như mềm mại lại sắc như lưỡi gươm, không cẩn thận sẽ bị thương.

Nếu như không có Utherus một bên chống đỡ, Vô Tình tin tưởng y phục của hắn rất nhanh sẽ thành giẻ rách. Nhìn lại áo khoác bị móc ra vài sợi tơ, Vô Tình phất tay đem sợi tơ chặt đứt, hắc tuyến trên đầu lại nhiều hơn một cái. Nếu là trước đây hắn tất nhiên sẽ không tiếc gì một kiện y phục, thế nhưng tại đây không biết bao lâu mới lại tìm được nơi người sống, hắn cũng không muốn mặc da thú…

“A Tình muốn đi nơi nào?” Nhìn mặt bảo bối nhà mình càng ngày càng đen, Utherus trước giờ vẫn luôn quan tâm mở miệng hỏi.

Nghe được câu hỏi của Utherus, Vô Tình lúc này mới nhớ tới mục đích chủ yếu ngày hôm nay hắn ra ngoài; hắn thế mà đã bị cảnh tượng trong rừng làm kinh ngạc, quên luôn chuyện hắn đi ra là vì tìm một con sông. “Ngươi bắt cá ở đâu, mang đến đó.” Vô tình nói với Utherus.

“Được.” Utherus vừa nói, liền dứt khoát ôm lấy bảo bối nhà mình nhảy tới trên cây.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK