Mục lục
VAN's Force: Phế Tích Thế Giới Các Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Turan suy nghĩ mông lung. Ý thức của trải rộng, như nhòe ra trong vùng hư tưởng, nửa mê nửa tỉnh. Nó trông thấy được rất nhiều điều, những luồng thông tin hay cả bến bờ tri thức. Chúng không có đúng và sai, chỉ có biết và không biết. Lẫn lộn.

Turan mơ mộng, có lẽ. Nó bước đi trên con đường vắng, hai bên là biển nước không màu trong thế giới không ngừng xoay chuyển giữa đen và trắng. Nó đưa tay, hướng về một phía, nâng lên một dòng nước chợt chảy đến. Là thông tin, cũng là tri thức.

Turan mỉm cười vui sướng, nhưng rồi gương mặt nó tái nhợt. Nó vội vàng buông bỏ. Đây không phải thứ nó cần tìm. Biết và không biết, có quá nhiều; bản thân nó lại không rõ ràng chính mình có nên biết hay không, lại làm thế nào để không biết. Quên hẳn là khó khăn, nhớ được cũng chẳng dễ dàng.

Và rồi, trong đầu Turan hiện lên một câu hỏi tại sao. Duy nhất.

Nó đang làm gì. Nó đang muốn đi đâu. Nó có tồn tại.

Bừng tỉnh. Turan trông thấy đầu tiên là cảnh tượng anh chàng đấu sĩ gầm thét lên một tiếng rồi vung quần quật cây chùy trong tay mà đập tan nát thân xác mấy tên du hành giả. Bọn chúng chỉ còn có ba tên, và hai trong số đó vốn đã chẳng còn năng lực chiến đấu nữa, nằm thoi thóp.

Turan quay sang, thấy được Kull. Cậu ta không có đến giúp Darmil, thay vào đó vào tư thế cảnh giác, thi triển kỹ năng chủ đạo của mình đến mức cao. Vừa lúc phát hiện được đội trưởng đang nhìn mình, cậu ta mới vội vàng thả lỏng.

Lúc này, bất chợt bên tai Turan vang lên âm thanh nhẹ nhàng, nghe thật thân thương đến lạ:

– Ngươi ngộ.

Turan không rõ đó là câu khẳng định hay là câu hỏi. Có điều, nó vẫn đáp:

– Có lẽ. Cũng không phải điều gì mới lạ.

Turan vốn không xem nặng vấn đề này. Nó vẫn thường hay rơi vào trạng thái như thế, tương đối ngẫu nhiên. Khi còn là một Nihr, nó còn bởi vì thế mà làm hỏng việc để rồi mắc nợ bà Lylat mãi. Trở thành một du hành giả có Thần cấp cho tới giờ, tình trạng như thế vẫn xảy ra với tần suất cũ, chẳng tăng hay giảm. Kì thực lại khó mà nói cho rõ ràng được.



Cô gái tóc màu nâu đỏ ra vẻ nghĩ ngợi trong giây lát, bảo:

– Không giống. Ngươi hiểu sai. Ngộ vừa rồi cũng không phải là ngộ mà ngươi nghĩ biết. Hoặc là, ngươi đã luôn không biết.

Turan ngẩn người, khó mà hiểu được lời đối phương. Thấy bộ dáng ấy của nó khiến cho Fyr phát bực, vội vàng thốt:

– Ngươi chắc biết rằng cảm ngộ là thuộc tính quý hiếm nhất.

Turan nhẹ gật đầu. Nó biết, chỉ là thực tế cũng không giống như vậy. Thuộc tính cảm ngộ mang lại lợi ích rất lớn, nhưng nằm ở lâu dài, và đồng thời yêu cầu tài nguyên không nhỏ để phát triển, cũng như hòng bù đắp lại thiếu sót ở các thuộc tính khác.

– Đó không phải là một loại kiến thức bị nhồi nhét. – Fyr khẳng định – Đó là sự thật. Du hành giả Thần cấp thấp khó mà thấy rõ được tác dụng vì năng lực của chúng quá kém. Nhưng càng muốn đi xa, ngươi càng cần phải đạt được nhiều cảm ngộ. Sức mạnh không tự nhiên mà đến, đến cũng không dễ mà nắm giữ, nắm giữ lại khó mà vận dụng cho đúng, vận dụng rồi lại chưa hẳn sẽ đạt được kết quả mong muốn. Mà một khi không đạt được kết quả mong muốn, ngươi càng khó đạt được sức mạnh to lớn hơn. Huống hồ chi, cảm ngộ không chỉ giới hạn ở sức mạnh.

Turan im lặng, vừa lắng nghe, vừa cố gắng thấu hiểu. Có điều, nó khó mà hiểu được. Hẳn là do Thần cấp bản thân còn thấp như đối phương vừa đề cập đi.

– Được rồi. – Fyr cáu gắt – Ta cũng chẳng trông mong ngươi có thể hiểu. Ta chỉ cảm thấy ghen tị. Đừng nghĩ tới nữa.

Dứt lời, cô ta liền quay đi, chừng như bực tức lắm. Cũng may đối phương còn chưa có nổi giận, nếu không thì chẳng biết sẽ có bao nhiêu con quái bị làm thành thê thảm. Chủ yếu là, tốn thời gian.

Trận chiến của Darmil dần đi đến hồi kết. Hai tên đồng bọn ẩn nấp của đám du hành giả đã chạy đi, cố tìm đường thoát thân, nhưng Kull đã sớm di chuyển khi xác định rằng Turan đã tỉnh, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ quay trở về.


Tên đại diện cầm đao là người cuối cùng còn sót lại ở đây. Hắn ta đã tung ra nhát chém mang theo hiệu quả của kỹ năng ‘Nhát chém lạnh băng’ lên người Darmil, nhưng dễ dàng bị cậu đánh tan như thể đó chỉ là một đòn tấn công thông thường. Hiệu quả của nhát chém phát tán, có điều uy lực từ cú đập của Darmil lại quá lớn khiến cho thanh đao gãy vỡ, hiệu quả kỹ năng theo đó cũng nhanh chóng mất đi vì không còn được duy trì.

Turan cười nhạt. Thứ mà nó xem trọng, e ngại nhất thế mà lại bị người đồng đội của mình cản phá thật dễ dàng. Trước sức mạnh khổng lồ, rõ ràng là có nhiều thứ sẽ chẳng còn ý nghĩa nữa, dù cho trước đó vốn là rất nguy hiểm. Kiến thức của nó vẫn còn kém.

Gần trưa. Chiếc xe bán tải chạy bon bon trên con đường chính. Từ đây đến thị trấn Sanaei không còn bao xa, cũng chính là địa điểm mà tổ đội Turan đang nhắm tới.

Trên đường đi, xe có đi ngang qua một vài nhóm du hành giả, nhưng Thần cấp của họ đều tương đối thấp, vì vậy cũng không dám đi quá sâu vào dãy núi Taurus. Dù sao thì quái ở đó có cấp độ khá cao, còn chưa kể đến đám cướp như tổ đội Turan đụng phải.

Nhưng nói gì thì nói, đám cướp vẫn mang đến cho cả đội một món hời lớn. Ngoài chiếc xe bán tải vô cùng cần thiết này, bọn nó còn kiếm được không ít vật phẩm có giá trị trên xe, có lẽ do chúng vừa mới cướp được còn chưa kịp chia, hoặc để cho cả đám du hành giả có thể thuận tiện ai cần gì thì lấy.

Mặt khác, một vài món đồ rơi ra từ đám cướp mặc dù không có nhiều tác dụng nhưng bán đi vẫn sẽ kiếm được kha khá tiền. Tổ đội Turan hiện tại đang rất cần tiền, nên tất nhiên sẽ không chê. Chỉ là nếu muốn bán giá tốt thì sẽ phải nhờ Kull tìm chợ đen mà giao dịch. Dù sao vẫn là đồ của đám cướp, mà lại cần bán gấp nữa.

Đến cổng vào thị trấn, Turan xuống xe, chủ động chào hỏi mấy người lính gác. Nó cần xác định một vài thông tin, đồng thời làm rõ danh tính bản thân, tránh đi những mối nghi hoặc dẫn đến phiền phức không đáng có.

Bên cạnh đấy, Turan cũng cần giải thích về lai lịch chiếc xe. Nó vốn có thể vứt chiếc xe ở ngoài, nhưng vậy thì trông càng khả nghi hơn. Sự tình thành như hồi ở thành Junil, bị một đám người của đội an ninh truy bắt thì khốn.

– Được rồi. Cảm ơn cậu đã thông báo.

Người lính gác cất tiếng, xoay người lại ra hiệu gì đó cho mấy người đồng đội. Chiếc xe bán tải của tổ đội Turan cứ thế thuận lợi tiến vào trong thị trấn.

Kì thực, họ có quyền thu hồi chiếc xe bán tải, vì bất kì lý do gì. Thế nhưng dựa vào đó để làm khó một nhóm du hành giả vừa đánh bại một đám cướp có Thần cấp không thấp là điều không thông minh. Muốn làm khó tổ đội Turan thì còn chưa đến lượt họ, cần phải nhờ người khác. Chí ít phải là đội an ninh, mà ở một thị trấn không quá lớn thế này thì đội an ninh e rằng cũng chẳng thể tạo nên bao nhiêu sức ép.


Suy cho cùng, thực lực bản thân là quan trọng nhất. Chính mình mạnh mẽ rồi thì làm việc gì cũng dễ dàng.

Kế đó là tiền. Tiền có thể giúp rất nhiều thứ, còn mang lại sự thuận tiện nữa. Turan đã định dùng đến tiền nếu đối phương gặng hỏi, nhưng có lẽ là không cần thiết. Bỏ chiếc xe thì dễ, nhưng bị hỏi lung tung thì rất khó trả lời, cũng chẳng phải là ít gặp.

Thị trấn Sanaei tương đối yên bình, nhất là vào giờ trưa như thế này. Du hành giả muốn đi du hành đã sớm lên đường, còn người dân thì chỉ muốn nghỉ trưa thật thoải mái. Đầu giờ chiều có lẽ sẽ nhộn nhịp hơn một chút khi các du hành giả bắt đầu chuyến du hành buổi chiều của mình, thứ mà sẽ kéo dài đến gần tối, hoặc trễ hơn, thậm chí là quá đêm với những ai tự tin vào năng lực bản thân.

Turan tìm một quán trọ ở khá gần cổng phía đông, xong thì để cho Kull đưa xe đem đi đổi, thuê một chiếc khác. Thời gian của tổ đội ở thị trấn này sẽ có khoảng chừng hai tiếng đồng hồ. Sau khi mọi người sẵn sàng thì lập tức lên đường tiến tới thành Kaelri Sae, tọa lạc cách đây hơn một trăm năm mươi cây số về phía đông.

Đường đi sẽ không quá khó khăn, vì quái trong khu vực chỉ có cấp độ cao nhất là 10, rất hiếm thấy xuất hiện quái cấp cao hơn. Huống hồ chi, số lượng quái cấp từ 8 trở lên cũng là ít. Như vậy, hẳn là trước khi trời tối, cả đội đã đến được thành Kaelri Sae rồi.

Nhờ tin tức mà trong lúc “vô tình” Fyr nói ra, Turan biết được nữ người sói Camilier đã được thả ra ở vùng Kennhel, cụ thể thì khá gần với thành Gyshar Rhal. Nơi đó lại ở cách đây rất xa, dù là tổ đội có Thần cấp không thấp như tổ đội Turan hiện tại cũng phải mất tới hai ngày lái xe không ngừng nghỉ mới mong đến được.

Vẫn còn may, đây không phải là nhiệm vụ giải cứu như hồi vụ việc của Tiffia. Dù vậy, Turan vẫn cần phải tranh thủ thời gian, tránh để xảy ra sự tình ngoài ý muốn. Mặt khác, nếu thuận tiện, nó có thể để cả đội tham gia càn quét phó bản ‘Nơi trú ẩn của hoa tuyết’ luôn. Thật trùng hợp là thành Gyshar Rhal ở khá gần vị trí phó bản theo như tin tức có được từ Iskeiya.

“Hay đó mới chính là lý do Camilier được thả ra ở đấy?”

Turan không khỏi có ý nghĩ như vậy. Thần Syrathr đã bảo rằng việc nữ người sói bị thả ở vương quốc Danlion không phải do cô ta gây ra. Mặc dù không có điểm nào để Turan hoài nghi nguyên nhân sự việc ở trên người nữ người sói, nhưng lại đồng thời chẳng có đầu mối nào khác cả. Nó cần thêm thông tin, và chuyến đi gặp Camillier hẳn sẽ cung cấp cho nó rất nhiều.


Một chủ cửa hàng giá rẻ mỗi ngày trao đổi thân thể với Hỗn Nguyên Vô Cực Thánh Nhân, tại cả hai thế giới xây dựng thế lực... - truyện đã hơn 600 chương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK