• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bên ngoài mưa đã tạnh, nhưng mà bầu trời vẫn còn giữ vẻ âm u như muốn mưa tiếp, sau khi qua giữa trưa, Vũ Chính liền bảo Hinh Ý giúp anh thay quần áo chỉnh tề ngồi trong phòng khách nhỏ của phòng bệnh, cô biết rõ anh đang đợi cái gì nhưng vẫn không lên tiếng, chỉ lẳng lặng ở bên cạnh anh, không làm gì cả. Anh nhìn ra bầu trời xám xịt mông lung ngoài cửa sổ, mà cô lại nhìn rõ từng góc cạnh trên khuôn mặt anh.

“Thế nào, trên mặt anh có hoa sao?” Anh đột nhiên xoay đầu lại cười nhìn Hinh Ý đang ngây người nhìn mình.

Cô giúp anh đắp lại tấm chăn lông có vẻ hơi lệch đi, nhìn trực tiếp vào ánh mắt anh vẻ mặt chân thành nói: “Thật ra cái em nhìn thấy chính là kim cương…” xuyên thấu qua mắt kính, ánh mắt của anh hơi cong lên, trông rất đẹp.

“Em không hỏi rốt cuộc anh đang chờ đợi cái gì sao?” Thật lâu sau, anh mới chậm rãi mở miệng.

Cô tựa đầu vài bờ vai của anh, hôn lên cổ anh, ghé vào lỗ tai anh nhẹ nhàng thổi khí, “Em tin tưởng anh, bất kể anh có làm gì.” Trước kia cô cũng từng nói qua những lời này, nhưng mà cho tới hôm nay mới có thể chân chính làm được, hy vọng bây giờ không quá muộn.

Khóe miệng của anh cong lên thành một nụ cười ấm áp, nâng tay trái của cô lên, vuốt ve chiếc nhẫn ngón áp út, trong ánh mắt hiện lên một tình cảm sâu nặng, nhưng rồi đáy mắt thâm thúy lại nhanh chóng trầm xuống làm cho người ta không kịp phản ứng.

***

“Đây là bản di chúc đầu tuần nay Giang tiên sinh đã đến văn phòng luật KM yêu cầu lập nên, phần quan trọng nhất trong đó chính là cách chia tài sản của ông Giang Vũ Chính sau khi chết…” Luật sư người Do Thái tóc nâu khoảng hơn 40 tuổi lấy một tập văn kiện ra đưa tới trước mặt Vũ Chính.

Hinh Ý nhìn Vũ Chính, cầm lấy bàn tay phải hơi lạnh mà vô lực của anh, không lên tiếng. Bên cạnh luật sự chính là Lý Tử Ngôn nhìn không ra bất kì cảm xúc gì, hôm nay anh ta hình như trầm mặc lạ thường, không có biểu lộ gì.

Vũ Chính không cầm văn kiện lên, lại dùng ánh mắt ý bảo luật sự cứ nói tiếp, anh có thể cảm giác được bàn tay đang nắm tay anh của Hinh Ý toát mồ hôi lạnh, mang theo sự ấm áp ẩm ướt. Biết rõ cô đang căng thẳng nhưng vẫn không nói gì.

“Đầu tiên là bất động sản của Giang tiên sinh ở châu Âu (ngoại trừ căn nhà ở Chamonix) sẽ chuyển đến danh nghĩa mẹ ngài ấy…”

Hinh Ý nghe thấy Chamonix thì trong lòng run lên, máu dường như trong nháy mắt dâng lên đầu, không nghe rõ luật sư tiếp tục nói rốt cuộc anh có bao nhiêu bất động sản ở châu Âu. Chamonix trong lòng cô vĩnh viễn là một nỗi đau, cho dù lúc hận anh nhất, cũng không hề muốn nghĩ đến chuyện ở nơi đó. Bởi vì không có cách nào hình dung ra nỗi đau đớn của anh cho nên luôn trốn tránh. Ngẩng đầu, đôi mắt mông lung nhìn vào chiếc cằm của anh, mà anh chỉ nhẹ nhàng dùng tay ôm lấy lưng cô, làm cho cô trầm tĩnh trở lại.

“50% tài sản cá nhân của ngài Giang Vũ Chính sẽ thành lập quỹ tài chính “J&L Foundation”, hơn nữa sau khi thành lập sẽ quyên tặng 5% lợi nhuận hằng năm. Cho nên quỹ chủ yếu hoạt động dưới ba phương diện cung cấp viện trợ, kể cả sức khỏe nhi đồng toàn cầu, giáo dục cùng xây dựng trường học. Sau khi quỹ được thàh lập, bà Lâm Hinh Ý sẽ làm chủ tịch danh dự vĩnh viễn của quỹ cùng giám sát các hoạt động của quỹ…”

Cô mím môi thật chặt, nhưng vẫn có gắng nặn ra một nụ cười, lúc anh cúi đầu xuống, cuối cùng cô cũng có thể dùng hết mọi khí lực tạo nên một nụ cười tươi sáng nhất, sáng lạn như vậy, có đủ để xuyên thủng đáy lòng anh không?

Anh chính là dùng cách này để làm cho mình được thanh thản sao? Quỹ ư? Giao trách nhiệm cho cô, giao cho cô cách để lãng quên. Sau đó thì sao, anh có thể vô khiên vô quải (không vướng bận) sao? Anh dùng sự tuyệt vọng bướng bỉnh của mình để mang lại hạnh phúc cho cô mà không hề nghĩ tới người phải tiếp nhận kia thật ra còn đau đớn hơn.

“Nếu như sau khi Giang tiên sinh đã xem kĩ nội dung của di chúc, cảm thấy không có vấn đề gì thì có thể ký tên vào.” Luật sư mặt không chút cảm xúc nói, Vũ Chính cầm lấy văn kiện, tỉ mỉ đọc, tỏ vẻ lạnh nhạt, hô hấp của mỗi người trong gian phòng đều bị đè nén.

“It is OK.” Tay trái của anh cầm lấy cây bút trên bàn, giống như ký tên lên những hợp đồng buôn bán của anh, dùng chữ viế rồng bay phượng múa viết tên của mình lên.

Cô nhìn vào phần văn kiện, nhìn vào chữ kí của anh, hết thẩy đều là bất lực, trái tim run rẩy nhưng lại không có cách nào ngăn anh lại, cô không thể làm được gì cả.

Lý Tử Ngôn cùng với luật sư ra khỏi phòng bệnh, cô ôm lấy anh, hít thật sâu hương vị chỉ thuộc về anh, loại hương vĩ đã quen thuộc, làm cho mắt cô đột nhiên ươn ướt.

“Làm sao vậy?” Anh nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng mà không chân thật.

“Em thích được ôm anh như vậy.” Cô đặt cằm lên vai anh, cũng không dám dựa quá nhiều lên người anh, hai tay vòng qua eo anh, gầy mà yếu ớt, rõ ràng có thể sờ đến xương, hơi nước trong mắt nhanh chóng ngưng kết thành nước mắt.

Tay anh vuốt ve mái tóc cô, ở bên tai cô nhẹ nhàng nói: “Tuần sau chúng ta trở về Chamonix đi.” Đôi mắt nhìn ra phía xa, dường như đang nghĩ tới chuyện gì đó rất vui vẻ, khuôn mặt bình tĩnh vừa rồi hiện lên một nụ cười.

“Không cần đâu, em muốn ở lại New York…” Anh luôn muốn đền bù một tuần trăng mật đầy tiếc nuối trước kia, anh muốn cùng cô trở về nơi đó, cô cũng biết, nhưng mà cô làm sao có thể để cho anh tự cho là đúng mà hoàn thành một đám nguyện vọng cuối cùng, sau đó không còn tiếc nuối gì mà rời đi chứ?

“Nhưng mà…”

“Em biết mà, ngày đó em đã sắp xếp xong cả rồi, anh cứ ngoan ngoãn nghe lời bà xã là được rồi.” Môi của cô che lấp làn môi anh, không cho anh cơ hội nói tiếp.

Anh chỉ có thể hôn lên bờ môi cô, để mặc cô tự do dã man cắn lên đầu lưỡi anh. Cuối cùng chậm rãi đẩy cô ra, nhìn vào ánh mắt cô nghiêm túc nói: “Cùng anh trở về Chamonix đi, anh muốn chúng ta cùng đón sinh nhật của anh ở Chamonix.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK