• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trời thu mang theo âm thanh lá rụng, những giọt sương sớm tinh khiết, bầu trời phát ra ánh sáng nhu hòa, tỏa sáng cả khoảng không gian mờ mịt, xa xa là rừng lá phong xinh đẹp đến động lòng người, phản chiếu trên mặt hồ thanh tịnh, như một vủng biển trong xanh mênh mông yên tĩnh, ánh mặt trời sáng sớm dịu dàng chiếu rọi vào cửa sổ thủy tinh hình cung sát đất trong phòng ngủ, xuyên qua tấm rèm mỏng chiếu rọi lên tấm thảm trên sàn nhà bằng gỗ, làm cho lòng người cảm thấy ấm áp, sáng lạn.

Hinh Ý nằm trên giường chỉ cảm thấy đã rất lâu rồi không có một giấc ngủ thư thái như vậy, một đêm không mộng mị, ngay cả lúc ngủ say miệng vẫn mang theo nụ cười, nhưng mà…nhưng mà, lúc cô mở mắt ra thì phát hiện không ổn, tối qua rõ ràng chỉ muốn ôm anh một lát thôi mà, sao lại có thể ngủ cả đêm không tỉnh lại. Cô cau mày nhẹ vén chăn lên, bộ váy hôm qua mình mặc ở công ty vẫn chưa thay, áo sơ mi bị làm cho nhăn nheo như dưa muối…thê thảm không dám nhìn nhất chính là tay chân của cô đều quấn chặt lấy thân thể anh, đầu còn gối lên cánh tay trái gầy yếu của anh, mà tay phải của anh cũng rất tự nhiên khoác lên hông cô…

Cô không một tiếng động, cô vô cùng cẩn thận, thần kinh cô căng thẳng nhẹ nhàng gỡ đôi tay trên eo của cô ra, tay giống như bạch tuộc đẩy anh ra, động tác chân cũng rất chậm…khi cuối cùng cô giống như một tên trộm sắc rời khỏi anh thì anh kéo cô lại, miệng còn mơ mơ màng màng lầm bầm, “Bà xã, một chút nữa thôi…”

Hai chữ “bà xã” kia của anh khiến cho cô trong nhát mắt nổi trận lôi đình, lầnn đầu tiên thức dậy vào buổi sáng lại cảm thấy cơn tức dâng lên cao như vậy, rồi lại không có chỗ nào giải tỏa, biết rõ anh nhất định đã dậy từ sớm như vẫn giả vờ. Những ngón tay nhỏ bé dùng sức vặn cánh tay trái gầy đến nỗi chỉ còn thịt của anh ra. “A…” người còn đang mê ngủ kia lập tức mở mắt ra, trong lòng còn nói thầm, người phụ nữ này cũng thật quá ác độc!

Cô nhanh chóng ngồi dậy, anh vẫn nhịn đau kéo lấy tay cô, ăn nói khép nép: “Thật xin lỗi, anh biết là anh không đúng, anh không nên…” giọng nói mềm nhũn, chân tình mang theo một chút yếu ớt, cho dù vẫn đang vùi trong chăn ấm áp nhưng khuôn mặt vẫn không còn chút máu, ánh mắt bình thường luôn tỏ ra lạnh lùng nay đều là thành khẩn cùng hối hận, dáng vẻ làm cho người ta thương tiếc, làm cho người ta nhịn không được mà đau lòng.

Nhưng lúc này Hinh Ý cũng không thèm liếc nhìn anh một cái, khóe mắt nhướng lên ngắt lời anh: “Ai là bà xã của anh, Giang tiên sinh, chúng ta đã ly hôn rồi. Muốn nhìn thấy tấm giấy ly hôn anh đã kí tên lên không?” Giọng điệu bình thản, mày nhướng lên mang theo một vẻ kiêu ngạo, Giang Vũ Chính, anh cũng có ngày hôm nay sao.

“Nhưng mà tối qua em còn ôm anh ngủ mà, bà xã…” giọng nói nhỏ nhẹ đáng yêu điềm đạm, lại mang theo bộ dạng giả trư ăn thịt cọp.

“Việc đó…giường của tôi, tôi thích ngủ thì ngủ….còn nữa, chúng ta đã ly hôn, mời anh lập tức chuyền ra ngoài ngay.” Từng từ từng chữ nói ra cực kì mạnh mẽ, không hề để lại một chút tình cảm nào.

“Anh cứ muốn ở đây cơ, cho dù ly hôn, một nửa ở đây vẫn là của anh…” làm nũng không thành thì trở nên lưu manh, không có gì không xử lý được.

“Anh có rất nhiều nhà mà, lại còn nhỏ mọn níu kéo căn nhà này sao?” Cô chán nản nói.

“Anh thích thế…” Mức độ đùa cợt của người này cũng không phải lưu mang bình thường.

“Được, anh thích thế sao! Vậy thì từ hôm nay trở đi đến phòng khách mà ngủ đi, căn phòng này không phải chỗ ngủ của anh.” Tiếp tục đàm phán.

“Anh ngủ trong phòng khách không quen, đau thắt lưng…” tiếp tục xấu xa nói.

“Tôi không quan tâm anh đau thắt lưng hay là đau răng, bất kể thế nào anh cũng phải chuyển phòng cho tôi…” Chưa từng ai nói sao? Phụ nữ một khi nổi giận mới là khó đối phó nhất. Cô nhìn thẳng vào anh, dù cho lòng bị sắc mặt tái nhợt của anh đâm xuyên qua đau đớn.

Cuối cùng anh nghiêm mặt lại, bình tĩnh nói: “Tự mình anh không thể dậy được mà…” là loại cảm giác bất lực cùng thất bại, làm cho trái tim cô run rẩy. Tay phải của anh vẫn không có chút lực nào, tay trái tối hôm qua bị cô gối đầu lên cả đêm giờ đã chết lặng có muốn cử động một chút cũng khó khăn…anh cũng biết cô sẽ đau lòng cho nên mới nói như vậy, anh vĩnh viễn đều biết điểm yếu của Lâm Hinh Ý ở đâu, luôn nhắm trúng, không một chút do dự.

Cô dùng sức cắn môi, đứng lên đưa lưng về phía anh nói: “Vậy anh cứ rung chuông gọi hộ công.” Sau khi nói xong thì không ngừng lại một giây nào đi về phía nhá tắm, chỉ để lại bóng lưng cho Vũ Chính ngồi trên giường ngạc nhiên. Anh nhìn cửa phòng tắm mở ra rồi đóng chặt lại, hai mắt chỉ nháy nháy nhìn lên trần nhà, thật lâu sau mới nhẹ than lên một tiếng. Đàn ông, lúc phụ nữ đã chính thúc quyết đấu cùng anh thì hãy tự mình cầu phúc đi!

***

Một vườn hoa tinh sảo trước nhà ăn lầu một, tuy giờ đang là mùa thu, không có nhiều loại hoa nở như gấm như màu hè, nhành cây khô vàng cùng lá phong đỏ rực xa xa tạo nên một cảnh sắc đặc biệt.

Hinh Ý một tay cầm báo, một tay cầm ly sữa trên bàn ăn tao nhã xem báo, nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng nói trầm thấp bởi vì bực mình mà khẽ thở hổn hển, “Có thể giải thích xem quần áo của anh đã đi đâu hết rồi không?” Vũ Chính được Daniel đẩy đến trước bàn ăn, Daniel vừa nói cho anh biết tất cả quần áo của anh đều biến mất trong phòng chứa quần áo, mà Giang Vũ Chính không ai bì nổi chỉ có thể nhắm hai mắt lại, thở dài.

“Sau khi ly hôn nơi này là chỗ tôi ở, phòng chứa quần áo đương nhiên là của tôi.” Cô nói rất tự nhiên, nhàn nhã uống một ngụm sữa, “Còn nữa, tôi nghĩ anh rất thích ở New York cho nên đã chuyển qua đó cho anh rồi.” Nói đến ngày đó thu dọn quần áo đồ đạc của anh trong phòng chứa quần áo, thật sự có thể dùng từ khiếp sợ để hình dung. Trước kia không biết về phương diện ăn mặc anh lại quan tâm nhiều như vậy, từng đống quần áo trong xếp chồng, áo vest, áo khoác ngoài dài ngắn, lễ phục, quần áo ở nhà…kèm theo một đống hỗn loạn, nào cravat, khăn tay, từng ô tủ phân loại áo tay dài tay ngắn, kèm theo kẹp áo…lúc nhìn thấy người giúp việc cất chúng vào trong rương, trong lòng cô có một loại khoái cảm không hề tầm thường, nhưng mà từng thứ từng thứ một lại khiến cho cô nhớ lại, lúc thu dọn đến tủ giày của anh, đã nói sẽ không để nước mắt rơi vậy mà nước mắt vẫn tranh nhau từng giọt từng giọt rơi xuống trên mặt đôi giày trơn bóng của anh. Trong tủ giày đều là thiết kế chuyên biệt mới nhất, giày đối với anh mà nói thật sự chỉ là vật trang trí mà thôi. Nhìn thấy giày của anh, cô không kìm được nhớ tới chân của anh gầy bao nhiêu, thời gian có thể chống nạng tự đi đối với anh mà nói trân quý bao nhiêu. Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ vì sao cô ra đi ba năm mà anh vẫn không cho người thu dọn đồ đạc của cô, đó là bởi vì hồi ức sẽ làm cho người ta càng đau đớn, sẽ làm cho người ta không thể thở được. Giống như tờ giấy ly hôn kia, vẫn cứ day dứt đau đớn đến tận sâu trong đáy lòng cô.

Quản gia trong biệt thự ven biển cũng nói với anh cô đã chuyển những rương đồ của anh sang, nhưng mà anh lại không biết cô lại làm triệt để như vậy, không để lại một thứ nào.

Cô từ từ kéo dòng suy nghĩ của mình lại, nhìn khuôn mặt không có bất kì biểu lộ nào của anh, không lên tiếng. Vốn nhìn thấy bộ dạng khó khăn của anh hẳn là phải rất vui vẻ mới đúng, nhưng vì sao lòng cô lại đau đớn như vậy?

Quản gia mang cháo nấu chung với vài vị thuốc đến trước mặt anh, ánh mắt anh hiện lên một vẻ chán ghét, chức năng dạ dày của anh cũng chỉ có thể miễn cưỡng tiêu hóa được những thứ này. Cái gì gọi là cháo dinh dưỡng, đổi tới đổi lui cùng lắm cũng chỉ là cháo tổ yến, cháo nhân sâm, cháo mật gấu…những thứ đồ tẩm bổ kia cô nhìn thấy cũng đã muốn nôn, đừng nói gì người kén ăn như anh, luôn bắt bẻ với những món ăn hàng ngày, từ sau khi gặp tai nạn ở Chamonix, sau một đoạn thời gian trị liệu hồi phục thật dài anh cũng chỉ ăn mấy thứ này, mỗi lần đút cho anh ăn đều phải sử dụng hết mọi khả năng, đầu đầy mồ hôi dụ dỗ anh mới bằng lòng khẽ húp một ngụm nhỏ.

Tuy không thích ăn nhưng anh nhìn vẻ mặt tĩnh lặng quỷ dị của cô, sợ cô không vui nên tay trái run rẩy cầm thìa cau mày đút vào trong miệng. Thật là rất khó ăn, nhìn vẻ mặt khổ sở của anh, nuốt xuống từng ngụm từng ngụm nhỏ, luôn khó ăn như thế nhưng vì muốn mau chóng hồi phục trở về gặp cô, hai tháng nay, anh một ngày bốn bữa đều ăn thứ này. Nỗi chua xót của cô đã sắp dâng lên khóe mắt, lơ đãng dời tầm mắt đi, móng tay hung hăng đâm xuống bàn tay của mình, sợ mình liếc nhìn đến thì sẽ mềm lòng. Trong lòng vẫn rất kiên quyết nói với chính mình, tuyệt đối không thể thương hại anh.

Cầm lấy chìa khóa trên bàn, lạnh lùng vứt lại một câu khiến cho người khác sỡ hãi: “Anh từ từ mà dùng.” Rồi ra ngoài ngay lập tức. Anh nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của cô, dù cho tay trái đã cử động được đang mỏi nhừ đau nhức nhưng cũng không quên nắm lấy chiếc muỗng đang ở giữa không trung. Ánh mắt chăm chú làm cho Daniel đứng phía sau cảm thấy đau lòng.

***

“Woa, vừa rồi cô có nhìn thấy hoa của Lâm tổng không? Không biết là vị công tử nào tặng…” Phòng thư kí của Giang Lâm, một đám người đang thảo luận chuyện “Tặng hoa trong Giang Lâm” đang bắt đầu sôi nổi.

“Ngừng, tôi đã nói rồi cô ta là người lẳng lơ mà, không nhìn thấy tin tức trên báo gần đây sao? Cùng sóng đôi bên phó tổng Lưu trong một buổi tiệc, không biết xấu hổ sao? Giang tổng đẹp trai điên đảo của chúng ta còn đang dưỡng bệnh ở Mĩ, vậy mà cô ta cứ phong lưu thoải mái ở đây được…” Một cô gái toàn thân đều là hiệu Dior vẻ mặt khinh thường nói, vừa nghe thấy giọng điệu thì biết ngay là nhân viên của Giang thị.

“Oa, oa, tin tức đặc biệt, tin tức mới nhất được truyền đến từ đại sảnh công ty, vừa rồi nghe nói cửa hàng hoa đưa tới một bó hoa hồng đỏ thật to tới cho Lâm tổng nha!” lại thêm một người vội vàng xông vào văn phòng gia nhập vào đám phụ nữ đang tám chuyện.

“Thật lãng mạn nha, sao tôi lại không có ai tặng hoa hồng đỏ chứ? Biết không, bó hồng đỏ ấy ít nhất cũng cả trăm bông đấy.” Những cô gái háo sắc đang chìm đắm trong ảo tưởng của mình.

“Hừ, tôi thà nhận hoa bách hợp còn hơn, cao quý hơn nhiều nha…” Cô gái Dior kia vuốt vuốt tóc mình.

“Đợi một chút, tôi khẳng định hai bó hoa này nhất định không phải cùng một người tặng. Oa oa oa.” “Cuộc chiến đỏ trắng sao?” “Thật thú vị, mọi người hãy đoan xem Lâm tổng sẽ rơi vào nhà nào đây?”

Hinh Ý đứng trước cửa văn phòng thật to, nhìn hai bó hoa đang chiếm hết cả bàn làm việc, hàng mi thon dài nhẹ nhàng nhướng lên, khóe miệng hiện lên một nụ cười vui vẻ. Tay trái nâng tấm thiệp bình thường lại đơn giản trên bó hoa bách hợp, cô nhận ra ngay chữ của anh, nhưng mà có khả năng bởi vì tay còn chưa được linh hoạt nên chữ không quá cứng cáp. “I love you. Give me just one more chance. Only two.” Rất chân thành kí tên mình, rất ít khi anh cẩn thận kí tên như vậy, chữ kí trên tờ giấy ly hôn kia suốt đời cô cũng không thể quên.

Trên mặt cô hiện lên một nụ cười tự giễu, lại cầm tấm thiệp vô cùng rực rỡ trên bó hoa hồng lên, bên ngoài tấm thiệp màu vàng kim, mảnh giống màu đỏ bên trong cũng mang theo một mùi trầm hương, có thể thấy được tính cách mãnh liệt của người tặng bó hoa này. Nội dung bên trong lại đơn giản cực kì “Would you?” Ánh mắt cô tràn đầy vẻ nghi hoặc, nhìn chữ kí tên John, tâm trí không kìm được nhìn lướt qua bo hoa hồng rồi ánh mắt lại rơi trên bó hoa bách hợp.

Tiếng chuông điện thoại kéo suy nghĩ của cô trở lại, cô nhận điện thoại, giọng nói của đối phương rất cởi mở tự tin: “Nhận được chưa?”

Cô khẽ mỉm cười, “Nhận được rồi, nhưng mà…”

“Là như vầy, đêm nay bạn của anh có tổ chức một party…” Dư Chân dừng lại một chút, giọng nói tràn ngập vui vẻ, “Vừa khéo anh cũng thiếu một bạn gái xinh đẹp động lòng người…cho nên, Would you?” Giọng điệu của anh ta chân thành tha thiết, rất mê người. Nhưng ánh mắt của Hinh Ý chỉ dừng lại trên tấm thiệp bên tay trái, nhìn ba chữ kí không đủ lực, đột nhiên cảm thấy rất buồn cười, dựa vào cái gì mà lại bị ba chữ kia khiến cho khóe miệng phải nở nụ cười?

“Hinh Ý?” Bên kia một lúc lâu không nghe thấy trả lời nên nghi hoặc gọi một tiếng.

Cô thở phào một cái, không nóng không lạnh nói, “Yes, nhưng mà tôi phải về nhà thay quần áo.”

“Vậy thì anh đây sẽ sang nhà đón em, OK?”

“Ok, see you.” Cô cũng không có cảm xúc gì nói lời tạm biệt.

“See you.” Mà rõ ràng giọng nói của anh lại hưng phấn tung tăng như chim sẻ.

Cuối mùa thu hoàng hôn xuống rất nhanh, không đợi ánh nắng làm tiêu tan hết hơi nước trên sườn núi, mặt trời đã trốn sau phía tây dãy núi. Vũ CHính nhìn căn phòng bằng thủy tinh được cắm ngập đầy những đóa hoa bách hợp, yên lặng mà nở rộ. Góc tường đều là những bình hoa bằng thủy tinh, những bông hoa bách hợp trắng thuần, cao quý trang nhã mà không chân thật.

Trong gara truyền đến tiếng động cơ trầm thấp của chiếc xe thể thao, vẻ căng thẳng nín thở chờ đợi vừa rồi tất cả đều đã hóa thành ánh mắt dịu dàng vui vẻ, bình thường cô không về sớm như vậy.

Hai tay của anh chống lấy xe lăn chỉnh lại tư thế ngời vừa rồi bởi vì chờ đợi mà có hơi cứng ngắc nghiêng ngả, lúc ngẩng đầu lên thì đã trông thấy cô bước vào cửa. Nhưng mà trong nháy mắt đã nhìn thấy cô ôm bó hoa hồng đỏ trong ngực, vẻ dịu dàng trong ánh mắt đều đã biến thành cay đắng.

Anh nhìn cô đi về hướng cầu thang, ánh mắt không mảy may nhìn về phía anh, âm thanh giày cao gót đạp trên sàn nhà bằng gỗ, từng tiếng một chạm vào lòng của anh, không hề có một chút độ ấm nào.

Một chiếc váy Valentino màu đỏ xinh đẹp, cổ chữ V cực kì ưu nhã làm nổi bật đường cong hoàn mĩ của cô, từng sợi tơ tổng hợp mềm mại bó sát thân, chiếc khăn khoác ngoài bằng gấm gọn gàng xinh đẹp, bộ váy được cắt may khéo léo màu sắc phối hợp rất cao quý, làm nổi bật khí chất ưu nhã thướt tha của một thục nữ. Cô trang điểm tỉ mỉ, đeo trang sức xinh đẹp mà quý giá, cách ăn diện cao quý lại mang theo một chút khí chất vũ mị, làm cho người ta hoàn toàn bị mê hoặc.

Mái tóc đen búi hờ lên, cây trâm lưu ly màu đỏ sậm gài trên mái tóc, vài sợi tóc khẽ rũ xuống, càng tăng thêm vẻ mềm mại đáng yêu. Cô nhìn chính mình trong gương, cô rất ít khi trang điểm đậm như vậy. Xác thực như một đóa hoa hồng lạnh thấu xương, nhưng không biết người bị sát thương sẽ là ai.

Lúc cô xuống lầu, vẫn nhìn thấy anh yên tĩnh ngồi trong phòng khách, đưa lưng về phía cô, không mở đèn, ánh hoàng hôn chiếu rọi chiếc bóng thật dài của anh, dường như đã ngồi đây rất lâu rồi. Từng chỗ ánh mắt của cô rơi vào đều là hoa bách hợp, những chiếc bình thủy tinh trong suốt làm cho yết hầu cô hình như bị vật gì đó chắn ngang ở giữa, nói không nên lời.

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên đột ngột trong căn phòng vắng vẻ yên tĩnh dị thường, cô vội vàng nhấn nút nghe, rồi lại nhìn về phía anh vẫn đang lẳng lặng ngồi đó, nhìn về phía mặt hồ yên tĩnh phía xa xa.

“Dư Chân?”

“Ừ, tôi đã xong rồi.”

“Cứ chờ ở trước cửa đi.”

“Ok, bye.”

Cô đóng điện thoại lại, ánh mắt vẫn không rời khỏi người vẫn không hề nhúc nhích kia, cuối cùng đi về phía cửa chính bên cạnh anh. Lúc đi ngang qua anh, giọng nói rất nhỏ rất yếu ớt vang lên, dường như không thể nghe thấy được, “Đừng đi mà.” Rốt cuộc bên trong ẩn chứa bao nhiêu tình cảm mới có thể nói lên ba chữ cảm động như vậy?

Thân thể của cô cứng lại, dừng bước, giày cao gót dẫm trên tấm thảm dày, mềm nhũn, đáy lòng dường như cũng mềm như bông vải, không còn chút sức nào.

Anh gian nan chuyển hướng xe lăn, đi đến trước mặt cô, ôm lấy cô, mặt dán vào bụng cô, váy lụa đỏ mềm mại trơn trượt, anh dường như không thể ôm được nữa, vẫn lặp lại câu nói kia: “Thật xin lỗi, đừng đi mà…”

Cô có thể cảm giác được tay anh đang run rẩy, thậm chí thân thể của anh cũng run, khóe mắt dần dần thấy ươn ướt, làm cho đầu óc của cô trở nên trống rỗng.

Không gian tĩnh lặng dường như chỉ nghe thấy tiếng hít thở của hai người. “I love you.” Con người thường biện hộ cho mình, đều nói anh rất yêu em, yêu sâu sắc chân thành, mà câu nói này của anh lại ẩn chứa một nỗi thống khổ không rõ tên, nhu hòa lượn lờ quanh trái tim, làm cho người ta có đau đớn cũng không biết đó là cảm giác gì.

Tay của cô nhẹ nhàng chậm rãi đặt sau lưng, lúc bao trùm lấy hai cánh tay lạnh buốt thon gầy của anh, nhẹ nhàng kéo ra, mở cửa cấp tốc đi về phía trước, trong nháy mắt khi cửa chính đóng lại, ánh mắt đến tột cùng là khoan khoái hay yêu thương, ngay cả chính cô cũng mơ hồ không thể nhận thức rõ ràng được.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK