• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong phòng ngủ căn biệt thự ven biển, gió biển nhẹ nhàng thổi tung bức màn màu xanh nhạt, ngoài cửa sổ là đường bờ biển mênh mông mà xa xôi, sóng biển phập phồng không rõ nhịp, chỉ có tiếng sóng văng vẳng truyền vào, dỗ dành lấy trái tim người ta.

Hinh Ý bưng một chén sứ tinh sảo ngồi bên cạnh người lười biếng kia, Vũ Chính mặc một bộ quần áo ngủ trắng như tuyết nằm trên ghế quý phi, nửa người dưới đắp một tấm chăn lông dày, để cô đút cho anh từng miếng từng miếng một.

“Anh muốn trở lại Chamonix…” ánh mắt của anh hướng ra bờ biển rộng ngoài cửa sổ, giọng nói còn mang theo một chút khát vọng, còn có một chút khẩn cầu.

“Không được.” Cô đạt chán canh gà trong tay xuống, hai tay bưng lấy mặt anh, đôi mắt nhìn vào anh thật sâu, nghiêm mặt nói: “Đừng nhõng nhẽo như một đứa trẻ nữa, hai tuần nữa sẽ làm phẫu thuật, anh cảm thấy sức khỏe của mình có thể đến Pháp một chuyến đón nhận thêm một cuộc phẫu thuật sao?”

Anh thấy cô nhìn mình chăm chú vẻ mặt nghiêm túc như vậy thì rầu rĩ nói: “Em nói ai là đứa trẻ hả?” Khóe miệng động đậy khe khẽ, bị cách gọi kia của cô khiến cho hoàn toàn hồ đồ.

Cô ngồi sát vào, ôm lấy đầu anh, vẻ nghiêm túc vừa rồi dần dần tan đi, khóe miệng mỉm một nụ cười hạnh phúc, “Giang Vũ Chính chính là một đứa trẻ, thích làm nũng, thích đùa giỡn…” Cô vừa nói vừa đến ngón tay chỉ ra tội trạng của anh.

Đầu của anh dựa vào lồng ngực cô, cười hỏi: “Em chắc chắn người này là Giang Vũ Chính sao? Sao anh lại không biết anh ta nhỉ?”

“Em vô cùng chắc chắn, người kia chính là ông xã của em, Giang Vũ Chính không thể giả được…” Cô vừa nói vừa cười ngây ngô, anh nghe thấy tiếng cười của cô, ngửi thấy mùi hương cô thể mê người tỏa ra từ da thịt trên khuôn ngực trắng nõn, than nhẹ một tiếng: “Cô bé ngốc…”

“Đúng rồi, lần này thì anh đứng có mơ trốn thoát, phải ăn cho xong chén canh gà này.” Nói xong liền vươn tay cầm chén canh gà lên một lần nữa, mấy ngày nay anh ngoại trừ ăn thức ăn lỏng thì trên cơ bản ăn gì cũng không vào được. Cho dù anh có chán ghét mấy loại thức ăn dinh dính này bao nhiêu thì cô cũng phải thay đổi thức ăn đa dạng dụ dỗ anh ăn. Mỗi lần ôm anh đều cảm thấy đau lòng, sờ đến đâu cũng chỉ có xương cốt, những bộ phận vì cô mà phải cắt bỏ, những đoạn xương bị gãy kia như đang cắm thẳng vào trái tim làm cho người ta khó chịu.

Anh nghiêng đầu sang, ánh mắt tỏ vẻ chán ghét nhưng không thể làm được gì những thứ kia, giọng nói buồn bực hờn dỗi nói: “No rồi.”

“Ăn đi mà, một miếng thôi…” Mỗi một lần cô dỗ anh ăn đều phát hiện ra thật sự thì anh còn khó nuôi hơn cả trẻ con.

Ánh mắt của anh hiện lên một vẻ giảo hoạt, chân mày khẽ nhướng lên, “Muốn ăn cũng được, phải đồng ý một điều kiện của anh trước.”

Cô nghi hoặc nhìn ánh mắt tràn đầy đắc ý của anh đang nhìn cô, người này lại đang có âm mưu quỷ quái gì đây? “Cứ nói thử xem đã…”

“Chúng ta có thể không đến Chamonix, nhưng mà…chuyện trong ngày sinh nhật đều do anh làm chủ.” Anh như không có việc gì mà nói, nắm chắc phần thắng.

“Chỉ đơn giản vậy thôi sao?” Cô một lần nữa nhìn về đôi mắt đen như mực của anh, lấp lánh như những ánh sao, mê người, thâm thúy, làm cho người ta không tự chủ được mà bị đầu độc.

Anh dùng sức gật gật đầu, không đếm xỉa đến vẻ nghi ngờ của cô mà nhìn cô, dường như đã biết cô sẽ đồng ý hơn nữa còn khắc sâu phản ừng hoài nghi kia.

“Được, đồng ý, há miệng ra.” Hoàn toàn không còn cách nào với anh, cô cầm muỗng đưa tới trước miệng anh.

“Em đút cho anh…” Giang mỗ lại tiếp tục làm nũng.

Cô căm tức nhìn con người một tấc lại tiến thêm một thước kia, nhưng trong lòng lại bị bao bởi một lớp mật đường, ngọt ngào vô cùng. Cuối cùng vẫn phải nhận lệnh bỏ muỗng vào trong miệng, cô vẫn còn chưa kịp đến sát anh thì môi của anh đã không chờ được mà bao trùm lên môi cô, lúc bắt đầu chỉ chậm rãi mút vào từng giọt từng giọt, hai tay của anh bưng lấy mặt cô, đầu lưỡi không ngừng trêu đùa cô. Mặt cô nóng bừng, chỉ cảm thấy máu toàn thân đã xông lên đến đầu, chút lí trí cuối cùng biến thành những tiếng nỉ non.

***

“Ai nói anh có thể tập đi trở lại vậy?” Hinh Ý cau mày đứng trong phòng phục hồi, nhìn Vũ Chính ở bên trong được bác sĩ vật lý trị liệu và y tá đỡ Vũ Chính lung la lung lay chống xà kép đi tới, từng bước một như đánh vào trái tim cô.

Anh đầu đầy mồ hôi nghe thấy tiếng cô thì quay đầu lại, lên tiếng chào hỏi: “Hi.” Cười sáng lạn, cả căn phòng được ánh mặt trời tràn ngập sáng ngời.

Cô chỉ đi thẳng về phía anh, bảo bác sĩ trị liệu cùng y tá đỡ anh ngồi vào chiếc ghế bên cạn nghỉ ngơi rồi bảo bọn họ ra ngoài.

Cô nhẹ nhàng giúp anh cởi giá đỡ ra, nhìn đôi chân gầy yếu bởi vì cố gắng quá sức dùng giá đỡ chèo chống mà run rẩy, trong lòng có cảm giác như bị nên từng cú một, cảm giác khó chịu không nói nên lời, lại đau lòng như vậy. Ngón tay dùng lực vừa phải giúp anh mát xa đôi chân đang run rẩy, lông mày nhíu chặt lại, không nhìn anh.

Anh cố sức khom người xuống, nâng mặt cô lên, ném ánh mắt trêu tức về phía cô nói: “Giờ đã có thêm hai nếp nhăn rồi kìa.”

Cô nhìn thấy mặt anh đầy mồ hôi, đôi môi tái nhợt cố gắng nhẹ nhàng nhếch lên nhìn cô mỉm cười, giọng điệu ngang ngạnh, lại mang theo một chút run rẩy khó mà nghe ra nói: “Ai cho anh mặc giá đỡ, không phải bác sĩ đã nói rồi sao? Trong khoảng thời gian này phải tạm dừng trị liệu, mệt mỏi quá độ sẽ khiến cho chứng động kinh…”

“Không sao đâu, anh uống thuốc là được mà.” Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ tay của cô để cô bớt căng thẳng, “Hơn nữa, lâu rồi không có “đi”, anh không thể xác định tuần sau có thể cùng em đi ra ngoài được hay không.” trong giọng nói mang theo một chút bất đắc dĩ, bất lực.

Cô nhẹ giọng khuyên nhủ, “Lúc đi ra ngoài có thể ngồi xe lăn, như vậy anh sẽ mệt chết, chờ anh làm phẫu thuật xong…”

“Chúng ta đã bao lâu không hẹn hò rồi nhỉ?” Anh ngắt lời cô, lời nói làm cho lòng người cảm thấy bình thản cùng mạnh mẽ hơn, “Dù cho không thể nắm tay em, anh vẫn hy vọng có thể đứng bên cạnh em, cùng em vai kề vai đi trên con đường, không phải ngồi xe lăn, không phải nhờ đến em phụ giúp, anh càng không muốn để em phải cúi người cúi đầu xuống mới có thể hôn được chồng của mình…” Anh không muốn mình phải ngồi xe lăn để cho cô phục vụ anh, như vậy sẽ làm cho anh có cảm giác mình như một người tàn phế, mà không phải một người đàn ông có thể chắn gió che mưa cho cô.

Cô nhìn thấy ánh mắt anh tràn đầy vẻ bất đắc dĩ nên cũng không cam lòng, tay trái nắm chặt lấy bàn tay phải bởi vì dùng sức quá độ mà run rẩy. Thật lâu sau mới nở một nụ cười, “Hôm nay tới đây thôi, ngày mai em đi cùng anh, được không?” Ghé sát vào mặt anh, hôn lên từng giọt mồ hôi chảy trên trán anh, vị mằn mặn cay đắng, thấm thẳng vào đáy lòng cô.

Anh nhẹ nhàng đẩy cô ra, nhẹ nói một câu, “Bẩn…” Nhưng cô lại như không nghe thấy, càng không ngừng kịch liệt dùng đầu lưỡi liếm láp gương mặt bóng loáng của anh, dùng sức mút những giọt mồ hôi kia vào, những giọt mồ hôi anh đã chảy vì nghĩ cho cô.

Ánh nắng rọi vào từ khe cửa sổ, tất cả đều sáng trưng, ngay cả tay vịn bằng gỗ tếch trầm ổn ra vẻ cổ xưa cũng như tản ra một luồng sức sống vô tận. Những tia sáng vụn nhỏ làm bức tranh mang màu sắc ấm áp treo trên hành lang, tản ra ánh sáng dìu dịu ấm áp.

Hinh Ý có chút lo lắng đứng giữa cửa ra vào của phòng thay quần áo, anh đã vào đó gần một tiếng, giơ tay lên gõ cửa, rồi lại buông xuống. Đi tới đi lui một lúc rồi lại gõ cửa, đứng trước cửa không yên hỏi: “Anh có cần giúp đỡ gì không?”

Bên trong không có động tĩnh gì, làm cho lòng cô càng thêm căng thẳng, lúc tay nắm lấy tay cầm cửa muốn mở cửa ra, cửa lại được mở ra, đột nhiên cảm thấy bên trong lóe ra một tia sáng, cả người anh sáng ngời lóa mắt.

Vũ Chính mặc một bộ đồ đơn giản không thể nào đơn giản hơn, bên dưới mặc một chiếc quần jean, chân có vẻ đặc biệt thon dài, nửa người trên mặt một chiếc áo vest màu xám, vẻ bề ngoài không nghiêm túc nhưng cũng không mất đi khí chất, trên đầu dùng sáp chải tóc, cả người có vẻ rất thoải mái. Có lẽ do đeo kính sát tròng, đôi đồng tử vốn màu đen tĩnh mịch giờ phút này lại tản ra vẻ nhẹ nhàng bùi bụi, từng biểu lộ đều lộ ra vẻ ấm áp cùng dịu dàng.

Ngoại trừ mang theo một đôi nạng, anh rõ ràng tựa như một người mẫu nam đang chuẩn bị đến trường quay chụp ảnh. Anh bình tĩnh nhìn Hinh Ý đang ngây người, nghi hoặc nhíu mày hỏi: “Có vấn đề gì sao?”

Cô cúi đầu nhìn thoáng qua váy và giày cao gót của mình, hít một hơi, ngẩng đầu chậm rãi phun ra vài chữ: “Vấn đề rất lớn. Anh có biết không, sau này người đàn ông ở bất kì đâu cũng không được cướp mất sự tỏa sáng của người phụ nữ.” Trên người anh tỏa ra một khí chất hoa lệ làm cho người ta xấu hổ, khó trách Hiểu Văn nói anh có một loại năng lực thông qua việc ăn mặc khoác lên trên người một khí chất quý tộc, xác thực là không sai.

Anh chỉ nhìn cô mỉm cười, nhìn ánh mắt kinh ngạc cùng tán thưởng của cô, đương nhiên là như vậy rồi. Cô kiễng mũi chân in lên môi anh một nụ hôn, thấp giọng nói: “Nhưng mà em lại rất thích khi có được một người đàn ông xuất sắc như vậy đứng cạnh em.” Trong đáy mắt cô nhìn qua đều có hình ảnh của anh. Hàng mi đen sẫm của anh, ánh mắt thâm thúy của anh, chiếc mũi thẳng của anh, bờ môi hơi mỏng của anh, thật là khó hiểu, hôm nay sao người này lại gợi cảm như vậy.

“Không được, em muốn đi thay đồ, đợi thêm 20 phút nữa được không?” Cô ôm lấy eo của anh, hôn lên cằm của anh.

“Như vậy cũng được rồi mà…” Anh thở dài, nếu Lâm Hinh Ý đã có ý tưởng ăn mặc trong đầu thì cũng không phải 20 phút mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.

“Không được, người ta cũng muốn mặc đồ tình nhân với anh…em phải đi tìm chiếc quần jean mua ở Italy năm ngoái, còn muốn trang điểm thêm một chút. Ông xã à, anh ngồi chờ em một lát đi…”

Vũ Chính bất đắc dĩ nhìn bóng lưng cô vội vã chạy vào phòng chứa quần áo, nụ cười nơi khóe miệng tràn đầy sủng nịnh cùng hạnh phúc.

Nửa tiếng sau, trước cửa biệt thự, cô cẩn thận vịn anh ngồi vào ghế, mặc giá đỡ nên có vẻ hơi cứng ngắc, nhất định phải có người trợ giúp mới vào được trong xe, cô nhìn thấy anh ngồi vào chỗ giá đỡ siết chặt ấy phần eo, khuôn mặt vừa rồi rất thoải mái giờ lại trở nên căng thẳng, chỉ biế anh đang cậy mạnh. Mặc giá đỡ mà đi so với người bình thường phải khó khăn gấp bội mới có thể giữ được thăng bằng, xem như vài ngày nay thân thể có tốt lên nhiều nhưng cũng hiếm khi có thể mặc giá đỡ ra ngoài, huống chi gần đây tình hình sức khỏe của anh không được tốt lắm.

Nhưng mà, giờ cô không có cách nào bỏ giá đỡ mặc trên người anh ra, ánh mắt thỏa mãn, điều anh muốn chỉ đơn giản như vậy, chỉ muốn đứng bên cạnh người anh yêu, cùng sóng vai đi bên cô mà thôi. Cô cũng không có cách nào quên, ngày đó trong phòng tập trị liệu ánh mắt anh cầu xin cô hãy để cho anh tiếp tục “đi” làm đau đớn lòng cô.

Khóe miệng cô nặn ra một nụ cười, cúi đầu giúp anh cài dây an toàn lại, che giấu đi sự lo lắng trong ánh mắt, thầm muốn anh thật vui vẻ trong ngày sinh nhật này.

“So (tiếng anh ^_^), trạm thứ nhất của chúng ta ở đâu đây?” Cô nắm lấy tay lái, lúc khởi động xe ánh mắt tràn đầy mong chờ nhìn anh.

“Anh đã định vị sẵn trên đường số 5 rồi, cứ đi vào đấy trước, chúng ta sẽ đến Marlborr Gallery.”

“Anh muốn đến đó làm gì?” Nơi đó có phòng triển lãm tranh lúc trước cô có đến một lần, hình như đi cùng mẹ chọn quà mừng 20 năm ngày kết hôn của dì, tuy chỉ là một chuyến đi vội vàng nhưng phong cách ở đây xác thực rất hấp dẫn người khác. Bình thường cũng không thấy anh có hứng thú với nghệ thuật cho lắm, trước kia dù cho những bữa tiệc rượu có liên quan đến chuyện làm ăn có được cử hành ở đây cũng không thấy anh nhiệt tình như vậy, sao hôm nay đột nhiên lại muốn đi tới đây chứ?

“Thế nào? Không tin ông xã của anh cũng có tâm hồn nghệ thuật sao?” Anh quay đầu lại nhìn một bên mặt cô, từ chiếc hoa tai kinh điển hiệu Channel nhìn xuống chiếc cằm với một vòng cung hoàn mĩ trông rất đẹp mắt.

Cô chỉ chuyên tâm lái xe theo con đường uốn lượn bên bờ biển, nụ cười trên mặt làm cho anh cảm giác được một sự…nguy hiểm.

“Ok, nhận thua.” Anh bất đắc dĩ đưa hai tay đầu hàng, lại liếc nhìn ánh mắt thắng lợi của cô, bình tĩnh nói: “Không phải nhà của mẹ ở Vienna mới được thiết kế lại sao? Hôm trước anh online nhìn thấy một bức tranh rất match (thích hợp) với nội thất cùng chiếc đàn của mẹ.” Nhưng thật ra lần trước trong lúc vô tình cô nói rất yêu thích phong cách hành lang có treo tranh, hơn nữa Bugey đã giới thiệu với anh một họa sĩ rất được yêu thích đã “đả động” đến anh thật sâu.

Lòng của cô trầm xuống, căn nhà mới được thiết kế lại không phải tháng sau mới hoàn thành hay sao? Anh vội vã như vậy để làm gì chứ? Nhưng cô vẫn không đổi sắc nói: “Để cho phòng tranh trực tiếp chuyển đến nhà mới không được sao.”

“Có thời gian thì cứ thuận đường ghé qua xem, hơn nữa bức tranh kia cũng không tệ, anh tin em sẽ thích.”

“Hôm nay là weekend (cuối tuần), người đến đó rất đông…” Trong lúc chờ đèn đỏ, cô nhìn chiếc xe đứng trước, xoay đầu nhìn anh, sự lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Nơi đó có đường VIP.” Anh nắm lấy tay cô, “Hơn nữa, không cần phải vì anh mà làm cho bất cứ thứ gì trở nên phức tạp, được không?” Mặt của anh hiện lên một vẻ lo lắng nhưng lập tức trôi đi. Có thể Hinh Ý đã biết anh có hơi không được vui, lúc anh không vui thì sắc mặt rất bình tĩnh, ánh mắt mang theo một chút lạnh nhạt cùng xa cách. Loại cảm xúc này chỉ biểu lộ ra với người rất quen thuộc, nếu là những người khác thì căn bản ánh mắt kia sẽ không lộ ra một chút cảm xúc nào.

“Thật xin lỗi.” Cô nhìn thấy một chút mờ mịt của anh thông qua cặp kính sát tròng, một chút nặng nề đau đớn dâng lên từ trong lòng rồi lan ra khắp toàn thân. Nhưng mà đảo mắt một cái rồi nói tiếp: “Anh có biết là hôm nay cách ăn mặc của chúng ta rất không thích hợp sao? Em nghĩ hay là…” Cô vừa nói ánh mắt vừa quét qua chiếc quần jean trên đùi anh, dù sao cô cũng không hề muốn anh phải cực khổ như vậy, hơn nữa phòng triển lãm tranh kia ở tầng hai, muốn “đi” hết con đường lên đấy thật sự rất mệt mỏi.

“Hãy nghe anh nói” Tay của anh vuốt ve mặt cô, ánh mắt ấm áp trong nháy mắt chuyển hóa thành một vẻ hấp dẫn, khéo miệng hơi nhếch lên một đường cong khiêu gợi, “Quan trọng không phải là mặc cái gì, mà là em là ai…” giọng nói trầm thấp truyền đến bên tai cô, trong phạm vi thị giác của cô chỉ có anh, cảm thấy không khí trong xe rất mỏng manh, mặt cảm thấy hơi nóng lên, suy nghĩ duy nhất trong lòng chỉ là phải hôn thật nồng nhiệt lên môi của anh. Cho tới bây giờ cô chưa tưng cảm thấy mình không thể tự giữ mình như vậy, nhưng mà Giang Vũ Chính hôm nay sao lại trở thanh một cao thủ tán tỉnh thế nhỉ?

Đèn đỏ sớm đã chuyển sang màu xanh, những chiếc xe phía sau không còn kiên nhẫn nhấn kèn, cô hít một hơi thật sâu, tranh thủ thời gian bình tĩnh lại, mặt cũng nghiêm túc lại, đạp chân ga, làm cho tốc độ giảm xuống rung động trong lòng cô, nhưng mà hiệu quả lại quá mức nhỏ bé.

Vũ Chính nhìn khuôn mặt hơi hồng lên của cô, đắc ý nhướng mày lên.

Xe đậu trước bãi đỗ xe VIP trước cửa MG, đứng trước cửa lớn là một cô gái xinh đẹp người Ấn Độ linh hoạt khéo léo, nhìn thấy anh dừng trước cửa cũng đứng đấy chờ, sau khi Hinh Ý đỗ xe xong thì làm chuyện quan trọng nhất là vịn Vũ Chính “đứng” lên. Từ biệt thự ven biển vào nội thành mất khoảng hai tiếng, hai tiếng ngồi xe đối với người thường mà nói thì không có vấn đề gì, mặc mà anh mặc giá đỡ, mỗi một giây một phút đều là dày vò. Trên đường đi cô nhìn thấy anh mặt không đổi sắc mà lấy tay đè lên lưng, chỉ biết anh chống đỡ rất vất vả.

Dù cho anh có chống nạng cũng phải nhờ sức của người khác mới có thể đứng lên, trước tiên Hinh Ý chuyển chân của anh ra, bên kia nhân viên ở đấy cũng tới dìu anh, nhìn tóc anh đầy mồ hôi, cô cầm đôi nạng do dự một chút rồi vẫn đặt dưới nách anh, cô gái kia tiến lên nói: “Mr.Giang, xin chào. Tôi là Flora tổng giám nghệ thuật của MG. phòng triển lãm tranh của chúng tôi có một con đường chuyên dụng, có thể…”

Cách đó không xa có một người đẩy một chiếc xe lăn tới nói, khóe môi anh hiện lên một vẻ chán ghét, ngắt lời cô gái kia lạnh nhạt nói: “No, thanks.”

Marlbor Gallery nằm liền kề Mahattan Brooklyn, ở đây mặc dù là một trung tâm mĩ thuật xa rời những ánh đèn nhiều màu sắc phồn hoa cùng sự huyên náo ầm ĩ nhưng lại có lịch sữ rất lâu đời trong giới hội họa New York, những người yêu thích các tác phẩm nghệ thuật thể hiện chủ nghĩa mĩ thuật trừu tượng cùng các tác phẩm nghệ thuật Pop đến đông như trẩy hội, vừa có những tác phẩm kinh điển đồng thời cũng triển lãm tác phẩm của những nhà nghệ thuật trẻ tuổi tài hoa, vài nhà nghệ thuật nổi tiếng như David Salle, Walter De Maria, Philip Taaffe cùng với Francesco Clemnete đều gia nhập vào Marlbor Gallery.

Từ bên ngoài nhìn vào, phong cách kiến trúc của MG thật ra rất bình thường, không phải là một bảo tàng mĩ thuật có kiến trúc độc đáo vừa nhìn vào đã hấp dẫn ánh mắt người xem. Nhưng mà bên trong lại ẩn giấu một chút bí ẩn, ở giữa có một vườn hoa rất xinh đẹp, lợi dụng hiệu ứng sự giao nhau của ánh sáng và đồ vật làm cho người ta cảm thấy trong bóng tối có một mảnh xanh biếc từ chỗ sâu nhất lập lòe ánh sáng chiếu rọi bức tượng màu trắng mà những bông hoa màu đỏ, vô cùng phù hợp với phong cách của những bức tranh treo trên hành lang.

Anh đi rất chậm, nhưng cũng xem như ổn, cô tập trung đi theo sau anh, không dám vươn tay ra đỡ, cứ như vậy, đoàn người bước đi thật chậm nhưng cũng không ai dám lên tiếng. Mặc dù là cuối tuần nhưng nơi bọn họ đang đi dường như không nhiều người lắm, thỉnh thoảng có vài người đàn ông mang giày tây lui tới. Đôi nạng nện xuống mặt đất bằng đá cẩm thạch màu đen, tiếng động vọng lại rõ ràng lạ thường trong hành lang.

Hành lang treo những bức tranh có lối đi rất thông thoáng, tường lại không sơn hay dán giấy trang trí như bình thường mà dùng những hòn đá lộn xộn đắp thành, nhìn có vẻ ghồ ghề nhưng thực chất rất sạch sẽ, hơn nữa ánh sáng trong hành lang vừa đủ, không khiến cho người xem cảm thấy ánh sáng quá chói mắt, lại cũng không quá tăm tối làm cho người ta cảm thấy lạnh lẽo, mục đích chỉ có một, đó chính là tạo nên một không gian tốt nhất để thu hút người tới mua tranh.

Cuối cùng đoàn người nghỉ chân tại một bức tranh rất bình thường, ánh mắt Vũ Chính lại yên lặng khóa trên nó, Flora đứng bên cạnh giải thích: “Đây lá tác phẩm nghệ thuật cuối cùng John Wesen vẽ trước khi qua đời, tên là ‘Dục vọng’.”

Hinh Ý nhìn vào bức tranh chỉ có một hình ảnh đơn giản, giống như đặt bút vẽ một khe hở của cánh cửa, hơn nữa đường nét lại không rõ ràng, cách dùng màu cũng tối đen không chút ánh sáng, cô nhìn thấy Vũ Chính đã lâm vào trạng thái trầm tư, hỏi: “Tại sao phải gọi là dục vọng?”

Miệng anh nhếch lên cười mang theo một chút ý vị sâu xa, “Người nhìn từ trong khe cửa ra, có thể nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn người khác, nhưng mà cái lớn hơn cả thế giới chính là dục vọng của con người…” Lời nói mang theo một hơi thở nhàn nhạt, lại nghe giống như một nhà nghệ thuật, trước khi chết cái ta vấn vương chính là danh là lợi sao? Cuối cùng lại chính là một thứ mà trong sâu kín tâm hồn con người ta không thể vứt bỏ – dục vọng?

Tổng giám nghệ thuật đứng bên cạnh lộ ra một nụ cười tán thưởng, Hinh Ý chỉ yên lặng nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của anh, nhẹ giọng ghé vào lỗ tai của anh nói: “Dục vọng của anh là gì?”

“Dục vọng của anh, chính là em…” Anh cúi đầu, giọng nói mê hồn, dùng âm lượng chỉ có cô mới nghe được để trả lời, in lên trán của cô một nụ hôn. Đôi mắt đen lộ ra một chút sáng ngời khác thường, chiếu sáng khuôn mặt cô. (trời ta chết ngất vì cái câu này của VC)

Cô kiễng nhẹ mũi chân đáp lại anh, ngón tay ôm lấy eo anh nhẹ nhàng vuốt ve, không dùng một chút sức nào. Người bên cạnh đều thức thời tránh đi, cuối cùng Hinh Ý mặt đỏ hồng nhẹ nhàng đẩy anh ra, ảo não nói: “Làm sao bây giờ? Cung cấp cho người ta một đoạn phim tình cảm nồng nhiệt miễn phí rồi.”

Anh nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, cười nói: “Nếu không thì chúng ta diễn là thêm một đoạn phim tình cảm nồng nhiệt nữa đi?” Trêu đùa với chóp mũi cô. cô nhìn thấy bóng hình của mình trong đôi mắt thanh tịnh của anh, cảm thấy một chút chua xót dâng lên trên đôi mắt mình, tay của anh chống lấy đôi nạng, không thể ôm lấy cô, thậm chí chỉ nhẹ nhàng đùa nghịch với gò mà của cô cũng không được, cho nên chỉ có thể dùng cách như vậy để biểu thị động tác thân mật, động tác thân mật làm đau lòng người như vậy.

“Bức tranh anh muốn tặng cho mẹ rốt cuộc ở đâu?” Cô không muốn lộ ra tâm tình của mình, nhẹ nhàng linh hoạt chuyển chủ đề, nhìn tay anh dùng sức chống lấy nạng gân xanh nổi lên, cô thầm nghĩ phải mau mau tìm chỗ cho anh ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.

Vẻ mặt anh thần bí, khóe miệng cong lên thành một nụ cười hoàn mĩ: “Bí mật.”

“Chẳng lẽ bức tranh kia tên là ‘Bí mật’?” Cô cười hỏi, đôi mắt cười đến cong cong, hàng lông mi dày và rậm, trong nháy mắt như một con sâu nhỏ đang bổ nhào đến. Con sâu nhỏ kia đã động đến lòng của anh, trái tim rung động giống như lần gặp mặt đầu tiên năm 17 tuổi. Cô cũng như thế này, trong lúc lơ đãng tỏ ra trẻ con một chút, khiến cho không ai có thể làm gì nữa, làm cho người ta đầu hàng, làm cho người ta muốn nâng niu cô trong lòng bàn tay.

“Ken.” Xa xa có một người khẽ quát lên, hai người bọn họ đều chưa kịp phản ứng, ở đây mà cũng gặp ngưới quen sao? Người kia đã xông tới ôm chặt lấy Vũ Chính, hôn chụt anh một cái rồi mới ngẩng đầu lên nói: “Không nghĩ tới lại có thể gặp anh ở đây.”

Người trước mặt mặc một chiếc váy màu xanh lục lộ vai dài đến gối, bộ ngực sữa lộ ra một nửa dán chặt vào lồng ngực Vũ Chính, hai tay ôm chặt lấy eo của anh, giống như một đôi tình nhân một khắc cũng không muốn chia lìa.

Khóe miệng cứng nhắc của Vũ Chính bỗng nhiên nhúc nhích, khóe mắt liếc về phía Hinh Ý, có chút bất đắc dĩ nói: “Rachel, em thả anh ra đi.” Thân thể dựa vào đôi nạng để cân bằng hơi nghiêng sang một bên, Hinh Ý đứng bên cạnh vội vàng đỡ lấy eo của anh, tuy trong lòng không vui nhưng vẫn lễ phép gọi một tiếng: “Chị Rachel, đã lâu không gặp.” Tư thế cùng phong thái đều mang một loại đoan trang cùng bình tĩnh hiếm thấy, đây chính là thái độ của Lâm Hinh Ý nơi công cộng, mang trên mặt nụ cười cẩn thận tỉ mỉ, trong mắt có chút xa cách nhàn nhạt.

Nghe thấy chữ “chị” trong miệng Hinh Ý, thân thể Rachel cứng đờ, thong thả và không tình nguyện buông tay đang ôm Vũ Chính ra, “A, Hinh Ý cũng ở đây sao?” Lúc này ánh mắt của Rachel mới nhìn thẳng vào sự tồn tại của Hinh Ý, dường như vừa rồi một chút cũng không để ý đến bên cạnh Vũ Chính còn có một người nữa.

“Lúc chúng em kết hôn chị Rachel đã không đến, không nghĩ tới lại gặp chị trong tình huống này, hình như chúng ta cũng năm năm không gặp rồi nhỉ?” Hinh Ý rất tự nhiên ôm lấy Vũ Chính, khéo mắt lơ đãng toát ra một vẻ hạnh phúc, làm cho người phụ nữ trước mặt phải nghiến răng nghiến lợi.

Rachel vừa nghe thấy hai chữ kết hôn thì sắc mặt lập tức trở nên ảm đạm, ánh mắt lạnh xuống nhưng vẫn cười nói, “Lần đó tôi có một hội nghị ở Nam Phi cho nên không đến được.” Nụ cười mang theo một chút cứng ngắc cùng mất tư nhiên. Sau đó lại nhìn về phía Vũ Chính hỏi: “Tình trạng của Ken cũng không tệ lắm, xem ra hai năm qua khôi phục cũng rất tốt. Có thể nhìn thấy anh đi lại vui vẻ, anh biết không nghe thấy anh gặp chuyện không may thật sự dọa em gần chết.” Khuôn mặt trang điểm thật đậm tỏ ra ân cần tình tứ, tình cảm nóng bỏng nhìn vào ánh mắt của anh.

Ánh mắt Hinh Ý đảo qua người đàn ông châu Á khoảng chừng hơn 20 tuổi tướng tá ngũ đoản (5 phần: thân ngắn, cổ ngắn, chân ngắn, mặt ngắn, đầu ngắn) đứng bên cạnh Rachel, sắc mặt rất trắng, đứng bên cạnh Vũ Chính có lẽ chỉ cao tới cằm anh, hơn nữa cũng không đẹp trai như anh, cằm hơi nhếch lên hỏi cô ta: “Sao lại không giới thiệu vị này?”

“Vị này chính là phó tổng tài của MPP, ngài Trì Đảo Vũ.” Khuôn mặt có hơi tối lại nhìn Hinh Ý, rồi lại không dám phát tác.

Hinh Ý chớp chớp chân mày, Vũ Chính đứng giữa hai người phụ nữ mạnh mẽ này, khóe môi giấu đi một nụ cười.

Toilet nữ thường là nơi thường thấy nhất để giải quyết mối hận cũ, vào hôm nay trong cuộc chiến giữa hai người phụ nữ này cũng là chiến trường phân định thắng thua.

Rachel đứng trước bồn tửa tay bằng đá cẩm thạch màu đen, nhìn Hinh Ý mặc một bộ quần áo dạo phố đứng trước gương, “Làm sao vậy? Dạo này cơn bão tài chính ảnh hướng lớn đến Giang Lâm như vậy sao? Nhìn xem, Lâm Hinh Ý từng rất kiêu ngạo của chúng ta, không phải sản phẩm cao cấp thì không mặc lại cũng học được cách ăn mặc giản dị sao.” Trong ánh mắt mang theo một vẻ khinh bỉ đắc ý dạt dào. Thật ra xuất thân của cô ta cũng không kém Hinh Ý, chỉ là đám cưới giữa nhà họ Giang và họ Lâm vĩnh viễn là một nhát dao đâm vào tim cô ta, trời mới biết cực phẩm Giang Vũ Chính này ban đầu là do cô ta khai quật nhưng cuối cùng lại bị Lâm Hinh Ý cướp về nhà.

“Tôi cũng không phải người nào đó, không cần phải ăn mặc như một cây thông Noel.” Hinh Ý nhìn thấy nét mặt của cô ta biến đổi thì lại nói thêm một câu, “Hơn nữa, quan trọng không phải là tôi mặc cái gì, mà là, tôi là Giang Lâm Hinh Ý.” Thản nhiên nói ra từng câu từng chữ, khiến cho sắc mặt Rachel biến đổi. (ở TQ khi có chồng thì người phụ nữ thường được gọi thêm họ của chồng phía trước họ tên đầy đủ của mình)

Rachel chớp mắt, từ trong gương nhìn pho tượng Apollo phía sau, khẽ thở dài một hơi, liếc mắt qua nhìn Hinh Ý: “Đã từng là một Apollo nhỉ! Đáng tiếc, thiếu đi hai chân mạnh mẽ, rốt cuộc cũng không còn hoàn mĩ. May mắn, tôi đã từng nếm trước tiên, cô nhất định là chưa thấy qua đâu nhỉ, anh ấy tuyệt đối là người đàn ông giỏi nhất tôi từng thấy, dù cho là khi đỉnh điểm ngượng ngùng nhất…” trong ánh mắt rõ ràng đang khiêu khích cô đến cực điểm.

Kẻ thù đã khiêu chiến, cô cũng không cần phải trốn tránh, không phải sao? Cằm Hinh Ý khẽ nhếch lên, “Đúng vậy thì làm sao? Thời trẻ anh ấy chỉ còn là hồi ức của chị, hoặc có thể nói, anh ấy cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ là Apollo của chị, trước kia, hiện tại, từ nay về sau, đều chỉ là của tôi…” Toàn thân phảng phất khí thế của một nữ vương, từ trên cao nhìn xuống người đang âm thầm cắn răng trước mặt.

Tay cầm hộp phấn của Rachel có hơi run rẩy, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười nói: “Ai nói tôi để ý đến anh ấy, tôi vẫn còn chưa đói khát đến mức đi hoài niệm một người tình cũ tàn phế.” Bất kể thế nào đều đã hòa nhau một một.

“Có biết trên mặt của chị đang viết rất rõ hàng chữ “Ghen ghét dữ dội” không? Nhưng mà cũng phải chúc mừng chị Rachel một chút, MPP cũng không phải là công ty nhỏ, tuy Trì Đảo tiên sinh là một chàng lùn!” Hinh Ý nhìn sắc mặt trắng bệch của cô ta, khéo mắt khẽ nhướng lên: “Chẳng qua là phải nói lại, công thức trâu già gặm cỏ non đối với chị mà nói cũng không tệ lắm.” Trước khi đi còn quay đầu lại nhìn hộp phấn trong tay người phụ nữ kia nói: “Thừa dịp botox còn chưa hết tác dụng, chị Rachel hãy cố gắng nắm chắc đi.”

Người phụ nữ giành thắng lợi vinh quang xoay người đi, dưới chân dù cho đang mang một đôi giày cao gót bảy phân cô cũng cảm thấy giờ phút này bước chân cực kì nhẹ nhàng, hung hăng thở ra một hơi thở hung ác, cảm thấy thành tựu hơn so với việc hoàn thành bất kì hạng mục lớn nào.

Botox là tên thương hiệu của sản phẩm Botulinum Toxin type A do công ty Allergan (Mỹ) sản xuất. Loại thuốc chống nếp nhăn này có nguồn gốc từ ngoại độc tố do vi khuẩn yếm khí clostridium botulinum sản sinh ra

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK