• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc ghi hình chương trình nọ, Tiết Diệc Sâm vẫn mặc đồng phục học sinh như mọi ngày, cậu còn giặt giũ nó trước hai hôm để đảm bảo hình tượng của mình chỉn chu nhất có thể. Thầy Ngô định cắt tóc cho cậu vì ông cảm thấy tóc cậu quá dài và sẽ gây ảnh hưởng đến hình ảnh của nhà trường.

Cậu nhìn vào gương, cảm thấy mái tóc của mình vẫn còn ổn chán, ngoại trừ việc có hơi bù xù thôi. Mái tóc mềm mại xõa tung phối hợp với dáng vẻ lười biếng khiến cậu không khác gì một cậu công tử nhà giàu. Nhưng cậu không định sửa sang lại mà dậy sớm dùng máy sấy tóc để tạo một kiểu tóc trông thật ngoan ngoãn, bôi ít thứ gì đó lên mặt rồi đi ra ngoài.

Gần đây cả thành phố đều chìm trong màn sương mờ khiến chuyến đi của cậu cũng bị ảnh hưởng, xe bị kẹt trên đường vì tầm nhìn quá hạn hẹp. Nhác thấy đã sắp đến giờ, thầy phụ trách sốt ruột gọi cho đài truyền hình để xác nhận rằng họ vẫn chưa đến muộn, bấy giờ mới cảm thấy yên tâm đôi chút.

Cậu cầm ba lô lên định lấy một quyển sách ra để đọc nhưng lại đụng phải cái khẩu trang chống sương mù chuyên nghiệp. Cậu cầm nó trong tay, vừa nhìn đã biết cái này do Tô Hoan Trạch lén lút nhét vào nên không khỏi nhoẻn miệng cười tủm tỉm.

Đến địa điểm ghi hình, thầy phụ trách đi xin lỗi người ta còn thầy Ngô dẫn Tiết Diệc Sâm đến chỗ của cậu, nơi những thí sinh khác cũng đang chuẩn bị.

Có một cậu chàng ngồi lẩm bẩm trong góc, không biết đang học thuộc lòng thứ gì đó. Cô gái ngồi bên cạnh cậu đang cầm máy tính bảng lướt lướt, chắc hẳn cũng đang xem đủ loại tài liệu linh tinh.

Cậu cảm thấy hơi chán nên để ý thức tiến vào hệ thống và đọc sách với tốc độ nhanh hơn người thường gấp ba lần.

Cách đó không xa, thầy Ngô khoanh tay trước ngực nhìn Tiết Diệc Sâm, cảm thán với thầy phụ trách: "Ầy, an ủi tên nhóc này suốt mấy hôm cũng vô dụng, thầy xem trò ấy căng thẳng đến mức ngây người luôn rồi kìa."

"Ngoại hình của bạn học Tiết không tồi nhỉ, có thể nâng cao hình tượng của trường chúng ta." Thầy phụ trách rất hài lòng với Tiết Diệc Sâm, một người xuất sắc cả về phẩm chất lẫn học thức, ngoại hình không tệ và cũng rất thông minh, vì cứ cười suốt khiến cậu trông rất dễ gần, trước giờ vẫn luôn khiến người khác cảm thấy tin tưởng.

"Tôi chỉ cảm thấy trò ấy phải cắt tóc rồi thôi."

"Như vậy cũng ổn rồi, nó sẽ khiến trường của chúng ta khác biệt so với những ngôi trường lắm quy củ khác."

"Phụ huynh không thích như vậy..."

"Phụ huynh cũng để ý đến mặt mũi thôi."

Hai người họ tán gẫu đôi ba câu, Tiết Diệc Sâm cũng tiến vào sân đấu.

Trận này chỉ có mười thí sinh dự thi, sân khấu hình tròn gồm mười cái bục. Tiết Diệc Sâm đứng ở chính giữa nơi vị trí số một, đối diện với máy quay.

Vì cậu có vóc dáng cao lớn nên khi đứng ở cái bục này phải cao hơn hẳn so với những người khác, hoàn toàn khó có thể nhận ra cậu chỉ mới học lớp mười. Nhất là do ngoại hình nổi bật nên người quay phim vẫn luôn ưu ái cho Tiết Diệc Sâm nhiều cảnh quay.

Không phải thể thức đào thải như vòng trước mà tích phải từng điểm một, trước hết phải trả lời các câu hỏi bắt buộc rồi mới đến phần đoạt câu hỏi, sau đó 5 thí sinh xếp sau cùng phải lựa chọn chủ đề và trả lời những câu hỏi trong chủ đề đã chọn ấy. Thí sinh đứng cuối cùng và áp cuối sẽ bị loại.

Buổi ghi hình ngày mai cũng không khác hôm nay lắm, nhưng có bốn người phải trả lời câu hỏi phụ và người xếp thứ 7, 8 sẽ bị loại.

Ở tuần tiếp theo thì sẽ loại trừ người hạng năm và hạng sáu, tập cuối cùng là cuộc đối đầu của top ba, không phải loại trừ nữa và chỉ có một người không có giải.

Chương trình bắt đầu ghi hình, người dẫn chương trình bắt đầu giới thiệu các thí sinh. Tiết Diệc Sâm là thí sinh hạng một nên tất nhiên sẽ được giới thiệu đầu tiên, khi cậu nghe mình được giới thiệu với biệt danh hotboy trường XX thì đau hết cả đầu, đây chính là chiêu trò của chương trình đây mà! Nếu như cậu làm không tốt thì sẽ bị bôi đen mất!

Những cậu vẫn vờ như rất bình tĩnh chào hỏi trước ống kính.

Sau khi trả lời những câu hỏi bắt buộc, Tiết Diệc Sâm và thí sinh ở bục số 4 trả lời chính xác toàn bộ và hai người họ đồng hạng nhất, vị trí rất ổn định.

Thầy phụ trách và thầy Ngô ngồi dưới đài vẫn luôn hồi hộp, thấy vậy suýt chút nữa đã nhẩy cẫng lên vì vui mừng, hai người cùng nhau bàn luận: "Chút nữa còn hai mươi câu, chỉ cần Tiết Diệc Sâm có thể giành được 3 câu thì có thể vượt qua vòng này."

"Ừm, không tệ, khiến trường chúng ta nở mày nở mặt!" Thầy phụ trách cũng nói.

Nhưng khi đến phần tranh quyền trả lời câu hỏi, Tiết Diệc Sâm chỉ giành được và trả lời đúng một câu nên rơi xuống hạng năm khiến thầy Ngô sợ đến mức tái mét. Cũng may khi cậu chọn chủ đề toàn cầu thì trả lời đúng hết ba câu nên có thể giữ vững vị trí ở hạng sáu.

Trên đường trở về, thầy Ngô vẫn chưa hết sợ hãi. Dùng vẻ mặt hận sắt không thành thép hỏi Tiết Diệc Sâm: "Sao trò không giành quyền trả lời vậy, ban đầu xếp thứ nhất nhưng đến cuối chỉ xếp hạng sáu, chênh lệch quá lớn rồi!"

Tiết Diệc Sâm cười tủm tỉm bấm điện thoại, ra vẻ thâm sâu khó lường trả lời: "Vậy em mới có nhiều cảnh quay."

Thầy Ngô tức đến mức thiếu chút nữa đã tháo dây an toàn chui từ ghế lái phụ xuống ghế sau đập Tiết Diệc Sâm một trận, ông vẫn làm ầm lên: "Lần sau đừng có làm như vậy nữa đấy!"

"Được được được, không làm nữa vậy ạ."

Cậu trả lời xong thì mở phần mềm chat onl lên nhắn tin cho Tô Hoan Trạch: Chồng cậu chiến thắng trở về rồi, mau đến hôn một cái nào.

Mãi một lúc sau Tô Hoan Trạch mới rep lại: Chờ cậu quay lại dẫn cậu đi ăn đồ ngon.

Cậu thấy tin nhắn này thì cảm thấy gì đó không ổn, ai ngờ vừa về đến phòng ngủ đã thấy Tô Hoan Trạch ngồi bên trong nghịch máy tính thì mới biết đã xảy ra chuyện gì, cái tên này chạy về trường luôn rồi.

Tiết Diệc Sâm chống nạnh nhìn chằm chằm Tô Hoan Trạch, nhưng rồi đành phải nhượng bộ. Cậu thở dài một hơi rồi hỏi cậu ta: "Chúng ta đi ăn gì đây?"

"Cậu muốn ăn gì không?"

"Ừm... tôm hùm đất xào cay."

"Được, chúng ta đi thôi." Tô Hoan Trạch nói xong thì mặc áo khoác vào, sóng vai cùng cậu đi xuống lầu.

Tiết Diệc Sâm vừa đi vừa than thở: "Cậu bảo cậu đã về từ sớm thì tốt quá rồi, tôi đến dưới lầu gọi cậu xuống chứ đâu cần phải leo tận bảy tầng thế này có được không?"

"Tôi chỉ muốn tạo bất ngờ cho cậu thôi mà."

"Bất ngờ cái quái gì, nếu chúng ta ở tầng hai thì có khi tôi sẽ thấy ngạc nhiên và vui mừng, nhưng chúng ta ở tầng bảy đó, làm tôi chỉ muốn đập cậu một trận thôi. Đã thế lỡ tôi ăn uống xong xuôi mới về phòng thì sao, không phải cậu tốn công chờ vô ích rồi sao? Chẳng may tôi về nhà mất thì sao?"

Tô Hoan Trạch nghĩ cậu nói cũng có lý nên gật đầu trả lời: "Vậy lần sau tôi sẽ nói cho cậu biết trước, cậu quay chương trình đó sao rồi?"

Tiết Diệc Sâm kể lại mấy câu hỏi và quá trình quay chụp trong ngày hôm nay, Tô Hoan Trạch nghe mà ngơ ngác rồi còn bày ra vẻ mặt "Oa, vợ tôi lợi hại quá đi mất, cái gì cũng biết hết".

Đến quán ăn, cậu mới phát hiện Tô Hoan Trạch không hề ăn cay được, mới ăn thử hai ba con tôm hùm đất thì đã rơi vào trạng thái sốc bay màu, ngây người nhìn chằm chằm đống tôm hùm đất còn lại. Cuối cùng đành phải gọi hai cái bánh tráng nhúng nước đường ăn đỡ cho qua bữa.

"Sao cậu không nói mình không thể ăn cay?" Tiết Diệc Sâm thưởng thức nó một cách ngon lành, phải thay đổi tận mấy cái bao tay dùng một lần. Cậu vừa ăn vừa hỏi cậu bạn trai của mình.

"Vì tôi muốn dẫn cậu đi ăn mà." Lúc Tô Hoan Trạch trả lời, có cảm giác đầu lưỡi sưng rộp lên. Nhưng cậu ta không hề để bụng, vì chỉ cần Tiết Diệc Sâm cảm thấy ngon thì cậu ta cũng đã vui lắm rồi.

Tiết Diệc Sâm cũng không biết phải làm thế nào nên không nói gì nữa, cười cười ăn xong rồi dẫn Tô Hoan Trạch đi ăn kem, coi như an ủi cái tên hảo ngọt này vậy.

Hai người vừa ăn uống xong thì đến quán kem gọi một phần lẩu kem, Tiết Diệc Sâm nhìn những viên kem màu sắc sặc sỡ đó, không nhịn được lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh kỉ niệm, lúc cậu còn đang lưu ảnh thì Tô Hoan Trạch đã bắt đầu ăn nó.

Cậu cũng ăn một miếng, nhưng lại nghĩ tới việc bụng mình sẽ xảy ra trận chiến lửa băng trong đó mất. Cậu vừa mới ăn tôm hùm đất cay xong mà ăn cái này nửa đảm bảo dạ dày không thể nào chịu cho nổi nên cậu chỉ ăn một viên kem và mấy trái dâu tây kiwi gì đó cho có thôi.

Cậu rảnh rỗi không có gì làm nên đưa mắt nhìn xung quanh, phát hiện những người đến đây ăn kem toàn là một cặp trai gái hay mấy nữ sinh tụ tập lại với nhau. Họa hằn lắm mới hai thằng con trai đến đây hẹn hò như bọn họ, mấy cô nàng kia thảo luận ríu rít, cẩn thận lắm mới nghe được những từ khóa như "công" "thụ có nhan sắc cao" "chắc chắn là gay".

"Chút nữa tôi dẫn cậu đi mua cặp kính khác nhé, đừng cứ mang mỗi cái này thôi." Tiết Diệc Sâm không thèm để ý những lời bàn tán xôn xao đó, cậu nói với Tô Hoan Trạch xong thì xem điện thoại, chỉ mới bảy giờ thôi nên hẳn vẫn còn kịp.

"Được thôi." Tô Hoan Trạch được ăn kem nên tâm trạng rất tốt, cậu nói gì cũng nghe theo cả.

Ai ngờ Tiết Diệc Sâm nghiêng người đến gần cậu ta, hạ thấp giọng khẽ nói: "Xem như món quà năm mới chồng bổ sung cho cậu."

Tô Hoan Trạch liếc mắt nhìn cậu, cậu ta còn chưa kịp nói gì thì đã bị Tiết Diệc Sâm đùa giỡn, nhưng dù sao cũng chả thiệt thòi gì.

Mấy cô gái bên cậu tiếp tục bàn tán, lại nghe thêm từ khóa mới "dụ thụ!"

Tiết Diệc Sâm nghe vậy thì bực mình! Cậu rất nam tính, cao hơn một mét tám, cả người tràn ngập hơi thở đàn ông chứ không hề ẻo lả chút nào, trừ việc có hơi đỏm dáng ra thì rất ra dáng đàn ông con trai, sao lại bị coi là thụ chứ? Cậu lại nhìn sang cái tên bên cạnh mình, cuối cùng cũng thông suốt. Bản thân mình ở cạnh Tô Hoan Trạch nhìn kiểu gì cũng thấy mỏng manh hơn mà.

Lúc rời đi, Tiết Diệc Sâm muốn mời nhưng lại bị Tô Hoan Trạch thanh toán mất, Tô Hoan Trạch đưa ra lý do rất đơn giản – cậu ta có thẻ hội viên chỗ này. Tiết Diệc Sâm cũng không cố chấp, nghĩ chốc nữa mua một cặp kính thật tốt cho Tô Hoan Trạch là được rồi.

Ngờ đâu lúc đến trung tâm thương mại, Tiết Diệc Sâm mím môi khi nhìn thấy giá cả của thương hiệu Tô Hoan Trạch lựa chọn.

Đắt!

Đắt muốn chết!

Có vài cái còn tận hai tháng lương của cậu!

Những nghĩ đến việc trước giờ Tô Hoan Trạch đã mua không ít đồ cho mình, chỉ riêng quà cáp từ cái acc Thất Tội cũng đã không ít, nên cậu cũng không kì kèo, đi dạo quanh với Tô Hoan Trạch và tư vấn cậu ta nên chọn cái nào thì đẹp hơn.

Cuối cùng hai người chốt một cặp kính viền vàng với gọng cổ điển, vốn số tiền Tiết Diệc Sâm tiết kiệm được cũng chỉ hơn bảy mươi ngàn, thanh toán xong hết mười bảy ngàn. Gần như đã tiêu sạch học bổng vừa nhận được khiến tim cậu nhức nhối.

Nhưng Tô Hoan Trạch lại không hề để bụng, vì cậu ta đã sớm đưa cái thẻ mười triệu cho Tiết Diệc Sâm. Những cậu ta hoàn toàn không hay biết rằng đến bây giờ Tiết Diệc Sâm vẫn chưa đụng đến số tiền trong đó.

Còn chưa ra khỏi cửa hàng, Tô Hoan Trạch lại quay qua ngắm đồng hồ. Chọn ra được một cái ngon nghẻ và mua một lần hai chiếc cùng kiểu dáng, dứt khoát quẹt thẻ rồi đeo một cái lên cổ tay Tiết Diệc Sâm và nhờ nhân viên trong cửa hàng chỉnh cỡ dây giúp cậu ta.

Cậu nhìn giá của nó...

Chịu rồi, tặng một cặp kính một mười bảy ngàn và nhận lại một cái đồng hồ hai trăm ba mươi ngàn.

Tác giả có lời muốn nói:

Bây giờ tính sổ chuyện yêu đương nhé, thiết lập của bộ này rất đơn giản: Không đùa giỡn không thả thính không phải Tiết Diệc Sâm. Không nhàm chán không gợi đòn không phải Tô Hoan Trạch.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK