• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Tôi có nghe Tháng Hai Đen Tối bảo chị bị bắt, không ngờ chị sẽ đến đây." Tiết Diệc Sâm hít một hơi thật sâu trước khi nói chuyện để giọng điệu của mình nghe bình tĩnh nhất có thể, không hề để lộ ra chút cảm xúc.

Giọng nói của cậu rất êm tai, nhả chữ rành mạch cộng với ngữ điệu bình thản khiến người khác cảm thấy thả lỏng tinh thần.

"Cả hai người họ đều đảm bảo chị không tham gia vào, chị cũng không hề can dự bao nhiêu nên cảnh sát thả chị ra."

"Cho nên chị đến đây xin khoan thứ thay họ?" Cậu truy hỏi.

Thỏ Hồng Phấn im bặt, hai tay đặt trên đầu gối đang không ngừng xoa nắn.

"Nhưng mà chị không nên đến đây tìm tôi, tôi không phải là nạn nhân lớn nhất trong chuyện này, tôi chỉ là một người bị mạo danh nên cảnh sát không có ý định tìm tôi điều tra đâu, vậy nên tôi cũng chẳng thế giúp gì cho chị cả."

"Mấy cô bé đó là fans của cậu, có khi họ sẽ nghe lời cậu nói, hơn nữa mấy người đang giúp đỡ bọn họ là quản phòng của cậu nhỉ? Cậu có thể bảo bọn họ đừng tham gia vào chuyện này nữa được không?" Thỏ Hồng Phấn nói một cách chân thành, tốc độ nói rất nhanh, dường như xem đây là hy vọng sống cuối cùng của bọn họ.

Tiết Diệc Sâm muốn bật cười nhưng không tài nào cười nổi, mím môi dặn lòng phải thật bình tĩnh rồi nói: "Chị nghĩ tôi sẽ không đứng về phía fans của mình mà giúp đỡ những thằng khốn làm tổn thương đến họ sao?"

Thỏ Hồng Phấn nghe vậy thì ngẩn ra, chẳng nói chẳng rằng, khóe môi run rẩy, do dự một hồi mới nói: "Bác Sĩ, thật sự ban đầu chị chẳng hề hay biết gì cả, nhưng trong buổi gặp mặt của Nguyệt Phong có fans cảm thấy bạn của anh ấy khá giống với cậu nên cậu ta mới nổi tâm tư lệch lạc, cứ vậy mà thừa nhận. Chị cũng đã từng ngăn cản cậu ta nhưng Nguyệt Phong bảo bạn của anh ấy đã thu tay nên chị mới không để tâm đến nữa, không ngờ... cậu ta vẫn tiếp tục."

"Chị Thỏ!" Tiết Diệc Sâm tăng lớn âm lượng, tức giận nói: "Chị ngu thật hay giả ngu vậy?! Đến lúc này rồi chị vẫn chưa thấy rõ bộ mặt của anh ta hay sao? Nguyệt Phong bỏ bùa mê thuốc lú gì cho chị vậy?! Trước kia anh ta ngoại tình hẹn hò với fan chứng tỏ anh ta dễ dàng thay lòng đổi dạ, bây giờ anh ta dung túng cho bạn bè của mình để hắn ta giả mạo lừa gạt fans của người khác, nghĩa là anh ta cảm thấy đây hoàn toàn không phải là chuyện to tát gì cả, lòng dạ anh ta thâm độc như vậy! Tên này cặn bã từ trong xương! Không hề coi trọng phái nữ! Đến giờ phút này rồi mà chị vẫn chưa chịu hiểu ra, còn muốn tẩy trắng giúp tên đàn ông khốn nạn này ư?"

Nghe cậu nói như vậy, cuối cùng chị ta cũng ngậm miệng lại, vành mắt đỏ hoe không nói một lời, để mặc hai hàng nước mắt tuôn rơi lã chã.

"Chị nói xem chị thích anh ta ở điểm nào? Vì anh ta mà thanh danh của chị cũng bị vấy bẩn, tự chị lên weibo nhìn đi, những người mắng chị không hề ít hơn những người mắng Nguyệt Phong chút nào, chị có biết là chị hèn lắm không? Tôi nghe nói chị thậm chí còn tiêu xài hoang phí thu nhập từ livestream của mình cho Nguyệt Phong nhỉ?" Tiết Diệc Sâm tiếp tục khiển trách cô gái lớn hơn mình tận mấy tuổi này.

Thỏ Hồng Phấn lau nước mắt, lúc này mới khẽ nói: "Chị định giải quyết xong chuyện này rồi về luôn, sau này không liên lạc với anh ấy nữa. Dù sao chị với anh ấy cũng qua lại với nhau một thời gian, không thể nào mặc kệ anh ấy bị giam trong cục cảnh sát được."

"Vậy ra chị từng qua lại với anh ta nên muốn đẩy tôi vào tình thế bất nhân bất nghĩa tiếp tay cho những kẻ làm tổn thương fans của tôi ư? Trong mắt chị tôi là cái thá gì vậy? Tên đần sao?" Dưới cơn tức giận, cậu tuôn ra một tràng thô tục nhưng tiếc thay bị hệ thống chặn hết, mà cậu cũng không hề phát hiện ra.

"Xin lỗi cậu..."

"Coi như tôi cũng là một trong những nạn nhân nhỉ? Nếu như chị không biết gì thật có thể đến đây nói với tôi một câu, bảo chị không hề biết gì thì tôi còn có thể lên weibo nói giúp chị một tiếng. Nhưng mà chị biết hết, mục đích đến đây chủ yếu là xin tha giúp bọn Nguyệt Phong, ha ha, thôi quên đi, tôi không có gì để nói với chị nữa rồi." Cậu dứt lời thì đứng lên, Thỏ Hồng Phấn tựa hồ còn muốn ngăn lại nhưng chung quy vẫn không nói nên lời.

Tiết Diệc Sâm bước đến cửa, sau đó quay lại, lấy năm trăm tệ trong túi ra đưa cho Thỏ Hồng Phấn: "Mua vé xe về đi, im hơi lặng tiếng một thời gian, đừng đáp trả bất kỳ ai, chờ khi nào tin đồn phai nhạt thì chị đổi nghệ danh khác tiếp tục làm livestream hay dứt khoát tìm một công việc khác đều được."

Nói xong liền xoay người rời đi, lúc đóng cửa lại vẫn nghe được âm thanh nức nở của Thỏ Hồng Phấn.

Cậu cứ lặng lẽ đi lên lầu, chắc mẩm rằng bạn cùng phòng của mình cũng đã đuổi theo nên không lên tiếng, về đến ký túc xá cũng không ngồi vào máy tính ngay mà vào nhà vệ sinh rửa mặt, lúc ra ngoài thì sắc mặt có hơi trắng bệch.

Tô Hoan Trạch nhìn cậu, chẳng hề hó hé nửa lời.

Tiết Diệc Sâm ngồi đối diện giường cậu ta, im lặng một lúc mới nói: "Tô Hoan Trạch, cậu biết gì không, tôi đã từng thích chị ta đấy."

Tô Hoan Trạch lẳng lặng nhìn cậu, chờ cậu nói tiếp, Tô Hoan Trạch biết bây giờ cậu chỉ muốn tìm một người lắng nghe mình tâm sự.

"Chị ta đã giúp tôi trong khoảng thời gian mà tôi khó khăn nhất, tôi vô cùng biết ơn chị ta nên thầm nhủ rằng sau này tôi sẽ hết lòng giúp đỡ dù cho chị ta có xảy ra chuyện gì, nhưng chị ta lại giúp đỡ bạn trai mình hại tôi và fans của tôi, làm sao tôi có thể giúp được đây? Tôi đã từng nghĩ đến cảnh tượng khi chúng tôi gặp nhau sẽ ra sao, nói không chừng chị ta sẽ khen tôi đẹp trai, ngay cả khi chị ta không quá xinh đẹp thì tôi cũng chẳng thèm để ý, nhưng tôi chưa từng nghĩ đến việc lần đầu tiên gặp nhau lại thành ra thế này, tôi nào có thể ngờ đến..." Nói đoạn, vành mắt của cậu đỏ hoe.

Cậu biết lúc mình khuyên Thỏ Hồng Phấn đừng quay lại với Nguyệt Phong thì có chút tư tâm trong đó. Để rồi bị Nguyệt Phong ghi thù, hẳn đây cũng là lý do khiến Nguyệt Phong dung túng bạn bè của mình để hắn ta bôi đen cậu nhỉ?

Nhưng cậu vẫn không thể nào hiểu nổi tại sao lại thành ra thế này?

Nói cho cùng thì hiện tại cậu cũng chỉ là một cậu trai mười mấy tuổi đầu, đây là lần đầu tiên cậu trải qua chuyện thế này nên cũng cảm thấy ấm ức tủi thân, cậu không để lệ chực trào nhưng vậy còn đau đớn hơn cả khóc.

Tô Hoan Trạch thở dài, vươn tay xoa mái tóc mềm mại của cậu, động tác dịu dàng như mọi khi cậu ta vỗ về Que Kem vậy.

Nhưng mà lúc này Que Kem đang hưng phấn chiến đấu với cuộn giấy vệ sinh nên hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.

Tâm trạng của Tiết Diệc Sâm không được tốt nên không để ý đến chuyện trên mạng nữa, không liên lạc với bọn Tháng Hai Đen Tối. Nằm trên giường trằn trọc không ngủ được nên tiến vào hệ thống điên cuồng đọc sách, đọc đến khi mệt lã thì ngủ thiếp đi.

Tô Hoan Trạch đành phải tắt máy tính giúp Tiết Diệc Sâm, dọn dẹp sơ qua rồi kéo rèm đi ngủ.

*

Thứ sáu, Tiết Diệc Sâm hẹn Tô Hoan Trạch đi xem phòng sau giờ tan học.

Điều khiến Tiết Diệc Sâm không thể nào ngờ tới là căn hộ này rất gần trường, đi bộ khoảng chừng năm phút là đến. Khu chung cư này có thang máy với cảnh quan công viên, trang hoàng nội thất khá đầy đủ, đồ đạc bên trong sang trọng không khác gì một căn phòng mẫu, đồ đạc gia dụng gì đều đủ cả, chỉ cần xách vali đến là có thể ở ngay.

Sau khi nhìn quanh một lượt, cậu nảy sinh nghi ngờ: "Căn hộ này... không phải có người chết nên mới rẻ vậy chứ?"

Anh Vương nghe vậy bật cười khúc khích, nhưng cũng không trả lời câu hỏi mà chỉ nói, "Tiết tiểu ca, anh đã trả tiền cọc giúp cậu rồi đó, nếu cậu chướng mắt nơi này thì tiền cọc của anh mất trắng."

"Anh trả tiền cọc rồi ạ?!"

"Đúng vậy, chứ không với cái giá này người khác tranh nhau thuê mất thì sao? Anh đoán cái căn hộ này là của quan chức nào đấy, mua nhiều quá tiện thể cho thuê luôn nên không treo giá cao."

"Cũng có thể, nơi này quả thật rất tốt, tốt hơn nhiều so với chỗ ở cũ của em, vị trí cũng rất thuận tiện. Tiền thuê nhà trả trước nửa năm hay một năm vậy ạ?"

Anh Vương nghe vậy, quay đầu liếc nhìn Tô Hoan Trạch, thấy Tô Hoan Trạch như đi vào cõi thần tiên, tỏ vẻ mọi chuyện không liên quan đến cậu ta nên đành phải trả lời: "Trả trước nửa năm là được, chuyển thẳng vào tài khoản của người ta luôn! Anh cũng chưa gặp chủ hộ mà toàn liên lạc qua người môi giới thôi."

"Được, cảm ơn anh Vương nhé, bây giờ em sẽ chuyển tiền cho họ ngay, tiền đặt cọc hết bao nhiêu em gửi lại cho anh."

"Tiền đặt cọc ba ngàn tệ, sau đó được coi như tiền ký quỹ, tiền thuê nửa năm là mười hai ngàn, cậu chuẩn bị mười lăm ngàn chuyển thẳng đi, anh gọi điện cho người môi giới. Đúng rồi, tiền điện nước ở đây tự thanh toán, tự đi làm thẻ thang máy, mấy chi phí khác... Anh cũng không rõ lắm, cậu cứ giữ lại ít tiền phòng khi cần."

"Em biết rồi, nơi này đã rất rẻ, mấy cái kia em lo liệu được." Tiết Diệc Sâm thẳng thắn, không quá chú tâm đến tiểu tiết, lúc này cậu đã chìm đắm trong niềm vui vì có thể thuê được một căn hộ rất tốt rồi.

Sau đó người môi giới đến đây, ký hợp đồng với Tiết Diệc Sâm, chuyển khoản xong xuôi thì xem như đã hoàn tất cả rồi, đưa luôn chìa khóa cho Tiết Diệc Sâm và đi đăng ký tạm trú, làm thẻ thang máy.

Bước ra khỏi chung cư, anh Vương lập tức hỏi Tiết Diệc Sâm: "Tiết tiểu ca, ngày mai anh giúp cậu chuyển nhà nhé?"

"Không cần đâu ạ, em tự tìm một công ty chuyển nhà là được, không cần làm phiền đến anh đâu. Đi thôi, em mời hai người một bữa để cảm ơn nha."

"Chuyện chuyển nhà cứ để bọn anh lo, dù sao cậu hai cũng rảnh rỗi lắm, vóc dáng to cao khỏe mạnh thế kia, có thể bưng bê đồ đạc." Anh Vương tiếp lời một cách tự nhiên.

Quả thật Tô Hoan Trạch có lòng giúp Tiết Diệc Sâm chuyển nhà, nhưng không định tự mình ra trận nên quay sang trừng mắt nhìn anh Vương.

"Được rồi thôi đi, nhìn dáng vẻ mười ngón tay không dính nước xuân của cậu ấy kìa, có đến cũng chỉ làm mọi thứ rối tung lên thôi, em về thu dọn trước, sau đó chủ nhật chuyển sang. Chiều chủ nhật em còn có hẹn đến trung tâm mua sắm với bạn học nữa nên không phiền hai người đâu." Tiết Diệc Sâm cảm thấy Tô Hoan Trạch không giống người có thể giúp đỡ tẹo nào nên lập tức từ chối.

Tô Hoan Trạch nhận ra bạn học có hẹn hôm chủ nhật có thể là Bao Sảng nên mở miệng ngay tức khắc: "Dưới trướng nhà tôi có công ty chuyển nhà, có thể lấy giá rẻ cho cậu."

"Không phải nhà cậu kinh doanh trung tâm thương mại sao?"

"Ừm, kinh doanh đa ngành. Hơn nữa nếu tôi cũng đến trung tâm thương mại thì có thể trả giá giúp các cậu."

"Thế ra cậu là thái tử đi vi hành ư?"

Nghe cậu hình dung như vậy, anh Vương không nhịn được phì cười: "Thật ra nếu mở miệng một câu thôi thì có thể miễn phí luôn đó, phải cho cậu hai của chúng ta chút mặt mũi chứ, dù sao cũng là người nắm quyền thừa kế cơ mà.

Tiết Diệc Sâm vừa nghe đã đảo mắt, lần này đã tiêu hơn mười lăm ngàn, thêm tiền học phí, tiền mạng tiền sinh hoạt đủ thứ, trong thẻ cậu thật sự chẳng còn mấy đồng. Những thứ không quan trọng ở nhà cũ phải vứt hết đi, chuyển đến đây còn phải mua không ít đồ, có thể tiết kiệm được chút nào hay chừng nấy, nếu đi chung với Tô Hoan Trạch quả thật có thể tiết kiệm kha khá.

"Vậy bữa cơm hôm nay phải để em mời rồi, đi ăn thôi nào, ngày mai làm phiền mọi người." Dứt lời còn vỗ vai Tô Hoan Trạch.

Khi đến quán ăn, Tiết Diệc Sâm không quên nhắn tin cho Bách Viễn Châu hỏi anh ta có cần người mẫu nữ hay không, được thì giới thiệu giúp Bao Sảng.

Bách Viễn Châu: Muốn nghe sự thật không?

Bác Sĩ Tiết: Muốn.

Bách Viễn Châu: Không thiếu người mẫu nữ, chỉ thiếu người mẫu nam tuấn tú và cao ráo thôi. Chưa cần nói đến mấy gương mặt nổi tiếng trên mạng đã từng phẫu thuật thẩm mỹ hận không thể để chúng tôi chụp ảnh miễn phí, ngay cả khi người đó có đẹp cực kỳ cũng chẳng cần tới, con gái chỉ cần trang điểm sơ qua, chỉ cần không quá béo là dùng được hết, hiểu không?

Cậu thở dài, xem ra con đường này không thích hợp với Bao Sảng rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK