• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lâm Sơ Dương mơ một giấc mơ, trong mơ một em gái trên mặt đánh gạch men (hiệu ứng làm mờ) đặc biệt nhiệt tình ôm cậu gặm miệng cậu.

Vừa mới bắt đầu cậu còn rất vui mừng, yêu thương nhung nhớ cái gì quả thực không cần quá phóng khoáng, thế nhưng gặm gặm liền xoắn xuýt.

Mi nói xem gia bị ngươi kéo lên giường mà chỉ gặm miệng thôi, ngược lại động động tay làm chút gì đó, dù cho tuốt một cái cũng được mà.

Chẳng lẽ muốn mình đến?

Lâm Sơ Dương cảm thấy cậu giống như đã hiểu rõ tâm ý của em gái rồi, vì vậy vui sướng đưa tay ra đánh tới ngực đối phương…

Sau đó, bằng phẳng?

Cậu lại chụp hai cái, đúng là một chút độ cong cũng không có, vùng đất bằng phẳng có thể khiêu vũ .

Cậu kinh ngạc trừng mắt về phía em gái, lại phát hiện gạch men trên mặt em gái đang dần dần tiêu tan, lộ ra một gương mặt hoàn mỹ lại cực kỳ quen mắt.

Ông giời ạ ngài xác định như vậy sẽ không chơi hỏng nam chính sao?

Lâm Sơ Dương bị sét đánh đến mức gọi là thương tích đầy mình, cả khuôn mặt đều sắp vặn vẹo, nhưng mà càng làm cho cậu kinh sợ còn ở phía sau.

Chỉ thấy ’em gái’ Mạc Trạch dùng một ngón tay nhấc cằm của cậu, âm thanh trầm thấp lại mang đầy mập mờ nói rằng: “Nếu ngươi thích, vậy hôm nay chúng ta liền chơi tư thế cưỡi ngựa đi.”

“Đệt!” Lâm Sơ Dương giật mình một cái sợ hãi đến suýt chút nữa nhảy lên, một giây sau cảnh tượng đột nhiên đổi, Mạc Trạch mặc đồ nữ cũng theo đó biến mất, lần này là thật sự tỉnh rồi.

Tia sáng rất mờ, nhưng mơ hồ thấy được là sơn động lúc trước, Mạc Trạch nằm thẳng dưới đất, hai mắt nhắm nghiền, mà cậu thì lại nằm nhoài trên người người ta, mũi đối mũi, miệng đối miệng, tuy rằng ở giữa có chút khoảng cách, nhưng là vừa nãy thời điểm cậu tỉnh lại nâng lên theo bản năng.

Nhớ tới nội dung trong mộng, cậu vô thức rùng mình, lộn một cái từ trên người người ta lăn xuống, lại mất công tốn sức bò lên, né tránh xa xa.

Hệ thống: “Kí chủ rốt cục cậu tỉnh rồi, mau cứu nam chính!”

Hệ thống dường như rất gấp, giọng nói bình thường lạnh như băng đột nhiên lộ ra một cỗ sắc bén, trái tim Lâm Sơ Dương vốn chưa bình tĩnh lại suýt nữa không gánh vác nổi mà ngất đi tiếp, “Mọe, trước khi lên tiếng thì chào hỏi trước có được không hả!”

Âm thanh hệ thống dừng một chút, khinh bỉ nói: “Cậu không lên tiếng chào hỏi tôi xem xem.”

Lâm Sơ Dương bị nghẹn một chút, “Đến cùng xảy ra chuyện gì?”

Hệ thống: “Các người ngủ mê man gần bốn ngày, hiện tại tình huống của nam chính thật không tốt, quy tắc của thế giới này hầu như đều trói buộc với nam chính, nếu như hắn gắng gượng không nổi, thế giới này cũng sẽ tùy theo hủy diệt.”

“Bốn ngày? Sao mày không kêu tao tỉnh!” Thời gian là vàng bạc mày biết không!

Lâm Sơ Dương đau đớn muốn chết, cậu biến thành hình người dễ dàng lắm sao, cứ như vậy ngủ hơn một nửa, hiện tại chỉ còn lại không tới nửa ngày, có dám hố người ta thêm một chút nữa không.

Hệ thống: “Ngủ giống như heo chết vậy á, cậu cảm thấy ai có thể đánh thức cậu?”

Lâm Sơ Dương: “Mày đúng là hệ thống?” Nhân tính hóa hơi quá đi.

Hệ thống: “Bổn hệ thống là trí năng cao cấp, trí thông minh đặt ra cao tới năm trăm, kho ngôn ngữ bao hàm hết thảy ngôn ngữ mạng, thể loại đào bảo, mặt chữ thế kỷ hai mươi mốt, chỉ có cậu không nghĩ tới, không có bổn hệ thống không làm được.”

“…” Chém gió thành như vậy cẩn thận bị kéo về nấu lại đúc lại.

Lâm Sơ Dương hừ hừ hai tiếng, đi tới nhìn nhìn Mạc Trạch, lại phát hiện sắc mặt Mạc Trạch đỏ bừng, da dẻ nóng bỏng, giống như bị ném vào nước sôi lăn một vòng vậy, “Hắn làm sao vậy?”

Hệ thống: “Hắn đang phát sốt.”

Lâm Sơ Dương cảm thấy thật giống như cậu nghe lầm, “Cái gì?”

Hệ thống: “Hắn bị cậu đè ép bốn ngày, khí huyết không thông, lại chịu lạnh, cho nên phát sốt.”

Lâm Sơ Dương có cảm giác cậu bị đùa bỡn, có ai từ nhỏ đến lớn chưa từng cảm mạo chưa từng phát sốt, nếu như thế mà có thể hủy diệt thế giới, vậy thế giới kia đã sớm bị diệt không còn sót lại một chút cặn rồi, còn có thể đợi đến ngày hôm nay?

Hệ thống: “Phát sốt cũng sẽ thiêu chết người, hơn nữa hắn bị như vậy hoàn toàn là bởi vì làm đệm thịt người cho cậu, cậu nên chịu trách nhiệm.”

Lâm Sơ Dương nhìn vết máu đã khô từ lâu trên môi Mạc Trạch, còn thật sự chột dạ, người ta chẳng những làm đệm cho cậu, còn bị cậu gặm đến miệng đều sưng lên.

Cậu lấy túi trữ vật của Mạc Trạch mở ra, từ bên trong lấy ra đệm chăn bày sẵn, sau đó thả người vào che kín lại, lại đốt chút lửa nấu nồi nước nóng, lấy một cái chén ném một viên bồi nguyên đan lấy ra từ trong túi vào hòa tan, từng chút đút Mạc Trạch uống vào.

Trên người cậu chỉ có một loại thuốc này, có thể chịu đựng được hay không phải xem chính Mạc Trạch.

Bận rộn Mạc Trạch xong, cậu nhặt một tửu quả trên đất lên, từ trong túi lấy ra một con cá chiên, đem chất lỏng nặn ra đầy tràn thoa lên một tầng, lao ra sơn động chạy vội đến vị trí hóa linh thảo.

Thời gian còn lại không nhiều, hết thảy nắm chặt.

Xung quanh hóa linh thảo chỉ có một con linh thú trông coi, cũng chỉ chứa được một con linh thú, là một con gấu bắc cực có hình thể cực đại.

Không sai, chính là cái loại gấu bắc cực lông trắng trong tưởng tượng của bạn đó, về phần cái loại vấn đề như tại sao gấu bắc cực lại đột phá cực hạn từ bắc cực chạy đến chỗ ấm áp như vầy, đừng hỏi cậu, cậu cũng không biết.

Lúc Lâm Sơ Dương qua đó con gấu kia đang ngủ, cậu không đợi đối phương tỉnh lại lập tức đem cá chiên ném tới, bởi vì khí lực quá lớn, con cá kia giống như bàn tay tát vào trên má con gấu.

Vì vậy gấu bắc cực bị tát tỉnh rồi.

Nó dường như chưa tỉnh ngủ, hai con mắt gấu không hoàn toàn mở, chỉ là mũi hung hăng ngửi loạn, sau đó phát hiện cá chiên trên đất, đầu lưỡi cuốn một cái, không còn, tiếp đó tiếp tục nhắm mắt lại ngủ.

“…” Lâm Sơ Dương xem từ đầu tới đuôi bị bỏ qua hoàn toàn.

Kế tiếp tất cả liền dễ dàng, lấy được hóa linh thảo, cậu trực tiếp gấp rút chạy trở về tại thời điểm một giây cuối cùng nhét vào miệng Mạc Trạch, sau đó bạch quang lóe lên, cậu liền thành mảnh vải nhẹ bẫng màu trắng kia, bay bay thoáng qua che trên mặt Mạc Trạch.

****** �

Lúc Mạc Trạch tỉnh lại ý thức được trên đầu là vật gì, sắc mặt nhất thời đen kịt lại, hắn xốc áo lót lên tìm kiếm khắp nơi, nhưng không phát hiện bóng dáng Lâm Sơ Dương.

Đây là đi rồi?

Đi cũng tốt, có điều nếu dám dùng áo lót che lên đầu hắn, như vậy mối thù này trước tiên nhớ kỹ, sau đó sẽ chầm chậm thanh toán.

Hắn theo thói quen kiểm tra thân thể, tiếp đó ngây ngẩn cả người, chuyển hóa linh căn đã hoàn thành, lôi linh căn tinh khiết, giống với đời trước, còn khác chính là đời trước sau khi hắn chuyển hóa không có tu vi, mà hiện tại hắn đã là luyện khí tầng năm.

Chuyện gì thế này?

Mạc Trạch gõ gõ đầu, nhưng mà ký ức sau khi hắn ngất đi tất cả đều là trống rỗng, cái gì cũng không nhớ ra được, nhưng mà càng không nhớ ra được lại càng có chút để ý khó hiểu.

“Thôi, việc này về sau lại xem đi, hiện tại quan trọng nhất là chạy về Mạc gia, tính toán thời gian, người của Huyền Dương Tông nên đến rồi.” Hắn lầm bầm lầu bầu, tâm tư giống như phiêu về đời trước.

Huyền Dương Tông là đại tông chính thống đệ nhất nhân giới, Mạc gia hối lộ không dưới trăm miếng linh thạch mới đổi được cơ hội đối phương đến Mạc gia thu đệ tử.

Đời trước lúc này hắn vẫn là phế vật ngũ linh căn, chỉ có thể hâm mộ nhìn những người được tuyển và trưởng lão Huyền Dương tông rời khỏi Mạc gia, sống lại một đời, hắn sao có khả năng đem cơ hội này nhường đi.

Quyết định chủ ý hắn liền cấp tốc thu thập ổn thỏa ra khỏi cấm địa.

Lâm Sơ Dương tự nhiên không biết trong lòng Mạc Trạch đang tính toán cái gì, nhưng câu nói lẩm bẩm kia cậu lại nghe rõ rõ ràng ràng, trong nguyên tác quả thật có chuyện Huyền Dương tông thu người, chỉ có điều ban đầu bị sơ lược, cho đến về sau lúc nội dung truyện triển khai mới đề cập đến lần thứ hai.

Nếu như Mạc Trạch tiến vào Huyền Dương Tông rời khỏi Mạc gia, cũng chưa chắc không phải một chuyện tốt.

******

Mạc Trạch vừa xuất hiện tại nội viện Diễn Võ đường, đám người Mạc Sâm đang tu luyện sau khi hết khiếp sợ liền cùng nhau che thắt lưng vội vã lùi về sau, hoàn toàn là một bộ hình tượng bị cưỡng X.

Mạc Trạch trêu tức cong khóe môi, “Ngụy sư phụ ở đâu?”

Mọi người nhìn lẫn nhau, thiếu niên mập mạp ở cuối cùng bị đẩy ra, nói rằng: “Huyền Dương Tông đang thu đồ đệ ở chính viện, Ngụy sư phụ mang theo đệ tử của nhà chủ chạy tới đó rồi.”

Mạc Trạch nhận được tin tức, giống như một cơn gió biến mất tại chỗ.

Lâm Sơ Dương không bị Mạc Trạch mặc lên người, mà là bị ném về phòng ngâm mình trong chậu nước, đợi Mạc Trạch vừa đi, cậu không nhịn được hỏi: “Hệ thống, mày nói xem tao có thể bái sư hay không?”

Hệ thống: “Tự nhiên có thể.”

Hoàn thành nhiệm vụ hóa linh thảo được thưởng không tồi, tuy rằng Trúc cơ đan tạm thời không dùng được, nhưng năm trăm điểm thương thành có thể mua dược vật hồi phục giá trị tinh lực, cho nên tạm thời duy trì hình người đối với cậu mà nói không phải việc khó.

Lâm Sơ Dương nhận được câu trả lời, khẽ cắn răng tiêu hết một trăm điểm mua mười viên tụ nguyên đan khôi phục giá trị tinh lực trong thương thành, sau đó từ trong túi lấy ra một viên dùng.

Sau khi chuyển đổi, cả người cậu ướt sũng từ trong chậu nước bò ra…

Đợi cậu thay quần áo xong chạy tới chính viện, ở đó đang náo nhiệt.

Huyền Dương tông chỉ phái ba người tới đây, một lão giả Kim đan kỳ và một thanh niên Linh tịch sơ kỳ, cùng với một thiếu nữ Trúc cơ trung kỳ.

Ba người song song mà làm, trước mặt đặt một cái bàn, trên bàn bày một cái gương cao nửa người che mặt, người cần khảo nghiệm chỉ cần đứng trước gương soi một cái là được.

Người Ngụy Giang mang tới tự nhiên là đều có linh căn, nhưng muốn vào tông môn không phải chỉ có linh căn là đủ, còn phải nhìn xem linh căn là dạng gì, tư chất có cao hay không.

Phen này tương đối có thể qua ải chỉ có một người, chính là Mạc Quân Hạo.

Lâm Sơ Dương lặng lẽ đi tới bên cạnh Mạc Trạch, vỗ vỗ vai hắn, chủ ý của cậu rất đơn giản, chính là dựa vào Mạc Trạch.

Mạc Trạch nhàn nhạt liếc nhìn cậu một cái, “Nhớ giặt sạch sẽ trả cho ta.”

Lâm Sơ Dương lúng túng sờ sờ mũi, không phải một bộ quần áo thôi sao, xì.

Mạc Trạch không cho cậu cơ hội nói chuyện, lôi kéo cậu ra khỏi đám người nói với ông lão kia rằng: “Xin chân nhân giúp chúng ta đo một chút xem có hợp lệ hay không.”

Mạc Thiên Hành không ở nơi này, cho nên chủ sự ngoại trừ Mạc Quân Hạo chính là Ngụy Giang, Ngụy Giang làm thế nào cũng không nghĩ tới Mạc Trạch sẽ đứng ra vào lúc này, không khỏi khinh bỉ liếc hắn một cái, “Mạc Trạch, tư chất của ngươi và bằng hữu ngươi quá thấp, không nên lãng phí thời gian của chân nhân.”

Người bên ngoài phụ họa nói: “Đúng vậy, phế vật ngũ linh căn cũng dám đứng ra mất mặt, nếu để cho thế gia khác nhìn thấy nói không tốt còn tưởng rằng người Mạc gia chúng ta chết sạch rồi, chỉ còn dùng được hai tên rác rưởi thôi.”

Mạc Quân Hạo phì cười một tiếng, nói: “Mạc Trạch, nhìn trên ngũ linh căn của ngươi, ngươi trốn huấn luyện của Diễn Võ đường ta cũng không truy cứu, nhưng đây không phải là nơi để ngươi hồ đồ, vẫn là mang theo cậu ta mau mau rời đi, bằng không chọc giận chân nhân không phải hai người các ngươi gánh nổi đâu.”

Lâm Sơ Dương hít sâu một hơi, đem lửa giận đè xuống, nói với Mạc Trạch: “Bọn họ nói ngươi như vậy ngươi còn chịu đựng được à?”

“Sự thực dễ khiến người ta câm miệng hơn.” Mạc Trạch không ngại cười cười, tay dùng sức đẩy một cái, đem Lâm Sơ Dương đẩy lên trước gương.

Trong gương vẫn chưa chiếu ra hình người, chỉ có một chút ánh sáng xanh nhạt hiện lên, sau đó trong nháy mắt nổ tung, khiến người ta không mở mắt nổi.

Hết

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK