• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Edit: Ly Ly
Beta: Manh Manh
Sáng nay khi Thẩm Vệ Quốc đến mang theo cho hắn một con gà, trả lại cho hắn hai mươi đồng tiền.

Sở Ngự nhận lấy, đây là một tháng tiền cơm của thiếu niên.

Sở Ngự thấy hiện tại không có ai liền vào phòng bếp, hắn định đem gà đi hầm.

Trước kia Sở Ngự cũng đã từng hầm gà, nhưng lại chưa từng giết gà, lúc trước đều là mua gà đã được giết ở siêu thị, khi trần gà có hương vị rất lớn, Sở Ngự có hơi chịu không nổi vị kia, chịu đựng mùi vị khó chịu mà nhổ sạch lông gà.

Sau khi xử lý sạch sẽ, trước tiên Sở Ngự dùng nước sạch rửa sạch tay vài lần sau đó chà xà phòng rửa lại hai lần, cảm giác trên tay không còn mùi vị kia mới cầm lấy khăn lông xoa xoa tay.

Miệng vết thương của Thẩm Kiêu đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, khi Sở Ngự hầm canh không có cho gừng vào.

Rửa sạch nồi đất, cho vài khối gà vào đổ ngập nước sau đó đậy nắp lại, để lửa nhỏ hầm từ từ.

“Sinh viên Sở, có ở đó không?”
Sở Ngự mới vừa nhét vào một nắm củi liền nghe thấy ngoài cửa có người kêu, xoa xoa tay, Sở Ngự ra khỏi phòng bếp.

“Vương thẩm, có chuyện gì sao?”
Vương thẩm cười cười nói: “Này không phải là qua một lát nữa Kiêu Kiêu sẽ trở lại sao, hôm nay trong nhà làm rất nhiều đồ ăn, muốn mời cậu qua đó cùng nhau ăn một bữa.”
Sở Ngự nghe vậy nói: “Không cần đâu Vương thẩm, mặc dù người đến phòng y tế không nhiều lắm, nhưng người cũng không thể rời đi, hảo ý của mọi ngươi tôi xin lĩnh tấm lòng.” Sở Ngự không thích một bàn đông người cùng nhau ăn cơm, hắn thích thanh tĩnh, hoàn cảnh quá náo nhiệt hắn sẽ cảm thấy nhao nhao, hắn không thích.

Huống chi đến Thẩm gia sẽ nhìn thấy nữ chủ Tô Điềm Điềm, Sở Ngự đối với người mà mình chán ghét từ trước đến nay sẽ không có sắc mặt tốt, vì bảo trì tốt tâm tình tốt nhất vẫn là ở nhà ăn.

Vương thẩm nghe xong cũng không giận: “Kia cũng đúng, nếu như vậy tôi đây liền đi trước.”
Sở Ngự ừ một tiếng, đưa bà tới cửa.


Thẩm Vệ Quốc bọn họ trở về có hơi muộn, không sai biệt lắm 7 giờ mới đến Thẩm gia truân.

Bọn họ không ngồi ô tô, bên trong ô tô quá chen chút, ôm người rất dễ va chạm, bọn họ lái máy kéo trong đội đến bệnh viện, thời điểm đến trấn trên con đường liền trở nên dốc hơn, hai anh em Thẩm Vệ Quốc cùng Thẩm Thái Lan thay phiên nhau ôm Thẩm Kiêu.

Mà Thẩm phụ cùng người lái máy kéo tay đi về phái trước.

Vừa về đến nhà Thẩm gia gia liền đem xe lăn vừa chế tác lúc trước đẩy ra, mặc dù không được linh hoạt như xe lăn trong bệnh viện, nhưng ngồi lên cũng phi thường thoải mái, bên trên còn tri kỷ lót thêm đệm giường.

Sau khi Thẩm Kiêu ngồi xong, muốn duỗi tay sờ sờ người bên cạnh, Thẩm gia gia nhanh chống duỗi tay vói qua.

Thẩm Kiêu bắt lấy tay Thẩm gia gia cười cười nói: “Cảm ơn gia gia.”
Thẩm gia gia chặn lại nói: “Nói gì đấy, cảm ơn gia gia làm gì, đây là chuyện phải làm”, nói xong sờ sờ mặt Thẩm Kiêu: “Gầy, cằm lại nhọn.”
Những người khác cũng đều lôi kéo Thẩm Kiêu hỏi đông hỏi tây, một tên tiểu hài tử kéo kéo góc áo Thẩm Kiêu: “Tiểu thúc, rốt cuộc thúc cũng đã trở lại, con và tiểu Bắc rất nhớ người.” Nói xong mặt còn cọ cọ vào Thẩm Kiêu.

Thẩm Kiêu “Nhìn về phía” cháu trai nhỏ của mình, “Thúc thúc cũng rất nhớ các ngươi, qua không lâu nữa sẽ có thể cùng chơi với các ngươi.” Nói xong duỗi tay sờ sờ đầu nó.

Một đám tiểu hài tử vây quanh Thẩm Kiêu liên tục đặt câu hỏi, cuối cùng vẫn là Thẩm nãi nãi lên tiếng, “Đừng vây quanh thúc thúc của các ngươi nữa, mau để cho thúc thúc các ngươi ăn cơm.”
Tiểu hài tử cũng không náo loạn, một đám ríu rít, “Tiểu thúc, đêm nay làm thật nhiều thịt, thái nãi nãi và nãi nãi còn làm móng heo, thơm quá, hì hì.” Nói xong một đám liền muốn đi đến đẩy xe lăn, Thẩm Minh tiến lên chụp một tiểu hài tử, một chút cũng đừng ngừng nghỉ, đi ăn cơm.

Cơm tối Thẩm Kiêu gặm một cái móng heo, chỗ đó không béo, Vương thẩm ghi nhớ lời Sở Ngự nói, không cho hài tử nhà mình ăn quá nhiều dầu mỡ.

Bữa cơm tối này tiêu tán khói mù liên tục một tháng qua của Thẩm gia, trên mặt mỗi người đều lộ ra tươi cười.

Ngay cả Tô Điềm Điềm cũng cười rất vui vẻ: “Tiểu Kiêu, xuất viện liền tốt, đôi mắt của cậu khẳng định cũng sẽ tốt.”
Thẩm Kiêu nghe vậy dừng lại một chút, nhấp nhấp miệng: “Cảm ơn nhị tẩu.”
Trên bàn cơm ngưng trệ trong phút chốc, bọn họ đều theo bản năng không đề cập đến đôi mắt Thẩm Kiêu, ngay cả tiểu hài tử cũng đều biết đôi mắt tiểu thúc thúc không thể nhìn thấy, bọn họ sẽ không chủ động đề cập đến, nhưng Tô Điềm Điềm lại……
Cuối cùng vẫn là Thẩm Minh lên tiếng: “Ăn cơm liền ăn cơm, đâu ra nói nhiều như vậy.”

Tô Điềm Điềm nghe vậy âm thầm cắn chặt răng, nàng không hiểu rốt cuộc Thẩm Kiêu đã rót canh mê hồn gì cho gia đình này, người của toàn gia đều hướng về phía cậu.

Nàng không khỏi lại nghĩ đến đối thoại kiếp trước cùng Thẩm Kiêu, khi đó Thẩm Kiêu nói Thẩm Kiến Quốc là ca ca tốt nhất, nàng căn bản không xứng với Thẩm Kiến Quốc.

Chính mình khi đó tức giận bất quá chỉ muốn cho đại ca nhà mình đánh Thẩm Kiêu một trận, không nghĩ đến Thẩm Kiến Quốc không nói hai lời liền tiến lên cho ca nàng một cước, còn lập tức đồng ý từ hôn……
Nghĩ vậy Tô Điềm Điềm cơ hồ không thể khống chế được lòng đố kị trong nội tâm, tại sao tất cả mọi người đều thích Thẩm Kiêu, tại sao Thẩm Kiêu lại không bị lợn rừng dẫm chết, tại sao tại sao……
“Điềm Điềm, Điềm Điềm, cô đang nghĩ gì?” Vương thẩm nhìn nhị tức phụ cúi thấp đầu, vẫn không nhúc nhích nhịn không được đẩy đẩy nàng.

Tô Điềm Điềm bị hoảng sợ, “Không có nghĩ gì, chỉ là có chút nhớ Kiến Quốc, nghĩ đến anh ấy ở bên ngoài chạy xe thể thao, tiểu đệ ở nhà bị gãy chân cũng không trở về nhìn xem”.

Tô Điềm Điềm hận không thể mỗi thời mỗi khắc đều châm ngòi quan hệ huynh đệ của bọn họ, là thân huynh đệ thì thế nào, chân đều đã bị gãy không phải còn không trở về nhìn ngươi sao.

Nghĩ vậy, đắc ý nhìn nhìn Thẩm Kiêu.

Thấy Thẩm Kiêu không có biểu tình gì, mới nhớ tới hiện tại cậu không thể nhìn thấy, lại không thú vị cúi đầu.

“Nhị tẩu nói đùa, vốn dĩ cũng không phải là đại sự gì”.

Nói xong cũng không đợi Tô Điềm Điềm đáp lời, buông chiếc đũa xuống nói với Thẩm phụ: “Ba, cứ đưa con đến chỗ sinh viên Sở trước đi, con sợ chờ lát nữa quá muộn sẽ ảnh hưởng sinh viên Sở nghỉ ngơi.”
Thẩm phụ nhìn nhìn Tô Điềm Điềm, ánh mắt có chút lãnh.

Tô Điềm Điềm bị hoảng sợ, muốn tránh khỏi ánh mắt Thẩm phụ, lại sợ ông nghi ngờ, chỉ có thể căng da đầu đón nhận ánh mắt của ông một lát.

Thẩm phụ nhìn Tô Điềm Điềm trong chốc lát liền dời đi ánh mắt, “Ăn no rồi sao, có muốn ăn thêm chút hay không, hiện tại còn sớm sinh viên Sở cũng sẽ không nghỉ ngơi sớm như vậy.”
Thẩm Kiêu gật gật đầu, ý bảo Thẩm phụ cứ đưa cậu qua đó trước, sau đó lại nói thêm vài câu cùng với mọi người trước khi được Thẩm đại ca ôm lên, đưa đến phòng y tế.


Lúc này Sở Ngự đang ngồi trong viện xem ngôi sao, không thể không nói sao trời vẫn là thực mỹ.

Mắt thường không thể nhìn thấy thiên thể vận hành, chỉ có thể thấy trên bầu trời chợt lóe chợt lóe, “Ngôi sao” sáng lấp lánh.

Đang lúc Sở Ngự muốn thắc mắc tại sao thiếu niên còn chưa đến, có người gõ gõ cửa trong viện.

“Sinh viên Sở, ngượng ngùng, tới có chút chậm, không quấy rầy cậu nghỉ ngơi đi?” Thẩm phụ hỏi.

Sở Ngự nhìn nhìn thiếu niên bị ôm nói: “Không có, hiện tại còn sớm, đem Thẩm Kiêu đưa vào trong phòng trước đi.” Nói xong hắn dẫn bọn họ vào phòng.

Phòng rất sạch sẽ, một chiếc giường, một bộ bàn ghế, bên trên còn đặt mấy quyển sách, cộng thêm một ngăn tủ lớn.

Thẩm Vệ Quốc đem Thẩm Kiêu đặt xuống trên giường, Thẩm Kiêu vừa mới nằm xuống liền nói với Sở Ngự lời cảm tạ: “Cảm ơn anh, Sở ca.”
Khi lần đầu tiên Thẩm Kiêu gọi hắn là ca hắn liền có loại cảm giác mới lạ, rốt cuộc trước kiếp trước không có ai hắn hắn là ca, hắn chỉ nhớ rõ khi còn nhỏ hắn luôn quấn lấy mụ mụ nói rằng muốn có một người đệ đệ, hiện tại nghĩ đến cảm giác được người khác gọi ca thật đúng là không tồi, mặc dù tuổi thật của hắn lớn hơn thiếu niên rất nhiều……
Sở Ngự nói với thiếu niên: “Không có việc gì.”
Mấy người hàn huyên trong chốc lát, thấy thời gian không còn sớm, Thẩm phụ mang theo Thẩm Vệ Quốc rời đi.

Sau khi đưa người tiễn đi, Sở Ngự trở lại phòng, đem xe lăn đẩy đến bên bàn, lại đem quần áo Thẩm Kiêu bỏ vào trong ngăn tủ.

Sở Ngự đã đem ngăn tủ thu dọn tốt từ trước, để lại một nửa không gian cho Thẩm Kiêu, mặc dù vừa rồi Thẩm phụ bọn họ mang đến quần áo cũng không nhiều.

Đem chăn dọn đến trên giường, Sở Ngự đối với Thẩm Kiêu hỏi: “Hiện tại cảm giác thế nào, chân có tình huống tê ngứa hay không.”
Thẩm Kiêu gật gật đầu, “Có, có đôi khi rất ngứa.”
“Vậy hiện tại khi ôm cậu, cậu có còn đau hay không?”
“Còn có một chút, khi chân rũ xuống tương đối đau, nằm xuống khá tốt.”
Hỏi một ít tình hình cơ bản, Sở Ngự đại khái đã suy đoán được trình độ khôi phục của Thẩm Kiêu, nhưng cụ thể còn phải chờ nửa tháng sau tháo đi lớp thạch cao mới có thể xác định.

Tuy rằng biết Thẩm Kiêu mới từ trong nhà đến đây, hẳn là sẽ không đói, Sở Ngự vẫn hỏi một câu: “Tôi đi làm cơm, cậu có muốn cùng nhau ăn một chút không?”
Thẩm Kiêu nghe vậy giật mình, một lát sau mới phản ứng lại nói: “Được a! Lúc nãy ở nhà ăn cũng không no, cảm ơn Sở ca.”
Sở Ngự nghe xong cười cười, “Không có việc gì, cậu đợi chút, ta đi mang cơm đến đây.” Nói xong rời khỏi phòng.

Chẳng qua bao lâu Sở Ngự liền bưng cơm vào, hôm nay Sở Ngự nấu ba món, cải trắng xào, gà hầm cùng đậu hủ chưng thịt.


Khẩu vị của Sở Ngự rất thanh đạm, không thể nào thích ăn cay, vừa vặn hiện tại Thẩm Kiêu cũng không thể ăn đồ ăn cay độc.

Mặc dù Thẩm Kiêu không thể nhìn thấy Sở Ngự đang làm gì, nhưng mùi hương của đồ ăn phía sau tranh nhau tràn vào, cậu cảm thấy bản thân có chút thèm, rõ ràng vừa rồi cậu không đói bụng, chỉ là cự tuyệt Sở Ngự sẽ không tốt, mới nói bản thân ăn không no.

“Sở ca, anh đang làm món gì thế, nghe lên thơm quá.”
“Cải trắng xào, hầm gà cùng đậu hủ chưng thịt, làm có chút thanh đạm, không biết có hợp khẩu vị cậu không.”
“Nghe lên rất thơm, nhất định ăn rất ngon.”
Sở Ngự nhịn không được cười cười, “Muốn ăn màn thầu hay là cơm?”
Thẩm Kiêu nghĩ nghĩ: “Cơm.”
Sở Ngự dọn chén cơm cho cậu, chén tương đối mỏng nhưng khả năng chịu nhiệt rất tốt, sẽ không phỏng tay.

Sở Ngự cầm chén đưa đến trên tay thiếu niên, hỏi một câu: “Có cần tôi đút cho cậu không?”
Thẩm Kiêu nghe xong mặt có chút nóng, “Không cần, tôi có thể tự ăn.”
Sở Ngự nghe xong cũng không nói gì nữa, đưa muỗng cho cậu sau đó cũng ngồi xuống.

Trong lúc Sở Ngự vẫn luôn gắp đồ ăn cho đối phương, thấy Thẩm Kiêu tuy ăn chậm, nhưng rất ổn, đồ ăn cũng không rơi ra ngoài, thoạt nhìn thực ngoan.

Ánh đèn nhàn nhạt bao quanh hai người bọn họ, cùng với hương cơm, có vẻ rất ấm áp.

Sau khi ăn no, Sở Ngự dọn dẹp bàn.

Cầm chén đũa đã được rửa sạch sẽ, Sở Ngự bưng một chậu nước ấm tiến vào, nói với Thẩm Kiêu: “Tôi lau mình cho cậu.”
Mặt Thẩm Kiêu có chút nóng, nhưng cũng biết hiện tại bản thân không thể nhìn thấy nghĩ đến chính mình có chút phiền toái, chỉ có thể đỏ mặt gật gật đầu: “Vậy làm phiền anh, Sở ca.” Thẩm Kiêu cảm thấy bản thân hôm nay làm phiền người khác số lần có chút nhiều, cậu có chút thẹn thùng, càng có thêm rất nhiều thẹn thùng.

Sở Ngự nhìn sắc mặt đỏ bừng của thiếu niên nhịn không được cười cười, “Cậu là đang thẹn thùng sao?”
Thẩm Kiêu chậm rãi lắc đầu: “Không phải, tôi…… Tôi không có thẹn thùng, tôi chỉ cảm thấy quá phiền toái anh.” Nói xong quay đầu hướng về phía Sở Ngự “Nhìn nhìn”.

Sở Ngự nhịn không được sờ sờ đầu cậu: “Này không có gì, tôi cũng thu tiền nhà của cậu, trong khoảng thời gian này phải hảo hảo chiếu cố cậu, không cần có gánh nặng tâm lý.”
Thẩm Kiêu nghe xong gật gật đầu, nhiệt độ trên mặt cũng rút đi không ít..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK