• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vì đến nhà YHy trễ quá nên đến tối mà bốn người chưa hoàn thành công việc gì hết. Thế là ba anh chàng kia bị ép phải ở lại nhà YHy trong một thời gian cho tới khi làm xong.

Tiểu thư thời trang

Hiện giờ Rim đang đưa cả ba ra khỏi mê cung để về nhà dọn đồ di cư.

Trên đường đi, Rim đi trước và ba người kia đi sau. Đường đi tối om nhưng cả ba vẫn thấy đường mà theo Rim nhờ đôi hoa tai đang phát sáng trong đêm của cô. Điều kì lạ là vừa mới cách đây 5 phút "Tiểu thư thời trang" đã tung một mẫu mới trang sức của cô ấy. Và nó chính là đôi hoa tai Rim đang đeo. Nó có hình bông hoa tuyết. Trong suốt như thủy tinh, ban ngày như một hoa tuyết thật sự, ban đêm trong suốt như nước. Chính giữa hoa tuyết là một viên kim cương có thể phát sáng vào ban đêm như mặt trăng và nó mang một màu xanh là huyền bí. Viên kim cương và hoa tuyết kết hợp trong đêm cứ như mặt hồ được ánh trăng huyền bí sói sáng.

Tiểu thư thời trang

-Ê...nếu tớ nhớ không lầm thì cách đây 5 phút cái đôi hoa tai đó vừa mới được tung lên mà_Woon vừa nhìn chằm chằm đôi hoa tai của Rim vừa thì thầm với đám bạn_Sao nó có được nhanh vậy? Đã vậy còn đeo từ hồi chiều tới giờ nữa chứ.

-Để tớ hỏi_Han sau một hồi suy nghĩ, quyết định lên tiếng_Rim, đôi hoa tai đó ở đâu em có vậy?

Rim vẫn ung dung đi trước nói:

-Hồi sáng làm xong nên đeo luôn ấy mà..._Biết mình nói hớ điều gì Rim vội đứng lại, đưa tay bịt miệng._"Chết rồi..."_Rim nghĩ

-Hồi sáng?_Woon nghi ngờ lên tiếng.

-Làm?_Ha thêm một câu hồi nghi.

Rim quay lại cười trừ.

-À......._Đang loay hoay không biết nói sao, bỗng lóe lên một ý nghĩ. Cô nhanh nhảu trả lời_Hồi sáng em đi mua đồ cho chị YHy. Trên đường gặp một cô gái bị bọn du côn chặn đường trêu ghẹo. Em liền ra tay cho bọn chúng một bài học rồi cô gái tặng em đôi hoa tai này để cảm ơn. Chuyện chỉ có thế._Cô cười tươi nói.

-Em có nhớ gương mặt cô ta không?_Han hỏi nhưng vẫn còn đầy nghi ngờ.

Rim tỏ vẻ suy tư:

-Em chỉ nhớ...cô ta ăn mặc rất mạnh mẽ. Như dân đại ca vậy. Đội một cái mũ kết che phủ mặt...Hết rồi. Nhớ nhiêu đó à_Cô nói với vẻ vui tươi như thường ngày, không một chút giả dối.

Cả ba vẫn nhìn cô với vẻ nghi ngờ. Nhưng nụ cười chân thật của cô làm cả ba tạm tin một tí. Rồi cô lại tiếp tục quay đi.

-Phù...xém tí lộ rồi_Cô nghĩ và hơi liếc ra sau cười thầm.

Ba người kia cũng vừa đi vừa nghĩ vừa liếc vừa nghi.

Tiểu thư thời trang

Tại phòng khách, nơi xem tivi nhà YHy (tạm gọi nơi đó là phòng xem tivi vậy):

YHy ngồi đối diện tivi, gác hai tay lên ghế, đặt chéo hai chân lên bàn. Trông cứ như bọn đại ca đi đòi nợ í. YNa bên cạnh, từ tốn ăn trái cây như một thục nữ. Mi ngồi vuông góc với tivi, dựa lưng vào ghế, chân trái gác chân phải. Trông y như một vị quý phu nhân đầy uy quyền.

Đang xem tivi YNa bỗng lên tiếng nhưng mắt không rời tivi một phút:

-Liệu Rim có ứng phó được không nhỉ? Nó đang đeo cái hoa tai đó mà.

-Kệ nó. Lo làm gì? Việc của nó tự nó xử._YHy nói với vẻ chả quan tâm.

Mi và YNa cũng chỉ biết ngồi xem tivi thôi. Có lộ cũng chả lo. Vì trí thông minh của Rim không tầm thường đâu. Tự nó sẽ biết ứng phó. "Trò chơi trang sức" còn chưa bắt đầu thì sẽ không bao giờ kết thúc đâu. Vì "Tiểu thư thời trang" không muốn thế.Chỉ có tình yêu mới khiến con người hạnh phúc như vậy, chỉ có sự che chở yêu thương mới khiến cuộc sống ấm áp trọn vẹn.

Đến một lúc nào đó bản thân ngoảnh lại mà luôn nhìn thấy một người đứng đó mỉm cười chào đón thì hãy nên dừng lại, đừng đi tìm những thứ quá xa vời.

Phần 1: BUÔNG BỎ TẤT CẢ

Một ngày mới lại đến, mọi thứ như bừng tỉnh tràn đầy sức sống vào buổi sớm tinh mơ. Những giọt sương trong veo đọng lại nơi phiến lá xanh biếc, đọng đến nặng trĩu rồi từng giọt rơi xuống truyền từ phiến lá này đến phiến lá khác. Âm thanh “ tách” một tiếng vang lên giọt sương chạm xuống nền đất lạnh lẽo.

Ngoài đường, người người ngược xuôi hối hả đi làm cũng như đi học hay đi chơi gì đó. Không khí ồn ào đến mức người ta nhìn đến cũng muốn vội vã theo. Trái ngược hoàn toàn với không khí nhộn nhịp bên ngoài chính là căn phòng với sắc xanh xen lẫn sắc trắng mang vẻ đẹp trang nhã. Trên chiếc giường, ra giường cũng mang một màu lam có một cô gái đang say ngủ. Khuôn mặt nhìn ra có đôi chút nhợt nhạt cùng mệt mỏi, mái tóc dài thả tự nhiên. Bên chiếc giường, bình truyền nước đang tí tách từng giọt chảy xuống, nhắm chừng cũng đã sắp hết.

Cửa phòng nhẹ mở ra, bước vào một dáng người cao cao, gương mặt tuấn mĩ cũng lộ ra chút mệt mỏi. Biểu cảm trên gương mặt khi nhìn thấy người trên giường vẫn không mở mắt liền trở nên lo lắng, đôi mày nhíu lại, ánh mắt sâu thẳm nhưng vô cùng dịu dàng.

Tử Phong bước đến bên cửa sổ, anh nhẹ tay kéo hết các rèm cửa sổ để một chút nắng ấm chiếu vào. Hai ngày rồi kể từ ngày anh cứu Thiên Tư trở về, cô liền bất tỉnh ngủ một giấc thật dài. Nhưng lần này so với những lần trước, cô khá hơn nhiều không bị ám ảnh bởi những sợ hãi, cô ngủ rất yên ổn chỉ thỉnh thoảng trở người giống như là không được thoải mái. Đôi mày thanh tú cũng đôi lúc nhíu lại như gặp phải vấn đề khó chịu. Tử Phong nhờ Hà Lam đến xem bệnh cho Thiên Tư. Thiên Tư đã từng mất trí nhớ, anh sợ lần này lại thêm một đả kích lớn nên vô cùng lo lắng. Hà Lam xem bệnh xong liền mỉm cười bảo rằng cô không sao, chỉ vì không ăn không uống lại vì lạnh nên quá mệt mỏi, chỉ cần tĩnh dưỡng truyền vài chai nước thì có thể hồi phục. Nghe Hà Lam nói vậy Tử Phong mới thả lỏng tinh thần. Hai ngày qua, anh cũng không rời khỏi cô nhưng buổi tối anh lại không được ở bên cạnh vì bị mẹ anh ngăn cản. Bà Nhã Nhàn cho rằng anh cũng quá mệt mỏi nên nghỉ ngơi, về phần Thiên Tư đã có bà cùng bà Ngọc Hoa chăm sóc. Tử Phong trong lòng đúng là có chút không tình nguyện nhưng nhìn thấy biểu hiện đau lòng của bà Ngọc Hoa muốn chăm sóc Thiên Tư, anh chỉ đành thở dài trao lại quyền chăm sóc cho họ. Lúc mới thấy anh đưa Thiên Tư trở về, bà Ngọc Hoa đã rơi nước mắt như mưa, anh hiện giờ nào còn tâm trí đi tranh giành chăm sóc với người lớn chứ.Tuy vậy, anh cũng không lơ là mà thường xuyên ở bên cạnh cô.

Bình truyền nước vừa hết, Tử Phong đưa tay nhẹ nhàng tháo kim ra khỏi cổ tay Thiên Tư. Chỉ thấy gương mặt Thiên Tư hơi nhăn lại giống như có chút đau. Hoàn thành xong, anh lại ngồi bên mép giường nheo mắt ngắm nhìn dung nhan đang ngủ say. Tử Phong thở dài, nâng lấy cổ tay Thiên Tư đưa lên nhìn, cổ tay đã được băng lại mấy vòng vải tuy không nhìn thấy vết thương nhưng Tử Phong vẫn cảm thấy đau lòng. Ngày đó, cô bị trói chặt như vậy, cổ tay rỉ máu trầy xước anh sao lại không đau chứ.

- Em khi nào thì mở mắt kháng nghị kêu đau đây?_anh khẽ lầm bầm mấy tiếng.

Chỉ biết hiện tại, cô đã được bình an nằm an ổn trước mặt anh là tốt rồi. Tử Phong cười nhẹ, cúi người hôn lên trán Thiên Tư liền đứng dậy điều chỉnh lại góc chăn sau đó rời khỏi phòng. Một không gian yên tĩnh lại bao trùm căn phòng.

Tử Phong đi xuống phòng khách thì tất cả mọi người đã vào bàn ăn sáng rồi. Ai cũng ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt dao động nhìn anh chằm chằm giống như muốn hỏi “Thiên Tư sao rồi? Hay Thiên Tư đã tỉnh chưa?”, cũng có ánh mắt đồng cảm muốn nói anh không cần lo lắng. Ánh mắt Tử Phong hơi nheo lại nhìn một loạt biểu hiện trên gương mặt mọi người, bổng nhiên anh rất muốn bật cười. Bởi vì biểu hiện của mọi người chính là muốn há miệng nói nhưng sau đó chạm với ánh mắt sâu thẳm lãnh đạm của anh lập tức cúi đầu ăn sáng, cái gì cũng không nói. Đặc biệt chính là biểu hiện của Tử An, mỗi ngày là nói không ngừng nhưng hai ngày hôm nay lại trầm mặc hẳn, khuôn mặt cơ hồ vì chứa nhiều vấn đề muốn hỏi mà hơi vặn vẹo. Tử Phong nhếch lên một nụ cười nhẹ coi như cho mọi người thả lỏng, ho khan mấy tiếng mới ngồi vào bàn ăn sáng.

- Khụ…khụ…Thiên Tư không sao, Hà Lam đã nói truyền xong hai chai nước biển thì từ từ Thiên Tư sẽ tỉnh lại.

- Chị dâu thật sự sắp tỉnh sao? Chị ấy không có gì nghiêm trọng chứ?_Tử An nuốt vội miếng sandwich, chỉ sợ không được nói.

Bà Nhã Nhàn trừng mắt nhìn Tử An, cô nuốt khan một cái nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Tử Phong không hề có ý buông tha.

Tử Phong nhìn biểu hiện của Tử An thật có chút muốn cười nhưng cũng là vẻ mặt không để lộ quá nhiều biểu cảm, ánh mắt chứa một chút ý cười.

- Thiên Tư thật sự không sao, em mau ăn sáng đi còn đi học đừng suy nghĩ lung tung nữa.

- Dạ…em biết rồi, chẳng qua em chỉ lo cho chị dâu thôi. Anh hai hôm nay không đi làm nữa sao?

Tử Phong sửng sốt một lúc, lập tức liếc Tử An một cái. Anh suốt hai ngày qua cũng không có đi làm chỉ đơn giản ở trong phòng xử lí công việc để ở cạnh Thiên Tư. Nghe Tử An hỏi như vậy liền biết cô đang nhàm chán muốn bắt bẻ lời nói của anh mà thôi.

- Em nói xem!

- Em còn tưởng anh đi làm muốn anh sẵn tiện chở em đến trường thôi._Tử An xụ mắt xuống, cầm miếng bánh trong đĩa hung hăng cắn một miếng. Ánh mắt nhìn trừng trừng miếng bánh giống như có thù hằn sâu nặng.

- Làm sao phải cần anh chở đến trường, em và Kỳ Quân cãi nhau sao?_Tử Phong cong môi mỉm cười, ánh mắt nheo lại rõ ràng có ý trêu chọc.

Tử An dừng một lúc im lặng, thở dài một cái cũng không có trả lời. Cố gắng ăn hết miếng bánh cuối cùng, uống mấy ngụm sữa liền đứng dậy.

- Con ăn xong rồi, con đi học đây. Mọi người cứ từ từ dùng.

Tử An một mạch đeo cặp, tà áo dài trắng bay bay liền nhanh chân đi ra khỏi nhà. Nhìn qua còn tưởng Tử An đi trốn nợ. Những người trong bàn nhất thời sửng sốt, ánh mắt nhìn nhau muốn hỏi là đã có chuyện gì xảy ra. Tử Phong nhíu mày nhìn theo Tử An một hồi lâu mới thu hồi tầm mắt.

Ông Tử Nhạc chậm rãi dùng xong cũng hướng phòng sách đi vào, không đá động đến bất cứ chuyện gì. Ông không muốn xen quá nhiều vào chuyện của tuổi trẻ. Bỗng ông hơi dừng một lúc hướng Tử Phong nói chuyện:

- Con nên đi gặp Triệu Thức một chút đi.

- Dạ, con biết rồi._Tử Phong đơn giản gật đầu.

Tử Phong nhìn theo bóng lưng ông Tử Nhạc một lúc mới quay lại bàn ăn.

- Con nói đúng tâm trạng Tử An nên nó như vậy sao?_Bà Nhã Nhàn nhìn Tử Phong nói.

Anh hơi sửng sốt một chút mới hiểu ý bà Nhã Nhàn, anh chỉ cười nhẹ cho qua.

- Con nào biết, chỉ là nói giỡn không ngờ trúng thật. Bất quá tính nó trẻ con dễ giận mau quên. Kỳ Quân cũng không phải hẹp hòi, rất nhanh hai đứa lại như ban đầu thôi._Tử Phong nhún vai, biểu hiện thái độ với việc này chính là “thường tình” không quá quan tâm.

- Con không thể quan tâm em gái một chút sao, thật là…

- Ai nói con không quan tâm chứ, nhưng mẹ không biết là con có quan tâm gấp mười lần cũng không bằng Kỳ Quân một câu dỗ ngọt sao._Tử Phong lắc đầu cười cười.

Bà Nhã Nhàn nhất thời tỉnh ngộ gật đầu cười. Bà Ngọc Hoa cùng ông Dương Thanh cũng lặng lẽ ăn sáng, chỉ cười bất lực nhìn về hướng Tử An vừa khuất. Lại không cách mấy phút, chỉ thấy Kỳ Quân một thân hối hả chạy vào hướng mọi người cười khổ.

- Ba mẹ, dì Nhàn,anh…anh Tử Phong,Tử An đã đi học rồi ạ?

- Ừ,mới vừa đi em không nhìn thấy nó sao?_Tử Phong có chút ngạc nhiên hỏi.

- Được rồi, em đi đây kẻo lại không kịp.

Giọng nói còn chưa dứt đã khuất bóng người rồi. Mọi người nhất thời không nhịn được phì cười một cái. Cảm nhận của mọi người chính là một cặp đôi trẻ con.

Sau bữa sáng ai làm việc nấy, Tử Phong nhận được điện thoại của Triệu Thức. Anh chỉ nhíu mày khi nghe xong điện thoại rồi cũng suy nghĩ một chút, quyết định đi ra ngoài.

--------------------------------------------------

Sáng hôm nay, Hạnh Nghi thức dậy từ rất sớm. Cô chần chừ một lúc mới sửa soạn thay quần áo, chân còn hơi đau nên đi khập khiễng. Cô đang nghĩ sẽ đến nhà Tử Phong xem Thiên Tư như thế nào, ngồi mãi ở nhà cô cũng không yên lòng. Vừa mở cửa phòng, Hạnh Nghi không khỏi sửng sốt chân đứng không vững xém chút đã ngã về phía sau. Rất may Hạo Minh nhanh tay ôm cô trở về, kéo vào trong ngực. Cậu ta cũng giật mình, còn định gõ cửa gọi cô không ngờ trùng hợp lúc cô mở cửa. Hạo Minh nhíu mày, động tác chậm rãi buông Hạnh Nghi ra để cho cô đứng vững. Mặt Hạnh Nghi thoáng cái đỏ lên, hơi ngượng ngùng cúi mặt xuống. Hạo Minh lại không để ý, đem ánh nhìn hướng về chân Hạnh Nghi.

- Chân còn đau sao?_giọng nói mười phần dịu dàng.

- Còn…còn một chút nhưng có thể đi lại được._Hạnh Nghi ngẩn người một lúc, ngước nhìn khuôn mặt điển trai bình thản trước mặt nở một nụ cười yếu ớt.

- Đi! Anh đưa em xuống lầu.

Hạo Minh không chờ Hạnh Nghi đồng ý đã ôm lấy vai cô, một đường dìu đi xuống. Hạnh Nghi có chút không tự nhiên nhưng không có từ chối sự quan tâm từ Hạo Minh. Thậm chí trong lòng còn dâng lên một cảm giác ấm áp kì lạ. Hẳn là có Hạo Minh bên cạnh nên cô cảm thấy những mất mát bấy lâu đều đáng giá.

Hai người ngồi đối diện, dùng bữa sáng thỉnh thoảng nói vài lời. Hạo Minh rất dịu dàng chuẩn bị tất cả mọi thứ cho Hạnh Nghi.

- Em ăn nhiều một chút để mau hồi phục sức khỏe, nhìn mặt em vẫn còn rất xanh xao.

- Em…em sắc mặt thật khó coi sao?_Hạnh Nghi nhất thời có chút hoảng hốt, đưa tay sờ sờ gương mặt.

Cô vừa trang điểm nhẹ mới rời phòng, không nghĩ ra trang điểm cũng không che đi được sắc mặt tiều tụy cùng yếu ớt. Hạo Minh nheo mắt nhìn một loạt hành động của Hạnh Nghi, một lúc sau cậu ta lại đưa tay kéo tay Hạnh Nghi phì cười một cái.

- Anh…không có nói em xấu xí, em căng thẳng cái gì chứ, chỉ có hơi tiều tụy vài ngày sau chắc chắn sẽ trở lại bình thường.

- Thật…không khó coi sao?_Hạnh Nghi chớp mắt hỏi lại.

- Hoàn toàn không khó coi, hơn nữa…ưm…rất xinh đẹp._Hạo Minh nắm tay thành quyền che miệng ho khan, lại cúi đầu giọng nói có chút mất tự nhiên.

Hạnh Nghi thấy Hạo Minh như vậy cũng không nói nữa, cũng cúi đầu mặt ửng hồng. Hai người nhất thời lâm vào tình trạng trầm mặc. Không khí có chút trầm lắng nhưng nhìn vào lại thấy vô cùng hòa hợp.

- Anh Hạo Minh…chuyện…_Hạnh Nghi không nhịn được lại ngập ngừng nói.

- Em muốn nói gì?_Hạo Minh ngẩng đầu nhìn Hạnh Nghi.

- Em muốn đến thăm chị hai.

Ngày hôm đó, sau khi cô đến bệnh viện thực hiện một loạt kiểm tra thấy không có vấn đề gì nên đã trở về nhà. Hạnh Nghi nhờ Hạo Minh đưa đến thăm Thiên Tư nhưng Thiên Tư bất tỉnh, Hạnh Nghi chỉ ngồi một lúc liền rời đi cho đến hôm nay cũng chưa đến. Cô có nhờ bà Nhã Nhàn nếu Thiên Tư có tỉnh lại thì gọi điện thoại cho cô. Cho đến hôm nay vẫn không có tin tức nên không yên lòng, muốn tự mình đến đó xem tình trạng Thiên Tư đã tốt hơn chưa.

Hạo Minh hơi bất ngờ một chút nhưng rất nhanh mỉm cười gật đầu.

- Được, ăn sáng xong anh đưa em đến đó.

Hạnh Nghi cười cười gật đầu, tựa hồ rất vui mừng khi nghe Hạo Minh đáp ứng. Cô biết cậu ta ít nhiều cũng khó xử khi đến nhà Tử Phong, cô cũng không cảm thấy thoải mái khi đến đó. Đại loại là đã lâu cô không tiếp xúc, lại có một khoảng thời gian hiểu lầm sâu nặng nên thiết lập lại quan hệ cũng có một rào cản nào đó.

- Anh khi nào thì trở về?_Hạnh Nghi muốn biết Hạo Minh quyết định như thế nào với những việc làm của ông Hạo Ưng.

Hạo Minh thở dài một cái nhưng sớm muộn gì cậu ta cũng phải trở về. Chẳng qua cậu ta không biết khi nào thì mới thích hợp.

- Anh chưa quyết định. Nếu anh về em có về cùng anh không?_đột nhiên Hạo Minh rất muốn biết đáp án mà Hạnh Nghi đưa ra.

- Em…có thể để em suy nghĩ được không.

Cả hai người bỗng lâm vào tình trạng khó xử. Ai cũng có thể hiểu điều khó xử của Hạnh Nghi.

Khoảng nửa tiếng sau, Hạo Minh cùng Hạnh Nghi một đường hướng biệt thự nhà họ Du mà đi.

------------------------------------------

Tử Phong mở cửa xe bước xuống, ngước lên nhìn tầng lầu cao cao bên trong tòa nhà lớn. Anh hơi nheo mắt vì ánh nắng phản chiếu qua lớp cửa kính.

Anh đi vào bên trong sở cảnh sát, một người cảnh sát trẻ thấy anh đến liền gật đầu chào sau đó dẫn đường đưa anh đến một căn phòng. Bên trong căn phòng, một vị cảnh sát đang nhíu mày nhìn chằm chằm sấp tài liệu trên tay, biểu tình rất không hài lòng. Tiếng gõ cửa vang lên mấy tiếng, giọng nói bên ngoài trầm thấp cũng vang lên theo.

- Đội trưởng, chủ tịch Du đến rồi!

- Mời vào!_Triệu Thức ngẩng đầu, nét mặt thoáng hòa hoãn trở lại bình thường.

Tử Phong bước vào, người cảnh sát kia biết điều thay anh đóng chặt cửa. Triệu Thức hướng anh mỉm cười một cái, ra hiệu cho anh ngồi xuống.

- Cậu tới rồi, ngồi đi!

- Anh gọi tôi tới là có chuyện gì?_Tử Phong rất nhanh đi vào vấn đề, giọng nói lạnh nhạt như mọi chuyện không có gì quan trọng.

- Cậu không tiếp tục thật sao?_giọng Triệu Thức mười phần nghiêm túc cũng có chút khẩn trương.

Tử Phong nhàn nhã ngồi, ánh mắt thoáng cái âm trầm tựa hồ đang nghĩ ngợi.

- Tôi thấy chắc không cần thiết nữa. Xém chút mất một mạng người chắc là đã đủ. Mọi chuyện kết thúc nơi đây đi. Nếu anh muốn…vẫn có thể tiếp tục làm theo chức trách của anh, mọi chuyện tôi sẽ không xen vào nữa. Tôi đã hứa với người đàn ông đó sẽ tha cho ông ta, tôi mặc dù không muốn nhưng vẫn cảm thấy rất mệt mỏi, tôi không có quyền cản anh chí ít sẽ không nhúng tay vào nữa.

Quyết định này anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh đáng lẽ không nên quá cố chấp mới đúng. Nếu từ đầu anh nghe lời Thiên Tư buông tha cho ông ta, có lẽ mọi chuyện đã không ra nông nỗi này. Thiên Tư cũng không phải chịu tổn thương xém chút mất mạng. Cô đã từng nói nếu có thể tha thì cứ tha. Anh hiện tại cứ theo như vậy thực hiện, dù sao tội lỗi của ông ta đã có một người gánh thậm chí là muốn hi sinh cả tính mạng. Anh không muốn Thiên Tư suy nghĩ nhiều về chuyện này.

- Cậu không cảm thấy ông ta rất không đáng được tha sao? Bỏ mặc cả người cận vệ thân cận nhất mà rời đi._Triệu Thức thoáng một chút căm giận.

Triệu Thức nhắc lại không khỏi nhớ đến ngày hôm đó. Khi anh ta đến nơi đã thấy đám người 3K đang đứng chắn đường Hoàng Thịnh. Ông ta không e sợ cũng không trốn tránh. Những người có mặt đứng giằng co một lát, ông ta lại rút súng ra hướng 3K bảo anh ta lui ra nếu không sẽ không thể toàn mạng. Triệu Thức thật sự không dám tin, nếu ông ta thật sự nổ súng cái mạng nhỏ của 3K có còn không? Thế nhưng 3K lại đứng đó không có lùi bước, ánh mắt rét lạnh nhìn ông ta. Đến khi 3K nháy mắt mấy cái về phía Triệu Thức, lúc này Triệu Thức mới hồi phục tinh thần mà rút súng ra hạ lệnh cho ông ta buông súng xuống. Ông ta nhếch miệng cười không quan tâm, chỉ nghe hai tiếng nổ liên tiếp vang lên. Đường đạn của người đàn ông bị lệch về một phía, súng cũng rơi xuống. Cổ tay ông ta không ngừng chảy máu, giọt ngắn giọt nhau thi nhau rơi xuống. Hóa ra Triệu Thức đã bắn vào cổ tay ông ta. Triệu Thức cùng một vài đồng nghiệp đến bắt lấy ông ta. Ông ta lại nhanh chóng cầm lấy khẩu súng muốn một phát tự sát, cũng may 3K nhanh chóng giật lại khẩu súng nhưng vô tình súng lại một lần nữa nổ trúng chân ông ta. Ông ta lần này bị bắt không tiếp tục phản kháng nữa, giống như một loại sứ mệnh đã hoàn thành thì không còn bận tâm đến số phận của bản thân. Khi Triệu Thức giải ông Hoàng Thịnh về thì ông Hạo Ưng cũng lên máy bay sang Hoa Kì rồi, rời khỏi địa phận điều tra của Triệu Thức. Ông Hoàng Thịnh lại một mình thừa nhận tất cả, tất cả bằng chứng thu được tại hiên trường cũng chỉ có một mình ông ta thì làm gì có khả năng ghép tội cho ông Hạo Ưng đây. Cả những chứng cứ trước ông ta cũng là người thực hiện kể cả việc bắt cóc Thiên An. Mặc dù biết ông ta chỉ chịu sai khiến nhưng cũng phải luận tội.

Tử Phong thở dài một lúc, anh không biết phải nói sao nhưng bản thân anh cũng sinh ra một loại cảm giác mệt mỏi không muốn truy cứu nữa.

- Không đáng tha. Nhưng bên trong đó còn ẩn bao nhiêu sự thật, bao nhiêu giả dối tôi cũng không muốn biết nữa. Tôi không muốn mọi chuyện phát sinh theo một hướng xấu khác. Hiện tại tôi cũng chỉ muốn toàn tâm cho công việc cùng bảo hộ tốt hôn thê của mình là được rồi.

Triệu Thức muốn nói tiếp gì đó nhưng nhìn thấy biểu hiện cứng rắn của Tử Phong đành ngậm miệng lại không bàn tới nữa.

- Hôn thê của cậu thế nào rồi?

- Tình trạng khá tốt nhưng chưa tỉnh lại, có thể nội trong hôm nay sẽ tỉnh lại.

- Vậy tốt rồi. Nếu cậu đã quyết định như vậy tôi sẽ không miễn cưỡng nữa._Triệu Thức khẽ thở dài, biểu tình rất chi là bất lực.

Tử Phong hơi cụp mắt giống như là hơi có lỗi vì anh đã chủ động bỏ cuộc. Một lúc lâu, anh mới ngẩng đầu nhìn Triệu Thức.

- Thật xin lỗi! Làm anh thất vọng rồi.

Triệu Thức sững sờ khi nghe Tử Phong nói như vậy nhưng rất nhanh anh ta mỉm cười xem như tiếp nhận.

- Cậu không cần làm ra bộ dạng đó, tôi có thể hiểu tâm trạng của cậu.

- Vậy được, tôi không làm phiền anh làm việc nữa. Tạm biệt, có cơ hội tôi cùng anh có thể trò chuyện như những người anh em.

Triệu Thức gật đầu cũng không từ chối. Chỉ thấy sau câu nói của Tử Phong, anh cũng biến mất sau cánh cửa. Triệu Thức lắc đầu cười nhưng rất nhanh cũng trở về với công việc.

---------------------------------------------

3K hôm nay rất hăng say làm việc, anh ta đến tập đoàn còn sớm hơn mọi ngày. Bất quá chính là không phải làm việc mà là cùng Phương Tuyết đ ăn bữa sáng. Mấy hôm trước bận rộn, anh ta nào có thời gian nhàn hạ như hôm nay.

- Tuyết, em không thấy nhớ anh sao? Sao một câu nhớ cũng không thấy nói vậy?_3K trưng ra bộ mặt hết sức bất mãn.

Mấy hôm nay, anh ta bận đến nỗi một chút thời gian rãnh rỗi cũng không có. Mà cô gái này một lời hỏi thăm cũng không có, chỉ có điều lúc nào nhìn thấy anh ta cũng dịu dàng mỉm cười. Là một cô gái rất hiểu chuyện chưa bao giờ hỏi cặn kẽ những chuyện mà anh ta làm.

Phương Tuyết nhất thời sững sờ không biết phải nói thế nào, khuôn mặt ửng hồng ngượng ngùng cúi đầu ăn bữa sáng.

- Ai…em thật là…không thể an ủi bạn trai em một chút sao? Chủ tịch giao cho anh rất nhiều công việc, rất mệt mỏi không có thời gian cho em, không phải em tức giận chứ?_3K lại hiểu lầm Phương Tuyết giận dỗi anh ta không quan tâm cô.

Phương Tuyết sợ 3K hiểu lầm lại ngẩng khuôn mặt nhìn anh ta nở một nụ cười yếu ớt, giọng nói lại lấp lửng không rõ ràng. Khuôn mặt ửng hồng lại bị anh ta nhìn thấy. Nụ cười trên môi 3K càng sâu, tựa hồ rất thỏa mãn.

- Em…em không có, chỉ là…chỉ là không biết phải làm như thế nào mới giúp anh được.

- Hóa ra như thế, em là…rất nhớ anh đi!_nụ cười trên môi 3K cơ hồ không khép lại được.

Phương Tuyết chớp mắt nhìn 3K, lại cúi đầu gật đầu mấy cái nhưng không thốt ra được lời nào.

3K đắc ý bật cười, đưa tay xoa đầu cô, sau đó lại không ngừng kể chuyện làm cho cô vui xua đi vẻ ngượng ngùng.

Chỉ thấy một góc bàn trong nhà ăn, Phương Tuyết không ngừng bị 3K chọc cười đến mặt đỏ lừ. Bộ dạng anh ta lại vô cùng đắc ý, giống như là tìm được một thú vui thật sự. Dĩ nhiên rồi, có ai ở bên cạnh người yêu mà không cảm thấy vui chứ. Ôi, anh ta lại mường tượng đến cảnh máu me ngày hôm đó mà không ngừng rùng mình một cái. Nếu thật sự ngày hôm đó, một phát súng kia nổ trúng anh ta, không biết bây giờ anh ta có thể ngồi đây hay không. 3K nhớ đến bản thân đứng đó mà mồ hôi lạnh không tự chủ cũng tuôn ra, không phải là anh ta sợ mà là nghĩ đến Phương Tuyết nếu thật sự có chuyện… Nghĩ thế nào 3K cũng không dám nghĩ đến. Hiện tại, anh ta không muốn nhớ đến mà là muốn tận hưởng cảm giác thanh bình. Lâu lâu, lại thấy Phương Tuyết hướng 3K đút vài ngụm đồ ăn bộ dạng cực kì thân mật nhưng lại vô cùng tự nhiên. Giữa họ là không có một khoảng cách nào.

----------------------------------------------

Tử Phong mới bước ra khỏi sở cảnh sát, trong túi điện thoại lại reo lên liên hồi. Là số nhà gọi đến, Tử Phong vừa áp điện thoại lên tai nghe vừa mở cửa xe.

- Tử Phong nghe!

- Là mẹ, con ở đâu?

- Con đang trên đường trở về, có chuyện gì sao?

- Thiên Tư vừa tỉnh mẹ chỉ thông báo cho con biết để nhanh trở về thôi._giọng bà Nhã Nhàn có phần hưng phấn vô cùng.

Ánh mắt Tử Phong từ hờ hững lập tức lóe lên một tia sáng, ánh sáng ấm áp lan tỏa ra xung quanh. Trên môi anh đã đọng lại một nụ cười hòa hợp cùng gương mặt ấy thêm phần hoàn mĩ.

- Con biết rồi, con lập tức trở về.

Tử Phong tắt điện thoại, môi vẫn cong lên giữ nguyên một nụ cười. Chỉ cần nhắc đến Thiên Tư tùy lúc anh đều có thể nở một nụ cười.

Xe Tử Phong nhanh chóng đi vào nhà bãi đỗ xe của biệt thự họ Du. Tâm trạng Tử Phong có chút kích động, bước đi cũng dài hơn bình thường.

Điều làm anh ngạc nhiên chính là vừa bước vào phòng khách lại thấy bà Nhã Nhàn ngồi đó cùng Hạo Minh. Cậu ta cũng ngẩng đầu, bốn mắt chạm nhau cả hai sững sốt một lúc mới gật đầu chào đối phương.

- Con về rồi, ngồi với Hạo Minh một lúc đi để mẹ đi nấu chút gì cho Thiên Tư lót dạ, nhìn con bé xanh xao quá._bà Nhã Nhàn nhìn thấy anh, liền đứng dậy mỉm cười đưa ra một cái cớ rời đi.

Tử Phong thoáng bất động một lúc, bước chân anh rõ ràng không muốn dừng lại mà chính là muốn đến lập tức bên cạnh Thiên Tư. Khi nghe bà Nhã Nhàn đề nghị, anh không khỏi nhíu mày nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

- Được rồi, mẹ đi đi.

Tử Phong ngồi xuống đối diện Hạo Minh. Lúc nãy khi đến bãi đậu xe, anh đã thấy xe Hạo Minh gặp cậu ta trong nhà anh cũng không cảm thấy lạ. Chẳng qua, anh nghĩ cậu ta hiện tại phải ngồi cùng Thiên Tư mới đúng, không nghĩ tới cậu ta còn có thể ngồi ở đây.

- Đến thăm Thiên Tư à, tại sao không lên?

Hạo Minh mở mắt kinh ngạc, ánh mắt dao động rất nhanh trở về trạng thái thản nhiên. Cậu ta cũng không nghĩ anh lại thoải mái muốn cậu ta gặp Thiên Tư.

- Tôi nghĩ để cô ấy tốt hơn mới gặp mặt. Hôm nay tôi đưa Hạnh Nghi đến.

- Cậu nghĩ cô ấy sẽ không tha thứ cho cậu sao?_Tử Phong ngồi bắt chéo chân, bộ dáng vô cùng thản nhiên giống như nói chuyện phiếm thông thường.

Hạo Minh cũng không ngờ anh lại hỏi thẳng như vậy khiến cậu ta có chút bối rối nhưng cũng rất thuận ý gật đầu.

- Có thể như vậy.

- Cậu lo nghĩ quá nhiều rồi, Thiên Tư chưa bao giờ ôm hận một ai cả kể cả…ba cậu.

- Tôi biết nhưng tôi không thể xem như chưa có chuyện gì xảy ra._hai tay Hạo Minh đan chặt giống như có một băn khoăn vẫn chưa gỡ bỏ được.

Đáy mắt Tử Phong dao động, anh khẽ nhếch lên một nụ cười. Cậu ta là áy náy sao? Con người cậu ta từ trước đến giờ có bao nhiêu kiêu ngạo đặc biệt là trước mặt anh. Hôm nay cư nhiên ở trước mặt anh nói những lời này, anh đang hoài nghi tai mình nghe nhầm.

- Cậu là đang áy náy sao?

- Tôi…

Hạo Minh không khỏi sửng sốt nhưng lại nở một nụ cười có chút khổ sở. Cậu ta cũng không thể chối bỏ cảm xúc này của bản thân.

Tử Phong không chờ đáp án mà lảng sang một chuyện khác:

- Tôi muốn biết ông Hoàng Thịnh đối với ba mẹ cậu là loại quan hệ gì?

Từ trước đến giờ, anh vẫn nghĩ quan hệ ông Hoàng Thịnh không chỉ là một trợ lí nhỏ nhoi.

Hạo Minh sửng sốt, ánh mắt thoáng cái trầm xuống mang theo một nỗi ảm đạm.

- Ông ấy là bạn của mẹ tôi từ lúc nhỏ, cũng là con của trợ lí của ông ngoại tôi. Từ nhỏ hai người họ đã thân thiết. Đến khi ông ngoại giao hết phần gia sản cho ba tôi quản lí, chú Thịnh cũng thay thế ba chú ấy đứng tại vị trí đó chưa bao giờ thay đổi. Chỉ có điều ông ấy hi sinh như vậy là vì mẹ tôi không phải vì ba tôi. Tôi biết giữa ba người họ là một loại tình cảm phức tạp.

Chính vì lẽ đó mà Hoàng Thịnh đối xử với Hạo Minh vô cùng tốt, chỉ là chức trách này không phải của ông ta.

Tử Phong nhất thời kinh ngạc, anh nhìn sự hi sinh của người đàn ông kia vẫn nghĩ là vì lòng trung thành không nghĩ tới lại là một chữ “yêu”. Nếu đã như thế quyết định không truy cứu của anh cũng có phần đúng rồi. Yêu thì không có sai hay đúng chỉ là mỗi người có cách thể hiện tình yêu khác nhau mà thôi. Với ông Hạo Ưng là vì yêu sinh hận mà tổn hại mạng người, còn đối với ông Hoàng Thịnh là muốn người mình yêu được vui sẵn sàng che lấp tất cả tội lỗi của một người được xem là người giữ trái tim người mình yêu. Đó cũng là một loại mù quáng không lối thoát. Tử Phong khẽ thở dài.

---------------------------------------------------

Trong căn phòng, sắc lam bao phủ cũng có hai cô gái ngồi trên giường bệnh. Thiên Tư lộ ra bộ dạng mệt mỏi, mặc bộ đồ thường ở nhà, mái tóc thả tự nhiên. Hạnh Nghi cũng ngồi một bên nhẹ nhàng điều chỉnh tư thế ngồi cho Thiên Tư. Khi Hạnh Nghi vừa được bà Nhã Nhàn dẫn vào phòng thì đã thấy Thiên Tư đã tỉnh, đang cố chống tay ngồi dậy. Không chỉ có cô vui mừng mà bà Nhã Nhàn cũng thật kích động, chạy đến nắm tay Thiên Tư hỏi han một lúc đến khi hốc mắt hồng hồng mới đóng cửa nhường lại không gian cho hai chị em. Thiên Tư cũng không khỏi kinh ngạc khi vừa tỉnh dậy thì lại thấy Hạnh Nghi. Khi cô tỉnh lại, bên trong căn phòng sáng sủa cũng chỉ có một mình cô, cô muốn đến bàn gọi điện thoại cho Tử Phong không ngờ còn chưa kịp gọi đã nghe tiếng cửa phòng bị mở ra.

- Chị hai, trong người cảm thấy thế nào rồi?

- Chị không sao chẳng qua thân thể không có sức lực, nghỉ ngơi một hai hôm là không có vấn đề gì rồi._Thiên Tư nở nụ cười yếu ớt, nắm lấy bàn tay Hạnh Nghi.

Hạnh Nghi thoáng cứng ngắt một lúc khi đôi bàn tay mềm mại của Thiên Tư nắm lấy tay cô. Cái cảm giác thân tình này thật khó diễn tả thành lời. Hình như chưa bao giờ cô đặt tâm tư vào những hình ảnh nhỏ nhặt như thế này. Từ nhỏ Thiên Tư đã luôn bao dung, ấm áp như vậy nhưng cô lại chưa hề để tâm đến.

- Thật xin lỗi chị hai!

Thiên Tư ngẩn người, cô không biết Hạnh Nghi tại sao lại xin lỗi.

- Em có lỗi gì mà phải xin chứ._Thiên Tư đưa tay vỗ vỗ đầu Hạnh Nghi.

- Em…em lúc trước không nên đối xử với chị lạnh nhạt như vậy._Hạnh Nghi thoáng cái cúi mặt không dám nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của Thiên Tư.

Chỉ cần nhìn sâu vào đôi mắt của Thiên Tư, bản thân Hạnh Nghi lại hiện lên xấu hổ cùng tội lỗi.

- Thiên Trầm…ai…!_Thiên Tư bất đắc dĩ thở dài.

Hạnh Nghi giật mình khi nghe Thiên Tư dùng cái tên trước kia của cô gọi, một cảm giác thân thiết bỗng đổ ập đến. Cảm giác này khiến cô không khỏi xúc động muốn khóc vì nhớ đến ba mẹ, hốc mắt rất nhanh đã ngập nước.

- Chị hai, em rất nhớ ba mẹ!

Hạnh Nghi không kìm được ôm lấy Thiên Tư, nước mắt rất nhanh trào ra, cô chôn mặt trong ngực Thiên Tư không ngừng rơi nước mắt. Thiên Tư sững người nhìn hành động của Hạnh Nghi. Một lúc, Thiên Tư mới nở một nụ cười nhẹ đưa tay vừa vỗ nhẹ lưng, vừa vuốt tóc Hạnh Nghi giống như một lời an ủi.

- Chị biết, chị cũng rất nhớ. Chính vì nhớ nên chúng ta càng phải sống hạnh phúc để ba mẹ ở nơi đó cũng có thể mỉm cười.

Hạnh Nghi ngẩng đầu, dùng đôi mắt ngập nước nhìn Thiên Tư.

- Ba mẹ sẽ không trách em có phải không?

- Sẽ không._Thiên Tư mỉm cười rất dịu dàng.

Hạnh Nghi lại lần nữa ôm chặt lấy Thiên Tư, cô đúng là đã lâu không có ai thân thiết như vậy để ôm mà khóc lên. Để cô chia sẻ cảm giác nhớ ba mẹ cùng tưởng niệm về cuộc sống hạnh phúc trước kia. Trong phúc chốc, căn phòng trở nên im lặng chỉ nghe vài tiếng sụt sịt do khóc, Thiên Tư cảm thấy sóng mũi cay cay, khóe mắt cũng đỏ lên nhưng trên môi lại là một nụ cười hạnh phúc.

Đang lúc hai người ôm nhau, tiếng cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa. Hạnh Nghi cũng không có ngẩng đầu ngồi dậy, Thiên Tư cũng không đẩy cô ra. Giọng nói yếu ớt của Thiên Tư vang lên:

- Cửa không khóa, mời vào!

Cửa phòng bị mở ra, Tử Phong một thân tây trang bước vào, phía sau là Hạo Minh. Tử Phong sững sờ một lúc khi nhìn hai người đang ngồi ở bên giường ôm nhau. Hạo Minh cũng thoáng nhíu mày nhìn một màn này.

- Anh Tử Phong!_Thiên Tư cố kéo khóe môi cười gượng gạo, đưa tay vỗ lưng Hạnh Nghi.

- Ừ, em có cảm thấy không khỏe chỗ nào không?_Tử Phong cũng nở một nụ cười, đi sang phía bên kia giường, ngồi bên cạnh Thiên Tư.

Lúc này Hạnh Nghi mới buông Thiên Tư ra, dùng tay lau đi nước mắt. Thiên Tư cũng nhẹ nhàng mỉm cười nhìn cô rồi mới quay sang Tử Phong điềm đạm trả lời.

- Em không sao, đã khỏe hơn rất nhiều rồi.

Thiên Tư nói xong, ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt Hạo Minh đang đứng ở cửa phòng. Cô hơi bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng nở một nụ cười, hướng Hạo Minh gật đầu chào.

- Anh đến thăm người bệnh, tại sao lại đứng ở cửa không lẽ định bắt em gái của em về sao?_cô mở miệng nói chuyện không chút miễn cưỡng kèm theo chút vui đùa.

Hạnh Nghi cũng không nghĩ đến Hạo Minh sẽ lên đây, khi nãy cô có bảo cậu ta cùng lên nhưng cậu ta đã từ chối. Hạo Minh cũng bất ngờ trước câu nói của Thiên Tư. Cậu ta không nghĩ cô một chút hận ý trong mắt đối với cậu ta đều không tồn tại, lại thản nhiên nói đùa. Hạo Minh nở một nụ cười không mấy tự nhiên.

- Anh cũng định như vậy nhưng có lẽ…người nào đó còn chưa muốn đi, anh cũng không bắt được._nói xong cậu ta liếc nhìn Hạnh Nghi mỉm cười.

Hạnh Nghi lại trừng mắt nhìn cậu ta, nhưng sau đó lại giương lên một nụ cười không rõ là cười chuyện gì. Thiên Tư cười cười không nói.

- Em chưa ăn gì, để anh nhờ mẹ đem lên một chút cháo._Tử Phong vuốt vuốt đầu cô mỉm cười liền muốn rời đi.

Cô lại nhanh chóng bắt tay anh lại. Cô biết anh muốn nhường không gian cho cô cùng hai người kia nói chuyện nhưng cô nghĩ không cần thiết. Nếu đã không muốn truy cứu thì cũng không cần khơi gợi lại niềm đau. Tử Phong nhíu mày nhìn bàn tay cô đang nắm chặt anh, anh thở dài một cái ngồi xuống cạnh cô.

- Chị hai, cũng không còn sớm nữa, em cùng Hạo Minh còn vài việc cần xử lí không tiện ở lâu. Lần sau, em lại đến thăm chị nếu chị muốn vẫn có thể đến chỗ em._Hạnh Nghi mở miệng muốn gỡ rối cho không khí ngượng ngập này.

Thiên Tư thoáng hiện lên một tia buồn phiền trong đáy mắt long lanh. Tử Phong nhìn cô mỉm cười như muốn nói cô đừng buồn.

- Được rồi, vậy lần sau chúng ta lại nói chuyện._Thiên Tư gật đầu, cười yếu ớt.

- Vậy em cố tĩnh dưỡng cho khỏe, bọn anh đi trước._Hạo Minh nhìn cô thần sắc nhợt nhạt mà nhắc nhở.

- Cảm ơn anh.

Hạo Minh không nói gì, môi mấp máy muốn nói thêm gì đó nhưng lại thôi, đưa tay ôm lấy bả vai Hạnh Nghi rời đi. Hạnh Nghi vẫn không yên lòng quay lại nhìn Thiên Tư, chỉ thấy Thiên Tư nở nụ cười hướng Hạnh Nghi gật đầu ý bảo bản thân vẫn ổn. Lúc này, Hạnh Nghi mới thả lỏng bản thân theo chân Hạo Minh mà đi. Trước khi ra khỏi cửa, Hạo Minh đột nhiên dừng lại nói một câu nhìn ra có chút khổ sở.

- Thiên Tư, xin lỗi em về tất cả.

Thiên Tư cũng rất bất ngờ, bàn tay không tự chủ run lên lại bị một bàn tay bao phủ lấy cô ngẩng đầu nhìn Tử Phong. Anh nheo mắt nhìn cô nhưng một lời cũng không nói. Anh muốn cô tự nói ra ý định của bản thân.

Hạnh Nghi cũng nắm chặt tay, trong lòng có chút run sợ Thiên Tư không tha thứ cho Hạo Minh. Hạo Minh thở dài bước đi, cậu ta cũng không mong cô sẽ tha thứ bởi vì những tội lỗi kia quá lớn. Đến khi cậu ta muốn buông tha đáp án, bước ra khỏi cửa thì giọng nói trong trẻo phía sau lại vang lên:

- Em chấp nhận lời xin lỗi của anh.

Hạo Minh thoáng cái nở một nụ cười mãn nguyện. Hạnh Nghi cũng buông vai giống như có một gánh nặng được tháo gỡ.

Thiên Tư nhìn cửa phòng đóng chặt, hai thân ảnh phía trước cũng biến mất. Cô ngẩng đầu nhìn anh, một nụ cười dịu dàng còn đọng trên môi anh. Chỉ thấy anh xoay mặt cô đối diện với anh, đưa trán mình chạm đến trán cô, phát ra tiếng cười trầm thấp.

- Anh rất nhớ em!

Thiên Tư thoáng cái ngây ngốc nghe anh nói, trong giọng nói của anh rõ ràng có một sự kìm nén nào đó vừa mới được giải tỏa. Cô nhịn không được bật cười một tiếng.

- Anh không phải luôn ở bên cạnh em sao, còn nhớ nhung cái gì.

- Không giống, được ở bên cạnh nhưng không thấy em cười, không nghe em nói chuyện thì càng là một sự tra tấn biết không?_anh ôm cô, vùi mặt vào mái tóc của cô.

Thiên Tư cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh vờn quanh cô, hơi thở quen thuộc. Cô nhẹ nhàng ôm lấy anh, hốc mắt hồng hồng. Cô cảm nhận được anh đã rất khổ sở khi nhìn thấy cô yếu đuối nằm trên giường. Cô không thể nói được gì ngoài việc ngồi yên để anh ôm, có lẽ như vậy sẽ giúp anh yên tâm. Anh sẽ không nghĩ cô lại rời xa anh.

“ Cạch”

Tiếng cửa mở vội vàng, hai người giật mình nhìn ra chỉ thấy bà Nhã Nhàn đứng đó ngây người một lúc, trên môi nở một nụ cười.

- Khụ…khụ, mẹ xin lỗi mẹ gấp quá nên quên không gõ cửa. Mẹ nghĩ Thiên Tư chưa ăn gì nên muốn đưa chút cháo.

- Không sao mẹ mang vào đi!_Tử Phong buông Thiên Tư ra, đôi mắt nheo lại nhìn mẹ anh bộ dạng không được tự nhiên, anh khẽ cười.

Thiên Tư mặt hơi đỏ nhưng chỉ nở một nụ cười yếu ớt. Cô hiện tại cũng cảm thấy bụng đói, có lẽ vì thế mà làm việc gì cũng cảm thấy vô lực.

Bà Nhã Nhàn cười cười, bà vừa bước qua cửa phòng không bao lâu bên ngoài lại xông vào một thân ảnh.

- Thiên Tư bà đã khỏe chưa? Tôi rất lo bà không thể tỉnh lại._Tiểu Kì nhanh chân chạy đến ôm lấy Thiên Tư, khóe mắt liền trào ra vài giọt nước mắt.

Tử Phong cùng Thiên Tư sững sờ nhìn một màn này nhưng rất nhanh bật cười. Thiên Tư cũng ôm lấy Tiểu Kì nở nụ cười yếu ớt, đưa tay vỗ vỗ lưng Tiểu Kì.

- Tôi chẳng phải đã tỉnh rồi sao? Bà cũng không cần kích động đến vậy.

- Mấy ngày qua tôi chờ bà tỉnh đến không ăn, không ngủ._Tiểu Kì ngẩng đầu lau đi nước mắt, mỉm cười.

- Thật không? Tại sao tôi thấy vòng hai của bà càng ngày càng lớn vậy?_Thiên Tư mặt không đổi sắc kinh ngạc nhìn chằm chằm vòng eo Tiểu Kì.

Tiểu Kì giật mình nhảy dựng lên, nhìn vòng eo của mình. Cô thật không có ăn nhiều làm sao mà tăng cân đây?

Thiên Tư mím môi nhịn cười nhìn bộ dạng Tiểu Kì hốt hoảng. Thiên Ân cười cười đi đến ôm eo Tiểu Kì.

- Đừng nhìn nữa, em mập cũng có anh rồi lo không ai rước em sao?

- Anh…ai cần anh rước chứ?_Tiểu Kì mặt đỏ, trừng mắt nhìn anh.

Thiên Ân bật cười mà Thiên Tư cũng không nhịn được nữa nở nụ cười. Tiểu Kì trừng mắt nhìn Thiên Tư tựa hồ nhìn ra điều gì ánh mắt càng thêm sắc. Thiên Tư không khỏi rùng mình một cái.

- Bà lại trêu tôi?

- Ai bảo bà khoa trương nhịn ăn, nhịn uống vì lo cho tôi. Tôi chỉ muốn thử một chút thôi. Ai mà biết bà chột dạ._Thiên Tư không khách khí trừng mắt nhìn lại.

- Cái này…thì không phải nhịn nhưng cũng không có khẩu vị._Tiểu Kì xấu hổ cười lấp liếm.

Thiên Tư hừ lạnh một tiếng lại nở một nụ cười. Tử Phong lắc đầu cười nhìn hai cô gái trừng mắt nhìn nhau. Anh tiếp nhận cháo từ tay bà Nhã Nhàn lại kiên nhẫn đút từng muỗng cho cô. Cô cự tuyệt muốn tự mình ăn nhưng lại bị một cái nheo mắt của anh uy hiếp. Ba người nhìn hành động của Tử Phong thầm cười lại không lên tiếng đi ra ngoài. Cửa phòng đã đóng nhưng vẫn có thể nghe tiếng kháng cự bên trong.

- Em tự ăn được.

- Không cần, nhanh một chút há miệng!

- Em có tay có thể tự ăn, anh không cần xem em như con nít.

- Tay em còn bị thương.

- Chỉ là vết thương nhỏ.

- Nghe lời một chút, nếu không…anh không dùng muỗng mà dùng cách khác đút em._Tử Phong nhếch lên một nụ cười.

Thiên Tư nuốt khan một cái, mặt ửng hồng ngoan ngoãn cho anh đút từng muỗng cháo

Một tháng sau.

Một buổi tiệc đơn giản được tổ chức. Chờ đến khi Thiên Tư hồi phục đã là một tháng sau, trong thời gian đó Tử Phong muốn chuẩn bị một buổi tiệc sinh nhật thật long trọng đồng thời công bố thân phận của Thiên Tư. Nhưng cô không đồng ý, cô không muốn rườm rà và không thích đông người, vả lại cô nghĩ không cần phiền phức. Nên Tử Phong chỉ có thể tổ chức một buổi tiệc đơn giản, người đến tham dự buổi tiệc chỉ là người thân cùng bạn bè. Kết quả chỉ là một buổi tiệc gặp mặt giữa những gia đình cùng bạn bè, không mang tính chất công bố thân phận tiểu thư như người ta vẫn nghĩ. Tử Phong không khỏi ảo não muốn cô thay đổi quyết định. Cô lại cứng rắn không muốn, anh cũng đành cắn răng nhường cô. Nói như vậy cũng không phải quá đơn giản. Toàn bộ buổi tiệc cũng tốn không ít, cả công trình trang trí Tử An cùng Kỳ Quân hào hứng làm. Không khí đơn giản mà ấm áp. Buổi tiệc được tổ chức tại nhà, từ ngoài cổng đến cửa lớn đều có treo đầy đèn cùng bong bóng đủ màu sắc. Khắp vườn hoa sứ cũng rực rỡ ánh đèn màu, xung quanh hồ sen lung linh ánh đèn tỏa ánh sáng lấp lánh xuống mặt hồ. Cả cửa cổng cũng được trang trí rất cầu kì. Tử An đắc ý nhìn tác phẩm của mình dĩ nhiên còn có công sức của nhiều người hợp lại. Thiên Tư trong bộ váy liền dài màu lam, vải lụa mềm nhẹ tôn lên sự dịu dàng của cô. Trên mặt cô phảng phất nụ cười thuần khiết. Gương mặt thanh thuần được trang điểm nhẹ càng tăng thêm vẻ đẹp của Thiên Tư. Tiểu Kì đứng bên cạnh giúp Thiên Tư chuẩn bị. Hôm nay, Tiểu Kì cũng diện một bộ váy liền không quá gối màu đỏ kết hợp áo khoác đen bên ngoài. Tử An chạy vào phòng nhìn thấy Thiên Tư cùng Tiểu Kì không khỏi cười thật vui vẻ.

- Chị dâu, hôm nay chị thật đẹp nha, đây chỉ là một bộ lễ phục đã như vậy, nếu là trang phục cô dâu thì thế nào? Chắc là vô cùng đẹp đi._Tử An đôi mắt thoáng cái mơ màng.

Thiên Tư cùng Tiểu Kì nhìn nhau không khỏi bật cười.Thiên Tư nhìn đến Tử An một thân váy trắng có gì đó hồn nhiên cũng nghịch ngợm đáng yêu, trong lòng lại dâng lên cảm giác vui vẻ muốn trêu chọc.

- Cảm ơn em, chị nghĩ nếu em mặc áo cưới còn đẹp hơn chị hay là em cùng Kỳ Quân tổ chức đính hôn đi, coi như trói Kỳ Quân lại khỏi sợ nó chạy lung tung!_Thiên Tư không nhịn được trêu chọc Tử An.

Tử An không khỏi sửng sốt lại đỏ mặt, khẽ lẩm bẩm mấy tiếng:

- A, tại sao lại nhắc đến em rồi? Em…em còn lâu lắm.

- Thật sao? Chị trông bộ dạng em không phải có ý này sao?_Tiểu Kì cười cười.

Tử An càng trở nên quẫn bách, liếc hai người một cái liền chạy ra ngoài. Cả hai người nhìn mặt nhau nở nụ cười nhìn theo bóng dáng Tử An biến mất. Một lúc sau lại thấy hai chàng trai tiến vào, nụ cười như gió xuân ấm áp. Tử Phong nở một nụ cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Thiên Tư. Cô cũng khẽ mỉm cười nhìn anh. Anh mặc trên người áo pull trắng, khoác bên ngoài một áo vest xanh tay lỡ cùng quần kaki tối màu, trong mắt cô càng tăng thêm vẻ đẹp duy mĩ chỉ anh mới có.

- Rất đẹp!_anh mỉm cười khen ngợi.

- Anh cũng vậy.

- Đi! Anh đưa em ra ngoài._anh nắm tay cô kéo ra ngoài.

Cô để bàn tay mình vào bàn tay anh, có một cảm giác ấm áp lan tỏa. Nhìn theo bóng lưng anh, có một sự hạnh phúc tràn ngập.

Tiểu Kì cùng cũng cùng Thiên Ân đi ra ngoài. Thiên Ân nhìn Thiên Tư lại nhìn Tiểu Kì, sâu trong đôi mắt hiện lên một ý tưởng.

- Tiểu Kì hay em cùng anh kết hôn luôn đi!

- Anh…chờ năm năm sau đi!_cô khẽ cười liếc anh một cái.

- Oa…tại sao lại lâu như vậy?_Thiên Ân nhỏ giọng kháng nghị.

- Em muốn xem anh còn bao nhiêu tật xấu, biết đâu thời gian càng lâu em càng rõ. Khi đó em hối hận vẫn còn kịp.

- Anh là người con trai hoàn mĩ nhất rồi, em còn không sợ bị người ta cướp mất sao?_Thiên Ân nở nụ cười rạng rỡ mười phần đắc ý.

Tiểu Kì đánh giá Thiên Ân một lúc, hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng kết hợp gile bên ngoài màu đen cùng quần âu, mái tóc đánh rối màu nâu hạt dẻ khiến anh tăng thêm một chút lãng tử. Cô dù rất muốn giống Thiên Tư khen Tử Phong nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn là bĩu môi khinh thường.

- Vậy sao, tại sao em không nhìn thấy nhỉ? Vậy anh chờ người đến cướp anh đi đừng tìm em._Tiểu Kì liếc anh đi nhanh theo sau Thiên Tư.

- Thật là…anh chỉ đùa thôi mà, năm năm thì năm năm bao lâu anh cũng chờ._anh bất đắc dĩ cười nắm lấy tay cô.

- Đây là anh tự hứa, em không ép.

- Ok, là anh hứa.

Thiên Tư cùng Tử Phong đi phía trước không khỏi cười thầm hai người.

Buổi tiệc được thếch đãi ngoài trời giữa sân cỏ ba lá mềm mại, là một bàn tiệc dài giống như bữa cơm thân mật nhưng giăng đèn kết hoa khắp nơi. Cả biệt thự tràn ngập trong ánh sáng lung linh. Tất cả những người thân quen đều đến, ba mẹ Tiểu Kì cũng đến. Hai người dù không thường xuyên ở cạnh con gái nhưng mọi tin tức ông bà đều nắm rõ. Một tháng trước, ông bà còn ở Thụy Sĩ nghe tin Thiên Tư tổ chức tiệc sinh nhật còn tìm lại được hôn phu, ông bà không khỏi sửng sốt nhưng rất vui mừng lập tức thu xếp công việc để trở về.

Một bàn tiệc dài, có đầy đủ tất cả mọi người chỉ đợi nhân vật chính đến. Hai nhà Du-Lăng ngồi đối diện hai nhà Dương- Ngạn. Những người già không ngừng nở nụ cười nhìn những người trẻ tuổi. Ba mẹ Tiểu Kì cùng ba mẹ Thiên Ân lại không ngừng nói chuyện, giữa họ có chuyện gì để nói nhiều như vậy? Chính là bàn chuyện của hai đứa con. Bà Ngọc Hoa ngồi đó môi nở nụ cười như là đang rất mãn nguyện. Ông Dương Thanh không nói gì nhưng biểu hiện trên gương mặt già nua chính là một niềm vui mừng vì Thiên Tư đã trở về với đúng cương vị của mình. Ông cũng hoàn thành trách nhiệm của người đã khuất ủy thác.

Hạnh Nghi cùng Hạo Minh cũng đến từ sớm, bởi vì hôm nay không chỉ là bữa tiệc sinh nhật của Thiên Tư mà còn chúc mừng hai chị em cô trùng phùng sao bao năm thất lạc. Hai người lại có cùng ngày sinh nên quyết định tổ chức luôn một thể. Tính ra buổi tiệc mang rất nhiều ý nghĩa. Hạnh Nghi có chút run rẩy vì hồi hợp, trên gương mặt xinh đẹp thoáng cái hơi căng thẳng. Hạo Minh nắm lấy tay cô nở nụ cười. Hạo Minh đưa tay vén vài sợi tóc trên trán cô. Cô cũng mỉm cười nhìn lại, cố lấy lại bình tĩnh. Chỉ cần nhìn vào khuôn mặt tươi cười của Hạo Minh, cô sẽ thêm tự tin.

- Nhân vật chính đến rồi đây!_tiếng 3K vang lên, môi giương lên nụ cười thật vui vẻ.

3K dẫn đầu vỗ tay, mọi người cũng đồng thời đứng lên vang lên tràng pháo tay nhiệt liệt. Trên mặt ai cũng nở một nụ cười chúc mừng thay Thiên Tư. 3K đứng bên cạnh Phương Tuyết, nhướng mày nhìn cô rồi nhìn cặp đôi trước mắt. Trong mắt anh ta giống như có chút tán thưởng. Phương Tuyết thoáng nở nụ cười, không khỏi vui trong lòng. Khả Chiêu cũng đứng cạnh hai người, đôi môi cũng nở nụ cười. Hôm nay, cậu ta cũng chỉ mặc đơn giản chiếc áo sơ mi kẻ sọc cùng bộ vest màu bạc. Sâu trong ánh mắt Khả Chiêu lại thoáng ẩn hiện một tia tiếc nuối. Cậu ta đang nghĩ đến người con gái đó.

- Mày không đi đón Hà Lam sao?_Thiên Ân đi đến cạnh Khả Chiêu vỗ vai cậu ta một cái.

Khả Chiêu thoáng nhíu mày lại cười cười xem như không để ý, lơ đãng trả lời.

- Tao giao cho anh Bằng đi đón rồi._Khả Chiêu bâng quơ nói.

Thiên Ân nhất thời không biết nên nói cái gì, nhìn thần sắc Khả Chiêu hình như không tốt lắm. Anh nói lỡ lời có khi nào cậu ta lại phát hỏa không. Thiên Ân rùng mình một cái, ngượng ngùng sờ mũi nhìn sang Tiểu Kì. Tiểu Kì lại nhìn đi chỗ khác, ý tứ rõ ràng không liên quan đến cô. Thiên Ân bất đắc dĩ cười khổ một tiếng.

Tử Phong đưa Thiên Tư lên vị trí đầu bàn cũng đứng bên cạnh nở nụ cười, chầm chậm vỗ tay lại nhìn không rời đi khuôn mặt cùng thái độ xúc động của Thiên Tư. Thiên Tư xúc động, một giọt nước mắt rơi ôm lấy bà Ngọc Hoa cùng ông Dương Thanh.

- Ba,mẹ!

- Hôm nay không phải là ngày vui sao? Tại sao lại khóc, qua ngày hôm nay con đã danh chính ngôn thuận trở về với thân phận vốn có rồi._tuy là trách cô nhưng bà Ngọc Hoa cũng không kìm được nước mắt rơi nhưng cũng nhanh chóng lau đi.

- Được rồi, hai người đừng khóc, tôi sẽ khóc theo đấy._bà Nhã Nhàn cũng không kìm được hốc mắt đã đỏ lên.

Ông Tử Nhạc đứng bên cạnh nhìn bọn họ, khuôn mặt đã ánh lên một tầng nhu hoa không còn cảm thấy lạnh nhạt như thường ngày. Ba mẹ Thiên Ân cũng đồng dạng như vậy. Biểu hiện trên mặt những người khác cũng thế là vui mừng cùng xúc động.

Đang lúc này đi vào một cô gái, trên thân vận một chiếc váy màu tím nhạt đơn giản. Trên gương mặt thể hiện một chút xấu hổ vì đến trễ. Trịnh Bằng đi phía sau nhìn mọi người cười cười, trên mặt rõ ràng có một chút xấu hổ. Tên người anh ta chỉ có chiếc áo sơ mi xanh đậm cùng quần âu, còn chiếc áo vest đen lại đang khoác trên người của một người khác. Chỉ thấy Tử Phong nhíu mày nhìn mà Khả Chiêu cùng Thiên Ân rồi lia một tia nhìn kì quái về phía Trịnh Bằng.

- Người anh em, anh không phải đã làm gì người ta rồi chứ? Cả áo cũng tặng cho người ta luôn rồi._Khả Chiêu cười rất gian, con ngươi đảo đảo.

Trịnh Bằng ho khan mấy tiếng trên mặt rõ ràng lộ ra một tia xấu hổ, thốt lời cảnh cáo:

- Đừng nói bậy bạ.

- Ha ha, anh Bằng…anh biết xấu hổ, thú vị thú vị!_Khả Chiêu đắc ý cười.

Mấy người đứng cạnh cũng bật cười. Thân hình Trịnh Bằng có chút cứng ngắt khi chạm phải ánh nhìn của Hà Lam. Hà Lam nheo mắt nhìn Trịnh Bằng lại lập tức xoay mặt đi giống như là sợ người bắt gặp, lại hướng Thiên Tư xin lỗi.

- Xin lỗi Thiên Tư, chị có ca trực nên đến trễ._Hà Lam mỉm cười, cầm hộp quà đưa cho Thiên Tư.

- Không sao, chị đến là em vui rồi._Thiên Tư từ tốn nhận quà, trên môi nở nụ cười chào đón. Thiên Tư liếc nhìn chiếc áo trên người Hà Lam, ẩn hiện một chút ý vị nhìn Hà Lam nhưng không có đá động đến.

Ngay sau đó, mọi người lại nghe được tiếng ho không ngừng của Hà Lam. Mọi người lộ ra một tia thấu hiểu.

Thiên Tư đem hộp quà để trên bàn. Bây giờ Thiên Tư mới nhẹ mỉm cười gạt đi nước mắt, nhìn đến Hạnh Nghi đang đứng cách đó không xa. Trong mắt Thiên Tư ánh lên niềm vui cùng một thứ tình cảm thiêng liêng.

- Thiên Trầm đến đây!

Nhất thời tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Hạnh Nghi, những người chưa hiểu rõ sự tình cũng ngây ngốc một lúc. Hạnh Nghi cũng một lúc bất ngờ, tay chân có chút luống cuống đưa mắt nhìn Thiên Tư rồi đưa mắt nhìn Hạo Minh. Chỉ thấy Hạo Minh mỉm cười đưa tay nắm chặt hai vai Hạnh Nghi đẩy cô đi về phía Thiên Tư. Cậu ta cũng đi theo sau, đối với Hạnh Nghi cho dù hiện tại nơi đây đều là những người quen biết trước kia cũng được xem là một phần người thân nhưng cô vẫn chỉ đặt niềm tin nơi Hạo Minh. Đó là một loại tín nhiệm đã dưỡng thành thói quen không thay đổi được. Hôm nay Hạnh Nghi cũng diện trên người một chiếc váy đỏ thẫm, mái tóc uốn lọn nâu đỏ tùy ý xõa tôn lên nét đẹp sắc xảo. Hạo Minh cũng khoác lên người bộ vest trắng, bên trong là sơ mi đen tùy tiện hở vài nút. Cả hai đứng cạnh nhau cũng tạo nên một vẻ đẹp hoàn mĩ.

Thiên Tư nắm lấy tay Hạnh Nghi, nở một nụ cười thật hạnh phúc.

- Cảm ơn mọi người đã tổ chức một sinh nhật thật ấm áp, nhân dịp hôm nay xin giới thiệu với mọi người đây là cô em gái đã thất lạc nhiều năm- Diệp Thiên Trầm.

Hai người ôm lấy nhau một lúc mới buông ra. Mọi người lại vỗ tay chúc mừng hai người.

- Chị hai! Em xin lỗi về những gì đã xảy ra.

- Em gái ngốc, chúng ta là chị em không cần nhắc đến những điều đó.

Bà Ngọc Hoa cũng nhìn Hạnh Nghi với đôi mắt đầy yêu thương. Hạnh Nghi cũng khóe mắt cay cay ôm lấy bà Ngọc Hoa.

- Cảm ơn dì đã chăm sóc chị con!

- Con bé ngốc, quay về là tốt, quay về là tốt rồi._bà Ngọc Hoa nhẹ vỗ lưng Hạnh Nghi.

- Đến giờ chúc mừng sinh nhật cho hai người rồi._Tử Phong cười khẽ, ôm lấy eo của Thiên Tư, ánh mắt màu cà phê luôn nhìn cô tràn ngập yêu thương. Cô cũng cười gật đầu đáp lại.

Tử Phong cùng Hạo Minh cầm bật lửa đốt nến trên mỗi chiếc bánh sinh nhật đánh dấu tuổi hai mươi của hai người con gái. Bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên kèm theo tiếng vỗ tay nhịp nhàng hòa cùng ánh đèn lung linh tạo nên một không khí cực kì ấm áp và nhẹ nhàng. Thiên Tư cùng Hạnh Nghi thổi tắt nến và cầu nguyện, xúc động nhìn mặt mọi người lại nhìn mặt nhau mỉm cười.

Tử Phong nhếch lên một nụ cười, khiêu mi nhìn Hạo Minh. Cậu ta nhíu mày không rõ ý tứ cái nhìn của Tử Phong, trong ánh mắt dường như có khiêu khích cũng dường như có khích lệ. Hạo Minh còn đang phân tích ánh mắt của Tử Phong thì đã thấy anh cúi thấp đầu xuống một nụ hôn đã in lên môi Thiên Tư rồi.

- Chúc em sinh nhật vui vẻ!_anh cười khẽ.

Thiên Tư ngốc ra một lúc mới hồi phục tinh thần, cười ngượng ngùng một tiếng. Tử Phong ngẩng đầu nhìn Hạo Minh, nhướng mày kiêu ngạo. Hạo Minh nhếch lên một nụ cười, trong khi Hạnh Nghi nhíu mày nhìn Tử Phong khi quay sang nhìn Hạo Minh thì khuôn mặt đẹp trai kia đã kề sát, hơi thở đã vờn quanh khuôn mặt Hạnh Nghi. Đôi môi cũng bị cậu ta đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên rồi. Hạnh Nghi thân hình cứng đờ, mắt tròn xoe không dám tin. Ý cười trong mắt Hạo Minh càng sâu.

- Làm bạn gái anh đi!

Tất cả nhìn một màn hai chàng trai trao tặng hai nụ hôn không khỏi kinh hô. Một lần nữa vang lên những tiếng vỗ tay như pháo nổ, không khí ngập tràn vui vẻ. Trong khi đó Hạnh Nghi vẫn đứng ngốc ra đó, cái gì cũng phản ứng không kịp. Hạo Minh nhìn cô lại hơi nhíu mày, cậu ta đưa mắt nhìn Tử Phong giống như là hỏi tại sao. Thiên Tư cũng ngạc nhiên, cô không ngờ Hạo Minh lại làm như vậy. Cô tò mò ngẩng đầu nhìn Tử Phong chỉ thấy người con trai này trong mắt ánh lên một chút giảo hoạt, không khỏi nghĩ trò này là anh bày ra. Anh lại nhếch lên một nụ cười, ôm lấy Thiên Tư không đáp ứng ánh mắt khó hiểu của hai người. Anh tỏ thái độ rõ ràng có thể khích lệ Hạo Minh tiến thêm một bước, nhưng cách giải quyết là nằm ở Hạo Minh. Thiên Tư rất nhanh đã hồi phục tinh thần còn Hạnh Nghi là hoàn toàn xuất thần một chút phản ứng cũng không có. Đến một lúc, trên mặt Hạnh Nghi nước mắt không ngừng chảy xuống. Mọi người đứng tại đó cũng lo lắng càng làm Hạo Minh tay chân luống cuống, khuôn mặt tuấn tú nhăn lại không rõ chuyện gì đang xảy ra.

- A, anh…anh xin lỗi, em không đồng ý thì có thể suy nghĩ lại đừng khóc._Hạo Minh cúi người lau đi nước mắt cho Hạnh Nghi.

Trông bộ dạng Hạo Minh lúc này không khỏi làm người ta có chút buồn cười. Hạnh Nghi càng khóc càng nhiều lại vòng tay ôm lấy cổ Hạo Minh. Hạo Minh cứng đờ một lúc mới sực tỉnh, không khỏi cười một tiếng chỉ nghe cô nói ra trong nghẹn ngào.

- Em đồng ý.

Mọi người bây giờ mới thả lỏng nhẹ nhàng nở nụ cười, không khí lại trở về như trước. Mỗi chiếc bánh sinh nhật được hai người cắt ra, không khí lại ồn ào náo nhiệt hơn. Thiên cùng Tử Phong, Hạnh Nghi với Hạo Minh cùng nhau cắt bánh. Ánh mắt không giấu được sự vui vẻ. Tất cả mọi người cùng nhau sum vầy vui vẻ ăn bánh cùng nâng ly chúc mừng. Tử An cùng Kỳ Quân chạy loạn trét đầy kem lên mặt mọi người, đây cũng là một hình thức vui chơi. Những người lớn không tham gia liền đi vào nhà cùng nhau trò chuyện nhường không gian lại cho người trẻ tuổi.

Tử Phong đột nhiên che mắt Thiên Tư đưa cô ra khỏi bàn tiệc. Thiên Tư kinh ngạc nhưng vẫn thuận ý để anh dẫn đi. Đến một băng ghế dưới gốc hoa sứ. Hương hoa sứ thoang thoảng khiến Thiên Tư ý thức được mình đang ở nơi nào. Tử Phong để cô ngồi xuống mới buông tay ra.

“ Bóc, bóc…” hàng loạt tiếng nổ nhỏ vang lên.

Chỉ thấy từ những quả bong bóng đủ màu sắc trên cành cây nổ vang. Từ trong quả bong bóng văng ra vô số ngôi sao bằng giấy được xếp tỉ mỉ đủ màu sắc, một khắc này Thiên Tư kinh hô trong mắt cô nó như một trận mưa sao đẹp đến lạ thường.

- Chị hai/chị dâu sinh nhật vui vẻ, đây là bọn em làm có đẹp không?_Tử An cùng Kỳ Quân từ sau gốc cây đi ra, đồng thanh chúc mừng sinh nhật.

- Đẹp, rất đẹp!_Thiên Tư không ngừng gật đầu.

- Có điều đây là ý tưởng của anh rể._Kỳ Quân nhướng mày về phía Tử Phong.

Thiên Tư nhìn anh, mặt nhăn mày nhíu giống như không tin anh lại có thể bày ra những trò trẻ con như vậy. Tử Phong dở khóc dở cười nhìn biểu hiện của cô. Đây là thái độ gì? Cô không thể nói cảm ơn hay đại loại cô rất thích sao? Thật là…

- Em như vậy là có ý gì? Có phải đang nghĩ anh rất khô khan nên không thể bày ra trò này?

- Một…một chút, thật là anh nghĩ ra sao?

Nhìn đôi mắt tròn xoe của cô nhìn chằm chằm anh, anh không nhịn được bật cười đưa tay xoa đầu cô. Anh lại nửa ngồi nửa quỳ trước mặt cô.

- Thật! Chẳng phải em muốn biết nụ hôn đầu tiên bị mất khi nào sao?

Nghe đến đây, Thiên Tư càng thêm bộ dạng ngốc ra không hiểu là anh nói cái gì. Cái gì mà nụ hôn đầu tiên?

- Không phải là ở sân trường sao?_cô nghiêng đầu hỏi.

- Không phải.

- Vậy là ở đâu, tại sao em không nhớ?

- Ngốc, là ở vườn sau nhà Khả Chiêu.

Vì bàn tiệc cách chỗ hai người không xa lắm, Khả Chiêu nghe được nhất thời nhíu mày không hiểu. Thiên Tư cũng ngây ra một lúc mới hồi phục tinh thần. Cô nhớ lúc đó mình nằm mơ sao có thể xem là thật.

- Lúc đó em rõ ràng nằm mơ, anh làm sao mà biết?_cô buộc miệng nói ra, biết mình lỡ lời lại đưa tay che miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn càng thêm đỏ.

Tử Phong nhíu mày một lúc lại bật cười, hóa ra lúc đó cô thật sự nghĩ là mơ. Thiên Ân cùng Tiểu Kì đứng gần đó nghe được lại cười giòn hơn. Thiên Tư nhất thời càng thêm quẫn bách cúi gằm mặt.

- A,Thiên Tư hóa ra em yêu anh trước đó rồi, ngay cả mơ cũng mơ thấy anh._Tử Phong trên môi nở một nụ cười trêu chọc.

- Em, em không có._cô càng thêm ngượng khi nghe anh nói.

- Thật không có sao?

- Không có.

- Vậy là em không yêu anh?_anh nhếch lên một nụ cười, tựa hồ trêu chọc cô rất vui.

- Em đâu có nói như vậy._cô ngẩng mặt trừng mắt nhìn anh.

- Vậy phải nói như thế nào?

- Nói…không nói có được hay không?_cô giương mắt nhìn anh tựa hồ có điều khó nói.

Tử Phong nhíu mày, một lúc lại cười cười xem như đồng ý. Anh nhìn cô một lúc, trên gương mặt bỗng mất đi sự đùa cợt mà trở về bộ dạng nghiêm túc, ánh mắt dịu dàng nhìn thật sâu vào đôi mắt cô.

- Em không nói vậy để anh nói, anh rất yêu em!

Một lần nữa hôn lên đôi môi cô, chặn lại đôi môi kia muốn nói tiếp cái gì. Tiếng máy ảnh “tách, tách” không ngừng vang lên. Thiên Tư nhắm mắt, đưa tay ôm lấy cổ anh. Cô không nghĩ anh sẽ nói ra câu này, từ trước đến giờ anh cũng chưa từng nói câu này. Cô có một cảm giác mãn nguyện. Bên tai cô nghe tiếng cười trầm thấp của anh vang lên, anh rời khỏi môi cô.

- Như thế nào bây giờ nói được không?

- Em cũng vậy rất yêu anh._cô mỉm cười.

Không khí đang chìm trong một thế giới giống như chỉ có hai người, khiến nhịp tim không ngừng tăng tốc nhảy loạn. Tử Phong thỏa mãn nở nụ cười, điểm nhẹ lên chóp mũi cô đầy yêu thương.

- Tiểu Kì anh cũng có một câu muốn nói với em._Thiên Ân ôm lấy Tiểu Kì, cả thân hình nhỏ nhắn của cô bị anh ôm trong lồng ngực.

Tiểu Kì hốt hoảng một chút, ngẩng đầu nhìn anh chỉ thấy anh nở một nụ cười thật ấm áp. Anh đặt một nụ hôn lên môi cô, giọng nói thì thầm vang lên.

- Anh yêu em!

Tiểu Kì bỗng nhiên run lên, tim cũng đập lệch nhịp. Tuy cô không biết anh là thật lòng nói hay vì muốn cùng Tử Phong thể hiện mà nói như vậy. Nhưng cô vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng.

- Anh như vậy được xem là tỏ tình sao?_cô nhìn anh rõ ràng mang theo một phần không nghiêm túc.

- Đúng vậy, em không tin sao anh có thể thề._Thiên Ân ngẩng đầu vừa muốn thề thốt.

Tiểu Kì dùng một ngón trỏ ngăn anh nói vớ vẩn, gương mặt nhìn ra giống như không hài lòng với câu nói vừa rồi của anh.

- Không cần, chẳng phải em đã nói sẽ không buông tay sao. Nghe anh nói như vậy là đủ rồi.

Thiên Ân kinh ngạc thoáng nhớ đến chuyện cũ nhưng cũng mỉm cười.

- Hai người có thể kìm chế một chút không, đây là chỗ đông người nha._Tử An trêu chọc, chỉ thấy Tử Phong cùng Thiên Ân lườm cô một cái cô liền sợ hãi rụt cổ lại.

Kỳ Quân khõ lên cái trán Tử An một cái, môi vẽ nên một đường cong.

- Có muốn tôi tặng cậu một nụ hôn trước chỗ đông người không?

- Cậu dám?_Tử An trừng mắt nhìn Kỳ Quân một cái.

- Sao lại không dám có muốn thử không?_Kỳ Quân rất là kiên trì không buông tha, khuôn mặt đã kề sát Tử An.

Tử An mặt đỏ ửng, tức giận giẫm lên chân Kỳ Quân một cái. Khuôn mặt Kỳ Quân nhăn nhó trông rất thảm thương.

- A…cậu như vậy là bạo lực gia đình. Tôi còn chưa có trao cho cậu nụ hôn mà chạy đi đâu thế?

Chỉ thấy Kỳ Quân thản nhiên cười cười đi phía sau Tử An, mà Tử An xấu hổ đến mức không dám nhìn mặt ai.

- Hai người thật là sến quá đi!_Khả Chiêu nhịn không được rùng mình một cái, hướng Tử Phong cùng Thiên Ân bĩu môi khinh thường.

Tử Phong cùng Thiên Ân liếc Khả Chiêu một cái cũng không thèm chấp. Khả Chiêu lại đắc ý cười hì hì. Hà Lam liếc nhìn cậu ta một cái cũng mở lời trêu chọc.

- Cậu không có người yêu nên khi thấy cặp tình nhân tỏ tình dĩ nhiên sến rồi.

- Tôi…tôi không có.

- Mặt cậu viết rõ ràng năm chữ “thèm thuồng có người yêu” kìa, còn chối._Trịnh Bằng cười vô hại.

- Hai người…hai người…hừ,_Khả Chiêu xấu hổ nổi giận, xoay người liền đem một ly rượu vang lên dốc một hơi cạn sạch.

Đầy một bàn tiệc bật cười. Lúc này Tử Phong mới nắm tay Thiên Tư trở về vị trí cũ. Tất cả mọi người tụ họp một chỗ, ăn uống vui vẻ.

- A, tôi quên mất. Tối nay, Y Ngân xuống máy bay trở về nước._Hà Lam đột nhiên như sực nhớ thốt lên.

Cả buổi tiệc trầm xuống, toàn thân Khả Chiêu cũng chấn động. Ánh mắt dao động giống như không dám tin.

- Cô nói cái gì?_Khả Chiêu kích động nắm lấy hai vai Hà Lam.

- Cậu nghe không rõ sao, tôi bảo là Y Ngân về nước._Hà Lam bất đắc dĩ thở dài.

- Thật không? Khi nào thì đến?_trong ánh mắt cậu ta có một loại kích động cùng hưng phấn dị thường.

- Tôi có hơi sức đem chuyện này ra giỡn sao? Theo như lời anh Hà Nghiệp thì hẳn là đến sân bay rồi._Hà Lam đưa tay nhìn đồng hồ, ánh mắt vô tội.

- Chết tiệt! Sao cô không nói sớm một chút._Khả Chiêu nổi giận, lập tức hướng phía xe chạy đi.

Mọi người nhìn một màn này mà không khỏi vừa buồn cười, vừa có một loại vui mừng thay cho Khả Chiêu. Có lẽ đoạn tình cảm của Khả Chiêu lại một lần nữa bắt đầu.

- Nè cậu gấp cái gì chứ? Cô ấy về nhà vẫn có thể gặp được kia mà._Trịnh Bằng hét lớn một tiếng, giọng điệu đùa cợt rõ ràng.

- Hai người giỏi lắm dám đem tôi ra làm trò đùa._Khả Chiêu ném ánh mắt giận dữ về phía Trịnh Bằng cùng Hà Lam.

Chỉ thấy bóng cậu ta nhanh chóng biến mất. Trịnh Bằng cùng Hà Lam bật cười, kì thật vẫn còn thời gian nửa tiếng máy bay mới hạ cánh.

Hạo Minh đột nhiên cũng nhận được điện thoại. Nghe xong điện thoại sắc mặt cậu ta cực kì khó coi cũng có chút lo lắng. Hạnh Nghi đi đến nhìn cậu ta hồ nghi hỏi.

- Có chuyện gì quan trọng sao?

Hạo Minh nhìn Hạnh Nghi trong mắt giống như có một tia bất đắc dĩ.

- Bệnh tim ba tái phát đã đưa vào cấp cứu, anh phải lập tức trở về.

- Nghiêm trọng không?_Hạnh Nghi tựa hồ cũng không yên lòng.

- Dù sao anh cũng phải trở về, anh không thể bỏ mặc ông ấy.

- Em hiểu._Hạnh Nghi nhẹ gật đầu.

- Em…có muốn đi cùng anh không?_vẫn là câu hỏi cũ nhưng hiện tại Hạnh Nghi đã phải thật sự đưa ra quyết định.

Hạo Minh nắm chặt tay cố bình tĩnh đưa ra mong muốn của bản thân. Cậu ta biết đây là một lựa chọn khó khăn đối với cô. Một khi biết kẻ chủ mưu đứng sau mọi việc làm tan nát một gia đình, cô sao có thể cùng cậu ta về nước gặp mặt ông Hạo Ưng.

- Em…_Hạnh Nghi thoáng bối rối, không biết phải đáp Hạo Minh như thế nào cho phải.

- Có chuyện gì mà hai người lại đứng đây nói chuyện vậy?_Thiên Tư đi đến bên cạnh hai người mỉm cười.

- Anh phải lập tức về nước._Hạo Minh đơn giản nói như vậy

- Gấp như vậy, không thể chờ xong buổi tiệc sao?_cô có chút khó hiểu nhìn thần sắc hai người.

Tử Phong nhìn thấy ba người nói chuyện cũng bước đến đứng bên cạnh Thiên Tư.

- Thật xin lỗi anh không thể ở lại, hai em ở lại vui vẻ. Anh đi đây, có cơ hội sẽ gặp lại._cậu ta biết một khi trở về sẽ không thể quay trở lại nữa, cho dù có cũng là chuyện của vài năm sau rồi.

- Cậu thật không thể ở hết buổi tiệc được sao?_Tử Phong nhíu mày nhìn thần sắc của Hạo Minh cùng Hạnh Nghi rõ ràng có điểm kì quái lại vô cùng căng thẳng.

- Chuyện rất gấp, tôi đi trước đây._Hạo Minh nói xong hơi cười, ánh mắt dừng lại nơi Hạnh Nghi.

Chỉ thấy Hạnh Nghi đứng đó một lúc thất thần, cô đang phân vân giữa đi và ở. Nếu cô đi thì phải đối diện với người đàn ông đó lại còn rời xa Thiên Tư, nhưng không đi cô có thể sẽ phải rời xa Hạo Minh. Không chừng đoạn tình cảm của Hạo Minh cùng cô sẽ bị người đàn ông kia ngăn cản.

Hạo Minh giống như hết kiên nhẫn hít một hơi thật sâu, ánh mắt buồn bã kiên quyết xoay người rời đi. Hạnh Nghi nhìn theo dáng Hạo Minh đang một lúc một xa, trong lòng dâng lên một trận hoảng hốt.

- Anh Hạo Minh, em sẽ đi cùng anh._tiếng Hạnh Nghi vang lên khắp buổi tiệc.

Trong khoảnh khắc này thời gian giống như lắng động. Bước chân dứt khoát của Hạo Minh cũng dừng lại, thân thể đột nhiên run lên vì nghe những lời nói của Hạnh Nghi. Có một loại kích động kì lạ khó nói nên lời. Thiên Tư cũng trừng mắt kinh ngạc nhìn Hạnh Nghi. Hai chị em trùng phùng chưa được bao lâu, Hạnh Nghi lại muốn đi?

- Thiên Trầm!

- Chị hai, em sẽ trở về thăm chị. Em muốn cùng anh Hạo Minh vượt qua thử thách này._Hạnh Nghi mỉm cười nắm lấy tay Thiên Tư.

- Nhưng…

- Chị an tâm, em biết tự lo mà. Chị chúc em hạnh phúc đi!_Hạnh Nghi cắt lời Thiên Tư dập tắt đi hi vọng cuối cùng của Thiên Tư.

Thiên Tư bất giác đau lòng, một giọt lệ rơi xuống, thân thể nhỏ nhắn run lên. Tử Phong đưa tay ôm vai cô cũng cảm nhận cô có một loại xúc động cùng đau lòng dâng trào.

- Chị…, được rồi nếu em đã quyết chị cũng không cản được. Chị chúc em hạnh phúc với lựa chọn của mình. Nhớ phải báo bình an về cho chị, có ủy khuất gì thì nói cho chị biết._Thiên Tư cố kìm chế nghẹn ngào, bất đắc dĩ chúc phúc.

- Cảm ơn chị hai, em sẽ thật hạnh phúc.

Hạnh Nghi dứt khoát xoay người rời đi, một khắc này nước mắt cố kìm chế nơi khóe mắt đã trào ra. Cô chạy nhanh về phía Hạo Minh đang đợi. Thiên Tư đứng nhìn theo cũng lệ rơi đầy mặt, vô lực dựa vào Tử Phong.

- Thiên Trầm em nhất định phải hạnh phúc._Thiên Tư cố hét lên

Hạo Minh nắm tay Hạnh Nghi bước đi về phía xe, hai thân thể hơi dừng một lúc nhưng cũng không có quay đầu. Họ chỉ sợ sau khi quay đầu sẽ không kìm được xúc động sẽ ôm nhau khóc.

Tử Phong thở dài, vòng tay ôm Thiên Tư càng chặt. Trịnh Bằng đi đến bên cạnh Tử Phong ghé sát tai anh nói nhỏ. Trong mắt Tử Phong ánh lên một tia kinh ngạc nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, nhìn theo bóng dáng hai người vừa đi bỗng chốc hiện lên một tia cảm thông. Anh cúi đầu lau đi nước mắt cho Thiên Tư, khẽ hôn lên trán cô trấn an.

- Hai người họ nhất định sẽ hạnh phúc.

Thiên Tư không nói, cô im lặng nhìn theo bước chân Hạnh Nghi cho đến khi hai người bước lên xe, rồi chiếc xe cũng dần khuất khỏi biệt thự. Mọi người xung quanh cũng một lúc sửng sốt nhưng không ai đề cập đến vì sợ Thiên Tư đau lòng. Thiên Tư òa một cái ôm lấy Tử Phong khóc, khuôn mặt chôn trong ngực anh mà khóc, tiếng nói thỏ thẻ vang lên.

- Đúng vậy Thiên Trầm nhất định hạnh phúc.

Tử Phong cũng tự nghĩ anh cũng sẽ đem lại cho cô hạnh phúc, dùng tất cả tình yêu để che chở bảo vệ cô. Cô cũng sẽ hạnh phúc vì có anh bên cạnh. Vòng tay của anh luôn là nơi an toàn nhất để cô nép vào, để cô ỷ lại đến trọn đời này.

Thiên Tư nghĩ đến ba mẹ:

“ Ba mẹ chúng con nhất định hạnh phúc.”

Cô thoáng mơ màng nghe lời anh nói bên tai:

- Em cũng không cần sợ gì cả vì đã có anh bên em.

----------------------------------HOÀN CHÍNH TRUYỆN----------------------

Lời kết:

Có lẽ đây là một kết cục không cho là hoàn mĩ cho lắm nhưng theo Yến nghĩ thì không có bất kì chuyện gì trên đời này là hoàn mĩ cả. Sẽ có rất nhiều độc giả không đồng ý với cách giải quyết vấn đề của Yến nhưng Yến muốn cho những nhân vật đó một cơ hội. Chẳng hạn đối với ông Hạo Ưng, chắc chắn có rất nhiều người hi vọng rằng “ác giả ác báo”, mong cho người đàn ông này có một kết cục thật thê thảm. Còn về phần Yến thì không nghĩ như vậy, dù biết cái thiện sẽ thắng cái ác nhưng sẽ không đến mức tuyệt đối. Biết đâu sự tra tấn về mặt lương tâm sẽ đau gấp mấy lần so với việc ông ta thật sự bị trừng phạt, biết đâu ông ta sẽ ăn năn hối hận về những chuyện mình đã làm. Cũng rất có thể một ngày nào đó ông ta không thể thoát mà bị vị cảnh sát trẻ nào đó tràn đầy nhiệt huyết giống như Triệu Thức chẳng hạn tống vào nhà giam? Nói chung là rất nhiều kết cục mà một người viết truyện chưa hẳn viết ra cái kết đáp ứng tất cả các nguyện vọng, cũng như giải quyết triệt để vấn đề. Vì vậy Yến sẽ để một kết cục như vậy thôi để mọi người tự cho một cái kết cục thỏa đáng.

Còn về phần Khả Chiêu cùng Y Ngân thì Yến cũng có rất nhiều băn khoăn, theo Yến sẽ cho rằng hai người họ không nên thành đôi vì Y Ngân đã tổn thương Khả Chiêu quá nhiều. Hơn nữa tình yêu của cô gái này cũng không dành cho Khả Chiêu vậy đến với nhau hình như rất miễn cưỡng. Nhưng thật ra cái kết của Yến lại để họ đến với nhau, mong rằng sẽ không như Yến nghĩ, hai người đến với nhau có thể có một hạnh phúc mĩ mãn. Còn về những nhân vật khác thì không cần phải nói rồi, họ nhất định là có đôi có cặp cùng nhau nắm tay đến bạc đầu rồi. Cuối truyện Yến cũng chỉ có thể mong rằng nhân vật mà Yến tạo nên trong truyện luôn luôn hạnh phúc, có một tương lai tốt đẹp vì có hương vị của tình yêu. Hãy tin rằng thế giới này cũng luôn tươi đẹp như vậy. (Biết đâu Thiên Tư cùng Tử Phong nhà ta sinh ra những đứa con thật xinh xắn, thế hệ sau lại bắt đầu một câu chuyện mới?)

Yến sẽ viết thêm một số ngoại truyện về nhân vật phụ, Yến cho rằng mỗi nhân vật đều có cuộc sống riêng cho nên dù là nhân vật phụ họ cũng cần có một kết cục riêng. Mọi người chờ xem ngoại truyện nhé!

Yến rất cảm ơn tất cả những người bạn đã đồng hành trong suốt quãng thời gian vừa qua. Những góp ý của mọi người đáng để Yến học hỏi, rút kinh nghiệm trong lối viết. Qua một thời gian, lối viết của Yến cũng tốt hơn trước rất nhiều. Nếu có cơ hội sẽ viết thêm những tác phẩm khác. Đây là tác phẩm đầu tay cho dù nó không hoàn thiện, lối viết còn non nớt nhưng Yến vẫn rất quý trọng. ( Nói thật đối với một người thuộc ban khoa học tự nhiên mà vật lộn từng câu chữ thế này cũng là cả một công trình đối với Yến đấy.)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK