Mục lục
Truyện Nhiệm Vụ Sinh Đẻ Cố Hạnh Nguyên Lưu Ly Trản Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nhưng tình hình bây giờ đã khác, mọi thứ thay đổi quá nhiều. Tập đoàn Bắc Minh thị rất có khả năng không còn mang họ “Bắc Minh” nữa.

Là con cháu dòng họ Bắc Minh, dù có đấu đá nội bộ thế nào, nhưng một khi có người ngoài nhúng tay vào thì tuyệt đối không được phép.

Nhưng nói thì nói như vậy nhưng chuyện nên làm thế nào, là con trai thứ ba của nhà Bắc Minh, anh ta thật sự không biết bắt đầu từ đâu.

“Anh cả, anh hai, có phải chúng ta nên đi tìm Đường Thiên Trạch tính sổ không? Em nhìn thấy tên đó lần đầu tiên đã thấy hơi khó chịu rồi.” Nói rồi anh ta lại an ủi vỗ vai Bắc Minh Diệp Long: “Diệp Long, đừng có quá nhiều gánh nặng tâm lý. Tuy rằng chuyện này do con mà ra, nhưng ba đoán chừng bọn họ đã rắp tâm chuẩn bị từ rất lâu rồi. Con còn trẻ vừa hay tình cờ trúng phải bẫy của họ.”

Lúc này Bắc Minh Diệp Long cần một người an ủi, trong lòng anh ta rất mâu thuẫn, có cảm giác “Tôi không giết anh nhưng anh lại vì tôi mà chết”.

Lời Bắc Minh Triều Lâm nói lúc này là nói thật, trong lòng ông cũng không chắc chắn. Hơn nữa ông cũng vì thiếu sự tự tin, chuyện trước đây như một cơn ác mộng luôn bao phủ kín lòng ông.

Xem ra bây giờ cũng chí có Bắc Minh Thiện mới là trụ cột của mấy người họ.

Bắc Minh Thiện trầm tư một hồi rồi lấy điện thoại gọi cho Hình Uy.

*

Lúc này bọn nhỏ đã ăn xong cơm, ngoan ngoãn lên lầu, trong phòng khách chỉ còn lại ba người lớn.

Lạc Kiều bế con lên lầu ru con ngủ.

Anna nhìn họ cảm thấy thật sự bất lực. Rõ ràng hôm nay họ gặp chuyện, nhưng mình lại chỉ có thể nhìn hai người họ không nói lời nào, cũng không giúp được gì cho họ.

Khi cả phòng khách đang chìm trong im lặng, đột nhiên điện thoại đang đặt trên bàn cà phê của Hình Uy đổ chuông.

Không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là Bắc Minh Thiện gọi tới.

Anh ta vội vàng nhấc máy: “Anh có gì dặn dò ạ?”

Bắc Minh Thiện nhíu mày: “Cậu nghĩ mọi cách điều tra tình hình hiện tại của Tập đoàn Bắc Minh thị, bao gồm cả tình hình cổ phần hiện tại cho tôi.”

Hình Uy gật đầu: “Anh yên tâm, tôi sẽ điều tra ngay.” Nói xong anh ta nói với Cố Hạnh Nguyên ngồi ở đối diện: “Cô chủ, vừa nãy là cậu chủ gọi cho tôi.”

Cố Hạnh Nguyên nghe thế dường như đột nhiên có tinh thần: “Anh ấy định làm thế nào?”

Hình Uy lắc đầu: “Tôi cũng không rõ lắm, anh ấy chỉ bảo tôi điều tra tình hình hiện tại của Bắc Minh thị và tình hình cổ phiếu thôi.”

Cố Hạnh Nguyên ngẫm nghĩ, dường như cô đã biết Bắc Minh Thiện muốn làm gì. Cô đứng dậy khỏi ghế sofa rồi nói với Hình Uy: “Tôi có chuyện này muốn nhờ anh.”

***

Thấy Cố Hạnh Nguyên lên tiếng, Hình Uy thật sự rất thẳng thắn đáp: “Cô có chuyện gì cứ nói đi.”

“Bây giờ tôi phải ra ngoài một chuyến, nếu tối nay không về thì ngày mai anh hãy đưa bọn trẻ đi giúp tôi.” Nói xong cô lại nhìn Anna: “Ngày mai có lẽ chị không đến dự lễ khai trương cửa hàng em được. Đừng trách chị nhé.” Cô vừa nói vừa nở nụ cười nhàn nhạt trên môi.

Lúc này Anna đã lo lắng sắp khóc: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Bắc Minh thị xảy ra chuyện rồi sao? Chị đi ra ngoài muộn thế này, bên ngoài vừa tối vừa lạnh, em thật sự lo chị gặp chuyện.”

Hình Uy cũng lo lắng nói: “Đúng đó cô chủ, có chuyện gì cô cứ để tôi đi làm là được, cô không cần tự làm.”

Cố Hạnh Nguyên lắc đầu: “Có một số chuyện chỉ có thể tự tôi làm mới có cơ hội sống. Hình Uy, anh cứ làm theo dặn dò của Thiện đi, tôi không sao.”

Nói xong cô lại thay một bộ quần áo khác sau đó ra khỏi biệt thự.

Ra khỏi căn nhà ấm áp, không khí lạnh bên ngoài khiến cô không khỏi rùng mình.

Mùa đông ở miền Bắc không như miền Nam, khi lạnh nhất cũng chỉ khoảng 0 độ. Ngay lúc này, nhiệt độ đã xuống dưới âm 17 độ.

Dù hất một cốc nước sôi ra, nó cũng sẽ nhanh chóng đông thành đá.

Gió thổi qua da như dao cắt, đau thấu xương.

Cô quay đầu nhìn lại, lầu trên biệt thự vẫn sáng đèn, chắc là bọn trẻ vẫn đang chăm chỉ học tập.

Cô lại nhìn căn biệt thự lưng chừng núi, lúc này trên đó không có tia sáng nào, cả căn biệt thự đều chìm trong bóng đêm.

Anh vẫn chưa về, chắc lúc này anh đang ở nhà tổ nhà Bắc Minh.

Nghĩ vậy cô quay người đi về phía xe của mình, mở cửa ngồi vào.

Cô như đang nói với bản thân: Một số việc chỉ có thể để bản thân mình tự làm.

Khởi động xe, ánh đèn xe chiếu vào hai người tuyết, đó là người tuyết Bắc Minh Thiện và bọn trẻ làm.

Cố Hạnh Nguyên nhìn chúng rồi nở nụ cười khẽ, sau đó nhẹ nhàng đánh tay lái, rời khỏi “Phẩm Hoan Biệt Uyển”.

Dù là đêm trước đêm Giáng sinh, nhưng trên đường đã tràn ngập không khí lễ hội. Những cây thông Noel được dựng lên trước rất nhiều cửa hàng, đèn màu trên đó nhấp nháy theo nhịp điệu của bài hát Giáng sinh.

Trên mặt mọi người đầy ắp ý cười.

Tuyết trên đường đã được các công nhân vệ sinh chăm chỉ dọn dẹp trong ngày, nhưng hai bên đường vẫn có một chút.

Đây sẽ là một lễ Giáng sinh màu trắng.

Trên đường đi, cô luôn có một câu hỏi mà cô không thể hiểu được: “Tại sao họ lại phải làm vậy vào lúc này?”

Cố Hạnh Nguyên lái xe qua những con phố ồn ào, con đường phía trước trở nên thưa thớt dân cư, chỉ có những toà nhà lạnh lẽo hai bên đường.

Cuối cùng, ngay cả những thứ này cũng biến mất. Chỉ có những cây to hai bên đường trụi lá, cành cây vươn dài giống như bàn tay ác quỷ đang treo trên nóc xe của Cố Hạnh Nguyên trong bóng đêm.

Dường như chúng có thể tóm lấy chiếc xe bên dưới và người trong xe bất cứ lúc nào, rồi ném xuống vực sâu không đáy…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK