Mục lục
Mặc Trạc
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Tiểu Hề, nhà này phải dùng chứng minh thân phận mới có thể mở ra, bên trong đã bố trí sẵng một người máy quản gia trí não cùng hai người máy trí não bảo vệ. Con cứ yên tâm, hai người máy bảo vệ này là loại cực cao cấp, khả năng so với con người bảo vệ còn lợi hại hơn nhiều. Đối với nguy hiểm thì rất mẫn cảm. Ngoài ra còn có một toa xe trí năng cho con tiện việc đi lại.” Thường Trác vẻ mặt đầy ý cười nhìn Duy Nhược Hề.

“Dạ, cảm ơn chú Thường.” Duy Nhược Hề nhìn qua phòng ở thấy rất vừa lòng.

“Mọi chuyện xong xuôi hết rồi chú đi trước nhé.”

“Tạm biệt chú Thường.”

Duy Nhược Hề dùng chứng minh thân phận mở ra phòng ở, đập vào mắt bọn họ chính là ba người đang đứng ngay ngắn bên cửa. Một người diện mạo nhã nhặn toàn thân nho nhã đồng phục trắng còn hai người còn lại thì nhìn rất lãnh khốc, một thân trang phục đen.

“Xin chào ông chủ, bà chủ.”

“Xin chào tiểu thư.”

Cả ba đều là người máy trí não. Nhìn bề ngoài thì không khác gì một người thật cả. Duy Nhược Hề biết người máy trí não cùng người máy trí năng là hai cái hoàn toàn khác nhau. Người máy trí não so với trí năng càng thêm cao cấp.

Trong đó một người máy diện mạo nhã nhặn lập tức đến tiếp nhận hành lý trong tay Duy ba cùng Duy mẹ.

“Các ngươi tên gọi là gì?” Duy Nhược Hề bắt đầu hỏi han ba người máy.

“Trí nhớ trước kia của chúng tôi đã bị xóa, thỉnh Duy Tiểu thư đặt lại tên giúp chúng tôi.” Một người máy có diện mạo nhã nhặn mở miệng nói.

Đặt tên ư? Duy Nhược Hề suy nghĩ xong lại mở miệng nói:” Vậy anh kêu là Duy Đại. Còn anh này gọi là Duy Nhị, người còn lại là Duy Tam.”

“Cám ơn Duy Tiểu THư.” Duy Đại, Duy Nhị cùng Duy Tam đồng loạt mở miệng cảm ơn Duy nhược Hề.

Sau khi đem hết đồ đạc vào nhà Duy Nhược Hề mới đánh giá lại phòng ốc cùng sân viện, trong sân mặt sàn đều được lát đá. Trong sân ngoại trừ bộ bàn ghế thì cũng không có thêm gì khác. Cái sân đại khái khoản hơn 200 mét vuông còn phòng ốc thì khoản 400 mét vuông. Bên trong phòng thiết bị gì cũng có, căn bản không cần phải mua thêm.

Trong phòng không trang trí xa hoa nhưng mà bố trí nhìn rất ấm áp làm cho Duy Nhược Hề rất thích.

Ngôi nhà chỉ có hai tầng, phía dưới chính là phòng bếp, phòng khách, nhà ăn, còn dư vài phòng là phòng của Duy Đại Duy Nhị cùng Duy Tam. Đừng hỏi tại sao người máy cũng có phòng, bởi vì lúc tối bọn họ cần phải nạp và lưu trữ năng lượng nha.

Còn trên lầu chính là phòng của Duy Nhược Hề, phòng của ba mẹ cô, thư phòng cũng ở trên lầu hai. Duy Nhược Hề cũng chuẩn bị một gian phòng cho Duy Hạo.

Duy Nhược Hề kiếp trước thích nhất chính là một ngôi nhà có một cái sân nho nhỏ. Hy vọng có thể cùng người nhà nghỉ ngơi vui vẻ ở đó. Trong sân sẽ trồng vài cây ăn quả cùng một ít hoa hoa cỏ cỏ. Ngoài ra sẽ làm thêm một giàn nho như vậy lúc rãnh rỗi cả nhà sẽ ngồi dưới gốc nho uống trà nói chuyện. Đó chính là ước nguyện về cuộc sống hạnh phúc của Duy Nhược Hề.

Nhưng mà chuyện như vậy ở niên đại này cô không dám hy vọng xa vời.

Cùng ba mẹ an bài phòng ở xong Duy Nhược Hề quyết định đi tìm Lí Đa Hải, chính là ông chủ Đa Cư Quán trước kia. Hiện tại cô muốn cùng Lí Đa Hải khai trương lại Đa Cư Quán.

Duy Nhược Hề nhờ Duy ba liên hệ với Lí Đa Hải, bởi vì hiện tại nếu người kia chưa chấp nhận bạn vào danh sách thì không có cách nào gọi được. Thời điểm Duy Nhược Hề mất tích Lí Đa Hải từng đến Duy gia và liên lạc với Duy ba cho nên họ có thể gọi cho nhau.

Không bao lâu liên hệ được thông.

“Cô là ai?” Lí Đa Hải ngây ngẩn cả người bởi vì tên liên lạc chính là ba của Duy Nhược Hề nhưng vì sao hiện lên lại là một cô gái lạ.

Duy Nhược Hề xì một tiếng bật cười, anh ta thế nhưng không nhận ra cô. “Anh Lí, không nhớ em sao, em là Duy Nhược Hề nè.”

Lí Đa Hải lại tiếp tục ngẩn ngơ, Duy Nhược Hề? làm sao có khả năng, không phải cô ấy mất tích sao? Còn cô gái này thì diện mạo so với Duy Nhược Hề xinh đẹp hơn không biết bao nhiêu lần. Chẳng lẽ Duy Nhược Hề thật sự trở lại? “Cô là Duy Nhược Hề thật sao?”

“ Đương nhiên, anh Lí, hiện tại anh đang ở đâu? Anh có muốn mở lại Đa Cư Quán không?”

“ Muốn, đương nhiên muốn.” Lí Đa Hải kích động, trước Duy Nhược Hề cung cấp gạo cùng rau dưa cho anh chỉ trong vòng có mấy tháng mà anh có thể thanh toán hết nợ còn lời được một ít vốn. Thời điểm mà Duy Nhược Hề mất tích anh rất lo lắng cũng tìm kiếm cô trong một thời gian nhưng vẫn bặt vô âm tính. Sau đó vẫn mãi tìm không được anh mới quyết định đóng cửa Đa Cư Quán, bởi vì không có được nguồn cung cấp thực phẩm tốt thì không bằng đóng cửa cho xong.

Hiện tại Duy Nhược Hề đã trở về đương nhiên Lí Đa Hải muốn tiếp tục lại khai trương cửa hàng.

“Anh Lí, chúng ta gặp mặt rồi bàn lại đi.”

“Tốt.”

Cùng Lí Đa Hải chọn một địa điểm xong Duy Nhược Hề liền nói cho Duy ba cùng Duy mẹ là cô ra ngoài một lát. Sau đó cô ngồi lên toa xe mà Thường Trác cấp cho cô đi đến điểm hẹn.

Địa điểm hẹn là một quán trà, lúc Duy Nhược Hề đến nơi thì Lí Đa Hải đã chờ một thời gian.

“Tiểu Hề, bên này!” Lí Đa Hải nhìn Duy Nhược Hề đánh giá, hoàn toàn khác hẳn một năm rưỡi trước kia, trước kia chỉ là gương mặt có chút thanh tú. Còn hiện tại nhìn Duy Nhược Hề một đầu tóc đen mượt làn da trắng nõn trong bộ quần bò cùng áo thun đơn giản lại làm cho người ta thấy cô thật sáng ngời.

“Tiểu Hề, thật sự là Tiểu Hề sao?” Lí Đa Hải dường như có chút không dám tin tưởng. “ Tiểu Hề, một năm này em đi đâu? Lúc em mất tích cô chú quả thật là sắp phát điên lên.”

“Anh Lí, hiện tại không phải em đã trở lại rồi sao? Lần này khai trương anh có ý định gì không?” Duy Nhược Hề chuyển đề tài không còn nhắc đến chuyện cô mất tích.

Lí Đa Hải thấy Duy Nhược Hề không muốn đề cập đến chuyện cô mất tích thì cũng không hỏi nhiều. “Anh muốn mở một khách sạn quy mô, Tiểu Hề thấy thế nào?”

Khách sạn cùng nhà hàng là hai cái hoàn toàn bất đồng, khách sạn còn phải cung cấp chốn nghỉ ngơi cùng khu giả trí, thư giãn. Muốn mở được một khách sạn cao cấp thì tài chính là vấn đề chủ yếu.

Duy Nhược Hề nghĩ nghĩ, cảm thấy ý tưởng này cũng rất tốt, nhưng mà mấy phương diện này cô cũng không hiểu biết lắm cho nên Duy Nhược Hề quyết định giao cho Lí Đa Hải quyền hoàn toàn quyết định. Còn cô chỉ cần cung cấp tài chính cùng nguyên liệu nấu ăn là được.

Vấn đề tài chính thì Duy Nhược Hề hoàn toàn không lo lắng, trong không gian của cô còn nhiều lỏa thạch như thế thì cứ tùy tiện đi Phàm Nghĩa Đường nhận một ít ủy thác là được.

“Anh Lí, mấy chuyện này em cũng không hiểu lắm, em chỉ có thể cung cấp gạo cùng rau dưa. Còn tài chính em cũng có biện pháp. Cho việc lựa chọn địa điểm cùng trang trí, tuyển nhân viên này nọ anh sắp xếp giúp em nhé.”

“Tiểu Hề, nếu tài chính không đủ anh đi vay ngân hàng là được.” Lí Đa Hải không sợ thâm hụt tiền, chỉ cần có thực vật ngon cùng phục vụ tốt thì không sợ gì cả.

“Không cần đâu, em có biện pháp.” Tài chính đối với Duy Nhược Hề cũng không có vấn đề gì.

Lí Đa Hải nghĩ nghĩ cũng đồng ý cho Duy Nhược Hề lo việc tài chính, dù sao anh cũng không có bao nhiêu tiền. Mở khách sạn là cần một khoản tài chính khổng lồ, nếu vay ngân hàng cũng sợ không đủ lắm.

Duy Nhược Hề cùng Lí Đa Hải quyết định xong, chờ Duy Nhược Hề đem tiền đến cho Lí Đa Hải là được, phần sau đó là chuyện của Lí Đa Hải. Về việc cổ phần vẫn ấn định như cũ, mỗi người 50%. Sau đó hai người đồng thời soạn thảo hợp đồng và ký kết.

Hai người ngồi trong quán trà nói một ít chuyện về việc mở khách sạn xong thì Duy Nhược Hề liền rời đi. Cô trực tiếp chạy đến Phàm Nghĩa Đường sau đó trước ánh mắt kinh ngạc của nhân viên lễ tân đem các ủy thác tìm lỏa thạch nhận hết toàn bộ.

“Thưa quý cô, cô muốn đem tất cả các ủy thác đó tiếp nhận hết sao?” Cô nhân viên lễ tân rất lễ phép hỏi Duy Nhược Hề. Từ trước đến giờ chưa có ai nhận nhiều nhiệm vụ tìm lỏa thạch như vậy.

“Tất nhiên, tất cả đều nhận hết.” không nhận hết thì làm sao mà bán lỏa thạch để mở khách sạn nha.

Cô nhân viên hỏi Duy Nhược Hề xong thì đem 32 nhiệm vụ tìm lỏa thạch cấp hết cho Duy Nhược Hề. 32 nhiệm vụ tổng cộng là 134 lỏa thạch. Duy Nhược Hề tính tính, 32 nhiệm vụ này thì có tổng cộng khoản hơn một triệu tinh cầu, mở khách sạn cần bao nhiêu đó tiền cũng đủ rồi.

Nhận xong nhiệm vụ Duy Nhược Hề liền trở lại xe đem 134 viên lỏa thạch ra, lỏa thạch này là cô vừa mới lấy từ không gian bỏ vào toa xe.

Duy Nhược Hề đem bao đựng lỏa thạch cho cô nhân viên sau đó thì cô ta trợn mắt, miệng há to đến mức có thể nhét vào một quả trứng vịt khi mở bao ra.

“134 viên lỏa thạch không thừa không thiếu, cô kiểm tra lại rồi toàn bộ quy đổi thành tiền , cô viết cho tôi một chi phiếu là được.”

Hiện tại ba mẹ đã an toàn cho nên DuyNhược Hề có lấy chi phiếu đi ra ngoài sử dụng cũng không sợ bị người khác biết là cô còn sống và trở lại.

“Vâng ạ, thỉnh quý cô chờ trong giây lát.” Cô nhân viên rất nhanh hồi phục lại tinh thần. “Giao dịch này cần một số tiền lớn nên cần thượng cấp của tôi duyệt qua.”

Duy Nhược Hề gật đầu đồng ý sau đó thấy cô tiếp tân không biết liên lạc với người nào mà chỉ vài phút sau Duy Nhược Hề có cảm giác có người đi về phía cô. Hơn nữa cô khẳng định người đó đến chắc chắn là tìm cô. Hiện tại cảm giác của cô linh mẫn như vậy hoàn toàn do công của việc mỗi ngày luyện tập tinh thần lực. Hiện tại cảm giác của người xung quanh dao động như thế nào cô có thể dùng tinh thần lực kiểm tra rõ ràng.

Duy Nhược Hề quay đầu phát hiện một người trẻ tuổi khoản chừng 25 tuổi đang đi đến chỗ cô ngồi, gương mặt này hoàn toàn là một gương mặt đại chúng, đem người này bỏ vào một đám đông sẽ không gây chú ý gì. Nhưng mà cách ăn mặc của người này rất có phẩm vị, cách ăn bận như thế làm người này nhìn tốt hơn không ít.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK