• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đan Hoành đưa tay kéo một cái góc chăn về phía mình, run run hỏi:

“Muôn tâu Hoàng thượng, người cầm dao làm gì?”

“Trẫm muốn giết con chim này để lấy chút huyết”.

Đan Hoành nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, bàn tay cũng buông góc chăn ra.

Hoàn hảo, Hoàng thượng không có định giết hắn, lúc nãy quả thật là hắn có chút sợ, không phải là sợ con dao nhỏ trên tay Hoàng thượng, mà là sợ khi Hoàng thượng động thủ, hắn sẽ đánh ngất Hoàng thượng mất. Lúc nãy hắn đã tính rồi, ngay lúc Hoàng thượng vừa động thủ, hắn sẽ tung chăn trùm lên đầu Hoàng thượng, sau đó sẽ đánh Hoàng thượng ngất xỉu, nhưng hiện tại xem ra không cần nữa.

“Hoàng thượng, tại sao ngài muốn giết chết con chim này?”

“Để cho bọn người dưới nhìn thấy bằng chứng, trẫm phải tạo ra một ít máu trên giường, nhưng từ nhỏ tới giờ trẫm chưa từng động thủ giết một sinh linh nào, bây giờ nhất thời sao có thể động thủ?”

Đan Hoành nhìn lên tấm khăn trải giường trắng phau sạch sẽ, cảm thấy vô cùng kì quái, khăn trải giường đang sạch thế kia, sao lại phải dây máu lên làm gì?

Kẻ có tiền sở thích quả là kì quái nha! Vô cùng kì quái!

“Hoàng thượng, khăn trải giường đang sạch vậy sao phải dây máu lên làm gì?”

Hoàng đế kì quái nhìn Đan Hoành một hồi, sau đó lắc đầu cười nhẹ.

“Trẫm cần tạo bằng chứng để chứng minh sự trong trắng của nàng”.

Đan Hoành sửng sốt một hồi, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ dần, chuyện như thế này, cha hắn cũng từng đề cập qua, chỉ là con chim thật là đáng thương.

“Hoàng thượng cát tường, Hoàng thượng cát tường”.

Thanh âm vang lên, Đan Hoành nhìn con chim vẹt biết nói, loại chim này hắn đã từng được nghe kể qua, nghe nói là rất đắt tiền, hơn nữa lại vô cùng xinh đẹp.

Đan Hoành nhìn thấy Hoàng đế một tay cầm con vẹt, một tay đưa dao kề cổ con vẹt, con vẹt dường như cũng cảm thấy mình sắp kề cận cái chết, nó cố giãy dụa đập đập đôi cánh, miệng kêu liên hồi:

“Hoàng thượng cát tường, Hoàng thượng cát tường”.

Đan Hoành trợn trắng con mắt, trời ạ!

Hoàng đế ngần ngừ mãi vẫn chưa xuống tay, là y không nỡ, chứ giết một con vẹt đâu cần tốn nhiều thời gian tới vậy.

Đan Hoành bước tới cầm con dao nhỏ trong tay Hoàng đế, tay còn lại hắn nắm lấy con vẹt đáng thương.

“Chỉ cần một bãi huyết thôi phải không?”

Hoàng đế thấy vậy nhăn mặt tỏ ý không vừa lòng.

“Ái phi? Nàng định động thủ sao? Nàng là một nữ nhi hiền thục nhân hậu, hãy để ta làm”.

“Hiền thục? Ta còn chưa nói là sẽ giết mà”.

Đan Hoành để con vẹt vào lại trong lồng, thế rồi trong lúc Hoàng đế chưa kịp phản ứng liền một tay chém xuống.

Một bãi huyết đọng lại trên giường.

“Ái phi, nàng!”

Hoàng đế hô to một tiếng, vội vã rút miếng lụa trắng buộc vào khuỷu tay Đan Hoành, nguyên lai Đan Hoành một đao chém xuống khuỷu tay mình.

Thấy con vẹt đáng yêu như vậy giết đi thật đáng tiếc, Đan Hoành liền nghĩ tới biện pháp này.

Máu sao? Hắn thường xuyên bị thương tích, nên đã quen với việc chảy máu rồi, chút máu này có là gì, mà hắn lại không muốn con vẹt kia bị giết.

Hoàng đế vội chữa vết thương cho Đan Hoành, chân tay vô cùng luống cuống, vết thương này không thể gọi ngự y, mà vết thương lớn như vậy chắc phải đau lắm.

Đan Hoành khó hiểu nhìn Hoàng đế, tên Hoàng thượng ngu ngốc này rối lên cái khỉ gì? Hắn liền hảo tâm trấn an.

“Hoàng thượng, vết thương nhỏ này không chết được đâu, hơn nữa ta có dược, sẽ mau khỏi thôi, không cần lo lắng quá ”.

Nói xong Đan Hoành lôi từ trong người ra bình dược mà Hoàng đế đã phái người mang tới lúc trước, lấy ra bôi một ít lên vết thương, quả là dược tốt, một lúc đã cầm máu ngay, Đan Hoành thầm nghĩ, giá có thế lấy một ít về quân doanh thì tốt quá.

Hoàng đế khẽ vuốt lên vết thương, lời nói giống như tuyên thệ:

“Trẫm sẽ không bao giờ phụ nàng, sau này trẫm sẽ không bao giờ để nàng bị thương nữa, hãy tin trẫm”.

Cho tới lúc Hoàng đế rời đi, Đan Hoành liền suy nghĩ nhiều tới lời Hoàng đế vừa nói, xem ý nghĩa của câu nói đó là gì, tới sáng, một cung nữ già tới mang tấm khăn trải giường dính máu đi, trước khi đi còn nở nụ cười rất thâm ý.

“Xem ra Đan tiểu thư sau này sẽ là chủ nhân của nô tì, mong ngài hãy chiếu cố nô tì a”.

Người cung nữ già còn quay lại cười với hắn một lần, bộ dạng khiến Đan Hoành mắc ói, hắn cảm thấy giận dữ, liền dụng khinh công bay người ra ngoài mong tìm người trút giận.

Đan Hoành đi hết một hành lang thật dài, nhưng tìm không ra người để trút giận, tới buổi trưa, hắn phát hiện rằng mình đã lạc đường, muốn tìm người hỏi đường lại tìm không thấy ai, vậy nên cơn hỏa nộ của hắn thoáng chốc đã lên tới đỉnh điểm.

“Hỗn đản, mẹ ngươi!”

Lúc này Đan Hoành quả thật vô cùng tức giận, lúc này nếu Hoàng đế đứng tại đây, đảm bảo sẽ bị ăn đập.

Không ổn! Hắn nhất định phải tìm một ai đó đập cho một trận để hạ hỏa. Hơn nữa phải tìm người mạnh khỏe một chút, võ công cũng phải khá, nghĩ vậy, Đan Hoành liền tiếp tục đi dọc hành lang.

Đan Hoành tới một đoạn hành lang gấp khúc, chợt thấy cách hắn năm bước là một trạm canh gác, tại đó đang tụ tập rất nhiều đại nội thị vệ, Đan Hoành liền nhìn một loạt để đánh giá, nhằm tìm ra người để gây sự.

Đan Hoành đã ‘chấm’ một người, đó là một thị vệ xem chừng là vừa mới được thay ca, đang cùng một người nói chuyện, vóc người cao khoảng hơn một mét chín, đây chính là tên thị vệ nhìn cao nhất đám này, vóc người trông lại rất to khỏe, cơ bắp rắn chắc.

“Uy! Cái tên cao to kia, ngươi lại đây một chút”.

Tổng quản đại nội thị vệ Ninh Bình, nhìn về phía nữ nhân đang đứng ở bậc thang gọi y, trong lòng không khỏi than thở, chẳng qua chỉ là một nữ nhân ngu ngốc, vừa mới vào cung đã cho rằng nàng là chủ nhân của bọn y sao? Thế nhưng y cũng không thể không để ý.

Ninh Bình nhẫn nhịn bước tới, chắp tay nói:

“ Nương nương gọi thuộc hạ có việc gì phân phó?”

“Lòng ta không vui, muốn đấu với ngươi một trận, ngươi mau vào thế thủ đi.”

“Nương nương, tiểu nhân không dám, nương nương nếu muốn đánh thì cứ đánh, tiểu nhân sẽ không chống trả”

Ninh Bình thầm nghĩ, một nữ nhân đâu có nhiều khí lực, thôi thì đành nhịn để tiểu thư này khoa chân múa tay một chút, thế nhưng quả là y đã tính sai.

Đan Hoành hoàn toàn không khách khí, một quyền đánh thẳng vô ngực Ninh Bình, Ninh Bình không đánh trả. Đan Hoành lại tiếp tục một cước đá vào sườn y, rồi lại một cước nữa tung lên, Ninh Bình vội vã chống đỡ.

Mẹ ta ơi, đau thiệt là đau nha, nếu chịu thêm mấy cước nữa, y đảm bảo mình sẽ thổ huyết, thật không thể đứng im chịu trận được, nếu không có lẽ y sẽ chết mà không biết lí do mất.

Xem ra nữ nhân này không có nói đùa, nàng quả là con nhà võ a.

Đan Hoành thấy Ninh Bình đã bắt đầu đánh trả, hắn ra tay mạnh hơn, hai người đấu võ một canh giờ, Đan Hoành biết rằng Ninh Bình nhường hắn, hỏa nộ của hắn cũng phát tiết hết rồi, đánh tiếp cũng không ích gì, liền thu nắm tay lại, không đánh nữa.

Ninh Bình chưa kịp thu quyền, quyền của y đánh vào bụng Đan Hoành, khiến Đan Hoành kêu một tiếng rồi ngồi phịch xuống đất.

Ninh Bình vội vã chạy tới hỏi:

“ Cô nương, cô không sao chứ?”

Đan Hoành ngồi bệt dưới đất ha ha cười, cuối cùng hắn đã cảm thấy rất thoải mái. Hắn đưa tay vỗ vỗ vào vai Ninh Bình.

“To con, bộ dạng thật tốt! Lần sau ta muốn đấu võ có thể lại tìm ngươi được không?”

Ninh Bình sửng sốt một chút rồi gật đầu mỉm cười.

“Chưa gặp một nữ nhân nào như cô nương, ta sẽ chờ cô nương tới”.

Hai người nhìn nhau cười.

Lúc này Hoàng đế đã phái người đi tìm Đan Hoành, không bao lâu nữa sẽ tới đây.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK