• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đan Hoành vì vừa có một bằng hữu mới nên rất vui vẻ.

“Ngươi là nữ nhân của Hoàng thượng sao?”

Ninh Bình có chút không tin nên hỏi lại.

Đan Hoành hơi sửng sốt một chút, sau đó hắn bắt đầu suy nghĩ.

Thứ nhất, hắn không phải nữ nhân.

Thứ hai, hắn và cái tên Hoàng thượng ngu ngốc kia cũng không có quan hệ gì.

Bởi vậy, Đan Hoành kết luận một câu:

“ Ta và Hoàng thượng không quan hệ”

“Vậy là tốt rồi! Ta chỉ biết rằng đương kim Hoàng thượng rất giỏi thư pháp, từ nhỏ đã đọc rất nhiều thi thư, thế nhưng đối với võ học ngài cũng có chút hứng thú, phòng luyện công trong cung chính là nơi tĩnh tâm của Hoàng thượng, tính cách của ngươi, tốt nhất đừng để Hoàng thượng thấy, bằng không ngài sẽ chú ý tới ngươi”.

“Ta cũng không muốn để hắn thấy a”.

( Không muốn cơ mà để Hoàng thượng thấy mất rồi còn đâu haizzz =.= )

Đan Hoành nghĩ thầm, nếu có thể đi thì hắn đã sớm chuồn đi rồi, thật đúng là tên Hoàng đế kia không nên giữ hắn lại, không đâu tự nhiên tìm hắn phiền nhiễu.

“Ngươi tại sao lại muốn tìm ta đánh nhau?”

“Ta trong lòng tâm tình không tốt, lại còn lạc đường, thấy ngươi cao to khỏe mạnh, nên tìm ngươi đánh nhau, xem ra đúng là ta không nhìn lầm, ngươi võ công thật sự tốt, với thân thủ của ngươi mà chỉ làm thị vệ, quả thực là đáng tiếc .”

“Ta kì thực….”

Ninh Bình vốn định giải thích rằng y không phải là thị vệ thông thường thì tiếng một nữ nhân vang lên cắt ngang lời y.

“Nương nương, sao người lại ở đây? Nô tì tìm người rất lâu rồi, vạn tuế gia phái người tới tìm nương nương, nương nương mau cùng nô tì trở về”.

“Kêu la gì chứ, nếu không phải vì cái nơi chết tiệt này lớn quá như vậy, ta đã không bị lạc đường, hiện tại ta đói muốn chết rồi, ta phải ăn cơm trước”.

“Nương nương, vạn tuế gia đang đợi người về cùng dùng bữa a, nương nương mau trở về thôi”.

Đan Hoành nhìn Tiểu Ngọc, cung nữ được phái tới hầu hạ hắn, nàng đang hối hắn về, gấp tới độ muốn khóc, mà hiện tại hắn cũng đã đói bụng rồi.

“Này to con, ngươi nói đi, sau này ta muốn tìm ngươi thì phải làm sao?”

“ Ngươi lại tới đây, hỏi bất kì tên thị vệ nào là Ninh Bình ở đâu, bọn họ sẽ cho người tìm ta”.

“Ninh Bình? Danh tự của ta là Hoàn Nương Môn, tên là Đan Hoành, hẹn ngươi ngày khác tái kiến”.

Đan Hoành nói xong liền xoay người đi cùng Tiểu Ngọc.

Ninh Bình nhìn theo bóng lưng của Đan Hoành ngày một xa mãi một hồi rồi mới rời đi.

Hoàng đế thấy Đan Hoành tới, vội chạy ra đón, cầm tay hắn.

“Ái phi, nàng khiến ta lo lắng quá, nàng đi đâu từ sáng tới giờ mới về?”

“Hoàng thượng, ngài không phải công việc rất bộn bề sao? Tới đây làm gì?”

Hừ, Thấy ngươi ta cảm thấy phiền phức! Đương nhiên Đan Hoành chỉ dám nghĩ chứ đâu dám nói ra.

“Trẫm sợ nàng sống trong cung chưa quen sẽ cảm thấy cô đơn nên tới đây với nàng, trẫm còn có một tin tức tốt nữa cho nàng, Tiểu Tuyền Tử, truyền chỉ của trẫm đi”.

Thái giám hầu cận bên cạnh Hoàng đế bước ra, mở thánh chỉ ra rồi nhìn Đan Hoành, ý bảo Đan Hoành quỳ xuống.

Đan Hoành ánh mắt sáng lên, tin tức tốt, chẳng phải là cho hắn về nhà sao? Trời ạ! Cuối cùng cũng có thể về nhà với cha mẹ rồi, Đan Hoành vội vã quỳ xuống.

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, con gái của tứ phẩm thống lĩnh Đan Hổ là Đan Hồng, tính tình ôn lương thục đức, phong làm Sung viên, đứng hàng cửu tần, Đan gia sẽ được ban thưởng, khâm thử”.

Đan Hoành ngẩng đầu lên, ngoáy ngoáy cái lỗ tai, hắn có nghe lầm không?

Hắn ôn lương thục đức? Hắn bị phong làm cửu tần? Có nhầm không? Người nhà hắn thì được phong thưởng? Như vậy có phải ý nói hắn không thể về nhà?

Cha hắn nếu biết con trai mình được phong làm hoàng phi không biết sẽ thế nào…

Lúc này trong Đan phủ, thái giám vừa rời đi, Đan gia già trẻ lớn bé hãy còn quỳ trên mặt đất, Đan Hổ hai mắt mở trừng trừng nhìn phía trước, mọi người trong nhà đều nghĩ hắn sợ tới thất thần, các phu nhân bắt đầu đùn đẩy nhau nhưng không ai dám tới chỗ hắn.

Tam phu nhân lá gan to nhất mới tới bên Đan Hổ cúi đầu hỏi:

“Lão gia! Lão gia có khỏe không?”

Đan Hổ đột nhiên đưa tay bóp cổ Tam phu nhân

“Đều là ý kiến của mụ, nói gì mà sau khi vào cung rồi trở ra rất dễ, ngươi trả con lại cho ta!”

Mọi người thấy Đan Hổ có vẻ thực sự muốn bóp chết Tam phu nhân, vội vã chạy tới can ngăn, Tam phu nhân cũng vất vả lắm mới thoát thân, ho sù sụ.

“Khụ khụ….Lão gia, giờ có bóp chết ta cũng vô dụng… Xem ra Hoàng thượng vẫn chưa phát hiện thân phận thật của Hoành nhi, việc tối trọng yếu bây giờ là phải phái người vào cung, nói với Hoành nhi rằng trước khi thân phận Hoành nhi bị bại lộ, cần phải tìm cách để Hoàng thượng đuổi nó vào lãnh cung, nếu thân phận nó mà bị lộ, cửu tộc nhà ta nhất định sẽ bị tội chết.”

“Đan Hoành là con của ta a! Không phải sao? Ngươi còn không mau tìm cách đi, có phải ngươi muốn nó làm hoàng phi của Hoàng thượng không? Hắn là độc đinh của Đan gia, ba đời nhà ta toàn là độc đinh, ta đang trông đợi nó sinh cho ta một đứa cháu trai a”.

Đan Hổ làm quốc trượng, được phong làm nhị phẩm tướng quân, được phong quan tới hàng nhị phẩm, nhưng Đan gia tâm tình hoàn toàn không vui, thỉnh thoảng trong Đan gia thượng vọng ra tiếng kêu của Đan Hổ lão gia, những kẻ không biết chuyện còn tường Đan Hổ vì vui mừng quá mà phát điên rồi.

Đan Hoành sau khi nghe xong thánh chỉ, một chút ý tứ tạ ân cũng không có, hắn đứng bật dậy, bước tới giật lấy thánh chỉ để xem cho rõ.

Các chữ viết trong thánh chỉ, từng chữ một hắn đều hiểu được, nhưng nếu đọc toàn văn hắn hoàn toàn không hiểu nên Đan Hoành liền đưa thánh chỉ về phía Hoàng đế chờ xác nhận.

“Vạn tuế gia, cái này là cho ta sao?”

“Ân, xảy ra chuyện gì? Không vui sao?”

“Ta ôn lương thục đức, Hoàng thượng , người có nhầm không?”

“Làm càn!”

Tiểu Tuyền Tử, thái giám bên cạnh Hoàng đế thấy vậy quát to, một hoàng phi sao dám ăn nói như vậy với Hoàng thượng?

“Ngươi câm mồm đi, ta không có hỏi ngươi!”

Đan Hoành hiện giờ tâm trạng rất khó chịu nên quát trả.

“Tiểu Tuyền Tử, ngươi lui ra đi”.

“Vạn tuế gia..”

“Lui ra!”

“Dạ, nô tài xin cáo lui”.

Tiểu Tuyền Tử căm tức bước ra ngoài, đi ngang qua Đan Hoành còn trừng mắt lườm Đan Hoành.

“Ái phi muốn hỏi gì? Hiện tại có thể hỏi được rồi.”

“Ta ôn lương thục đức? Hoàng thượng, ngài có nhầm không?”

“Nàng vì không muốn con chim bị thương, tình nguyện chịu bị thương, đương nhiên là nàng rất ôn lương, hiền thục, nàng khiến trẫm cảm thấy rất hài lòng, khiến đức lang quân của mình vui lòng, nàng không phải thục đức thì là gì? Trẫm không có nói sai a.”

“A?!”

Đan Hoành hiện tại không biết cãi sao, có điều hắn cũng chưa nói rõ.

Hắn không muốn giết con vẹt vì muốn để con vẹt lại để chơi, hắn để Hoàng đế hài lòng là vì hắn muốn được về nhà, hắn giờ nhìn thấy Hoàng đế cảm thấy rất tức giận, xem ra rồi sẽ có một ngày, hắn bùng hỏa nộ, rồi không biết sẽ làm ra cái sự gì đây...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK