• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Ai~~~~~~~”.

Suốt ba ngày qua, Hoàng đế tìm mọi cách để gặp Đan Hoành, thế nhưng tất thảy để vô ích, ấy bởi vậy hiện tại y chỉ có thể ngồi thở dài trong Ngự thư phòng. Rõ ràng người thì vẫn ở trong cung, thế nhưng đợi tới lúc y tới chỗ hắn, thì hắn đã trốn đi nơi khác, ấy vậy nên y chỉ có thể ngồi đây bất đắc dĩ thở dài, hừ,từ lúc sinh ra tới giờ, đây là lần đầu tiên y cảm thấy hoàng cung có quá nhiều phòng, thật quá rộng lớn.

“Ai~~~~~~~~~~”.

Nghe thấy tiếng chủ nhân thở dài, Tiểu Tuyền Tử liền dâng một chén trà.

“Hoàng thượng, hay người để nô tài đem bắt Hoành chủ tử lại mang tới gặp ngài? Hoàng thượng tìm mãi và vẫn không gặp được Hoành chủ tử, theo ý nô tài có lẽ Hoành chủ tử cố ý trốn người”.

“Trẫm biết, thế nhưng vấn đề mà hắn hỏi trẫm,trẫm không thể ngay một thời một khắc giải thích rõ ràng cho hắn, hơn nữa hắn cũng không muốn nghe trẫm giải thích, hiện tại lễ sắc phong đại điển chỉ còn cách 5 ngày, cũng không thể cứ để như thế này mãi, bỏ đi, ngươi gọi Ninh Bình cho ta”.

Hoàng đế cùng Ninh Bình nói chuyện riêng một hồi cho tới quá trưa, thì ra Ninh Bình đáng thương bị cử đi làm người hòa giải, giải thích hiểu lầm.

Ninh Bình vừa đi tới chỗ Đan Hoành, vừa than thầm trong bụng.

Thật xui xẻo, Hoàng thượng giao cho hắn nhiệm vụ này, với sự hiểu lầm của Đan Hoành về Hoàng thượng , e rằng chưa kịp giải thích rõ ràng thì đã bị tiểu tử tính khí như con nít này cho ăn đập.

Quả thật đúng là vừa mệt đầu mệt óc lại còn hại tới thân, nói đi cũng phải nói lại, vậy y biết phải giải quyết việc này thế nào? Nói chuyện với Đan Hoành chỉ có thể dùng võ chứ không thể dùng văn, xem ra tốt nhất y cứ trói Đan Hoành lại, rồi mới bắt đầu nói, hắn có muốn nghe hay không thì cũng phải nghe.

Thật đáng tiếc, Hoàng đế của bọn y thật nhân từ, không nỡ sử dụng biện pháp này.

Ninh Bình đẩy cửa bước vào một gian phòng, ban nãy bọn hạ nhân vừa báo lại, Đan Hoành vào trong phòng này đã được nửa canh giờ và chưa thấy hắn ra khỏi phòng, hẳn là bây giờ hắn còn ở bên trong.

“Đan Hoành,là ta, Ninh Bình, ngươi ở trong này phải không?”

Trong phòng vọng ra một tiếng thiểu não:

“ Ta ở trong này, chỉ có một mình ngươi phải không? Nếu đúng vậy thì ngươi vào đi”

Ninh Bình bước vào trong phòng, nhìn thấy Đan Hoành, y thấy mắt Đan Hoành đo đỏ, nên biết hắn mấy ngày qua cũng không sung sướng gì.

“Hoàng thượng sai ngươi tới phải không? Hắn định an trí ta thế nào?”

“Có một số việc, ta không nên hỏi, nhưng đứng trên cương vị bằng hữu của ngươi, ta hỏi ngươi, tâm nguyện của ngươi thế nào? Chẳng phải bây giờ tim ngươi rõ nhất sao?”

“Hừ! Ta đang bực mình đây! Hắn tìm nữ nhân thì còn muốn quản ta cái gì? Hắn muốn sắc phong ai làm quý phi, sắc phong ai làm hoàng hậu thì liên quan gì tới ta? Không biết thật hay, thế nhưng một khi đã biết, trong lòng hắn có tư vị gì, hắn cũng không nên giấu ta, dù sao thì y cũng là bằng hữu, chẳng lẽ không thể nói cho ta một tiếng sao? ”

“Hoàng thượng thích ngươi”.

“Ta biết, nếu không y sẽ không nhường nhịn ta như thế”.

“Vậy tại sao đối với người thích mình, ngươi cảm thấy có điều không vừa lòng tại sao ngươi lại không dám nói?”

“Ý của ngươi là sao?”

“ Nếu Hoàng thượng trực tiếp nói với ngươi rằng người muốn cùng ngươi đồng sàng, ngươi sẽ thế nào?”

Đan Hoành suy nghĩ, tay nắm lại thành một đấm, e rằng hắn sẽ cho Hoàng đế một quyền vào mặt.

“Nhưng y cũng không thể ban ngày thì ở bên ta, buổi tối lại đi tìm nữ nhân được”.

“Với nam nhân, tình cảm và dục vọng khác nhau, ngươi còn nhỏ chưa hiểu đâu”.

“Uy! Ngươi cũng sẽ vậy sao?”

Đan Hoành hiếu kỳ đi tới kéo kéo y phục của Ninh Bình, thật bất ngờ, Ninh Bình bỗng nhiên cúi xuống hôn vào môi Đan Hoành, hãy để y vô lễ lần này đi, sau này Đan Hoành sẽ thành người của Hoàng thượng.

Đan Hoành đánh một quyền vào bụng Ninh Bình.

“Hỗn đản! Dám chiếm tiện nghi của ta?”

Ninh Bình ôm bụng nói:

“ Đây là một ví dụ cho ngươi hiểu, ngươi là một tiểu gia khỏa không đáng yêu chút nào, nhưng ta vẫn có thể hôn ngươi, còn Hoàng thượng, người cũng không cách gì ngăn mình không tìm người thị tẩm”.

Đan Hoành nghĩ một lúc, cũng cảm thấy đúng, song vẫn còn một chuyện hắn chưa tính nha.

“ Vậy tại sao việc y sắc phong quý phi, y lại không nói cho ta biết? Sợ ta phá chuyện của hắn sao?”

“Đại điển sắc phong quý phi vào ngày mùng 3 tháng 5, ngày đó là ngày gì?”

“Là ngày quỷ Hoàng đế sắc phong quý phi, và, ngày đó cũng là ngày sinh nhật của ta”.

Đan Hoành nói xong, ánh mắt chợt sáng lên, nhìn Ninh Bình.

“Ngươi hiểu ra là tốt rồi, vốn Hoàng thượng định cho ngươi một niềm vui bất ngờ, cả nhẫn đính ước cũng đã chọn được mấy cái để ngươi chọn, ngươi còn không mau tới đó đi?”

“Hắc hắc, ta nhất định phải qua đó rồi, thế nhưng ta không cần được phong làm quý phi, chỉ riêng việc làm tần phi đã đủ rắc rối lắm rồi, ta sẽ nói với Hoàng thượng rằng ta muốn vị trí của ngươi, hắc hắc~”

“A!? Uy? Ngươi lấy đi vị trí của ta, vậy ta thì thế nào? Thật uổng công cho ta phí sức đi giải thích cho ngươi”.

“Ngươi? Ngươi đã là Hầu gia còn gì?”

“Uy! Chức này thật là nhỏ, Đan Hoành!Hoành chủ tử, ta cầu ngươi đó, đừng nên gây chuyện náo loạn.”

Hai người thẳng hướng tới gặp Hoàng đế, trên đường đi hai người liên tục lời qua tiếng lại.

Đan Hoành vừa gặp Hoàng đế liền nói:

“ Ta không muốn bị phong làm quý phi, ta muốn vị trí hiện tại của Ninh Bình, làm tổng quản đại nội thị vệ”.

“Hoành khanh, ngươi hãy nghe trẫm giải thích đã”.

Hoàng đế cho rằng Ninh Bình chưa giải thích rõ ràng nên Đan Hoành vẫn còn tức giận y.

Đan Hoành đi về phía Hoàng đế, kéo Hoàng đế ngồi trở lại Long ỷ, rồi ôm cổ y.

“Sự tình ta đều đã hiểu cả rồi, không cần phải giải thích nữa, ta nói thật, phong ta làm tần phi thật chẳng hay, làm quý phi lại càng không hay, có phải ngươi muốn sắc phong cho ta không, vậy ta muốn nói với ngươi rằng ta đây muốn vị trí hiện tại của Ninh Bình.”

“Cái này…hiện tại Ninh Bình đang đảm nhiệm rất tốt cương vị, ta cũng không có lý do gì để cách chức hắn, hơn nữa việc phong quý phi đã chiêu cáo toàn thiên hạ, quân vô hý ngôn”.

“Vậy thì sao, ngươi mau nghĩ biện pháp gì đó đi, đầu óc của ngươi tốt hơn ta rất nhiều, mau suy nghĩ thật kỹ đi”.

Đan Hoành lắc lắc vai Hoàng đế, đòi y tìm biện pháp.

Hoàng đế bị lắc tới choáng váng đầu óc.

“Hoành khanh đừng lắc nữa, hay là như vậy đi, đại điển sắc phong cứ như vậy mà tiến hành, trẫm sẽ ban cho ngươi một đạo mật chỉ, phong ngươi làm tổng quản của Đại Đồng, như vậy Tiểu Tuyền Tử và Ninh Bình vẫn giữ chức vụ như cũ, nhưng là do ngươi ngầm quản lí, như vậy tất cả cung nữ, thái giám và thị vệ trong cung đều là do ngươi quản lí, như vậy có được hay không, đừng nên nháo loạn nữa”.

“Đại Đồng tổng quản! Âu, thật là oai phong? Vậy giữ hàng phẩm thứ mấy?” (phẩm ở đây là thứ bậc trong các quan như ngũ phẩm, tứ phẩm, thất phẩm á J)

“ Kém trẫm chưa tới nửa phẩm, rất lớn phải không?”

“Ha ha! Chức vị này quả đúng là rất uy phong.”

“Trẫm còn muốn cùng Ninh Bình thương nghị về đại điển sắc phong, ngươi có muốn ngồi nghe không? Nếu cảm thấy buồn chán, vậy ngươi trở về Đan viện trước đi, trẫm cho ngươi mang các đôi nhẫn tới cho ngươi lựa chọn, để sử dụng trong đại điển sắc phong”.

“Ân, hảo. Ninh Bình a, hảo hảo làm việc, không được lười biếng.”

Trước khi đi ra ngoài, Đan Hoành vỗ vỗ vào lưng của Ninh Bình, vốn cũng định vỗ vỗ vài cái vào lưng Tiểu Tuyền Tử, thế nhưng Tiểu Tuyền Tử vội vã né tranh, Đan Hoành nhún vai đi ra ngoài.

“Phù, cuối cùng cũng êm xuôi”.

Hoàng đế thở phào nhẹ nhõm.

“Hoàng thượng, chiêu này của người thật cao, sợ rằng nếu như Hoành chủ tử biết được, ngài ấy nhất định sẽ không để yên”.

Nguyên lai, Đại Đồng tổng quản, thực ra chỉ là một hư danh, không có thực quyền, đợi tới khi Đan Hoành được phong làm quý phi, trong cung không có hoàng hậu, hắn đương nhiên là có chức vị cao nhất, bởi vậy có hay không có chức vụ của Tiểu Tuyền Tử, thì Đan Hoành cũng quản lý và có quyền ra lệnh tất cả các thái giám, cung nữ trong cung, còn việc quản lý vị trí của Ninh Bình? Nếu không có trong tay lệnh bài điều binh, thì ngoài trừ Hoàng đế, ai công nhận cái chức vị này?

(Khặc khặc~ Anh Hoàng đế lừa Hoành nhi)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK