Mục lục
Dạ Tôn Dị Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không biết qua bao lâu, tốc độ dưới chân liền dần dần trì hoãn. Sau đó, mấy người đột nhiên cảm nhận được nguyên lai tầng chống đỡ băng hàn khí cùng tử vong khí của Thiển Lam càng ngày càng bạc nhược. Giá lạnh bên ngoài đã không phải tầng kết giới của Thiển Lam có thể chống đỡ! Lạnh, rất lạnh, lạnh đến thấu xương. Lạnh như vậy so với bên ngoài không biết lạnh hơn bao nhiêu lần. Nếu không phải tầng kết giới của Thiển Lam bớt đi một phần rét lạnh, chỉ sợ bọn họ lúc này đều đã bị đông lạnh thành mảnh nhỏ!

Thiển Lam lúc này không còn bộ dáng thoải mái như trước, đáng yêu trên mặt được thay bằng vẻ ngưng trọng. Nhiệt độ nơi này hiện tại thấp đến dọa người, bất quá, may mắn hắn còn có thể ngăn cản!

Từ trong thân thể Thiển Lam bùng lên một trận hào quang màu lam nhạt, quang mang màu lam hình thành một tầng kết giới mới, đem mấy người bao vây lại trong đó. Tầng kết giới lần này so với lúc trước, yếu hơn rất nhiều.

Mấy người ở trong tầng kết giới, cảm thấy nhiệt độ lập tức tăng trở lại rất nhiều. Tuy rằng vẫn có chút lạnh, nhưng lạnh như vậy bọn họ vẫn thích ứng được!

Dưới chân đột nhiên như chạm được cái gì, lập tức một loại cảm giác phong phú đánh úp lại.

Bọn họ rốt cục cũng chạm tới!

Dưới chân, xúc cảm mềm mại, như dẫm lên một tầng bông. Bất quá dọc theo lòng bàn chân truyền đến lại là một trận hàn ý lạnh thấu xương.

Trên này là một tầng tuyết!

Xuyên thấu qua tầng kết giới, có thể thấy được tình huống bên ngoài.

Nơi này là một thế giới màu lam. Không có thiên không, càng không có rừng rậm. Lọt vào trong tầm mắt chính là một mảnh màu lam mênh mông vô ngần.

Như một sơn động lớn.

Bên trên đều là bông tuyết màu lam nhạt, thậm chí nham thạch cũng là màu lam nhạt!

U quang lóng lánh, sương mù lượn lờ. Nơi này thoạt nhìn mang theo ba phần âm trầm, ba phần trong trẻo lạnh lùng, ba phần thần bí.

"Chủ nhân, hướng bên này đi, ta giống như cảm thấy được hương vị quen thuộc." Trong tai vang lên thanh âm hưng phấn của Thiển Lam.

Không đợi Nguyệt Vũ nói cái gì, Thiển Lam đã hướng về cửa động tiến vào.

Hơi hơi nhíu mi, Nguyệt Vũ cũng theo sát Thiển Lam đi về phía trước. Nơi như vậy, thần thức căn bản là không có hiệu quả, cho nên khó có thể cảm giác cái gì. Nàng chỉ có thể theo chỉ dẫn của Thiển Lam đi về phía trước.

Thiên Uy cùng Quân Dạ Hi nhìn Nguyệt Vũ đi vào động lớn, lập tức cũng không do dự theo sát phía sau nàng.

Một đường này, đi qua một cái lại một cái sơn động. Càng về phía trước, nhiệt độ lại càng lợi hại. Không chỉ có như thế, phía trước còn ẩn ẩn truyền đến một trận uy áp làm cho người ta sợ hãi!

"Đây là..." Trong không gian huyền thú, Triệt vốn đang nhắm chặt đôi mắt tu luyện, đột nhiên mở ra, bên trong tràn ngập kinh ngạc cùng khó có thể tin.

Cảm giác như vậy, hơi thở như vậy, uy áp như vậy, chẳng lẽ...

Không biết qua bao lâu, vẫn theo sát phía sau Thiển Lam, mấy người đang đi đột nhiên phát hiện bóng dáng Thiển Lam đang chạy chậm đã ngừng lại. Mà ở phía trước Thiển Lam, chính là một sơn động vô cùng lớn.

Thản nhiên mang theo hơi thở tử vong vô cùng tinh thuần cùng với hơi thở u quang băng hàn chợt lóe, từ trong sơn động xuất ra.

Ánh sáng này tựa hồ mang theo uy áp, làm cho linh hồn người ta đều nhịn không được run run theo đó u quang chợt lóe, lúc sáng lúc tối...

Nguyệt Vũ nhìn thoáng qua Thiển Lam vẫn không nhúc nhích nhìn vào bên trong, sau đó cước bộ nhẹ nhàng, chậm rãi hướng về sơn động mà đến... Mỗi một bước về phía trước thủy hệ thuần năng nguyên trong cơ thể đều chuyển động càng thêm lợi hại, Phần Thiên hỏa trong cơ thể cũng nhịn không được tê rống lên, như là gặp phải đối thủ.

Động tĩnh kịch liệt, làm cho lòng Nguyệt Vũ lại tò mò. Trong lơ đãng, cước bộ lại nhanh hơn.

Rốt cục đi tới cửa động, Nguyệt Vũ đem tầm mắt chuyển hướng vào trong sơn động thần bí này...

Một trận quang mang sáng rọi bắn ra, kích thích Nguyệt Vũ nâng tay theo bản năng ngăn trở ánh sáng. Chờ đến khi chậm rãi thích ứng, Nguyệt Vũ mới rút tay về, mở ra cặp mắt đang híp lại.

Lọt vào trong tầm mắt là một dịch vật thể to bằng nắm tay. Dịch vật thể đúng là nơi phát ra hào quang màu lam, băng hàn khí cùng tử vong khí.

Vật thể này, xuyên thấu qua ánh sáng, có thể thấy rõ ràng dòng nước lưu động trên mặt. Không giống như thủy hệ thuần năng nguyên trong suốt sáng rọi. Vật thể này mang theo vài phần hắc ám, thoạt nhìn có chút đục ngầu.

Nhưng ngay cả như vậy, dịch vật thể này tản mát ra tử vong khí cùng băng hàn khí cũng khiến cho người ta không dám bỏ qua. Không hề nghi ngờ, vật như vậy tuyệt đối là vô cùng cường đại!

Chính là nhìn vật thể thần bí lơ lửng trước mắt cách đó không xa như vậy, Nguyệt Vũ đột nhiên sâu sắc cảm nhận được bên cạnh đó thế nhưng còn có một đạo hơi thở!

Hơi hơi chuyển dời tầm mắt, liền thấy được một đạo bóng dáng thanh lệ màu lam như nước.

Đó là một người, một nữ nhân!

Đưa lưng về phía Nguyệt Vũ lẳng lặng mà ngồi, nữ tử tóc dài màu lam đổ xuống như nước. Một thân váy dài màu lam nhạt, lại khiến cho nữ tử tựa như tinh linh trong nước.

Lúc này, nữ tử ngẩng đầu nhìn tiền phương, không biết là trầm tư cái gì. Bằng không lấy hơi thở trong lơ đang nữ tử tản mát ra biểu hiện thực lực, tuyệt đối đã sớm phát hiện bọn họ đến !

Đột nhiên, tựa như cảm nhận được cái gì, thân hình nữ tử run lên, lập tức đột nhiên xoay người, mang theo vài phần phẫn nộ, vài phần sát ý, vài phần nghi hoặc, trừng mắt nhìn mấy người.

Quay người lại, dung nhan nữ tử liền xuất hiện ở trong tầm mắt mọi người.

Phu bạch như tuyết, mặt tựa phù dung. Dung nhan tuyệt sắc khuynh thành, xứng cùng tóc dài màu lam như nước, có thể nói là tuyệt sắc vô song, khuynh quốc khuynh thành!

"Các ngươi là người nào? Cũng dám xông loạn vào nơi này! Muốn chết có phải hay không?" Nữ tử trầm thấp quát, trong thanh âm là cực hạn băng hàn. Giống như băng tuyết nơi này, lạnh thấu tâm can.

Thanh âm mang theo uy áp, bắn vào trong tai mấy người thật mạnh, thế nhưng khiến cho sắc mặt mấy người đột nhiên tái nhợt. Cho dù là Vũ Mang thực lực Thất Nguyệt cũng không ngoại lệ!

Tuyệt đối là cường giả tôn thượng cao nhất! Nguyệt Vũ nhìn nữ tử trước mắt, trong mắt hoảng sợ.

"Mẫu thân?!" Thời điểm không khí hai phương nguy hiểm, một tiếng nhược nhược thở nhẹ vang lên. Mang theo vài phần không xác định, vài phần run run, vài phần nghi hoặc, vài phần tang thương...

Một tiếng mẫu thân, trêu chọc tiếng lòng ai?

Một tiếng la thấp giọng này nhược nhược vang lên, tuy rằng nhỏ không thể nghe thấy, nhưng tu vi nữ tử tuyệt đỉnh, tự nhiên là nghe được.

Chỉ một thoáng, trên khuôn mặt phẫn nộ của nữ tử, sát ý mất đi, chỉ lưu vẻ mặt khiếp sợ cùng mê mang. Hai chữ" Mẫu thân" giống như sấm rền xao vang vào nội tâm đã đóng băng của nàng. Nhất thời, không gian ngưng trệ, hỗn độn mê mang...

Hơi hơi rũ mắt xuống, trên thân thể nho nhỏ cứng ngắc màu lam giống như cùng băng tuyết hòa làm một thể, ánh mắt nữ tử phức tạp. Là khiếp sợ, là hưng phấn, là thống khổ, là tưởng nhớ...

"Mẫu thân, ngươi là mẫu thân ta sao?" Không đợi được nữ tử trả lời, Thiển Lam nháy nháy đôi thủy mâu màu lam lại hỏi.

Nghe một tiếng mẫu thân như thế, nữ tử phượng mâu ửng đỏ, lập tức nước mắt tràn ra. Trên khuôn mặt phù dung chỉ một thoáng đã lê hoa mang vũ*.

(*) lê hoa mang vũ: Hoa lê nhiễm mưa. ý chỉ dáng vẻ khi khóc của nữ tử.

Vươn một bàn tay che miệng lại, nữ tử thấp giọng nức nở, thế nhưng đã quên toàn bộ động tác.

Lam quang chợt lóe, Thiển Lam vốn đang quỳ rạp trên mặt đất lúc này lập tức biến hóa nhanh chóng thành một thiếu niên non nớt tuấn tú xinh đẹp.

Đồng dạng cũng là tóc dài màu lam, đồng dạng cũng là trường bào màu lam nhạt, thậm chí là khuôn mặt cùng nữ tử trước mắt có bảy phần tương tự.

Nữ tử nhìn thiếu niên trước mặt. Nước mắt lại tràn ra. Cước bộ giật giật, nữ tử chậm rãi loạng choạng nghiêng thân, hướng về phía Thiển Lam đi qua......

Trong động tuyết rét lạnh, ba người ba thú ngồi cùng nhau. Nữ tử nhẹ nhàng ủng trụ thiếu niên tuấn túbên người, trong mắt tràn đầy tình cảm như hải, trên mặt là nồng đậm thỏa mãn. Giống như chỉ cần ôm lấy thiếu niên này, nàng liền có được toàn thế giới...

Dời đi tầm mắt từ trên người thiếu niên, nhìn lướt qua ba người một thú trước mắt. Thanh âm như nước chậm rãi vang lên: "Ta là mẫu thân của Thiển Lam, cũng là người thủ hộ nơi này. Các ngươi có thể gọi ta là Lam Tuyết. Ở trong này ta không biết đã ngây người bao lâu rồi, có lẽ là trăm năm, có lẽ là vạn năm, dù sao ta cũng nhớ không rõ! Từ khi ta có linh thức tới nay, ta đã ở nơi này. Ta chỉ biết sứ mệnh của mình chính là ở tại chỗ này, cả đời khuynh tẫn thủ hộ U Minh thủy loại. Những năm gần đây, ta luôn luôn chờ đợi, đợi đến một ngày, có lẽ sẽ có người hữu duyên đem U Minh thủy loại mang đi, như vậy ta có thể được giải thoát.

Nhưng là, ta chờ, vẫn cứ chờ a, chờ đến không biết bao nhiêu năm trôi qua, liền ngay cả bóng người cũng không thấy, lại càng không nói đến cái gì mà người hữu duyên. Vì thế, tâm chờ mong cũng dần dần biến thành thất vọng. Mỗi một ngày mỗi một năm, cuộc sống như vậy ngoại trừ băng tuyết đầy trời vẫn chỉ là băng tuyết, không có thanh âm gì, không có sinh khí gì. Chỉ mình ta với trời đất khôn cùng, vạn năm tịch mịch.

Vì thế, ta chán ghét . Nghĩ rằng U Minh thủy loại này nhiều năm như vậy qua đi vẫn không có người tới lấy, chỉ sợ là không có ai đến . Cho nên, trong lòng ta sinh ra một loại ý niệm muốn đào thoát.

Ngay từ đầu, ta du ngoạn tầng thứ hai, phát hiện trong tầng thứ hai có huyền thú, có sinh mệnh, bởi vậy cảm thấy thực thỏa mãn. Nhưng tầng thứ hai dù sao không gian cũng là hữu hạn, ta rốt cục cũng cảm thấy chán. Sau đó, ta lại vụng trộm lên tầng thứ nhất. Tầng thứ nhất cũng giống như vậy, không gian hữu hạn, một đoạn thời gian sau liền chơi chán.

Một đoạn thời gian sau, có lẽ là mấy ngàn năm, có lẽ là mấy vạn năm, ta đều không có lại đó. Nhưng nếu đã nổi lên ngoạn tâm, lúc ban đầu ta đã không có lòng thủ hộ. Rốt cục qua một đoạn thời gian sau, ta quyết định đi ra ngoài, rời đi địa hạ rừng rậm, vĩnh viễn cũng không trở lại một nơi giống như địa ngục này.

Thông qua truyền tống trận tầng thứ nhất, ta được như ý nguyện đi ra ngoài địa hạ rừng rậm. Từ đó về sau, trời cao rộng rãi, toàn bộ Nguyệt Hoa đại lục làm cho ta thống khoái không nghĩ sẽ trở về.

Nhưng, việc gì cũng có lợi hại của nó. Nghĩ rằng ta sẽ cứ tiêu dao một đời như vậy, nhưng tạo hóa trêu người. Sau khi rời đi U Minh thủy loại, tu vi của ta thế nhưng nhiều lần chậm lại, vốn bắt đầu là tu vi đế thượng cao nhất, thế nhưng tụt xuống cấp bậc Huyền đế! Không chỉ có như vậy, theo cấp bậc huyền lực giảm xuống, bản thể ta cũng càng ngày càng suy yếu. Thẳng đến có một ngày, thực lực của ta rốt cuộc che dấu không được bản thể, bản thể bại lộ ở trước mặt một đám cường giả. Một thân huyền thú song trọng đồng nguyên nguyên tố băng hệ cùng thủy hệ, trình độ như vậy có thể thấy quý hiếm như thế nào. Kết quả là, ta thành đối tượng đuổi bắt của phần đông thế lực, trong quá trình đào vong, cho dù gian khổ như thế nào, ta cũng không nghĩ tới sẽ trở về địa hạ rừng rậm. Cho đến có một ngày, ta gặp hắn.

Nam tử kia giống như thiên thần. Là hắn, thời điểm ta thất vọng nhất đã giúp ta, là hắn, một đường tương trợ, khuynh hết mọi thứ chỉ vì cứu ta.

Vì ta, hắn buông tha cho gia tộc. Vì ta, hắn lưng đeo hai từ bất hiếu, cũng là vì ta kết cục cuối cùng hắn hôi phi yên diệt..." Nói tới đây, tay Lam Tuyết bắt lấy ngực, khóc không thành tiếng.

"Ta không hận thế nhân, bởi vì ta biết hết thảy đều là do ta. Nếu không phải vì ta bỏ rơi nhiệm vụ, nhịn không được tịch mịch rời khỏi địa hạ rừng rậm, hết thảy những điều này cũng sẽ không phát sinh. Nếu không phải vì ta, hắn hiện tại nhất định đang sống tốt lắm, tốt lắm!

Nhưng là, ta không hối hận. Nếu ta không có tùy hứng như vậy, liền sẽ không gặp sinh mệnh rạng đông đẹp nhất đó! Là hắn, làm cho ta thay đổi rất nhiều, hiểu được trên đời này kỳ thật cũng không phải chỉ có cô độc cùng tịch mịch. Cũng là hắn, làm cho ta yêu, từ nay về sau tuy rằng một thân cô độc nhưng trong lòng lại cảm kích. Là hắn làm cho ta trong những năm tháng không thấy trăng sao, băng hàn, cảm thấy ấm áp như vậy!" Người như vậy a, đây là phúc đức nàng tu luyện mấy đời mới có! Tuy rằng mãi mãi xa cách, nhưng tình này không phai!

Yêu đã thành thương, dứt khoát!

"Sau đó, ta có Thiển Lam, trong lòng rõ ràng không thể đưa hắn đến địa hạ rừng rậm. Nhưng ta cũng không thể ở trên đại lục bồi hắn, ta phải trở về đến địa hạ rừng rậm, đi thủ hộ U Minh thủy loại, đi sám hối, đi tạ lỗi. Cho nên ta ẩn tàng huyết mạch nhân loại của Thiển Lam. Không chỉ có như thế, ta cũng phong ấn huyết mạch U Minh Thất Vĩ Hồ của hắn, từ nay về sau hắn liền không khác gì Thất Vĩ Lam Hồ.

Sau đó sau đó, chính là như vậy ..."

Lời nói êm tai, cuối cùng đổi lấy một phần trầm mặc.

Nguyên lai là một câu chuyện tình yêu xưa kinh thiên động địa. Nguyên lai lại là một đoạn khúc luyến lệ làm cho người ta tiếc hận.

Hơi hơi ngẩng đầu, trong mắt Nguyệt Vũ xẹt qua bất đắc dĩ. Từ xưa tư tình đả thương người nhưng cũng mê người nhất. Hết thảy nhân nhân quả quả này, đều là... Bởi vì tình yêu!

"Mẫu thân, tuy rằng phụ thân mất, nhưng Thiển Lam sẽ vĩnh viễn cùng ngươi!" Hôm nay gặp lại, hạnh phúc sao chỉ là một mình Lam Tuyết? Thiển Lam một tâm cô độc nhiều năm, cũng có thể dựa vào cảng để dừng lại, không còn phiêu bạc. Từ nay về sau trong mưa gió sẽ có một cái cảng tránh gió đụt mưa.

Thật sự, hạnh phúc có khi chính là đơn giản như vậy.

Nghe vậy, trên dung nhan Lam Tuyết chợt lóe qua đau kịch liệt, rất nhanh liền khôi phục như lúc ban đầu. Vươn tay ra sức ôm lấy đứa nhỏ trước mắt chính mình, về sau vô luận sóng gió có lớn thế nào, nàng cũng không buông tay. Nhưng......

"Mẫu thân, nếu chủ nhân đến đây, ngươi liền đem U Minh thủy loại đưa chủ nhân đi. Như vậy mẫu thân có thể cùng chúng ta đi rồi!" Thiển Lam từ trong lòng Lam Tuyết đi ra, hưng phấn mở miệng nói. Về sau chủ nhân cùng mẫu thân đều ở bên người, hắn sẽ hạnh phúc như thế nào a?

Nghe vậy, Lam Tuyết thân hình cứng đờ: "Lam nhi, U Minh thủy loại không phải ai cũng có thể khống chế. Muốn chinh phục U Minh thủy loại, không chỉ có cần thực lực cường đại, còn cần duyên phận. Nếu chủ nhân của ngươi là người hữu duyên, U Minh thủy loại tự nhiên là của chủ nhân ngươi." Nàng làm sao không nghĩ đem U Minh thủy loại cho thiếu niên trước mắt? Dù sao đối với Lam nhi lâu ngày nay đều chiếu cố, nàng là phát ra cảm kích từ nội tâm. Lam nhi có chủ nhân như vậy, nàng thực yên tâm!

"Ngô, chủ nhân rất lợi hại , ngay cả thủy hệ thuần năng nguyên như vậy đều có, U Minh thủy loại khẳng định cũng là của chủ nhân!" Thiển Lam tự hào mở miệng nói. Ngữ khí trong lúc đó lộ vẻ nói không hết kiêu ngạo. Có chủ nhân như vậy, thật sự là phúc khí của hắn!

Cái gì, thiếu niên trước mắt này thế nhưng có được thủy hệ thuần năng nguyên? Nghe vậy, Lam Tuyết rõ ràng bị khiếp sợ. Đôi mắt nhìn chằm chằm Nguyệt Vũ, như là đang chứng thực.

"Không sai, ta thật sự có thủy hệ thuần năng nguyên." Nguyệt Vũ tiếp thu ánh mắt chứng thực của Lam Tuyết, thản nhiên gật gật đầu.

"Một khi đã như vậy, vậy ngươi đi xem thử đi. Có lẽ ngươi thật là người hữu duyên với U Minh thủy loại đâu." Thôi, đây chính là số mệnh đi.

Lúc này U Minh thủy loại vẫn như cũ lơ lửng trên một tòa băng tuyết. U quang màu lam, đã không biết lóe ra bao nhiêu năm.

"Triệt, U Minh thủy loại này rốt cuộc là cái gì?"Nhìn U Minh thủy loại trước mắt, Nguyệt Vũ hơi hơi nhíu mi, linh hồn truyền âm hỏi Triệt nói.

"U Minh thủy loại cũng không kém Phần Thiên hỏa bao nhiêu. Nếu nói Phần Thiên hỏa là đế vương trong hỏa, như vậy U Minh thủy loại chính là chí tôn trong thủy. Thủy loại như vậy rất khó dựng dục. Không chỉ cần có độ dày linh nguyên cao, cũng cần nơi có tử vong khí cùng băng hàn khí cực cao. Trên đời này địa ngục là nơi có tử vong khí cùng băng hàn khí cao nhất, nhưng linh nguyên trong địa ngục lại cực kì loãng. Mà nơi nồng đậm linh nguyên trên đời này không ít, nhưng lại không có nồng đậm tử vong khí cùng băng hàn khí. Ở sâu trong địa hạ rừng rậm, cách địa ngục rất gần. Không chỉ có như thế, độ dày linh nguyên nơi này cũng cao vô cùng, làm cho người ta sợ hãi, tự nhiên là trở thành địa điểm tốt nhất dựng dục U Minh thủy loại. U Minh thủy loại gắn bó với băng thủy, thủy hệ mở rộng băng hệ, là song trọng đồng nguyên nguyên tố thủy loại. Cường hãn vô cùng!" Cuối cùng, Triệt còn không cam tâm nỉ non câu " U Minh thủy loại này dù lợi hại thế nào, còn không phải so với Phần Thiên hỏa kém hơn sao?"

Nghe Triệt giải thích, Nguyệt Vũ khiếp sợ há to miệng. U Minh thủy loại này, thế nhưng bưu hãn như vậy, thế nhưng cùng một cấp bậc với Phần Thiên hỏa! Chỉ kém Phần Thiên hỏa có một chút! Có cần kích thích như vậy hay không?

"Thứ này ngươi đi thu đi, dù sao ngươi có thủy hệ thuần năng nguyên, không cần lo lắng nuốt không được nó đã bị phản phệ." Triệt thúc giục nói. Tuy rằng U Minh thủy loại so ra kém Phần Thiên hỏa, nhưng cũng là căn nguyên tồn tại, không thể bỏ qua!

Nguyệt Vũ lập tức cũng không nói cái gì nữa, đi đến trước U Minh thủy loại, chậm rãi vươn tay, tinh thần lực vừa động, kích phát ra một chút thủy hệ thuần năng nguyên, chậm rãi bao vây trụ U Minh thủy loại.

Lực lượng thủy hệ thuần năng nguyên bao vây, nhưng thật ra lại làm nhiệt độ U Minh thủy loại phát ra thấp đến làm cho người ta sợ hãi. Năng lượng thủy hệ năng nguyên lực ôn hòa, cùng U Minh thủy loại sinh ra năng lượng băng hàn quả thực chính là cách biệt một trời một vực,.....

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK