Mục lục
Dạ Tôn Dị Thế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Đi thôi, vào thành.” Nguyệt Vũ quay đầu lại, liền nhìn đến sắc mặt không đồng nhất của bốn người. Đặc biệt là hơi thở như phong bạo khó có thể bỏ qua trong mắt Quân Dạ Hi cùng Hoa Ngục Thánh. Bất quá, Nguyệt Vũ chỉ cười nhẹ, lập tức dẫn đầu tiến vào trong thành.

Năm bóng dáng mảnh khảnh dưới ánh tịch dương chiếu rọi cùng nhau mà đi. Nhìn năm người đều là tuyệt đại tao nhã, tuyệt thế dung mạo, mọi người nhịn không được xem đến ngây người.

Cảnh tượng như vậy, là đẹp mắt nhất đi? Nói là phong cảnh như họa cũng không đủ a! Kết quả là, nhìn bóng dáng năm người càng lúc càng xa, mọi người lập tức lâm vào si mê???

Thiên tài chi chiến đã đến, cũng khiến cho tầm quản lý của Dạ thành trở nên cực kỳ nghiêm khắc đối với ngoại nhân tiến vào. Không phải cư dân trong thành, ra vào cửa thành đều phải có căn cứ xác minh nhất định. Hoặc là có điếu bài thân phận thế lực lớn, hay huy chương cấp bậc kiếm sĩ, huyền giả. Không có mấy thứ này, người bình thường trong khoảng thời gian này căn bản là không thể tùy tiện ra vào Dạ thành!

Mấy người Nguyệt Vũ ngoại trừ Lãnh Tuyệt Trần ra, đều là “Không hộ khẩu“. Dù sao lánh đời gia tộc như Hoa Ngục Thánh cùng Thiên Uy, không có bao nhiêu người biết. Quân Dạ Hi từng là thần tử hiện tại đã sớm không còn danh hiệu này. Về phần nàng, lại càng không nói, chân chân thật thật là người không hộ khẩu!

Điếu bài thiếu chủ Ngạo Quyết dong binh đoàn của Lãnh Tuyệt Trần vẫn là phương tiện để mấy người vào thành.

Bên trong Dạ thành, Nguyệt Vũ phóng nhãn nhìn lại, chỉ người đến người đi, đã là biển người vô tận. Đường cái này, so với trong trí nhớ gì, tựa như chật chội hơn.

Trước kia cho dù Dạ thành là một tòa đại thành, nhưng cao giai kiếm sĩ, huyền giả cũng vẫn rất hi hữu. Nhưng hôm nay tùy tiện nhìn một đám người đều có một vài cao thủ! Nguyệt Vũ nhất thời cảm thán, thiên tài cùng cường giả chi chiến lần này, quả nhiên là hấp dẫn người tới. Uy danh cùng danh vọng đối với tu luyện giả trên Nguyệt Hoa đại lục thực lực tối thượng, cường giả vi tôn này mà nói, thật sự là so với tánh mạng còn quan trọng hơn!

Ba người Quân Dạ Hi, Thiên Uy cùng Hoa Ngục Thánh nhìn thoáng qua người đi đường, cùng với ánh mắt chúng nữ tử không chút nào che dấu thẳng tắp nhìn chằm chằm, làm cho bọn họ trong lòng vô cùng phản cảm. Cho nên ba người đều nhíu mày, vẻ mặt không hờn giận.

Ba người bọn họ đều không thích ngoại nhân tới gần. Quân Dạ Hi tuy rằng trước kia là thần tử thần điện nhưng lại cực kì kín đáo. Bình thường rất ít lộ diện, lại càng không nói cùng người khác tiếp xúc. Cho nên nay hắn đứng trên đường cái, cũng không có người nhận ra hắn là thần tử!

Thiên Uy nhiều năm như vậy ở Vụ Ẩn thành tu luyện vất vả cần cù, ngoại trừ thân nhân của mình ra, cũng rất ít tiếp xúc cùng người khác, lại càng không nói nhiều người như vậy.

Yêu tinh Hoa Ngục Thánh này, lại càng không nói, có thể gặp được hắn, trên đời này chỉ có vài người. Đặc biệt là nữ tử, nếu dám tới gần hắn, tuyệt đối là kết cục hôi phi yên diệt! Đương nhiên, trên đời này cái gì cũng có ngoại lệ. Nếu Nguyệt Vũ nguyện ý xử hắn, hắn tuyệt đối tuyệt đối là vui vẻ chịu đựng. Tốt nhất là Nguyệt Vũ mặc áo mỏng bó sát người, tay cầm Nguyệt Sát Tiên xinh đẹp của nàng, cướp hết hắn, hung hăng chà đạp lên người hắn!

Một màn như vậy, ngẫm lại đều làm cho Hoa Ngục Thánh lang huyết sôi trào!

“Phù Phong, ta nghĩ chúng ta vẫn nên nhanh chóng tìm một khách sạn đặt mấy gian phòng đi, bằng không chậm một chút chỉ sợ toàn bộ khách sạn Dạ thành đều chật ních!”Nhìn người đến người đi trên đường cái, đặc biệt sinh ý trong khách sạn quả thực chính là náo nhiệt đến dọa người, vì thế nhịn không được mở miệng nhắc nhở nói.

Nghe vậy, Nguyệt Vũ hơi hơi nhướng mày. Nàng thật ra xem nhẹ vấn đề này, hẳn là nên nhanh chóng tìm một khách sạn đặt chân, bằng không thật sự buổi tối sẽ phải lưu lạc trên đường cái a!

Tinh Nguyệt đại quán rượu, khách điếm to lớn, quy mô kinh doanh không thể không lớn. Nghe nói trên toàn bộ Nguyệt Hoa đại lục, chỉ cần có thành thị, nhất định sẽ có đại lí của Tinh Nguyệt đại quán rượu. Tinh nguyệt đại quán rượu, tổng bộ ở Lossa đế đô, mà Dạ thành cũng có một Tinh Nguyệt khách điếm. Môn quy khách sạn này, so với ở Lossa đế đô kia cũng không chút kém cạnh!

Lúc này, trong một gian phòng tại Tinh Nguyệt đại quán rượu, ba vị nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ bất phàm đang ngồi đó.

“Ta nói Dật Hiên, ngươi cứ chạy đến như vậy, sẽ không sợ vị kia nhà ngươi đánh a?”Một vị nam tử trẻ tuổi tuấn mỹ y phục màu trắng đối với nam tử ôn nhuận đang châm tửu (rót rượu) bên cạnh, xấu xa cười nói.

Nam tử này sắc mặt tuấn tú, khuôn mặt đều tràn ngập ánh mặt trời, giống như đại nam hài nhà bên, làm cho người ta thoạt nhìn thực thoải mái.

Nam tử ôn nhuận nghe vậy, thưởng thức bắt tay vào làm ly trà, tuấn mi hơi hơi giơ lên, khóe miệng câu ra một chút ý cười ôn nhuận: “Ngươi sao không cho rằng ta là quang minh chính đại đi ra?” Dứt lời, đem ly trà nâng tới bên miệng, nhợt nhạt uống một ngụm.

“A, còn muốn gạt ta, nhà các ngươi hiện tại đang chuẩn bị thiên tài cùng cường giả chi chiến lần này, ta mới không tin ngươi còn có thể nhàn hạ như vậy đâu!” Hừ, lừa hắn, không có cửa đâu!

Bản thân hắn tốt hơn nhiều, gia gia cùng phụ thân đối với hư danh đều thực lạnh nhạt. Cho tới bây giờ cũng chưa từng yêu cầu hắn đi vì mấy cái hư danh mà khiến cho bản thân bất khoái (không vui). Gia gia cùng phụ thân đều cảm thấy, còn sống không phải gánh nặng, muốn kết thúc trụ cột trách nhiệm của mình, tận dụng khả năng làm bản thân khoái hoạt (vui vẻ)!

“Ta đối với mấy thứ đó không có hứng thú. Bọn họ muốn thanh danh là chuyện của bọn họ, cùng ta có quan hệ gì đâu?” Nam tử ôn nhuận quay đầu, ôn nhuận cười với nam tử như ánh mặt trời kia. Tuy rằng là bộ dáng ôn nhuận như ngọc, nhưng giọng điệu lại mang theo sắc bén.

Hắn làm sao không phải? Đối với công danh lợi lộc, hư danh thanh danh, hắn làm sao không lạnh nhạt? Trưởng lão trong gia tộc cùng phụ thân muốn, đơn giản chính là hắn đem đối thủ cạnh tranh dẫm nát dưới chân, sau đó bản thân bước lên đài cao. Tranh đấu như vậy, hắn thật sự không có hứng thú. Hắn muốn, đơn giản là nhàn vân dã hạc*, tự do tu hành. Tuy rằng ý nghĩ như vậy là bất hiếu, không chỉ có bất hiếu còn là không có chí hướng. Nhưng đó lại là hướng đi trong lòng hắn.

(*) nhàn vân dã hạc: Mây nhàn hạ thảnh thơi, chỉ người sống cuộc sống nhàn tản, xa lánh thế sự.

Không có gánh nặng, tiêu dao đại lục, nên tiêu sái khoái hoạt thế nào?

Nghĩ đến đây, trong mắt nam tử ôn nhuận hiện lên một chút kiên quyết.

Nghe được nam tử ôn nhuận nói như vậy, nam tử như ánh mặt trời kia tươi sáng cười, tựa như câu trả lời của nam tử ôn nhuận đã trong dự kiến.

Nam tử như ánh mặt trời thu hồi tầm mắt trên người nam tử ôn nhuận, chuyển hướng đến tử y nam tử đang ngồi bên cửa sổ.

Bóng dáng màu tím, thẳng thắn như tùng, vĩ ngạn mạnh mẽ. Chỉ là một cái bóng, nhưng cũng toát ra khí phách đế vương không sót chút gì. Không ai hoài nghi, dung nhan của hắn, sẽ là mui xe thiên hạ như thế nào?

Hào quang thản nhiên xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu lên người tử y nam tử, bao phủ thành một tầng mông lung.

Nhìn Hoa Phong Khải bên cửa sổ, trong mắt Lạc Hải Thiên hiện lên một chút u ám. Từ ngày Phù Phong rời đế đô, cũng liền không thấy tin tức của hắn. Vô luận là bọn họ vận dụng thế lực đi tìm thế nào, cuối cùng vẫn không có chút thu hoạch. Nó giống như là mò kim đáy bể, không thể tìm ra! Cũng vì thời gian dài như vậy mà thất vọng, làm cho trong lòng bọn họ cũng không dám nghĩ Phù Phong thật sự có cái gì ngoài ý muốn, như vậy......

Hai người Phong Khải cùng Nhược Thiên tựa hồ còn nghiêm trọng hơn bọn hắn. Trong khoảng thời gian đó tới nay, bọn họ giống như thay đổi thành người khác. Lam Nhược Thiên trở nên càng thêm băng hàn. Vốn đã như một khối khối băng, sau khi Phù Phong biến mất, Lam Nhược Thiên càng thêm đóng băng bản thân, sau đó điên cuồng tu luyện, tu luyện......

Hoa Phong Khải cũng không tốt hơn chút nào. Lúc trước Hoa Phong Khải ở trước mặt mọi người đều biểu hiện ra một bộ dáng ôn nhuận như ngọc, nhưng hiện tại, khen ngược, gặp ai đều là một bộ mặt cương thi, giống như đối phương chính là tên đầu sỏ đắc tội hại Phù Phong!

Nhìn Hoa Phong Khải trước cửa sổ lại lâm vào cảm xúc trầm trọng, trong mắt Lạc Hải Thiên lòe ra đau lòng. Phù Phong huynh đệ mất tích, hắn cũng khó bỏ qua, nhưng tinh thần cứ sa sút như vậy cũng không phải biện pháp a! Bất quá, Lạc Hải Thiên cũng không có tiến lên nói cái gì, bởi vì hắn biết không sẽ không hữu dụng!

Đột nhiên, Lạc Hải Thiên nhìn đến thân hình Hoa Phong Khải cứng đờ, tựa như mang theo vài phần kích động, vài phần nghi hoặc. Lập tức, trong mắt Lạc Hải Thiên hiện lên khó hiểu. Vươn tay huých vào Mộc Dật Hiên bên cạnh, Lạc Hải Thiên chỉ vào Hoa Phong Khải, dùng ánh mắt hỏi: Ngươi xem, hắn đây là bị làm sao?

Mộc Dật Hiên đem tầm mắt nhìn về phía Hoa Phong Khải bên cửa sổ, liền thấy Hoa Phong Khải như đang nhìn cái gì đó bên ngoài. Trong mắt Mộc Dật Hiên hiện lên nghi hoặc, lập tức rất nhanh đứng dậy đến trước cửa sổ. Lạc Hải Thiên thấy vậy, cũng theo phía sau.....

Xuyên thấu qua cửa sổ nhìn xuống phía dưới, lọt vào tầm mắt không hề nghi ngờ là một dòng người không thông. Bất quá, rất nhanh, tầm mắt liền bị vài đạo bóng dáng loang loáng đoạt đi......

Chỉ thấy trên đường cái phía dưới, năm đạo bóng dáng sáng quắc phong hoa. Bốn nam một nữ, nữ tuyệt đại tao nhã, cho dù mặt nạ che khuất nửa bên mặt, nhưng vẫn như cũ khó nén được dung mạo tuyệt sắc. Nam tuấn mỹ bất phàm, đều là long chương phượng tư. Năm người cùng nhau, tự thành một bức họa, không thể không chói mắt!

Đừng nói là ánh mắt mọi người trên đường kinh diễm đến cực điểm, dù là ba người bọn họ cũng nhịn không được bị hấp dẫn.

Có đẹp hay không cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là nữ tử phía dưới kia thế nhưng làm cho bọn họ…chết tiết… cảm thấy quen thuộc! Đặc biệt là thằng nhãi Hoa Phong Khải này, đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vị tuyệt đại nữ tử giữa bốn người phía dưới, đôi mắt kinh nghi bất định (kinh ngạc khó hiểu).

Này, nữ tử này như thế nào lại giống Phù Phong như vậy? Vô luận là khí chất dung nhan như ẩn như hiện kia. Thấy thế nào cũng giống Phù Phong! Nếu không phải bởi vì một thân nữ trang kia, hắn nhất định sẽ nghĩ tới nàng chính là Phù Phong!

Chẳng lẽ nàng thật sự là Phù Phong?

Hoa Phong Khải lắc đầu, có chút khó có thể tin. Có lẽ là hắn quá mức tưởng niệm hắn, cho nên mới nhìn lầm đi.

Hơi hơi nhắm mắt lại, sau đó mở ra, Hoa Phong Khải tiếp tục đem tầm mắt chuyển về phía nữ tử phía dưới. Nhưng, không xem thì không lo, vừa thấy Hoa Phong Khải càng kích động hơn lúc nãy! Lại nhìn, vẫn thấy giống, thậm chí là càng ngày càng giống! Chẳng lẽ nàng thật sự là Phù Phong? Hoặc người nọ có thể là tỷ tỷ hay muội muội Phù Phong?

Hoa Phong Khải trong tâm dâng nhều gợn sóng, cuối cùng thành ba đào mãnh liệt (sóng to gió lớn). Trong khoảng thời gian này, một lòng yên lặng lại điên cuồng nhảy lên.

Hắn thật sự, thực sự hy vọng nữ tử phía dưới chính là Phù Phong, vô cùng hy vọng!

“Ai, các ngươi có cảm thấy nữ tử phía dưới kia rất giống Phù Phong hay không a!” Lạc Hải Thiên thu hồi tầm mắt, kinh tủng nhìn hai người bên cạnh.

“Ta cũng cảm thấy như vậy!” Trong mắt Mộc Dật Hiên xẹt qua tia nghi hoặc, thản nhiên mở miệng nói.

“Các ngươi cũng cảm thấy như vậy?” Hô hấp Hoa Phong Khải có chút dồn dập, quay đầu lại kích động hỏi. Bởi vì kích động quá, thanh âm có chút lớn. Thế nhưng làm cho Nguyệt Vũ đang đi phía dưới đột nhiên nghiêng đầu, nhìn lên tầng cao trên Tinh Nguyệt đại quán rượu. Nhưng cửa sổ của khách điếm lại không thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong từ bên ngoài, bởi vậy Nguyệt Vũ không thấy cái gì.

Kỳ quái, nàng vừa rồi hình như nghe thấy thanh âm Hoa Phong Khải! Chẳng lẽ bản thân nghe lầm? Nguyệt Vũ nhẹ nhàng lắc lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước......

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK