Mục lục
Trọng Sinh - Em Đã Yêu Anh
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vào năm học mới, Nghi An đưa hai con đi nhà trẻ xong rồi mình đi học lại.

Ngày nào mà cô không đón con được thì nhờ Từ Khiêm đón hoặc là ba mẹ Lục có khi ba Lãnh hay là ba Từ đều đón.

Sự trở lại có Nghi An và Giản Ái có một số bạn sinh viên cũ biết nhưng các bạn mới thì lại không. Nhưng cũng không ai nói gì.

Ngày tháng trôi qua rất yên bình.

Đến khi bọn trẻ được ba tuổi thì Trần Hà đã lâu không xuất hiện đột nhiên lại tìm đến nhà. Lúc này bà không thấy Nghi An ở nhà, hỏi ra mới biết là Nghi An đã đi học lại.

Thấy cơ hội của mình đã đến, Đoàn Ân Nhi lên kế hoạch bắt cóc Nghi An.

Trần Hà có chút do dự, nhưng khi nghe Đoàn Ân Nhi nói về việc bà bị chồng con xa lánh thì tức giận lên đến đỉnh điểm không thôi.

Được biết Nghi An đi học còn Từ Khiêm thì lại đi làm, bên cạnh cô không có hai đứa nhỏ đó.

Đoàn Ân Nhi tìm đến được xe của Nghi An, sau đó cho người bẻ khoá xe, làm hư đi phanh để tạo ra sự cố tai nạn giao thông.

Nhưng không ngờ là Giản Ái hôm nay không có đi xe, Trần Cảnh Hoài có việc bận nên không đón cô được. Nên nhờ Nghi An đưa Giản Ái về giúp mình.

Hai cô nàng hào hứng đi với nhau.

Giản Ái lại nổi máu muốn lái xe, Nghi An liền ném chìa khoá cho cô ấy. Còn cô thì ngồi ghế phụ thắc dây an toàn.

Ả cùng với Trần Hà hợp tác xong mọi chuyện thì mới yên tâm, đứng một gốc nhìn Nghi An lên xe thì họ mới bám theo.

Trần Cảnh Hoài trước đây là quân nhân, tuy bây giờ anh đã chuyển sang kinh doanh nhưng sự rắn rỏi kiên cường của một vị quân nhân vẫn ở sâu trong máu của anh.

Đoàn Ân Nhi gặp anh mấy lần, nên rất ngưỡng mộ vẻ đẹp đầy nam tính của anh.

Đối với Cố Minh thì anh cho thấy được một sự đẹp đẽ của một người con trai.

Còn với Từ Khiêm là sự chính chắn kiên cường của một người đàn ông.

Nên Đoàn Ân Nhi say mê anh rất nhiều. Đến nỗi nằm mơ cũng mong được làm vợ anh.

Trần Hà thì lại rất ghét Giản Ái vì cô xuất thân tốt lại được gả vào gia đình tốt còn sinh con trai. Sự tốt nhất chỉ nên có mình con trai bà có mà thôi.

.....

Giản Ái vi vu lái xe.

Nghi An thì mải mê nói chuyện với hai con của mình. Từ Khiêm hôm nay về sớm nên anh đã đi đón con, chỉ đợi Nghi An về nữa mà thôi.

Nhưng hôm nay hai đứa con lại khóc um sùm, nước mắt nước mũi tèm lem.

“Ngoan, mẹ về ngay, con yêu đừng khóc nhé”.

“Yêu con”.

“Anh dỗ con đã, em với Giản Ái về đi nhé. Cẩn thận đó”. Từ Khiêm vừa bế con vừa dỗ hai đứa nhỏ.

“Được. Em đưa Giản Ái về rồi đến nhà ngay. Ba cha con đợi em”.

“Lạ ghê. Hai đứa này lâu lâu được ba nó trông coi cái lại khóc”. Nghi An cười nói với Giản Ái.

“Nhóc con nhà tớ ngoan lắm. Mà đôi khi cũng rất mệt”.

Hai người họ đã làm mẹ, nên khi gặp nhau, chỉ nói về con mà thôi.

Hai người họ vẫn chạy vào bên lề đường của mình, đúng lúc đó có một chiếc xe vượt qua, áp sát xe họ.

Theo quán tính, Giản Ái liền thả chậm ga xe lại. Để cho họ vượt qua.

Giản Ái phàn nàn người đó chạy xe ẩu, lại nguy hiểm, đến khi ngã rẽ về nhà thì Giản Ái bất ngờ không phanh xe được.

Lòng bàn tay cô ấy đổ đầy mồ hôi.

“Bình tĩnh”. Nghi An trấn an. “Phanh xe cậu ấn mạnh thêm xem”.

“Không được…Tớ…tớ…”. Giản Ái chưa gặp trường hợp nào như vậy nên rất rối trí, lại chỉ biết nghe lời Nghi An.

Nghi An phanh thắng tay, nhưng vẫn không có tác dụng.

Xem ra có người giở trò với xe của cô rồi. Là ai đây chứ? Muốn lấy mạng cô hay là Giản Ái?

Nhưng cũng không đúng, hôm nay Giản Ái vô tình đi chung mà thôi. Nghi An vẫn thiên về hãm hại mình hơn.

“Cậu cứ chạy bình thường đi. Tớ nghĩ cách”.

“Hu hu…được”.

Nghi An gọi cho Từ Khiêm muốn nói cho anh việc xe mình bị hư phanh. Nhưng gọi mãi mà không được. Kiểu này đang dỗ con rồi.

“An An”.

“Anh…xe của em bị hư phanh xe rồi”. Nghi An vịn vào chốt an toàn. “Phanh tay cũng không có tác dụng”.

Oa oa

Oa oa.

“Bình tĩnh”. Từ Khiêm cũng sợ xanh mặt. Bế hai đứa con đi xuống nhà giao cho nhũ mẫu. “Bọn em hiện tại đang chạy với tốc độ bao nhiêu”.

“50km…”. Nghi An liếc nhìn đồng hồ. “Không… nhà của Giản Ái xuống dốc… tốc độ có lẽ sẽ là 90km”.

“Trên đường không có vật cản nào cả”. Giản Ái cũng lên tiếng.

“Sẽ có”. Từ Khiêm và Nghi An đều lên tiếng.

Nếu đã rấp tâm hãm hại họ, thì nhất định sẽ tạo ra vật cản.

Đúng lúc đó Giản Ái có điện thoại là Trần Cảnh Hoài gọi đến. Nghi An báo lại tình hình cho họ.

Ban đầu, Giản Ái vừa mới chạy qua nhà họ, nên tốc độ hiện tại đã vượt qua hơn 120km.

May thay hôm nay đường vắng. Nên không gây ra tổn thương cho một ai.

Giản Ái đã rời khỏi chân ga, cũng đã chuyển sang số thấp nhất nhưng vẫn không được. Cần số của họ cũng đã bị hư hỏng.

Cô ấy đạp mạnh vào chân phanh nhiều lần nhưng vẫn không có tác dụng.

Từ Khiêm hướng dẫn cho họ đường đi, Trần Cảnh Hoài phối hợp với lực lượng phòng cháy phong toả con đường mà họ đang đi.

“Bọn em chạy xe vào lề đi, làm giảm lại tốc độ của xe, bật đèn báo hiệu nguy hiểm cho xe khác”.

Giản Ái làm theo hướng dẫn của Từ Khiêm, cô ấy lái xe vào lề đường, khiến cho xe dần xóc, Nghi An vịn cửa nhưng người dần muốn ói lên.

Cộp cộp

Cạch cạch.

May mà Trần Cảnh Hoài đã phong toả đoạn đường rồi, nên bọn họ chỉ cần chạy theo một đường mà thôi.

Sự hướng dẫn của Từ Khiêm không có tác dụng cho xe chậm lại.

“Từ Khiêm…”. Nghi An gọi tên anh. “Nếu em có chuyện gì…anh phải bảo vệ con mình đó”.

Tít tít.

Xe cảnh báo đang đạt tốc độ nguy hiểm, cần giảm lại tốc độ hiện tại.

“Anh Cảnh Hoài”.

“Im đi”. Từ Khiêm và Trần Cảnh Hoài đều hét lên. “Bọn em không sao đâu. Tin anh”.

“Em biết. Nhưng Nghi An…”. Giản Ái bật khóc. “Tớ không nên lái xe, vẫn nên giao cho cậu thì có chuyện gì cậu vẫn an toàn hơn tớ”.

Rầm.

“An An”.

“Ái Ái”.

Xe của Nghi An bị một chiếc xe từ phía sau lao đến mạnh vào.

Điện thoại cũng bị mất liên lạc ngay khi đó, Từ Khiêm gọi lại nhưng vẫn không ai nghe máy.

Sau đó từ ngay ghế phụ lại bị tông mạnh vào.

Rầm.

“Ưm…”.

Nghi An bị đập đầu mạnh vào cửa sổ. Trên trán chảy ra một lớp máu.

Ở hai đoạn đường khác, Từ Khiêm và Trần Cảnh Hoài phóng hai chiếc xe như bay lao đến về phía họ. Thầm cầu mong cô sẽ không có chuyện gì.

“An An. Cậu có sao không”.

Tít tít.

“Ừm…không…”. Nghi An xoa trán mình.

“Cẩn thận…”.

Nghi An phản ứng nhanh, khi có một chiếc xe từ hướng ngược lại lai đến, cô vội vàng đánh lái tránh đi.

Tít

Tít

Rầm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK