Mục lục
Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút - Chương 162: Khoản vay nặng lãi (9)




Lúc này, trên bàn ăn chỉ còn lại Văn Hinh và Lam Dật Thần, thấy Lạc Tình đi khỏi, Lam Dật Thần nhìn xung quanh một chút, mới hỏi Văn Hinh:





“ Mẹ chị ở đâu?”





"Đi ra ngoài rồi!" Văn Hinh chỉ nói một câu đơn giản, đối với việc Lam Dật Thần gọi cô là chị dâu, còn gọi Diêu Phương là mẹ cô cô đã không có sức mà cãi lại bởi vì cô biết, cho dù cô có giải thích một trăm một nghìn lần, người này vẫn sẽ gọi như vậycho nên, cô mặc kệ hắn kêu đi, khỏi lãng phí nước bọt





Cô cho rằng, người đàn ông này mặc dù biết ăn nói, nhưng nếu không có người phối hợp với hắn, thì một lát sau, tự khắc hắn sẽ dừng lại nhưng cô ngàn vạn lần không ngờ tới, người đàn ông này vẫn cứ nói thao thao bất tuyệt, từ lúc bắt đầu ăn cơm tới giờ, đã một giờ trôi qua, hắn vẫn còn không ngừng nói





Nhìn khuôn mặt cứ đóng đóng mở mở trước mặt mình, đột nhiên Văn Hinh có chút bội phục Du Thần Ích, một người như vậy luôn đi theo mình, nếu là cô, đoán chứng đã sớm điên rồi





Rốt cuộc, cô không chịu nổi nữa, mệt mỏi nói với Lam Dật Thần





“ Thật xin lỗi, tôi hơi mệt, muốn đi nghỉ một lát, anh cứ tự nhiên nhé”





Nói xong, cũng không đợi Lam Dật Thần mở miệng, liền đứng lên hướng phía cầu thang đi tới





Nhưng mà, cô vừa mới bước chân lên cầu thang, đột nhiên trượt chân, cả người đổ về phía sau ngã xuống may mà cô phản ứng nhanh, lúc sắp ngã tay cô bắt được tay vịn cầu thang nên mới không trượt xuống





Thấy cô suýt chút nữa ngã cầu thang, Lam Dật Thần thất kinh, vội vàng chạy tới quan tâm hỏi;





“ chị dâu, chị không sao chứ”





“ Tôi không sao, cám ơn anh”





Văn Hinh cười nhạt, chấn định nhịp tim của mình, rồi mới vịn tay cầu thang bước đi từng bước cẩn thận, không muốn có chuyện gì ngoài ý muốn nữa





Bây giờ trong bụng cô có đứa bé của cô, không thể có chuyện gì ngoài ý muốn, nếu một ngày nào đó cô mất đi đứa bé, cô cũng không thiết sống nữa,





Cô nợ nhiều tiền như vậy, có làm cả đời cũng không trả nổi, thay vì ngày nào cũng phải làm việc mệt mỏi để kiếm tiền, không bằng chết sớm một chút cho giải thoát đi





Đưa mắt nhìn Văn hinh đi vào phòng mình, lúc này Lam Dật Thần mới xoay người chuẩn bị rời đi, vừa vặn trong một khắc kia, dường như đã phát hiện điều gì, không khỏi khẽ nhíu mày,





Sau đó hắn ngồi chồm hổm xuống, cẩn thận nhìn chằm chằm bóng dáng xinh đẹp của Văn Hinh, rồi nhìn về phía cầu thang chỗ cô vừa suýt ngã xuống, lại bắt gặp một bóng dáng xinh đẹp, vô cùng xinh đẹp nhìn cô ta, trên mặt hắn lộ ra một tia nghi ngờ Hắn xoa nhẹ tay vào một bậc cầu thang, lập tức cảm thấy cái gì đó dính dính nhớt nhớt , hắn đưa lên mũi ngửi thử, chân mày càng nhíu chặt lại





Lam Dật Thần nhanh chóng rời đi, trở lại văn phòng làm việc, thấy Du Thần ích đang gọi điện thoại, hình như là một khách hàng quan trọng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc Vì vậy hắn an vị ngồi trên ghế sô pha chờ , nhưng cũng không mang bộ dáng không đứng đắn như bình thường, mà có vẻ rất nghiêm túc





Du thần ích thấy Lam Dật Thần có chút khác thường, biết là hắn nhất định có chuyện gì muốn nói với mình, vì vậy cũng nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện,





“ Thế nào? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”





Bình thường rất hiếm khi tiểu tử này nghiêm túc như vậy, nhất định là có chuyện lớn rồi





Lam Dật Thần tựa vào trên ghế sa lon , cũng không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn Du Thần Ích, mặt nặng nề nói:





“ Có người muốn hại chị dâu”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK