Mục lục
Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút - Chương 440: Kết cục - Ân ái không rời! 1




Tề Nhân Kiệt nhìn sau lưng Du Thần Ích, trên mặt anh lộ rõ vẻ không thể tưởng tượng nổi, không ngờ Du Thần Ích lại yêu Văn Hinh đến nỗi không tiếc lấy thân thể của mình ra, vì cô chịu đựng đau đớn





Mà anh…





Văn Hinh cũng vô cùng kinh hãi, ngơ ngác nhìn Du Thần Ích, đột nhiên một cỗ hạnh phúc ấm áp đong đầy trong cô





Chỉ có Lạc Tình, cô ta sau khi nghe lời Du Thần Ích đâm thẹn quá hóa giận, cô ta nhìn Du Thần Ích, đột nhiên phá lên cười, “ Không, tôi sẽ để anh thay thế cho nó, tôi muốn anh phải hối hận, khiến cho các người phải hối hận, hối hận vì những gì các người đối với tôi! Cô ta…” Lạc Tình nói xong, quay đầu nhìn Văn Hinh, trong mắt cô ta, đột nhiên hận ý chợt lóe lên, “ Hôm nay, tao nhất định sẽ không bỏ qua cho con đàn bà này đấy!”





Nhưng mà, lời cô ta nói còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát từ xa truyền đến, hơn nữa, âm thanh càng ngày càng gần, như là đang tiến về phía hướng này , sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, “ Các người lại dám báo cảnh sát?”





Lúc này, cả Du Thần Íchvà Tề Nhân Kiệt cũng đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát, bọn họ liếc nhau một cái, đều cảm thấy khó hiểu như nhau





Bọn họ cũng không hề báo cảnh sát!





Mà xe cảnh sát tới là có chuyện gì?





Sau đó, bọn họ đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng nhìn sang Lạc Tình





Quả nhiên, Lạc Tình sau khi nghe thấy tiếng còi cảnh sát, lập tức biết mình không trốn thoát được rồi, vì vậy, cô ta phẫn hận nhìn về phía Du Thần Ích và Tề Nhân Kiệt, nói: “ Tôi đã nói rồi, các người không để tôi sống, tôi cũng sẽ không để cho các người sống tốt nếu như hôm nay tôi chết, tôi cũng sẽ kéo cô ta làm đệm lưng, khiến các người cả đời này hối hận đi





Nghe âm thanh càng ngày càng gần, cô ta cắn chặt răng, sau đó nhìn bên cạnh Văn Hinh, trên mặt lộ ra một tia thâm độc





Cô ta tuyệt đối không thể ngồi tù, nếu cô ta phải ở tù, chi bằng cô ta chết đi cho xong!





Nhưng mà, cho dù chết, cô ta cũng không bỏ qua cho văn Hinh!





Trong lòng cô ta nghĩ, cô ta từ từ giơ con dao lên, mục tiêu chính là Văn Hinh





Mà bên kia Du Thần Ích và Tề Nhân Kiệt thấy vậy, lập tức cứng họng, sau đó bọn họ liếc nhau một cái, dường như đã có thỏa thuận ngầm gì đó, đang lúc Lạc Tình định đâm Văn Hinh, hai người đồng thời lao tới





"Văn Hinh, Em không sao chứ?|” Tề Nhân Kiệt nhanh chóng cởi trói cho Văn Hinh, sau đó ôm lấy cô, thấy sắc mặt của cô trắng bệch, anh càng thêm lo lắng/





Văn Hinh suy yếu lắc đầu một cái, sau đó nhìn về bên kia, sắc mặt đại biến





Chỉ thấy Du Thần Ích đã chế phục Lạc Tình, nhưng bởi vì trong tay cô ta vẫn còn con dao, cho nên anh đã bị đâm vào bụng, máu tươi ứa ra, nhiễm đỏ Tây phục





Cô vội vàng giùng giằng muốn bước qua, Tề Nhân Kiệt thấy thế, đỡ cô đi tới bên cạnh Du Thần Ích, “ Anh sao rồi?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK