Mục lục
Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút - Chương 4 : Nhục nhã trong tầng hầm! (4)




Thừa dịp hắn buông tay, Văn Hinh muốn đẩy hắn ra, Du Thần Ích lại bắt được tay của cô, sau đó, dùng cà vạt cột chặt hai tay của cô ra sau lưng, khiến cô không thể động đậy





Văn Hinh dùng sức lắc đầu, nước mắt uất ức thi nhau rơi xuống, thế nhưng hắn lại làm như không thấy, cũng nhanh chóng cởi quần áo của mình ra, sau đó nâng hai chân cô lên, không kịp chờ đợi, muốn buông thả dục vọng của mình ra





"Không…" Trong tiếng kinh hô của cô, hắn động thân, đem chính mình chôn thật sâu vào trong cơ thể cô, cảm giác chặt khít, ướt át lập tức bao bọc lấy hắn, dường như muốn ép hắn phát điên, vì vậy, không chút dừng lại, liên tục tiến lên trong cơ thể cô, một cái lại một cái, một lần lại một lần





Sáng ngày thứ hai, Diêu Phương ngồi ngay ngắn trước bàn ăn, ưu nhã dùng bữa sáng, bàn ăn lớn như vậy mà chỉ có một mình bà, cả phòng khách yên tĩnh như không khí đã ngưng lại





"Thiếu gia đâu?" Sau khi uống một hớp sữa tươi, bà hỏi Trần quản gia đứng hầu hạ sau lưng mình, thanh âm lãnh đạm mang theo một tia tôn quý ngạo nghễ không thể xâm phạm





Trần quản gia khẽ khom người, tôn kính nói: "Thiếu gia chưa rời giường"





Nghe vậy, Diêu Phương không nói nữa, tiếp tục ăn điểm tâm, đột nhiên lại cảm giác là lạ ở chỗ nào, suy nghĩ trong chốc lát, mới phát hiện hôm nay quá vắng vẻ, vì vậy lại hỏi: "Văn tiểu thư đâu?"





Người phụ nữ kia bình thường còn dậy sớm hơn người giúp việc, sáng nay lại không thấy bóng người, khó trách bà sẽ cảm thấy không khí sáng nay không bình thường





"Chắc là vẫn chưa rời giường, tối hôm qua, Văn tiểu thư cùng thiếu gia " Trần quản gia dùng lại, nhưng ý tứ vô cùng rõ ràng





Diêu Phương nghe vậy, khuôn mặt vốn lạnh lùng hiện ra sắc mặt vui mừng, "Ông nói là " Dĩ nhiên bà hiểu ý tứ trong lời nói của Trần quản gia, nếu quả thật như vậy thì quá tốt rồi





"Bác, có chuyện gì mà vui vẻ vậy?" Trần quản gia còn chưa trả lời, bên kia đột nhiên truyền đến thanh âm mềm mại, sau đó liền nghe thanh âm "cộp, cộp, cộp" xuống lầu, một cô gái chừng trên dưới hai mươi, như búp bê nhảy đến bên người Diêu Phương





Tinh thần phấn chấn, nụ cười trên mặt tràn đầy vui vẻ lại mong đợi, "Bác, tối hôm qua anh họ đã trở lại phải không?"





"Con nha, trong mắt chỉ có anh họ con!" Diêu Phương đưa tay dí yêu lên trán cô gái, trên mặt đều là cưng chiều cùng thương yêu





Nghe vậy, khuôn mặt trắng nõn của cô gái lập tức ửng hồng, cô thẹn thùng dậm chân, giả vờ cả giận nói: "Bác lại giễu cợt con"





Bộ dáng kia, nói có bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu đáng yêu





Thấy thế, Diêu Phương rốt cuộc không nhịn được mà cười lên, kéo tay cháu gái, cười nói: "Bác sao dám, được rồi, ngồi xuống ăn điểm tâm thôi" Nói xong, để cô ngồi xuống bên người mình, sau lưng, Trần quản gia lập tức chuẩn bị cho cô một bộ bát đũa





Lạc Tinh lại nhìn chung quanh, căn bản không có ý định ăn sáng, "A, anh họ đâu?"





Thấy bộ dáng nóng lòng kia của cô, Diêu Phương không khỏi bật cười, nhưng vẫn chưa nói gì, chỉ nâng chén lên ăn sáng, động tác ưu nhã lại đoan trang





"Bác…" Lạc Tinh nắm cánh tay bà, nhưng sau khi ánh mắt quét lên lầu hai, cặp mắt bỗng chốc sáng lên, lập tức buông Diêu Phương ra, đứng lên, chạy đến chân cầu thang, "Anh họ!"





Du Thần Ích mặc âu phục màu đen, nhẹ nhõm thoải mái, thân hình cao lớn, thế nhưng, trên gương mặt tuấn tú là một mảnh băng lãnh, khiến hắn giống như sứ giả tới từ địa ngục, cả người tràn đầy khí tức âm trầm nguy hiểm

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK