Mục lục
Chung Cư Của Các Ảnh Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cuối cùng thì vẫn chịu đầu hàng trước nụ cười yêu nghiệt của ai đó, Thẩm Triệt cũng thừa hiểu nụ cười đó không phải dành cho mình. Ngồi xuống ghế dài, nhớ lại gương mặt lãnh lẽo băng giá trong phòng học mấy tiếng trước thôi, còn trước mắt lúc này lại là gương mặt tuyết tan băng rã, hai kiểu đối xử khác nhau một trời một vực thế này thật giống như mang con dao mổ heo mà bổ vào ngực cậu vậy.

Tần Tu luôn mang bộ dáng xa cách không bao giờ tùy tiện nói cười với người lạ, thế mà đột nhiên lại giống như tâm thần phân liệt mà nói nói cười cười thế này.

Chẳng lẽ anh thích chim cánh cụt đến thế sao?

Nhưng tôi không phải chim cánh cụt thật sự nha, anh cũng thừa biết trong bộ trang phục chim cánh cụt này là một tên con giai cơ mà.

Chẳng lẽ anh thích chim cánh cụt đến mức chỉ cần nhìn thấy có hình dạng chim cánh cụt là thay đổi 180 độ sao?

Nghĩ như vậy Thẩm Triệt không nhịn được lại liếc mắt nhìn Tần Tu bên cạnh một cái. Người kia đang uống một lon coca, hình như cảm ứng được tầm mắt của cậu liền bỏ lon coca xuống, cười với cậu.

Thẩm Triệt phát điên mất. Tại sao thích cười là cười thế hả?! Cho dù có muốn cười thì có thể lau bọt coca ở khóe miệng xong rồi hãy cười có được không? Đừng có mà manh chết người như thế chứ? Bạn chim cánh cụt bất đắc dĩ phải nghiêng mặt đi. Thôi quên đi, anh cứ tiếp tục băng sơn đi, người địa cầu không có mấy ai chịu được vũ khí có tầm sát thương rộng như thế này của anh đâu.

“Điệu bộ bạn bắt chước theo chim cánh cụt đúng là rất giống.” Tần Tu ngồi bên cạnh bất chợt nói.

Cám ơn, quá khen rồi. Thẩm Triệt cúi đầu nhìn chằm chằm đôi chân to lớn có màng của mình.

“Bộ dáng đong đưa chặn người lại nhìn rất đáng yêu,” Tần Tu tiếp tục uống coca nói, “Đúng là một diễn viên rất khá.”

Thẩm Triệt đau khổ nhếch nhếch khóe miệng. Nếu như anh biết tôi là ai thì còn nói như vậy nữa không?

“Sao không nói gì thế?” Tần Tu nhíu mi quan sát chú chim cánh cụt bên cạnh có chút uể oải, “Không vui sao?”

Thẩm Triệt nghĩ nghĩ, rồi đứng dậy, đi tới vườn hoa bẻ một nhánh cây, sau đó viết lên mặt đất: tôi đang đóng giả chim cánh cụt, không thể nói chuyện.

Tần Tu nhìn mấy chữ viết nguệch ngoạc trên mặt đất, gật gật đầu: ” Vậy nên mới không chịu tháo cái đầu như cái ***g này xuống. Thật chuyên nghiệp.” sau đó lại hỏi, “Nếu tôi nói muốn kết bạn với bạn, bạn có thể bỏ cái đầu chim kia xuống một chút được không?”

Bỏ xuống để cho anh đánh thành cái đầu heo à. Thẩm Triệt liền viết trên mặt đất: Tôi rất xấu.

Tần Tu nhìn ba chữ kia liền trầm ngâm một hồi lâu, ngẩng đầu ngắm nhìn tòa nhà cao chọc trời giống như một vết nứt trên bầu trời dưới ráng chiều: “Đẹp thì có ích gì? Bề ngoài càng đẹp thì lại càng độc, giống như cây nấm ấy, con người cũng thế mà thôi.”

Thẩm Triệt thầm gật đầu như bổ củi trong lòng, quá đúng, anh chính là thứ nấm kịch độc bậc nhất trên đời này! Thẩm Triệt rất muốn báo thù, ăn miếng trả miếng viết xuống: Anh cũng rất đẹp.

Mau tỉnh lại đê, cái nấm độc kia!

“Tôi rất đẹp sao?” Tần Tu nhấc chân bắt chéo, nâng cằm miễn cưỡng nhìn mấy chữ trên mặt đất, “Nhưng tôi lại không có độc.”

……Dựa vào cái gì mà khẳng định thế? Thẩm Triệt không phục, lại viết mấy chữ khác: Cuộc đời anh chắc là rất thuận lợi nhỉ.

“Làm sao bạn biết được? Vì thấy tôi vẻ ngoài xinh đẹp sao?” Tần Tu cười cười, vỗ vỗ cái đầu to bự của chim cánh cụt, “Bạn cánh cụt thật là ngố quá đi.”

Thẩm Triệt bị cái vỗ đầy cưng chiều kia khiến cho mê muội cả đầu óc, cổ mềm nhũn ra suýt nữa đã làm rơi cái đầu chim xuống đất.

“Tôi là sinh viên của học viện điện ảnh và truyền hình Canh Lâm, cậu có biết trường đó không?” Tần Tu nói, thấy chim cánh cụt sửng sốt gật gật đầu liền tiếp tục nói: “Trước khi bước chân vào trường, tôi cũng từng nghĩ diện mạo đẹp là một lợi thế không tồi, thế nhưng sự thật lại không phải vậy. Trước đó một thời gian có đợt tuyển vai nam chính cho một MV nọ, tôi không được tuyển. Lúc đó tôi vẫn tưởng rằng vì mình tới dự thử vai muộn, nhưng sau này trợ lý của đạo diễn mới nói cho tôi hay, không phải vì tôi đến muộn mà là đạo diễn không muốn nam chính trong MV còn nổi bật hơn cả nữ ca sĩ. Thực ra, ngay từ lần đầu tiên ông ta nhìn thấy tôi đã gạt tôi ra ngay rồi.”

Giọng nói đầy bình thản nhưng Thẩm Triệt nghe lại ngẩn ngơ cả người. Đây là lần đầu tiên cậu nghe Tần Tu nhắc đến chuyện này, mà nguyên nhân đằng sau này quả thực vượt ra xa khỏi dự liệu của cậu. Nếu thật sự như vậy thì đúng là quá bất công với Tần Tu. Cậu bỗng nhiên nhớ lại cuộc khẩu chiến trên bài post trong diễn đàn trường ngày trước, rõ ràng có diễn xuất thiên phú nhưng lại bị vẻ ngoài quá đẹp nguyền rủa sao?

Cậu vội viết lên mặt đất: đừng để ý, anh vẫn còn cơ hội mà.

“Tôi đâu có để ý.” Tần Tu nói.

Thẩm Triệt nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của người nào đó đang lặng yên uống coca, tự nhiên thấy nóng ruột. Anh rõ ràng vẫn còn suy nghĩ kìa! Nghĩ ngợi một chút, Thẩm Triệt lại cầm nhánh cây viết: tôi cũng muốn trở thành diễn viên, nhưng tôi bộ dạng quá xấu xí cho nên chỉ có thể sắm vai chim cánh cụt. Nhưng còn anh, anh ngoại hình đẹp như vậy, ít nhất anh cũng có cơ hội để mọi người nhìn tới mình. Chỉ cần có thể xuất hiện trên màn ảnh, một lúc nào đó diễn xuất của anh nhất định sẽ được mọi người chú ý tới.

Nhánh cây vạch ra những nét cuối cùng, dừng lại trên mặt đất. Thẩm Triệt nhìn mặt đất trống trơn, cậu viết khá nhanh, không biết Tần Tu có theo dõi kịp hay không.

Tần Tu, anh có biết tôi hâm mộ anh chừng nào không. Tôi không giống anh, không giống An Gia Miện có khả năng diễn xuất thần nhập hóa như vậy, tôi chỉ có thể chậm rãi tiến từng bước giống như ốc sên, nhưng ước mơ thách thức danh hiệu ảnh đế kia tôi chưa từng từ bỏ một giây phút nào. Có lẽ vẻ ngoài quá đẹp của anh sẽ khiến anh bị người ta coi thường nhưng thực ra nó cũng là một loại ban ân, Chỉ cần anh muốn, lúc nào anh cũng có thể bắt lấy ánh mắt của mọi người, chỉ cần bắt được ánh mắt này, anh nhất định có thể dùng khả năng của mình chứng minh cho mọi người hiểu.

Thấy chim cánh cụt lại cầm lấy cành cây định viết lại lần nữa, Tần Tu giữ lấy cái cánh đang viết được một nửa của đối phương, nghiêng người lặng lẽ nói: “Tôi đọc được cả rồi. Cám ơn.”

Thẩm Triệt nhìn thấy Tần Tu gần ngay trước mặt mình trong gang tấc, cũng không rõ tâm trạng của anh đã thực sự thông suốt chưa, nhưng ít nhất ngay lúc này cậu có thể biết, nội tâm của người mới số một trong truyền thuyết này cũng không hoàn toàn bao bọc kín không một kẽ hở giống như vẻ ngoài của mình.

“Thật ngại quá, tự dưng lại đem cậu biến thành thùng rác.” Tần Tu cười cười, có chút áy náy.

Thẩm Triệt lắc đầu, cái đầu chim to bự lắc mạnh đến nỗi suýt bay ra.

Một người, một chim cánh cụt lặng lẽ ngồi sánh vai trên băng ghế dài dưới ánh hoàng hôn. Thẩm Triệt nhìn về phía Tần Tu. Không có tranh cãi, không có hiểu lầm, cứ như vậy bình lặng ngồi cạnh nhau, giống như một giấc mộng.

Trên quảng trường vang lên một tiếng ca, đó là một bản ballad ngọt ngào nằm trong album của Âu Triết Luân. Thẩm Triệt nghiêng cái đầu to bự, bài hát tên gì nhỉ? Nghĩ không ra, nhưng không ngờ hôm nay nghe lại phát hiện cũng dễ nghe đấy chứ.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK