• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 04: Án cắt chi (04)
"Daddy." Sau khi lái xe về nhà thì Giản Mạc nhìn thấy Giản Dực Long đang ngồi trên sofa.
Giản Mạc không thích ngôi nhà này, những lúc không bận phá án thì cũng không muốn về đây, tự mình ở bên ngoài mua một căn nhà. Mặc dù số lần về nhà không nhiều nhưng Giản Mạc còn nhớ rõ lần trước lúc mình về nhà, cha mình cũng đang đọc cuốn sách này, tựa đề cuốn sách khiến Giản Mạc muốn che trán. Thông thường mà nói, những người giống như cha mình, sẽ không có mấy ai đọc mấy cuốn tiểu thuyết kiểu "Sherlock Holmes", thương nhân như bọn họ đa phần sẽ đọc tài liệu liên quan đến kinh thế thị trường, biến động thị trường chứng khoán. Nhưng hiển nhiên ở phương diện này, Daddy nhà mình là một ngoại lệ.
"Về rồi à, ngồi đi." Giản Dực Long bây giờ làm ăn  phát đạt, công ty giao lại cho trợ thủ đắc lực, phần lớn thời gian rảnh rỗi Giản Dực Long dành cho việc tập dưỡng sinh, vóc người có chút mập, Giản Dực Long mặc âu phục vẫn có thể nhìn ra cái bụng bia vì uống quá nhiều bia, trên tay đeo đồng hồ Thụy Sĩ thủ công, thấy Giản Mạc đến thì Giản Dực Long liền đặt cuốn sách trên tay xuống, tháo mắt kiếng tỏ ý.
Giản Mạc ngồi xuống một cái ghế sofa gần mình nhất, hai tay vòng trước ngực, không nói lời nào, chỉ im lặng nhìn Giản Dực Long. Cho đến bây giờ Giản Mạc sẽ không bao giờ tin tưởng người cha cáo già này bỗng dưng vô cớ tìm mình chỉ vì muốn mình về nhà, dù sao trước đó cũng đã xảy ra nhiều chuyện tương tự rồi.
"Xem ra con rất không thích trở về nơi này."  Giản Dực Long nói.
"Con cũng không cảm thấy có lý do để về."
"Nơi này là nhà của con, cha là Daddy của con, chẳng lẽ trở về gặp cha, lý do này không đủ." Giản Dực Long biết con gái mình cá tính, trước đây mấy lần tìm cô về thì ít nhiều đều vì có chuyện khác, nhưng lần này thật sự đơn thuần chỉ là một người làm cha muốn nhìn con gái của mình mà thôi.
Hôm nay lúc đọc báo Giản Dực Long mới biết tin tức mới nhất, biết con gái mình sắp tới sẽ bận rộn, thật ra lấy thế lực và thực lực của mình muốn con gái thoát khỏi cuộc sống bận rộn này là chuyện dễ như trở bàn tay. Thời điểm nhắc đến chuyện này với Giản Mạc, nhìn thấy đôi mắt lạnh lùng của Giản Mạc, cũng vì thế mà gây ra tình trạng chiến tranh lạnh trường kì của hai cha con. Giản Dực Long cũng biết ý tưởng của mình không đúng, nhưng bản thân muốn trải đường cho tương lai của con gái, muốn cho con gái có cuộc sống thoải mái hơn, thì có gì sao ư?
Không sai, bất kì người cha người mẹ nào cũng hi vọng con gái của mình sống tốt, huống chi thế lực nhà mình lại không tệ, thì càng muốn con gái an dật ở nhà sống cuộc sống Đại tiểu thư, chứ không phải ở bên ngoài bận bận bịu bịu.
"Có lẽ sáng nay Daddy đã đọc được tin tức mới nhất, biết con gái của ngài bề bộn nhiều việc, vậy mà vẫn cố ý gọi điện thoại kêu con trở về là có gì muốn phát biểu sao? Không có, trễ rồi, con muốn đi về nghỉ ngơi trước." Giản Mạc không trả lời câu hỏi của Giản Dực Long, ánh mắt liếc nhìn tờ báo trên bàn, đầu đề trên đó chính là cái gì mà phát hiện một cỗ thi thể vô danh ở bãi rác khu Loan Tử, trên eo trái của nạn nhân có vết bớt lớn 2.5cm, nếu người nhà của cô gái có nhìn thấy thì hãy đến đồn cảnh sát nhận xác.
"Mạc nhi, con hẳn nên biết sự nghiệp của Daddy sớm muộn gì cũng có ngày do con thừa kế, con hẳn nên lựa chọn quay về giúp cha, chứ không phải là ngày ngày đi điều tra mấy vụ án như thế này!" Cho dù biết nếu nhắc đến chuyện này thì Giản Mạc sẽ cự tuyệt, hoặc là bài xích chuyện về nhà, nhưng Giản Dực Long vẫn muốn nói. Từ lúc Giản Mạc đi học cảnh sát đến nay, hai cha con vì chuyện này mà tranh cãi không dưới mười lần, mỗi lần đều là Giản Mạc giành chiến thắng.
"Daddy, con không muốn mỗi lần về nhà là lại thảo luận những chuyện vô nghĩa này, nếu ngài hiểu con gái của mình thì hẳn nên biết câu trả lời cũng giống năm xưa. Trễ lắm rồi, con đi trước, Daddy nghỉ ngơi sớm đi." Đứng lên, xoay người rời đi.
"Mạc nhi!"
Nghe được Giản Dực Long lớn tiếng gọi, Giản Mạc dừng chân, nhưng cũng chỉ một giây, sau đó mở cửa, rời đi.
Nhìn bóng lưng Giản Mạc bỏ đi, Giản Dực Long mở miệng muốn nói gì đó, nhưng chỉ có thể nuốt xuống. Mạc nhi, vì sao con lại giống mẹ của con như vậy? Tính tình cũng cố chấp như vậy.
Lúc Giản Mạc lái xe về đến nhà thì đã là đêm khuya, trong căn phòng tối om không chút hơi người, một mình ở trong căn nhà trống không, đột nhiên cảm thấy có chút tĩnh mịch. Mở đèn ở huyền quan, vứt chìa khóa lên bàn, lấy một lon bia trong tủ lạnh uống một hớp, tâm tình phiền muộn đến nỗi Giản Mạc chẳng có chút ham muốn đi ngủ, cứ uống không ngừng, khóe miệng mang theo nét cười khổ. Có một số việc, muốn quên đi, nhưng nó vẫn một mực đi theo bạn, khiến cho bạn ở trong đêm dài người tĩnh nhớ đến. Có vài người coi như đã quên, nhưng cũng sẽ vì một vài nguyên nhân nhất định mà khiến bạn nhớ đến, vốn chỉ là một bóng người mơ hồ, nhưng hóa ra càng lúc càng rõ ràng.
Giản Mạc cầm khung hình chỉ có mình và mẹ đặt ở trên bàn, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như trân bảo. Mãi mãi sẽ không quên được đêm hè năm đó, cái đêm mà mẹ mất, máu của mẹ vẫn luôn chảy, dòng máu ấy ở trong đêm tối đi thẳng vào lòng mình. Bắt đầu từ lúc đó, mình liền lập chí muốn làm cảnh sát, không để ý đến Daddy phản đối, thi vào trường cảnh sát, chỉ vì không muốn xuất hiện nhiều người cũng giống như mình.
Nhớ đến vài chuyện, ngay cả bia trong tay cũng trở nên tẻ nhạt, Giản Mạc đặt lon bia xuống, tắm gội, ngày mai còn có vụ án cần phá, phải phấn chấn tinh thần.
*****
"Là ai phát hiện?" Giản Mạc đi đến hiện trường, nơi này là cửa xả của một cống thoát nước, vốn dĩ cái đầu nằm trong cống như vậy thì cảnh sát sẽ không phát hiện, nhưng ngàn lần không ngờ tới, lưới sắt trên cửa cống bị mục, cái đầu liền bị trôi ra.
"Là một người tên Vương Đại Phú, Tiểu Cố đã lấy lời khai xong rồi. Theo như lời hắn nói, vốn là hắn nhận được điện thoại của công ty cống thoát nước, nói nơi này có cống cần tu sửa, lúc hắn muốn chui vào cống thì phát hiện cái đầu này trên nhánh cây. Cái túi nilon bọc đầu người có thể đã bị lưới sắt của nắp cống làm rách, làm lộ cái đầu ra, Vương Đại Phú nhìn thấy liền báo cảnh sát."
Giản Mạc nhìn quanh bốn phía, xem ra tên hung thủ này tiêu tốn không ít tâm huyết, độ khó của án không đầu cao hơn những án khác một chút, bởi vì sẽ không xác định được thân phận người chết, độ khó khi tra án sẽ tăng lên. Bây giờ ngay cả ông trời cũng đang trợ giúp, lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát, sẽ khiến cho mày hiện nguyên hình!
"Bác sĩ Mộc, có thể nhận diện nạn nhân không?" Giản Mạc cùng Lương Diệc đi đến bên cạnh Mộc Hi Lương.
"Bởi vì đầu của nạn nhân ngâm lâu ở trong nước, nước có thể duy trì độ ẩm thi thể, từ đó giảm bớt độ phân hủy. Mức độ phân hủy của nạn nhân không nhiều, cô nhìn đi." Mộc Hi Lương giải thích, cái đầu vốn đang nằm về hướng của Mộc Hi Lương, trong lúc giải thích cho Giản Mạc thì được chuyển về hướng của Giản Mạc.
"Có phải là của nạn nhân trước đó không?" Liếc nhìn cái đầu, Giản Mạc hỏi.
"Nhìn vết cắt thì có vẻ là được cắt từ trên người nạn nhân trước đó, chẳng qua có phải là cùng một người hay không thì cần phải so sánh DNA."
"Đem về tiến hành kiểm nghiệm." Mộc Hi Lương nói với Mosi.
Trợ lí Mosi mang găng tay cao su, đem cái đầu bỏ vào túi nilon, gói kĩ.
*****
Giản Mạc đi theo Mộc Hi Lương về phòng giải phẫu, giữa hai người rất ít khi nói chuyện, cho dù là lúc quay về Cục, Mộc Hi Lương ngồi xe của Giản Mạc nhưng hai người ở trên xe ngoại trừ chút chuyện liên quan đến nạn nhân thì không hề nói đến chủ đề khác.
Mộc Hi Lương đi đến chỗ đặt cái đầu, cầm lấy nó, cẩn thận lật xem vết cắt trên cổ, còn có trình độ vết cắt. "Từ vết cắt ở cổ cho thấy, thủ pháp của hung thủ rất điêu luyện, tương tự như phương pháp cắt trên thi thể nạn nhân trước đó."
Bàn tay đi đến bên môi, nhẹ nhàng cạy khuôn miệng, cẩn thận quan sát. Lại nhìn về phía trước cái đầu, lấy tay so với độ bằng phẳng của mặt sau đầu, nói với Giản Mạc: "Phần xương phía sau đầu sưng to lên, có lẽ nạn nhân bị hung thủ tập kích từ phía sau."
"Kiềm giải phẫu." Mộc Hi Lương cẩn thận lật xem tóc, so độ lớn nhỏ của xương đầu, bỗng nhiên nhìn thấy một thứ.
Trợ lí Mosi lập tức lấy kiềm giải phẫu, đặt vào trong tay Mộc Hi Lương.
Từ phần giữa tóc, Mộc Hi Lương rút ra một sợi gì đó rất nhỏ, bỏ vào trong khay đựng nhỏ mà Mosi đưa tới. Làm xong tất cả mọi thứ, Mộc Hi Lương lấy một ít máu làm mẫu thử. "Đưa đến phòng Pháp chứng, để cho bọn họ so sánh DNA."
Chuẩn bị xong tất cả mọi thứ, Mộc Hi Lương tháo găng tay, đi rửa tay, tháo khẩu trang xuống. "Xem ra hung thủ xử lí vô cùng dứt khoát lưu loát, trước mắt mà nói, chúng ta không có nhiều manh mối."
"Ừm."
Có lúc, dù phạm tội quá hoàn mỹ, nhưng hung thủ cũng sẽ để lại chứng cứ không thể ngờ tới. Giản Mạc không tin tên hung thủ này có thể xử lí sạch sẽ như vậy.
"Madam, tìm được người thân của nạn nhân rồi." Giản Mạc vừa mới quay lại tổ trọng án thì Lương Diệc liền đi đến.
Giản Mạc nhìn người mẹ đang khóc lóc ngồi trước bàn làm việc của Cố Tư Hàn, trong lòng buồn bã, người mẹ trước mắt này, đôi mắt sưng đỏ, sắc mặt tiều tụy, trên người bao phủ một cỗ mệt nhọc.
Đợi Cố Tư Hàn lấy xong lời kai, đưa người mẹ kia ra ngoài, lúc này Giản Mạc mới lên tiếng hỏi tình hình.
"Nạn nhân: Hạ Vũ, theo như lời bà Triệu nói, con gái của bà có chứng tự kỉ, không thích tiếp xúc với người ngoài, mỗi ngày đều ở nhà, không có hứng thú với chuyện gì, một người cô tịch như vậy, sẽ có kẻ thù thế nào đây."

"Nạn nhân mất tích lúc nào?"
"Ngày 12, cũng chính là bốn ngày trước, bà Triệu thấy con gái mình ngày nào cũng ở nhà, sợ nếu tiếp tục như vậy thì bệnh tự kỉ của cô ấy sẽ càng nghiêm trọng, cho nên mỗi tháng sẽ để cô ấy ra ngoài vài ngày. Chiều hôm đó Hạ Vũ nói muốn ra ngoài mua ít đồ nhu yếu phẩm, buổi tối hôm đó không thấy con gái về nhà, vốn tưởng rằng trên đường gặp chuyện gì đó. Đến ngày thứ hai cũng không thấy người, vốn muốn báo cảnh sát nhưng lại sợ con gái mình đột nhiên xuất hiện. Trước đây cũng từng xảy ra chuyện tương tự, mất tích một hai ngày liền xuất hiện, cho nên lần này bà Triệu cũng nghĩ là không có chuyện gì. Mới nãy nhìn thấy tin tức, mới biết là con gái của mình bị ngộ hại, cho nên lập tức tới đây. Vốn là vì tốt cho con gái.... Lại không ngờ xảy ra chuyện như vậy."
"Tiêu Tiêu, em đến phòng Pháp chứng, xem kết quả so sánh DNA bên đó, Tư Hàn cũng Đại Vĩ đi điều tra những nơi mà Hạ Vũ lui tới trước khi mất tích, đã từng gặp những ai. Lương Diệc, chúng ta đến nhà nạn nhân xem một chút, phàm là những nơi đã đi qua thì nhất định có lưu lại dấu vết. Trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, cũng không có hung thủ hoàn mỹ 100%, chúng ta phải tranh thủ thời cơ."
"Vâng, lão đại!"
------------
Móe, biến thái, biến thái quá, tui edit mấy chương này giữa đêm khuya thanh tịnh chỉ có tiếng máy quạt chạy re re, sợ đến nỗi edit xong méo dám đi ngủ luôn =.= Huhu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK